Ngày 13 tháng 11, lữ đoàn[5] Eberbach được gọi bởi tướng Freiherr Geyr von Schweppenburg để tấn công hướng Venew. Đại Tá Eberbach còn đúng 50 tăng; nếu ông ta có đầy đủ phải là 300 chiếc. Một đợt lạnh kéo đến làm cho lính tăng khó khăn hơn. Sáng sớm ngày 13 tháng 11, nhiệt độ xuống còn -22 độ C. Kính quang học trở nên mờ và đóng dầu. Không có quân phục mùa đông cũng như đồ chống lạnh. Tuy nhiên, lữ đoàn Eberbach tiến lên khá tự tin.
Các đơn vị thiết giáp vòng qua phải Tula và di chuyển, lần này không có bộ binh, về phía bắc. Họ tiến qua Stalinogorsk mà không gặp sự chống cự. Mục tiêu kế đến là Oslawaja.
“Lạnh hơn đít của thợ đào giếng!” Bix than thở khi nhìn từ nắp tháp pháo. Gió, thổi từ hướng bắc, đe dọa anh ta chết cóng.
“Giá như chúng ta có đồ lạnh,” Schwartz ao ước.
“Có mà!” người thượng sĩ cằn nhằn.
Phía trước, Bix thấy một xe tăng dừng bên vệ đường. Nhóm dẫn đầu vượt qua và Bix nhận ra người đứng trên tháp pháo là áo choàng đen của Đại Tá Eberbach.
“Nếu ông già chịu được, thì mình cũng chịu được,” Krause nói. Biết răng người chỉ huy của họ cũng đang trong tình trạng như mình không làm tình hình dễ hơn, nhưng cảm thấy dễ chịu hơn.
Cuộc tiến quân tiếp tục, và sáng hôm sau, đoàn xe tăng đến được bên ngoại một ngôi làng không xa từ Oslawaja. Bỗng nhiên cả một trung đoàn bộ binh Nga hiện ra trong cơn ẩm ướt buổi sáng, đi thẳng về phía đoàn xe tăng. Vài tràng súng máy bắt đầu bắn về phía các xe tăng.
“Tất cả: phản công!” Tiếng gọi trên máy.
Tiếng động cơ gầm lên khi các xe tăng di chuyển về phía địch trong đội hình hàng ngang giãn rộng. Những đóm lửa phụt ra từ pháo chính và súng máy. Những viên đạn nổ nổ tung vào giữa đội hình địch. nhiều lính Hồng Quân bị cán bởi xe tăng. Một cảnh tượng rùng rợn: Bộ binh Nga giáp la cà với xe tăng Đức. Nhưng tình hình cũng khá nguy hiểm cho các tổ lái. Chỉ vừa thò đầu ra khỏi tháp pháo để nhìn địa hình rõ hơn, người trưởng xe trở thành mục tiêu của súng máy hay bắn tỉa. có viên bay vèo qua, có viên trung mục tiêu. Bix cố nhìn ra ngoài cố gắng hướng dẫn tài xế. Có lúc, một tràng súng máy vèo qua tai trái của anh ta. Đạn trúng gáp của tháp pháo và dội qua một bên. Sau một đợt tuyết nhẹ, địa hình đồi rất trơn trượt nên xe tăng thỉnh thoảng bị trượt xuống đồi như xe trượt tuyết.
Xe tăng của bix trợt xuống một bên dốc và tuột xuống một đường rãnh. Nó dừng lại với một cú xốc.
“Hy vọng chúng ta có thể ra khỏi đây lần nữa,” Bix quan sát.
Hạ sĩ Schwartz, một người thợ máy giỏi, nhe răng. “Chúng ta ra được mà! Đợi chút!”
Bỏ số 1, anh ta lái xe tăng chéo theo đường dốc – và vượt lên. Chậm chạp, chiếc xe leo cao hơn, cho đến khi nó đến đất bằng trở lại. Rồi chiếc tăng lại tiếp tục bắn đạn nổ về hướng một đám đông quân Nga đang tràn về phía rãnh nước. Những lính HQ hụp xuống sau những đống tuyết và biến mất sau vài giây.
Đại Úy Lekschat gọi cảnh báo: “Cẩn thận, Bix, Rieger bị giết bởi súng bắn tỉa.”
Rieger trước đây là tài xế cho trung đoàn trưởng. mọi người trong đơn vị biết anh ta. Chỉ mới đây Đại Tá Eberbach cho anh ta mãn nguyện là cho anh ta trở thành xa trưởng. Lúc này, số lớn của trung đoàn Nga bị tiêu diệt. Chỉ còn một số ít chạy thoát về hướng đông bắc.
Cuộc tiến quân tiếp tục lúc giữa ngày một lần nữa Hermann Bix dẫn đầu. Chiếc xe tăng tiến về phía trước hầu như không bị trở ngại nào. Bix không biết mình đang ở đâu. Anh ta không có bản đổ khu vực, nhưng vì chỉ có duy nhất một con đường chính ở đây, anh ta chắc là đi đúng hướng. Sau bữa trưa, Bix bắt đầu thấy những ngôi nhà đầu tiên của Oslawaja phía trước. Bix đội mũ lông của Nga. Sự ngụy trang này tỏ ra có kết quả khi những tài xế xe tải Nga đi về hướng Bix không có dấu hiệu bỏ chạy. Ngược lại, lính Nga trên xe tải vẩy tay chào.
Bix gọi cho Đại Úy Lekschat: “Vừa qua mặt một số lính Nga, họ không nhận ra tôi.”
“Tốt, tiếp tục đi dọc con đường. Chiếc xe tải đầu tiên cũng vừa qua đây và cũng chào hỏi. Đừng bắn trừ khi thật cần thiết. Cúp máy.”
Chiếc xe tăng chầm chậm chạy qua thành phố cho đến khi nó đến chỗ họp chợ, nơi có một ngã ba. Bix không chắc phương hướng trong vài giây.
Anh ta gọi về phía sau: “Tôi nên đi đường nào?”
“Đi con đường bên phải, Bix,” đại đội trưởng trả lời, “Theo thông tin của tôi thì nó dẫn đến ga xe lửa.”
Bix cho người tài xế quẹo phải. Ngay sau đó một chiếc xe tải chở đầy lính Nga chạy đến. Lính Nga nhận ra là xe địch. Lính Hồng Quân nhảy xuống xe và nấp phía sau mấy ngôi nhà và vườn xung quanh. Chiếc xe tải thứ nhì cũng dừng lại.
“HE!” Bix ra lệnh.
“Người nạp đạn và xạ thủ làm việc ăn ý. Viên đạn đầu tiên trúng vào bức tường một ngôi nhà. Một khẩu súng trường chống tăng xuất hiện cạnh một chiếc xe tải. Viên đạn thứ hai trúng mục tiêu.
“Tiếp tục tiến lên, Bix!” Lệnh vang lên trên máy. “Đại đội sẽ theo sau.!”
Chiếc xe tăng vượt qua chiếc xe tải bị cháy, quẹo vào phía sau 1 ngôi nhà và vào trong một mảnh vườn. Bix thận trọng mở nắp tháp pháo và quan sát xung quanh. Anh ta nghe tiếng các xe tăng khác khi họ đến chỗ ngôi chợ. Đại Úy Lekschat sắp đặt các xe tăng cẩn thận để mỗi chiếc có tầm nhìn rõ và có góc bắn. Ngay lúc đó Bix thấy một chiếc KV-I khai hỏa, nhưng phát đạn không phải nhắm về phía anh ta, nó bay vút qua phía sau góc của ngôi nhà bên phải.
“Nó bắn vào tôi!” Thiếu Úy Bokle báo cáo. “Xe tăng địch ở trên con đường quay về hướng tôi. Tấn công vào hông nó!”
“Băng qua hàng rào, Schwartz,” Bix gầm lên. Chiếc xe tăng chạy đến hàng rào và cán qua. Khi tầm nhìn hết bị vướng, Bix nhận ra hình dáng của chiếc xe tăng Nga khổng lồ cách khoảng chừng 30 mét.
“KV-I. Nó chưa thấy chúng ta. Nạp viên AP đặc biệt (nguyên văn: load special AP round – là loại AP gì nhỉ?). Chúng ta có thể bắn thủng tháp pháo với chúng.
Petermann lắp viên đạn vào buồng đạn ngay lúc chiếc xe khổng lồ bắn về phía xe tăng Bokle. Rồi viên đạn đầu tiên phóng ra khỏi nòng súng. Viên đạn trúng tháp pháo và dội ra. Viên thứ nhì trúng giáp thép. Chiếc xe tăng Nga tỏ ra không hề hấn gì sau khi viên đạn thứ 3 trúng mục tiêu. Nó tiếp tục bắn về phía xe tăng trung đội trưởng. Bix nhận thấy không thể nào tiêu diệt chiếc xe tăng này bằng súng. Anh ta gọi: “Súng chính không hiệu quả với KV-I! Không có viên nào xuyên được! Làm ơn gởi công binh với mìn chống tăng lên đây!”
Bakle trả lời, qua người lính truyền tin chuyền lại: “Bix, nếu không diệt được, cố gắng phá súng chính, nếu không thì nó sẽ đo ván anh khi nó nhìn thấy anh.”
Lúc đầu Bix nghĩ là người thiếu úy trêu chọc.
“Tôi sẽ cố,” người xạ thủ cằn nhằn, “nhưng…”
“Cố đi, Krause,” Bix la lên, dù anh ta nghĩ cố gắng này vô ích. Nhưng phải làm gì đó trước khi họ bị nhìn thấy và bị tiêu diệt.
Krause nhắm khẩu pháo chính của chiếc xe tăng địch ở gần lá chắn. Một viên đạn AP thường được nạp vào. Khẩu súng chính của KV-I dày nhất ở chỗ lá chắn. Có thể anh ta sẽ may mắn.
“Bắn!” Bix ra lệnh.
Viên đạn xuyên thép bắng trúng kim loại, nhưng vì ở tầm gần và cả vùng giữa chiếc tăng Đức và Nga bị ngập đầy khói. Bix không thể nhìn thấy kết quả.
“Bắn lại, Krause!”
Người xạ thủ bắn viên thứ 2, rồi viên thứ 3. Lúc này, chiếc KV-I bắt đầu xoay tháp pháo, và khẩu đại bác nòng dài quay về phía chiếc xe tăng Đức. Một tiếng rắc vang lên, khẩu súng của chiếc KV-I bị vướn vào một cây nhỏ. Tháp pháo dừng lại và ngay lúc đó Thiếu Úy Bokle bắn vào nó.
“Nó bốc khói rồi!” Schwartz reo lên. Một đám khói bốc lên từ nòng súng và từ bụng xe tăng. Trước đó, có một tiếng nổ nghẹt. Chiếc xe tăng bị cháy vì chính viên đạn của nó bắn ra, viên đạn bị kích nổ bên trong xe tăng, khói từ bên trong cho thấy điều đó.
Người lính truyền tin báo cáo: “Nòng súng của nó bị vỡ.”
Bix chăm chú nhìn qua ống dòm và không ngờ rằng nòng súng của chiếc xe tăng Nga bị thủng 3 lỗ. Lúc nãy không thấy nòng súng bị thủng. người thượng sĩ không thể tin vào mắt mình, Krause đã bắn cả 3 phát đạn vào nòng súng của chiếc tăng địch và làm cho nó vô dụng. Bất ngờ, nắp tháp pháo mở ra. Người trưởng xe cố gắng leo ra. Một tiếng sung nổ và người lính Nga nằm vắt người trên tháp pháo. Kinh nghiệm này dạy cho Bix rằng ở khoảng cách gần, với khẩu súng nhỏ hơn, anh ta vẫn có thể đương đầu và tiêu diệt xe tăng hạng nặng nhất.
Nhiều tiếng nổ lớn khắp thành phố khi công binh cho nổ mìn (satchel charges). Công binh chiến đấu tiến lên phía trước và tiêu diệt xe tăng hạng nặng từng chiếc một. Sau đó, bộ binh và công binh chiến đấu dập tắt những ổ kháng cự cuối cùng. Oslawaja đã thất thủ.
Các xe tăng lên đường vào buổi tối. họ hành quân suốt đến. Đến Venew sáng ngày 24 tháng 11. Tiểu đoàn tái phối trí và tiến vào thành phố trong đội hình dàn rộng. Xe tăng địch bắn vào đội hình khi họ đến một đường xe lửa chạy qua phía nam thành phố. Một lần nữa, đại đội xe tăng của Lekschat đi cánh phải và “Harpoon” đi ở phía cực phải.
“Chúng ta không thể vượt qua ở đây, thưa Trung Úy,” Thiếu Úy Bokle gọi. “Xích có thể bị kẹt ở vệ đường hay dọc đường rầy, làm mồi tốt cho bọn Nga tập bắn. Chúng ta phải tìm chỗ khác.”
Lekschat lập tức đồng ý: “Tốt, Bokle, tốt nhất là vậy.” Rồi ông ta gọi “Harpoon”.
“Chỉ huy đến Harpoon: đi qua bên phải và tiềm chỗ nào tốt để vượt đường rầy. Báo ngay về nếu tìm ra, Bix!” Xe tăng của Bix bắt đầu di chuyển. Schwartz quẹo vòng lại rồi di chuyển chậm chạp, chạy song song với vệ đường sắt. Sau vài trăm mét, đường xe lửa thấp dần, và Bix tìm thấy một chỗ vượt bằng phẳng.
“Cẩn thận khi đến gần, Schwartz… Krause, nạp AP và sẵn sàng chạm địch!”
Chiếc xe tăng từ từ tiến lên. Đầu xe đến chỗ vượt nhưng không thấy địch nổ súng.
“Vượt qua đường sắt, Schwartz!” Bix hét lên. Chiếc xe tăng tốc độ và tiến qua, đến con đường đất phía bên kia đường xe lửa rồi tiến lên vài trăm mét nữa. Bix gọi về báo cáo. Lekschat liền đưa toàn bộ đại đội đi theo. Chiếc xe cuối cùng vừa vượt đường sắt thì quân Nga khai hoả.
“Tiến lên, Bix!”
Bix quá quen thuộc với mệnh lệnh này, vì anh ta đã nghe nhiều trong mấy tuần qua. Chiếc xe tăng tiến lên và anh ta thấy đại đội tụt ở phía sau. Chiếc xe Panzer III cuối cùng, lúc nảy bị bắn, bây giờ dừng lại ở trên đường xe lửa, phản pháo để kéo sự chú ý của địch để đơn vị tập trung lại ở phía trước.
Còn lại một mình, một lúc sau Bix chạy lên trục đường chính ở phía Bắc Venew. Xe cộ của địch chạy ùn ùn, nối đuôi nhau. Chiếc xe tăng Đức đơn độc không bị để ý đến. Sau khi nhận được báo cáo của Bix, Đại Úy Lekschat ra lệnh anh ta vòng lại và tiếng vào thành phố.
“Giống như Mzensk, Bix. Tiếng vào thành phố từ sau lưng, địch sẽ không ngờ đến.” Người đại đội trưởng thêm vào.
Một khẩu phòng không nhẹ xuất hiện trước mặt chiếc Panzer III. Chiếc xe tăng gầm máy, cán lên ổ súng trong khi lính của khẩu đội phòng không Nga chạy tán loạn. Một khẩu đại liên khác cũng bị cán. Sự tấn công của xe tăng Đức gây sự bất ngờ. Bix phát hiện vài khoảng đất cao phía trước mặt bên phải. Phía bên dưới có vài vũng nước đóng băng, có một con đường. Trên đường có nhiều dấu xích xe tăng, làm Bix thận trọng. Anh ta không bị bất ngờ khi một chiếc KV-I bỗng hiện ra từ sau một ngôi nhà lớn ở một con đường ngang. Không để ý chiếc xe tăng kia là địch, chiếc KV-I chạy ngang qua mặt Bix. Người trưởng xe còn đưa tay ngoắt, ra hiệu cho Bix đi theo. Anh ta lưỡng lự: dừng lại… bắn…quay lại?
Trong khi anh ta đang tính toán, hai chiếc xe tăng trinh sát Nga T-38 chạy nhanh xuống đồi.
“Họ phát hiện ra ta!” Người lính thông tin la lên.
Chiếc thứ nhất bị trượt xuống dốc vì băng. Người tài xế chiếc thứ hai cố gắng quẹo ngặt về phía bên phải, tuy tránh được khoảng băng phía trước, nó cũng bị trượt thẳng xuống dốc và dộng mạnh một khoảng đất lồi lên, quay thẳng chiếc xe tăng lại và tụt xuống dốc phía sau chiếc đi trước. Chiếc T-38 thứ nhất trượt xuống khoảng băng dưới chân đồi. Chiếc thứ 2 gầm lên trên mặt đá và cố gắng chạy lên, nhưng xích sắt chỉ quay tại chỗ. Schwartz lập tức quay chiếc Panzer III lại. Người xạ thủ mau chóng thấy địch trong máy ngắm. Một ánh chớp phụt ra khi anh ta bấm cò và viên đạn nện vào xe tăng địch ngay giữa thân xe và tháp pháo.
“Mục tiêu!” Schwartz la lên, cùng lúc với ngọn lửa phụt ra từ chiếc xe tăng bị bắn.
Bix kêu người xạ thủ: “Chiếc thứ 2… nhanh lên… trước khi nó bắn!”
Chiếc thứ 2 xoay người. Ngay khi nó mặt đối mặt với chiếc Panzer III. Krause nhấn cò và viên đạn trúng một bên của thành phía trước. Sức nổ làm chiếc T-38 quay quanh trục của nó vài vòng trên mặt băng trơn trượt. Cả 2 xe tăng địch bị loại khỏi vòng chiến. Tuy nhiên, “anh cả” của địch vẫn còn ở phía trước. Nếu nó bắn, địa ngục sẽ đến theo. Bix thở phào khi biết rằng chiếc KV-I đã khuất sau khúc cua.
“Theo nó!” Bix ra lệnh. Khi chiếc xe tăng bắt đầu di chuyển, Bix nghĩ đến số địch mà anh ta sẽ chạm trán khi vào bên trong thành phố. Họ đi qua dãy nhà đầu tiên. Rồi đến một quảng trường rộng, có thể là chỗ họp chợ. Lính Nga chạy đủ hướng khi chiếc xe tăng Đức xuất hiện.
“Thêm xe tăng hạng nặng, Thượng Sĩ” Schwartz báo cáo, nhưng Bix đã trông thấy những gã khổng lồ. Lạ thay, những chiếc xe tăng kia không tấn công chiếc tăng Đức đơn độc, mà tăng tốc độ chạy mất qua đường khác.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Bix hỏi, một nửa tự hỏi mình. Điều này không thường thấy ở lính Nga. Xe tăng của họ thường tấn công. Một cái bẫy gì đó? Lính tăng Nga hoàn toàn không phải hèn nhát; họ đã chứng minh điều đó hơn một lần trong những tuần qua.
“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp, Thượng Sĩ” Schwartz cảnh báo. “Chúng ta ngồi đây, nếu họ đua một khẩu chống tăng là nó có thể bắn mình thoải mái.”
Sau khi nhìn quanh, Bix ra lệnh: “Ra phía sau ngôi nhà gỗ kia, Schwartz!”
Khi đến ngôi nhà, Bix chắc chắn là họ được che khuất từ 2 bên. Đại đội đang đến từ phía sau và họ có tầm nhìn bao quát tốt về phía trước. Tuy nhiên, không có gì đi đến từ hướng đó. Vài phút sau, chiếc xe tăng của họ xuất hiện. Chiếc xe tăng dẫn đầu đại đội dừng lại ở đầu quảng trường và những chiếc còn lại dừng lại trên con đường phía sau. Chắc Đại Úy Lekschat trước tiên muốn nghe báo cáo từ chiếc xe trinh sát. Bix chui vào tháp pháo và lắng nghe. Bỗng nhiên anh ta nghe tiếng máy xe tăng bật lên cách khoảng 100 mét về phía trái. Rồi tiếng máy nghe to dần.
“Chạy đến góc bên kia!” Anh ta gọi người tài xế.
Schwartz chạy đến trước cho đến khi mũi xe và cạnh tháp pháo thò ra và người trưởng xe có thể quan sát. Bix thấy một chiếc KV-I, đang chạy thẳng về hướng mình. Bix chui xuống tháp pháo nhưng áo khoát bị vướng. Anh ta có thể bị bắn bất cứ lúc nào.
“Bắn AP vào lá chắn!” Anh ta kéo chỗ vướng ra.
Krause phản ứng ngay. Viên đạn đầu phủ một màn khói giữa 2 xe tăng. Một tiếng nổ vang lên khi viên đạn thứ hai bắn ra. Vẫn không thấy động tĩnh gì từ chiếc KV-I. Rồi một ánh chớp từ nòng súng dài của chiếc xe Nga. Tuy nhiên, người xạ thủ Nga bắn mù, và viên đạn rít qua chiếc xe tăng Đức vài mét.
“Lùi lại!” Bix gọi qua máy nội bộ. Chiếc xe tăng khổng lồ Nga sẽ tông vào họ.
Lúc nãy, khi cố gắng chui vào tháp pháo, Bix không để ý kéo sợi dây truyền tin ra khỏi ổ cắm và, giữa âm thanh ồn ào của xe tăng địch đang đến gần, không ai trong xe nghe tiếng anh ta. Khi thấy không còn cách nào khác, Bix bò ra khỏi tháp pháo và nấp phía sau tháp pháo phía bên phải, tránh hướng chiếc KV-I đang lao đến.
Có tiếng vang ra từ tháp pháo. Những người bên trong không biết chuyện gì đang xảy ra. Không có lệnh, Schwartz khong lùi xe lại. Bix chỉ còn một cách. Anh ta biết tình hình rất nguy hiểm khi rời khỏi sự bảo vệ của tháp pháo và bò bò ra phía trước và ra dấu cho người tài xế qua khe nhìn để anh ta lùi lại. Chỉ còn vài giây, vì chiếc xe tăng địch chỉ còn cách vài chục mét. Không còn nghi ngờ gì nữa: chiếc KV-I cố ý tông vào bên hông xe tăng Đức! Chiến thuật này được xe tăng hạng nặng Nga dùng gần đây, thường là thành công. Ở giây phút nguy ngập này, một ý nghĩ trong đầu Bix: Tại sao người Nga không đơn giản là bắn vào họ? Anh ta chờ đợi giây phút ấy và mọi thứ kết thúc. Rồi anh ta thấy mặt người tài xế qua kính chống đạn ở khe nhìn và ra dấu anh ta lùi lại. Schwartz phản ứng ngay. Chiếc xe đột ngột chồm về phía sau vài mét.
Ngay lúc đó, mũi của chiếc xe tăng Nga ào qua, cách Bix chừng 2 mét. Bánh xích rít lên và mùi diesel phun ra mù mịt. Vài giây sau đó, chiếc KV-I tông mạnh vào bức tường đá lớn. Khi chiếc xe tông qua một nửa bức tường, toàn bộ bức tường sập lên nó. Tiếng tông mạnh, tiếng gầm rú và rít lên, và máy của chiếc KV-I tắt. Kẻ địch nguy hiểm nằm bất động. Bix cho bắn 2 viên AP vào tháp pháo với khoảng cách 10 mét. Cả hai không xuyên thủng. Bix hổn hển leo vào tháp pháo. Anh ta thấy người tài xế Nga nổ máy xe và cố tìm cách lùi ra khỏi đống gạch. Đống gạch bắt đầu tụt xuống.
Bix nghe người đại úy gọi: “Chỉ huy đến Harpoon: chúng tôi đang đến!”
Viên đạn đầu của chiếc xe tăng Đức đang đến gần trung tháp pháo của chiếc KV-I. Nhưng nó cũng không xuyên qua được lớp giáp dày của chiếc tăng Nga. Người tài xế chiếc KV-I từ từ thành công lùi xe ra khỏi bức tường. Bỗng Bix nhớ lại trận đánh ở Oslawaja, khi họ bắn vài phát vào nòng súng xe tăng Nga.
“Nghe đây Krause, làm lại những gì anh làm ở Oslawaja!”
Krause làm theo lệnh. Anh ta quay tháp pháo qua cho đến khi chỗ dày nhất của khẩu súng chính của chiếc KV-I nằm trong ống ngắm và bắn AP. Viên thứ 2 ngay tiếp đó. Cùng lúc đó, những viên AP từ các xe tăng khác bắn vào chiếc KV-I. Anh ta thấy những vết sắt vụn văng ra từ giáp bên hông mỗi khi trúng đạn. Những viên đạn AP khoan vào tấm sắt dày và nổ ở đó, bắn ra những mãnh sắt vụn. Sau phát thứ 3, Bix kêu xạ thủ ngừng bắn. Chăm chú nhìn qua ống dòm, anh ta thấy nó lại có kết quả. Khẩu súng chính của chiếc KV-I bị trúng 3 phát và trở nên vô dụng.
“Bây giờ bắn vào hộp số!” Anh ta gọi người xạ thủ.
Krause bắn 4 phát vào hộp số của chiếc KV-I. Gã không lồ im tiếng.
“Bọn Nga leo ra!” Schwartz báo.
Bix nhìn tổ lái Nga lêu ra khỏi tháp pháo và biến sau mấy ngôi nhà.
“Tiểu đoàn tưởng đại đội mình bị xóa rồi,” Đại Úy Lekschat nói với Bix sau khi trả lời tiểu đoàn trưởng.
“Còn phải nói, bắn nhau như thế này!” người thượng sĩ đáp lại.
Vài chiếc KV-I khác bị bỏ lại và tịch thu khi tiểu đoàn đến nơi. Bix và tổ lái của mình sẽ lâu lắm mới quên được trận đánh ở Venew. Trận đánh ở đây là nguy hiểm nhất từ ngày họ vào cuộc.
Cuộc tiến quân của Lữ Đoàn Xe Tăng Eberbach tiếp tục. Các xe tăng tiến về phía bắc. Bản đường chỉ Moscow đầu tiên xuất hiện dọc đường đi. Đêm cuối cùng của cuộc tiến quân đến Kashira, các xe tăng đi trong cơn lạnh cóng, Máy bay Nga ném bom vào đoàn xe. Đêm đó, đoàn xe chỉ tiến được 10 km, vì dấu xe tăng Nga để lại đã đóng băng, tạo ra chướng ngại quan trọng. Khi có một chiếc xe tăng chạy vào những vết lún, nó hoàn toàn bị nghẽn. Những cái chốt của dây xích trở nên giòn như kính trong cơn lạnh, bị cắt đứt trên thành vết lún. Khi phải thay xích, người ta phải lấy nó ra ở 40 độ âm. Cố gắng lái xe với chốt và búa làm những mảnh vụn kim loại bay tứ tung, thương gây ra những vết thương đau đớn.
Khi các xe tăng đến mục tiêu, một thị trấn buôn bán nhỏ, họ gặp sự chống cự của súng chống tăng. Một lần nữa, xe tăng của Bix tham gia trận đánh. Anh ta bắn hạ 2 súng chống tăng và tiến vào thị trấn. Lính Nga cố thủ trong các căn nhà lần lượt bị đẩy ra bởi bộ binh Đức sau những trận cận chiến. Hồng Quân chống trả tuyệt vọng, vì chỉ có nhà là nơi trú ẩn duy nhất trong cơn lạnh. Bị đẩy ra có nghĩa là bị chết cóng. Trong khi lính tăng và bộ binh đang sưởi ấm trong nhà trong một dịp hiếm hoi, có lệnh: Tất cả lui về vị trí ban đầu ngay lập tức!”
Đại Úy Lekschat không biết điều đó có nghĩa gì. Moscow chỉ còn khoảng 60km trước mặt mà họ phải rút lui? Đối với Bix và đồng đội, đối với đại đội xe tăng của Lekschat, đối với lữ đoàn xe tăng Eberbach, lệnh này không thể hiểu được.
“Giấc mơ đã chấm dứt,” Petermann nói, “Cuộc tấn công chớp nhoáng vào Moscow coi như hủy bỏ.”
Petermann nói đúng. Xe tăng Đức không bao giờ lại gấn thủ đô nước Nga lần nữa như trong mùa đông khủng khiếp 1941.