Ngày 12 tháng 1 năm 1943, quân Xô Viết mở đầu trận đánh hồ Ladoga lần 2 bằng 1 trận pháo kích khủng khiếp của 4500 khẩu pháo. Một cơn bão lửa kéo dài 140 phút đã giã xuống cả 2 phía tại hành lang của quân Đức phía nam Schlüsselburg.
Khi hỏa lực pháo binh thôi bắn, những sư đoàn của tập đoàn quân xung kích số 2 Xô Viết, dưới quyền trung tướng Romanovski từ phía đông đánh sang. Đồng thời 5 sư đoàn bộ binh và lữ đoàn xe tăng của tập đoàn quân 67 Xô Viết dưới quyền tướng Dukanov từ phía tây xông tới.
Quân Xô Viết hy vọng bằng 2 gọng kìm lớn sẽ đánh tan hành lang hẹp của quân Đức, nhằm mở đường tiến tới Leningrad. Nếu việc này thành công thì sẽ phát triển tấn công tới phía nam tuyến đường sắt Kirov.
Những sư đoàn của tướng Dukanovxông tới những cứ điểm được phòng thủ sơ sài của sư đoàn bộ binh 170. Sư đoàn bộ binh 86 của Xô Viết cố vượt qua con sông Neva đóng băng để đánh thọc sườn Schlüsselburg, nhưng cuộc tấn công đã thất bại khi đối mặt với hỏa lực tập trung của quân phòng thủ Đức. Xác lính Nga rải đầy trên mặt băng. Những đợt tấn công của các trung đoàn Xô Viết đã bị những ụ súng máy bắn nhanh MG42 của quân phòng ngự tàn sát. Cuộc tấn công đã phải ngừng lại.
Sư đoàn 45 bộ binh dưới quyền tướng Krasnov đã nỗ lực vượt qua con đường phía nam vành đai phòng thủ. Quân phòng thủ ở đây là trung đoàn bộ binh cơ giới (Grenadier Regiment) 399 của đại tá Griesbach. (Griesbach đã được thưởng huân chương chữ thập hiệp sĩ ngày 14 tháng 3 năm 1942 khi còn là thiếu tá. Và trở thành người Đức thứ 242 được thưởng lá sồi lúc là đại tá. Đến ngày 6 tháng 3 năm 1944 ông đã được tặng thêm thanh kiếm khi đang chỉ huy sư đoàn 170).
Lính cận vệ Nga đã bị chặn lại trước chiến hào quân Đức. Họ đã xâm nhập vào được các vị trí của Đức nhưng lại bị đánh bật ra trong các trận đánh giáp lá cà.
Quân Nga chỉ xâm nhập được vào Marino. Bốn đợt tấn công đầu đã bị bẻ gãy, với 3000 người chết, nhưng đợt thứ 5 đã chọc thủng được. Lính công binh chiến đấu đã mở đường cho xe tăng T-34 vượt qua khu vực nguy hiểm trên sông Neva đóng băng, bắn đạn trái phá và súng máy xông lên rồi tản ra nghiền nát các vị trí trên tuyến phòng thủ của Đức. Đại tá Kleinhenz, trung đoàn trưởng trung đoàn bộ binh cơ giới 401, cố gắng vô vọng để trám lỗ thủng. Ông và cấp phó đã bị thương nặng trong nỗ lực ấy. Những sư đoàn bộ binh Nga bị chặn lại trước Schlüsselburg giờ chuyển hướng tiến về Marino.
Nếu như tập đoàn quân 67 Xô Viết cũng vượt qua được bằng 1 trận đánh thọc sườn gần Dubrovka và Gorodok, thì họ sẽ mở được đường tới những đầm lầy đóng băng bên ngoài Sinyavino thượng để tới phía nam “cổ chai” của Đức dọc theo đường sắt Kirov và trận đánh thứ 2 tại hồ Ladoga sẽ ở thế nguy cấp. Đại tướng Lindemann, tư lệnh tập đoàn quân 18, đã nhận ra tầm quan trọng của việc xâm nhập này. Tối 12 tháng 1 năm 1943, báo cáo tình hình cho hay có 4 sư đoàn bộ binh và 1 lữ đoàn xe tăng gần Marino đang cố vượt qua “nút cổ chai” trước khi bắt tay với các sư đoàn bộ binh cơ giới đến từ phía đông ở nơi nào đó ở giữa và xoay qua hướng nam.
Ông nói: “Chúng ta phải gởi thằng ‘Watzmänner’ tới đó”
“Watzmänner” là sư đoàn bộ binh 96 dưới quyền thiếu tướng Noeldechen. Sư đoàn và những đơn vị còn lại của 3 trung đoàn bộ binh cơ giới (Grenadier Regiments) đang nằm ở khu vực Sinyavino. Lúc này sư đoàn chỉ đạt 1 nửa sức mạnh.
Tối 12 tháng 1, sư đoàn 96 bộ binh nhận lệnh tấn công từ khu vực tập trung tiến về phía tây bắc đẩy lùi địch quân qua sông Neva.
Thiếu tướng Noeldechen chỉ có trong tay 5 tiểu đoàn bộ binh cơ giới. Yểm trợ cho lính của ông là trung đoàn cao xạ số 36 với những khẩu pháo 88mm và 4 chiếc xe tăng Tiger của đại đội 1, tiểu đoàn tăng hạng nặng 502 dưới quyền trung úy Gerdtell cùng 8 chiếc xe tăng Panzer III.
Trận đánh đã có thể bắt đầu.
Những lính bộ binh cơ giới vừa chửi thề vừa càu nhàu, chiến đấu trên tuyết cao tới ngực. Hơi thở của những người tiến công bốc cao nhìn như đám sương mù khi họ vật lộn tiến về phía trước trong màn đêm băng giá.
“Chó chết”, trung sĩ Grüninger nói dứt khoát. Họ đã tới rừng, chui vào những cây thông non và làm tuyết trên cây trút xuống ào ào.
“Mấy cái Tiger trứ danh đâu rồi?” Lutschky hỏi.
“Cậu không nghe sao? Chúng đang đi dạo đâu đó phía sau ấy, trong khi bọn ta phải tự lo lấy thân mà tiến.”
“Tôi đang tự hỏi, nếu bọn Nga đang chờ ta trong rừng Scheidies thì sao?” một người khác đang dựa vào 1 thân cây cố lấy lại hơi, hổn hển hỏi.
“Khu rừng thổ tả này chắc phải có gì đó?” Bösebeck, anh lính mang súng máy thì thầm.
“Đừng có bĩnh ra quần đó! Bọn Nga đợi ta phía trước cơ, đến lúc đó thì tha hồ mà ‘ấy’ nhé”
Có lệnh vác súng lên vai và tiến lên.
Quân bộ binh cơ giới tiến ra ngoài. Họ nghe thấy tiếng đề pa của pháo 76 ly của Xô Viết ở phía trước. Súng máy bắn liên hồi và lúc này là những loạt “Organ của Stalin” (Cachiusa) rú lên lao về phía họ. Theo bản năng, mọi người cúi xuống khi nghe thấy những viên đạn và tiếng nổ đang ầm ầm lao tới. Họ nắm vũ khí chặt hơn và tiến lên trước.
Đột nhiên, ánh lửa lóe sáng trong đêm. Có ít nhất 1 tá súng máy của quân Nga rống lên. Pháo chống tăng cũng khai hỏa và đạn lửa lướt qua bắn vào rừng cây.
“Tấn công! Tiến lên!”
Quân bộ binh cơ giới gào lên khi tấn công. Tiếng la khiến họ có cảm giác phấn khích.
Trung sĩ Grüninger nhìn thấy chớp lửa đầu nòng của 1 khẩu đại liên Maxim. Anh ta quay lại xem trung đội mình có theo không. Grüninger nhào xuống đất và bò lên trước. Anh thấy Bösebeck đang bắn yểm trợ. Mọi việc cứ diễn ra răm rắp như thường lệ.
Lutschky đem theo khẩu tiểu liên bò theo anh. Anh ta là 1 lính có kinh nghiệm và biết những gì cần làm. Lutschky bắn hạ 1 lính Nga đang nấp trong bụi rầm phía tay phải Grüninger. Lúc này Grüninger đã thấy luồng đạn của khẩu Maxim cách bên phải mình khoảng 10m. Anh ta bò đến nấp sau 1 đụn tuyết, rút 3 quả lựu đạn ra khỏi thắt lưng, tháo nắp đậy, rút chốt và ném liên tiếp mấy quả lựu đạn vào vị trí địch.
Ba quả lựu đạn nổ gần như 1 lúc. Grüninger nhảy bật dậy. Lính trong trung đội thấy anh ta lao về phía trước. Họ ào tới vị trí quân Nga và tiêu diệt nó. Lính bộ binh cơ giới, có khi tuyết ngập đến tận nách, tiến chiếm các công sự của Xô Viết bằng cách đánh giáp lá cà. Họ được các đồng đội ở hai bên trái, phải hưởng ứng. Vành đai phòng thủ đã bị chiếm.
Bỗng có tiếng hét truyền khắp hàng quân “Có xe tăng trước mặt!”
Trời đã sáng và xe tăng Nga đã vượt qua cánh đồng phủ đầy tuyết tiến về phía bìa rừng. 24 họng pháo tăng đang khạc lửa. Đạn phạt đứt ngọn những cây con làm tuyết bám trên đó rơi lả tả.
“Chúng đang tiến về chúng ta, thưa trung sĩ!” hạ sĩ Gudehus hét lớn.
“Bắn yểm trợ!”
Thiếu úy Eichstädt chạy từ bên trái tới. Anh mang theo 2 quả bộc phá với nhiều khối nổ nhỏ được bó với nhau bằng dây.
“Thiếu úy, cho tôi 1 quả” Gudehus nói. Eichstädt gật đầu.
“Bắn bộ binh theo sau!”
Từ hai phía, những khẩu MG42 khai hỏa vào đám bộ binh Nga chạy theo xe tăng. Người trung úy nhìn quanh.
“Sẵn sàng chưa, Gudehus?”
“Rồi, thưa thiếu úy”
“Vậy đi thôi, cậu bên phải, tôi bên trái”
Cả 2 nhảy lên, chạy tới trước, khi súng máy bắn tới thì nằm rạp xuống đất. Họ bò tới được 1 hẻm núi hẹp. Từ trên đó họ có thể đánh tạt sườn những chiếc T-34 đang tấn công đại đội mình. Những chiếc tăng này cứ rung chuyển mỗi khi bắn.
“Đi nào, Gudehus”
Cả hai chạy đến sau 1 chiếc xe tăng và ném bộc phá vào dưới chỗ nhô ra của tháp pháo
“Châm ngòi!” Tiếng người thiếu úy vang lên trong mớ âm thanh hỗn loạn, rồi cả 2 nhảy vào chỗ nấp.
Hai khối bộc phá gồm 3 kg thuốc nổ làm chiếc xe tăng rúng động. Sức nổ đánh văng tháp pháo chiếc T-34, loại nó ra khỏi vòng chiến.
“Gọi Gerdtell” có tiếng lanh lảnh trên điện đài. “Xe tăng địch đã tới chỗ chúng tôi cố thủ và đang tràn ngập. Tiger tấn công đi!”
Trung úy Gerdtell hắng giọng trước khi gọi cho đại đội “Gerdtell gọi tất cả. Tốc độ cao nhất, theo tôi!”
Bốn chiếc Tiger lăn bánh, nghiến nát các cây trên đường đi và vùi chúng xuống tuyết. Viên trung úy có thể nghe tiếng xe tăng địch đang bắn. Anh chuyển hướng sang trái 1 chút.
“Chạy phía bên phải tôi. Chỉ được bắn khi tôi ra lệnh!”
Bốn chiếc Tiger tản ra tạo thành hình 1 chữ V rộng. Những xe tăng Xô Viết đầu tiên đã xuất hiện. Trung úy Gerdtell liền ra lệnh:
“Bắn!”
Các pháo thủ đã nhắm xong mục tiêu của mình. Một loạt đạn 88mm nổ cùng lúc.
Sau loạt đạn đầu tiên của 4 chiếc Tiger, 2 chiếc T-34 bùng cháy. Các pháo thủ và lính tiếp đạn hoạt động rất nhịp nhàg ăn ý. Mọi việc diễn ra rất nhanh chóng. Trước khi xe tăng Nga có thể quay qua để đối phó với mối nguy mới này, những chiếc Tiger đã bắn loạt thứ hai. Thêm 2 T-34 nữa bốc lửa.
“Tiến xuống dốc!”
Lái xe của Gerdtell đạp chân ga. Chiếc Tiger lao xuống dốc rồi leo lên ở phía bên kia. Từ trên mô đất cao này người chỉ huy đại đội có tầm nhìn quang đãng. Von Gerdtell thấy 1 chiếc T-34 đang cơ động trong bụi cây, hướng nòng pháo vào chiếc Tiger ngoài cùng bên phải.
“Schneider, coi chừng! Địch bên phải cậu!”
Người pháo thủ đã đưa được tên địch vào kính ngắm. Phát đạn 88mm sắc lẻm bay vọt qua cánh đồng.
Hai giây sau, có ánh chớp khi viên đạn xuyên bắn trúng sườn phải chiếc T-34. Tháp pháo của nó bắn lên không trung rồi rơi xuống tuyết cứ như có bàn tay siêu nhiên nào đó gây ra vậy.
“Trúng trực tiếp! Cứ tiếp tục!”
Người pháo thủ nhìn vào máy ngắm của mình. Chiếc T-34 kế tiếp vừa lọt vào kính ngắm thì khoang chiến đấu bị 1 chấn động khủng khiếp. Thép đập vào thép.
“Bên trái phía trước! Từ trong đám cây kia. Tiến lên!”
Nhưng trước khi chiếc xe có thể cơ động thì nó lại bị bắn trúng. Viên đạn xuyên qua chắn đạn của khẩu pháo. Những mảnh sắc nhọn, dài đâm vào ngực người pháo thủ, làm anh ta chết ngay.
Các đồng đội kéo người pháo thủ ra khỏi chiếc Tiger bị thương và kéo anh về 1 vị trí của bộ binh. Trung úy Gerdtell tháo thẻ bài của anh ta ra.
Những chiếc Tiger còn lại vẫn tiếp tục bắn. 12 chiếc xe tăng Xô Viết nằm bốc cháy trên cánh đồng hoang khi chiếc T-34 cuối cùng biến mất.
Những chiếc Tiger lần đầu tiên đã chứng minh được khả năng chết chóc của mình. Chiếc Tiger hỏng của Gerdtell đã được sửa xong.
Trước khi trời tối, quân Xô Viết cố gắng 1 lần nữa đột nhập vào rừng Scheidies. Lính bộ binh cơ giới lại gọi về.
“Xe tăng địch đang tới! Tiger lên đi!”
“Bölter, đưa trung đội của cậu lên. Bọn tôi phải bổ sung đạn dược lại trước đã. Nếu gặp khó khăn thì gọi.” Trung úy von Gerdtell khoát tay.
Hans Bölter gật đầu. Khuôn mặt dài của anh luôn có vẻ nghiêm trọng, trầm ngâm suy tưởng. Anh đứng trong cửa chỉ huy vẫy lại đại đội trưởng rồi ra lệnh tiến ra.
Hai gã khổng lồ thép chạy trên mặt tuyết trên con đường mòn. Bên ngoài xe được sơn trắng tiệp với môi trường xung quanh trong ánh sáng mờ ảo của buổi chiều hoàng hôn.
Thượng sĩ Bölter thấy ánh chớp từ 1 khẩu pháo chống tăng địch bất ngờ khai hỏa. Anh lập tức chui vào tháp pháo và đóng nắp cửa lại. Viên đạn xuyên thép rít lên bay vụt qua.
Herbert Hölzl, lái xe của Bölter bẻ lái sang bên cạnh. Lắc lư, chiếc Tiger xoay 1 bên xích và leo qua 1 hố đạn pháo.
“Bắn đi, Gröschl!” Bölter hét lên.
Pháo thủ Gröschl nhắm ngay vào chớp lửa đầu nòng của khẩu pháo chống tăng khi nó vừa bắn phát thứ 2 bay trệch qua bên phải chiếc Tiger chỉ vài mét. Khi chiếc tăng dừng lại thì anh đã bắt được mục tiêu. Pháo của chiếc Tiger gầm lên và chiếc xe giật lùi lại sau cú bắn.
Viên đạn bắn trúng ngay giữa vị trí chống tăng Nga, kích nổ đạn dự trữ của nó. Khẩu pháo chống tăng đã bị loại khỏi vòng chiến đấu.
“Khá lắm, Bastian!”
Trời lúc đó vừa sập tối. Không thể nhìn thấy chiếc Tiger kia được ước chừng đang ở cạnh đó vài trăm mét. Bölter cũng không bận tâm vì thượng sĩ Schütze, chỉ huy chiếc Tiger thứ 2 là 1 trưởng xe nhiều kinh nghiệm, biết ở đúng chỗ cần phải đến.
Bỗng, có nhiều bóng người xuất hiện phía trước xe khi Bölter ngó qua khe nhìn.
“Súng máy ở đầu xe và tháp pháo. Bắn!”
Cả 2 khẩu súng đều khạc lửa và anh mở cửa ló đầu ra để có thể nhìn rõ hơn. Bölter thấy những luồng đạn lửa ở bên phải có vẻ như chiếc Tiger thứ 2 cũng đang bắn.
Một viên đạn xuyên thép rít lên bay sạt qua bên phải chiếc Tiger chỉ khoảng 1 mét. Bölter đã nhìn thấy 1 chớp lửa đầu nòng ở phía trước chưa đến 600m.
“Đã bắt được mục tiêu!” Gröschl gọi khi anh đã đưa được tên địch mới vào kính ngắm.
Người lái xe dừng lại ngay. Gröschl khóa mục tiêu và nhấn nút bắn.
Chiếc Tiger giật mạnh, và trước khi nó ổn định lại thì trưởng xe, pháo thủ, lái xe đều thấy 1 cột lửa sáng rực phụt lên từ chỗ cái xe tăng Nga.
“Trúng trực tiếp!” Bölter kêu lên nhẹ nhõm. Anh đã lường trước việc bọn T-34 sẽ trở lại bất cứ lúc nào.
Trong cuộc chạm chán kiểu đó, ai nhanh hơn sẽ chiến thắng. Việc nhanh hơn làm tăng khả năng sống sót trong cuộc chiến đấu khắc nghiệt với 1 kẻ địch nổi tiếng tàn nhẫn này.
Một cột tuyết phụt lên như tia nước bên cạnh chiếc Tiger của viên thượng sĩ. Ánh sáng chói lòa tràn ngập khoang chiến đấu khi có viên đạn nổ ngay sát bên cạnh, trút xuống chiếc Tiger những mảnh thép cùng những tảng đất đóng băng.
“Nữa kìa. Ở đằng kia!”. Hölzl hét lên khi anh nhìn thấy 1 cái bóng trắng bất chợt phóng vượt qua khoảnh đất trống.
“Qua phả đi Hölz”. Chúng ta phải tránh khỏi vùng sáng của chiếc xe cháy.
Hölzl giữ chặt vô lăng và sang số. Chiếc xe tăng giật nảy, tăng tốc và quay sang bên.
Cỗ Tiger lợi dụng bóng đêm cơ động, Gröschl đã phát hiện chiếc T-34 kế tiếp. Nó đang chạy thẳng tới chỗ họ.
“Dừng xe!”, anh hét lớn. Chân Gröschl đạp nhẹ bàn đạp dẫn hướng, tháp pháo liền quay cho đến khi chiếc xe tăng địch, nằm gọn trên chữ thập trong kính ngắm.
Anh ta nhấn nút khai hỏa. Khẩu 88 ly gầm lên. Phát đạn đập vào mặt vát nghiêng của tháp pháo chiếc T-34 và bật ra.
Lập tức khẩu pháo trên chiếc T-34 nhá lửa. Viên đạn bay xẹt trên nóc xe. Trước khi chiếc T-34 kịp nạp lại đạn, chiếc Tiger đã bắn tiếp. Phát này bắn trúng ngay phần giữa thân và tháp pháo chiếc xe tăng Xô Viết. Lực tác động làm bung tháp pháo ra khỏi thân xe. Toàn bộ cái tháp bật ra phía sau và rơi xuống tuyết cách đuôi chiếc xe vài mét.
Từ chiếc T-34 vỡ, lửa phụt ra. Vài giây sau thì đạn dược của nó phát nổ, biến chiếc xe tăng thành 1 cái quan tài thép cháy đỏ rực.
Điện đài quân Đức trong khu vực Sinyavino nghe thấy các trưởng xe Nga gọi nhau:
Tigrii! – Tigrii! – Tigrii! – Pajechli, Pajechli – suda priott!
“Cọp đến!”. Điều này cho thấy sự khâm phục của đối phương giành cho loại xe tăng mới của Đức.
Dù vậy, diễn biến có vẻ không khả quan cho thượng sĩ Bölter. Anh thấy có 3 xe tăng Nga từ bên phải tiến đến. Bên trái cũng xuất hiện thêm mấy chiếc khác.
“Chúng đang cố lùa ta vào giữa!” Anh nói cho kíp xe biết. “Giữ vững tinh thần, mọi thứ đều phụ thuộc vào việc đó!”
Chiếc Tiger đổi hướng sang trái. Pháo thủ và người tiếp đạn đã sẵn sàng. Họ hiểu ý nhau và động tác của cả hai rất chuẩn xác. Viên đạn chui vào buồng đạn, khóa nòng đóng lại. Pháo thủ bắn ngay sau vài giây.
Thường xuyên thay đổi vị trí, chiếc Tiger đã tránh được đạn bắn của những xe tăng Xô Viết, là do Hölzl như có giác quan thứ 6. Dường như anh ta biết lúc nào cần chuyển hướng, khi nào cần chuyển vị trí ngay trước khi 1 chiếc T-34 nào đó xạ kích.
Đang chán nản, bỗng Bölter thấy mình đối mặt với 1 chiếc xe tăng địch khác cách không tới 200m. Cả 2 đều khai hỏa cùng lúc. Chiếc T-34 bắn trượt, đạn chỉ cách 1 mục tiêu của nó 1m. Cú bắn của khẩu 88 ly thì trúng đích, viên đạn xuyên qua giáp chiếc T-34 và biến nó thành 1 cái bùi nhùi, âm ỉ cháy.
Một viên đạn đập vào giáp trước chiếc Tiger với 1 lực mạnh khủng khiếp. Nó bật ra và văng lên không trung như 1 ngôi sao chổi. Lực tác động làm Bölter bật ra phía sau. Lưng của anh giống như vừa lãnh 1 cú đấm trời giáng.
“Chuyển hướng! Tốc độ tối đa!”
Chiếc Tiger đã chọc thủng phòng tuyến. Bölter và kíp xe đã vượt qua 1 đoạn dài từ lúc họ diệt được chiếc T-34 tiếp theo bằng 1 phát đạn từ bên sườn.
Một toán lính Nga nhào tới chiếc Tiger. Đứng trong tháp pháo, Bölter bắn 1 loạt đạn vào chỗ chúng. Chiếc Tiger nghiến ầm ầm trên mặt đất đóng băng, xích sắt khua rổn rảng.
Màn đêm ngập tràn tiếng gầm của đạn pháo xe tăng và tiếng nổ lốp bốp liên hồi của súng máy. Lựu đạn nổ và những luồng đạn của súng máy quân Nga quất xối xả vào những người lính bộ binh cơ giới đang cố chiếm lại trận địa cũ của mình. Giờ nhờ có thiết giáp che chở, họ đã có thể đẩy lùi lính Xô Viết, những kẻ đã chiếm mất vị trí của họ.
Ba chiếc T-34 xuất hiện đột ngột. Ba phát đạn trúng đích liên tiếp làm rung chuyển chiếc Tiger. Tuy nhiên không có viên nào xuyên vào trong được. Richter nạp tiếp 1 viên đạn vào buồng đạn của khẩu 88. Gröschl khai hỏa. Phát đạn trúng đích làm chiếc xe tăng địch gần nhất tan tành. Những chiếc khác quay đầu và bỏ chạy hết tốc lực.
“Hölzl! Đuổi theo chúng!” Bölter ra lệnh.
Anh phải tiêu diệt đám tăng Nga để ngăn không cho chúng quay lại trong đêm và tràn ngập các vị trí do lính bộ binh cơ giới phòng thủ.
Chiếc Tiger phóng hết tốc lực, động cơ 700 mã lực của nó gầm rú. Những xe tăng địch to lớn biến mất sau triền đất, rồi lại ầm ầm hiện ra ở phía bên kia. Bölter nhìn thấy đuôi 1 chiếc T-34 cách phía trước chưa đầy 400m.
Gröschl hét lên câu gì đó mà người lái xe không rõ. Nhưng anh ta đã biết phải làm gì. Anh hãm chiếc Tiger đứng lại.
Người pháo thủ cẩn thận ngắm mục tiêu. Bölter vừa mới la rằng chậm quá thì khẩu pháo của chiếc Tiger đã gầm lên.
Tia lửa bắn trúng phía sau chiếc T-34. Thùng nhiên liệu của nó bay mất và chiếc T-34 bùng cháy trên cánh đồng phủ đầy tuyết phía trước khu rừng.
“Thằng thứ 2 rẽ phải và lủi vào rừng mất rồi!” Gröschl nói.
“Đuổi theo! Tăng ga!”
Người lái xe sang số, chiếc Tiger tăng tốc. Bölter bảo lái xe đi qua bên phải bìa rừng. Khi họ tới cuối dải rừng, Bölter đã thấy chiếc tăng địch cách phía trước khoảng 200m.
Chiếc Tiger đứng khựng ngay lại. Gröschl khai hỏa và bắn đứt 1 bên xích chiếc T-34.
Chiếc T-34 hỏng quay tháp lại. Ánh chớp lóe lên từ khẩu pháo của nó, nhưng do ngắm vội nên cú bắn không trúng đích.
Sau lần bắn thứ 2 của Gröschl thì chiếc T-34 bắt đầu bốc cháy. Trận đấu tăng đã kết thúc. Bölter đã phá hủy 7 xe tăng địch trong trận đánh.
“Quay về” bây giờ giọng đã bình tĩnh hơn, anh ra lệnh.
Chiếc Tiger quay lại, để lại vết xích trên mặt tuyết và lăn bánh về phòng tuyến quân Đức.
“Bach, gọi cho Schutze xem cậu ta ở đâu!”
Josef Bach, điện đài viên của Bölter, gọi cho chiếc Tiger thứ 2 nhưng không có hồi âm. Thiết bị không còn hoạt động.
“Thiết bị vô tuyến hỏng rồi, thưa thượng sĩ!”
Bölter đang định trả lời thì 1 vụ nổ làm rung chuyển chiếc Tiger.
“Trúng động cơ rồi!” tiếng Bach hét lên.
“Chết tiệt!”, Bölter đang còn suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo thì đối phương đã quyết định thay anh ta.
Một cú bắn trúng đích thứ 2 giáng vào chiếc Tiger. Mùi xăng bỗng nồng nặc trong chiếc xe tăng rồi có lửa phụt ra từ phía sau.
“Xe ta cháy rồi!” Hölzl la lớn.
“Chui ra!” Tiếng viên thượng sĩ càu nhàu “Nhanh lên! Ra đi! Nhảy ra!”
Những người lính nhảy ra ngoài. Bölter rút khẩu súng lục ra khỏi bao và leo ra khỏi tháp pháo. Lát sau anh đã đứng trên nắp buồng động cơ và nhảy xuống trúng ngay lưng của 1 lính Nga.
Bölter hành động theo bản năng. Anh dí khẩu súng vào ngực tên địch, khi đó cũng đang nâng súng của mình lên, và bóp cò.
Không có gì xảy ra cả!
Tên Nga hét lên câu gì đó mà Bölter không hiểu. Sau đó hắn ta nhảy ra và biến mất vào màn đêm.
Bölter tìm cách len lỏi qua đám lính Nga, những kẻ rõ ràng đang quay lại nơi này để chuẩn bị cho 1 trận tấn công nữa bằng xe tăng của chúng.
Viên thượng sĩ cố gắng tìm hướng đi. Chiếc Tiger thứ hai đâu rồi? Mấy cái Panzer III làm nhiệm vụ hỗ trợ cho họ ở nơi đâu? Những đồng đội của anh ta đang ở chỗ nào?
Quân Nga bắt đầu lấy lại tinh thần sau cơn hoảng loạn do 2 chiếc Tiger gây ra và sau khi thấy 7 xác xe tăng cháy. Viên thượng sĩ nhìn quanh quất. Kìa, đằng sau những cây thông non chắc hẳn là chiếc Tiger của thượng sĩ Schütze. Có hy vọng rồi!
Bölter đứng dậy và chạy tới mấy bước. Một số lính Nga đến gần và hét lên điều gì đó với anh ta.
Bölter quay mặt đi và ra chỉ tay về phía trước. Khi lính Nga đi rồi, Bölter nằm rạp xuống đất bò sang bên cạnh. Khi thấy chỉ còn mỗi mình, anh thở phào nhẹ nhõm.
Bỗng anh nghe thấy từ chỗ đáng lẽ có chiếc tăng Đức có tiếng động cơ gầm rú. Từng mét một, anh len lỏi xuyên qua phòng tuyến lộn xộn của đối phương.
Bölter đã lạnh cóng. Cái lạnh của mùa đông cứ gặm nhấm dần. Một sĩ quan Nga gọi anh và chỉ tay về phía phòng tuyến Đức. Bölter cũng xì xồ vài tiếng rồi chạy theo 1 toán quân Nga trong 1 lát rồi lại chuồn thêm lần nữa.
Bóng tối là ân nhân của Bölter. Chắc chắn quân Nga sẽ nhận ra và bắn chết anh ta nếu trời sáng hơn.
Đột ngột trong bóng tối hiện ra hình dáng lờ mờ của chiếc Tiger thứ hai. Có 1 chớp lửa sáng lên khi nó bắn bằng pháo chính. Một viên đạn trái phá cắm xuống đất ngay bên phải Bölter. Cả hai khẩu súng máy bắt đầu nhả đạn. Viên thượng sĩ chui vào 1 cái hốc trên tuyết để khỏi ăn đạn của người đồng hương.
Làm sao để họ nhận ra mình đây? Anh cẩn thận bò xa hơn sang bên phải và khi chiếc Tiger tiến đến cái gò đất nhỏ thì anh nhảy lên bám vào tấm chắn bùn phía sau xe, rồi thận trọng bò về phía trước tới chỗ nắp cửa của người lính truyền tin. Khi anh vừa định gọi đồng đội thì người này hét lên: “Có lính Nga trên xe!”
Tuy nhỏ, nhưng Bölter đã nghe thấy tiếng la, và anh biết điều gì sẽ đến.
Một loạt đạn súng máy Nga bay sạt qua đầu anh, rồi cửa tháp pháo mở ra và khuôn mặt của người trưởng xe xuất hiện. Bölter thấy tay phải của anh ta đang cầm khẩu súng lục “08” (khẩu Luger).
“Tôi đây, Schütze!” anh vội vàng gọi. Viên thượng sĩ đã nhận ra trung đội trưởng của mình. Bölter leo vào trong xe.
Câu đầu tiên của anh là ” Kíp xe của tôi chắc đang ở gần đây thôi!”
Thực ra là 4 người kia cũng gần đó thật, và chẳng bao lâu sau thì họ cũng lên được chiếc xe của Schütze. Chiếc Tiger quay trở về và tới lúc đó Bölter mới nhận ra là mình đã bị 3 vết thương do mảnh vỡ ghim phải khi xe tăng của anh trúng đạn.
“Vậy là đủ để về nhà rồi, Hans ạ” viên sĩ quan quân y tiểu đoàn nói. Nhưng thượng sĩ Bölter không muốn đi, vì biết rằng những trưởng xe can đảm lúc đó rất cần thiết.
Anh được chuyển đến 1 bệnh viện dã chiến đóng ngay sau mặt trận. Tám ngày sau anh đã trở lại tiểu đoàn. Chỉ đơn giản là trốn khỏi bệnh viện.
Khi tới trình diện đại úy Wollschläger ở tiểu đoàn bộ, anh mới biết đại đội trưởng của mình, trung úy Bodo von Gerdteil, đã bị giết vào ngày 16 tháng 1. Chỉ huy đại đội lúc này là trung úy Diehls. Thiếu tá Marker, tiểu đoàn trưởng, cũng đã bị thương và đại úy Wollschläger tạm quyền thay thế.
Những tổ lái trong tiểu đoàn thiết giáp hạng nhẹ Panzer III đã phải chịu thương vong nặng nề nhất. Những chiếc tăng này thua xa xe tăng Xô Viết. Thiếu úy Petz tử trận. Trung úy Ebert thì bị thương nặng, cụt mất 1 chân. Mười bảy lính trong các kíp xe Panzer III bị giết.
Một tin xấu nữa khiến Bölter rúng động. Trong khi đại tá Pohlmann đang ở tuyến đầu cùng trung đoàn bộ binh cơ giới 284 để chỉ huy phòng thủ chống lại cuộc tấn công của quân Nga, sở chỉ huy trung đoàn đã bị không kích nặng nề. 23 sĩ quan và lính đã thiệt mạng trong 1 vụ nổ tại nơi trú quân của trung đội xe bánh hơi.
Mặc dù đã gây tổn thất nặng nề cho quân phòng thủ, quân Nga vẫn thất bại trong mục tiêu tiến tới tuyến đường sắt Kirov. Dù vậy, đài phát thanh Leningrad vẫn thông báo đã phá được sự phong tỏa của quân Đức trong tối 18 tháng 1 năm 1943. Việc tái chiếm được Schlüsselburg và 1 số nơi khác đã cho phép phía Xô Viết xây dựng được 1 tuyến đường sắt tạm thời dài 36km dọc theo bờ nam của hồ Ladoga từ Polgami đến Schlüsselburg. Từ Schlüsselburg, tuyến đường sắt đi qua 1 cây cầu tạm và nối vào tuyến đường chính đến Leningrad. Do tuyến đường này có thể bị cắt đứt bất cứ lúc nào nếu quân Đức phản công, nên cấp chỉ huy Xô Viết vẫn tiếp tục những tung những nỗ lực không mệt mỏi ở vùng Leningrad để phá vỡ sự phong tỏa thành phố 1 lần và vĩnh viễn.
Như lúc trước, mục tiêu vẫn là tuyến đường sắt Kirov và ngã ba xung yếu tại Mga.
Giai đoạn 2 và 3 của trận đánh hồ Ladoga lần 2 đã bắt đầu.
Sau khi về đơn vị 1 ngày, Bölter lại được lên 1 chiếc Tiger. Nhiệm vụ đầu tiên của anh cùng với tổ lái cũ là 1 chuyến trinh sát cục bộ, nhiệm vụ này diễn ra mà không gặp sự cố gì.
Ngày hôm sau, những chiếc Tiger đã giao chiến với xe tăng KV-1 của Nga. Hai xe địch bị tiêu diệt, số còn lại thì quay lại bỏ chạy vào rừng. Thành tích này nâng tổng số xe tăng địch bị diệt của anh lên 34 chiếc.
Ngày 31 tháng 1 năm 1943, lục quân Đức ra thông cáo: “Liên Xô đã chiếm được thêm nhiều nơi bất chấp những thành công cục bộ trong phòng thủ của các lực lượng quân ta. Những trận đánh phòng ngự tại khu vực này vẫn diễn ra tiếp tục với cường độ không hề suy giảm.”
“Trung sĩ Herbert Mülle, thành viên của 1 tiểu đoàn tăng hạng nặng, với chiếc Tiger của mình đã tiêu diệt được 25 xe tăng Xô Viết trong các trận đánh.”
Thượng tướng von Leyser, tư lệnh quân đoàn XXVI lục quân, đã xác nhận những cố gắng của tiểu đoàn xe tăng hạng nặng 502 trong 1 nhật lệnh:
Tiểu đoàn xe tăng hạng nặng số 502 là 1 trong những vũ khí hiệu quả nhất của quân đoàn trong các trận đánh phòng thủ kể từ ngày 21 tháng 1, dù trong việc dẫn đầu 1 trận phản công hay khi hỗ trợ những chiến sĩ bộ binh kiên cường chống lại số lượng áp đảo của xe tăng địch.
55 chiếc xe tăng địch bị tiêu diệt trong khu vực của quân đoàn là bằng chứng hùng hồn của điều đó.
Tiểu đoàn đã chứng tỏ tinh thần xả thân trong chiến đấu bằng cái chết của 1 đại đội trưởng, vết thương của vị tiểu đoàn trưởng cùng những thương vong nặng nề khác.
Tôi đặc biệt ghi nhận công sức của tất cả các sĩ quan và thành viên tổ lái cùng các nhân viên kỹ thuật đã làm việc không biết mệt mỏi.
Bộ tư lệnh quân đoàn, ngày 18 tháng 1 năm 1943
Ký tên: von Leyser.