Ngay trước khi xe lửa vào một ga nhỏ, nhà ga vừa bị máy bay Nga oanh kích và bị phá hủy hoàn toàn. Không có chỗ bốc dỡ xe tăng.
“Chúng ta nên quay về bên phải và chạy xuống toa hướng đó,” Thượng Sĩ Nhất Bix đề nghị với người sĩ quan gốc Bavarian trẻ.
“Khốn kiếp!” Người sĩ quan trẻ gãi đầu. “Được rồi! Xoay đầu qua bên phải rồi đi xuống ở giữa toa trước khi đám cháy lan tới đây.”
Lửa đang cháy từ các toà nhà trong ga. Các xe Panther xoay và di chuyển xuống khỏi toa. Họ tập trung thành đội hình và di chuyển theo con đường đất rồi nhanh chóng rời khỏi nhà ga. Nhà ga có thể bị ném bom lại bất cứ lúc nào. Chỉ mất 10 phút cho các xe tăng lập đội hình và tiến về khu vực hành quân.
Họ đến chỗ tiểu đoàn 1, và ngay sau đó đối mặt với cuộc thử lửa. Vài giờ sau Bix được biết thêm về mối đe dọa. Quân Soviet đã tấn công Sư đoàn 34 Đức mà Thống Chế Busch đã bố trí trong khu vực với 200 sư đoàn và 6000 xe tăng và pháo tự hành. 5 Tập đoàn quân Không quân bao gồm hàng nghìn máy bay đủ loại được tung vào cuộc tấn công.
Sư đoàn 4 Xe Tăng đánh chặn ở phía tây Slutsk ở giữa Stolpce và Baranowichi. Mà cũng không còn cách gì khác. Phía bắc là Sư đoàn 12 Xe Tăng và phía nam là Sư đoàn 28 Diệt Tăng. Bobruisk thất thủ ngày 29 tháng 6. Trong số 100.000 lính Đức ở đó, chỉ có 30.000 sống sót. Khu vực xung quanh Stolpce phải được giữ bằng mọi giá để giữ các cây cầu qua Beresina cho Tập đoàn quân 4, đang vẫn còn ở phía đông của con sông. Ngày 5/7/1944 tướng Volcker ra lệnh cho Tập đoàn quân 4 phá vòng vây về phía tây. Slutsk đã rơi vào tay quân Nga từ ngày 1 tháng 7. Lực lượng thiết giáp tung ra các mũi tấn công cách Baranowichi khoảng 30 km về phía đông. Sư đoàn 4 Xe Tăng được lệnh ngăn chặn quân Nga phía đông Baranowichi càng lâu càng tốt.
Tiểu đoàn 1 tiến về phía đông bằng 3 cánh. Đại đội trưởng Goldhammer dẫn đầu và Thượng Sĩ Nhất Bix cùng đại đội ở phía trước. Khi mở nắp tháp pháo, anh ta nhìn thấy gương mặt của Thiếu Úy Gorum gầy gò. Người thiếu úy vẩy tay và ra hiệu tiến lên. Những ngôi nhà trong làng hiện ra từ phía sau vài cây to. “Ngôi làng ở đó, Bix” Trung Úy Goldhammer nói qua vô tuyến.
“Hy vọng người của ta vẫn còn trong đó, trung úy” Bix trả lời.
Họ chạy vào làng và đến một con rạch nhỏ. Lính xung kích đã đào hố cá nhân gần bờ rạch. Nhiều người vẫn tiếp tục đào hầm. Khoảng 400 mét về bên phải, Bix thấy có một khẩu súng chống tăng 7,5cm.
“Cây cầu chúng ta phải giữ nằm chỗ nào?” Thiếu Úy Gorum hỏi.
“Không có gì ở đây.” Người trưởng xe lên tiếng.
Một trung úy xung kích chạy đến xe của Bix.
“Cây cầu ở đâu vậy?”
“Anh nhìn quá xa về bên trái rồi. Nó đàng kia kiaf.” Người trung úy chỉ về hướng họ phải đến. Bix báo cho Thiếu Úy Gorum, chỗ có 2 cây liễu.
“Tình hình ra sao hả trung úy?” Bix hỏi người sĩ quan bộ binh.
“Tệ lắm! Bọn Nga bên kia con rạch và bắn vào vị trí chúng tôi. Tôi có nhiều thương vong vì đạn cối và súng máy.”
“Thế trung úy có xác định được vị trí địch không?”
“Nếu anh có vài phút thì tôi sẽ chỉ cho.”
“Được mà.”
Người đại đội trưởng bộ binh vui mừng: “Tốt lắm, anh theo tôi đến bộ chỉ huy.”
Trong khi Hạ Sĩ Willrich lái chiếc Panther đi theo người sĩ quan bộ binh, Bix gọi về cho đại đội trưởng.
“Cây cầu trước mặt tôi hơi về bên phải 1 chút. Gorum đi quá xa về phía bên phải.”
“Gorum đang chạm địch; có súng chống tăng địch. Anh chiếm cầu đi Bix!”
Lúc đó, xe tăng đã đến bộ chỉ huy bộ binh. Đạn cối nổ bên bờ tây của bờ rạch. 2 quả đạn bắn vào lính xung kích. Bix quan sát địch qua ống dòm. Người trung úy chỉ mục tiêu thứ nhất: “Khoảng cách 1000 mét. Một khoảng trống bên trái bụi cây tròn kia. súng chống tăng của địch.”
Bix quan sát khu vực vừa nói. Vừa lúc đó anh ta thấy ánh chớp bắn ra. “Thấy chưa Hennemann?”
Người xạ thủ đã ngắm mục tiêu. Súng chính của chiếc Panther giật nhẹ khi viên đạn được bắn đi. Viên đạn nổ ngay giữa vị trí khẩu súng địch. Sắt và gỗ văng lên không.
“Trúng rồi!” Người trung úy vui mừng reo lên. “Bây giờ là ổ súng máy hạng nặng luôn quét về cánh phải.”
Viên đạn HE tiếp theo bắn trúng ngay mục tiêu. Một bánh xe từ chiếc xe chở khẩu súng tung lên. Mất đúng 6 phút, Bix tiêu diệt toàn bộ các mục tiêu phía trước ngôi làng.
“Chỉ huy đến Bix: tiến thẳng về cây cầu!” lệnh từ Trung Úy Goldhammer, anh ta và đại đội đang chạm địch.
“Đi Willrich. Quẹo về phải một chút và tiến thẳng đến.”
Sau vài trăm mét, cây cầu hiện ra phía trước. Bix phải thò đầu ra tháp pháo để nhìn cây cầu rõ hơn. Nó có chịu nổi sức nặng của chiếc Panther không? Nó nhìn khá cứng cáp.
“Chạy qua cầu cẩn thận.” Anh ta ra lệnh.
Những tấm ván cong xuống dưới sức nặng của chiếc Panther, nhưng giữ vững. Phía bên kia cầu, con đường hơi quẹo về bên phải. Những cánh đồng lúa mì 2 bên đường. Bỗng nhiên anh thấy người trung úy bộ binh xuất hiện phía sau xe tăng cùng với vài người lính xung kích.
“Lùi xa ra,” Bix kêu anh ta. “Rất nguy hiểm nếu chúng tôi bị bắn.”
Anh ta nói vài chữ thì súng chống tăng địch khai hỏa. Một tiến nổ lớn và vài giây sau Willrich báo là anh ta không lái được xe tăng. Khẩu súng chống tăng có thể làm hư cả hai xích. Ngay sau đó, súng cối địch bắn vào họ. Đạn cối nổ xung quanh, để lại những lỗ đen trên đồng lúa mì. Khi người trung úy nhảy qua một bên, anh ta chạy thẳng vào một trái đạn cối. Khi đám khói tan, Bix thấy người trung úy đã chết.
“Bắn!” Bix gọi người xạ thủ.
“Bắn vào đâu, thượng sĩ?” người xạ thủ hỏi. “Tôi không thấy địch bắn ở đâu hết.”
“Bắn đâu cũng được, bắn đi.”
Những viên đạn tiếp tục làm rung chuyển chiếc Panther không còn di chuyển được. Bất cứ lúc nào một viên đạn có thể xuyên qua một yếu điểm và họ sẽ đi đời. Willrich cố gắng chạy chiếc tăng về phía trước. Lúc đó họ mới biết là không phải dây xích mà một bánh lái bị hư. Chiếc Panther bắt đầu chuyển động. Một viên đạn trúng thấp pháo. Tiếng ù như một cái chuông lớn bị gõ vào. Chiếc xe tăng rung chuyển mạnh như bị đau đớn dữ dội. Rồi tổ lái thấy đường trở lại, và họ thấy ánh chớp từ một khẩu súng chống tăng bắn từ ngôi làng cách khoảng 1000 mét. Cùng lúc đó, Bix phát hiện một khẩu súng chống tăng khác chừng xa hơn chừng 30 mét về phía trái ở một bờ ruộng mới gặt. Nhiều khẩu súng khác phía sau nó.
“HE!” Anh ta ra lệnh.
Hennemann và Kruger làm việc như điên. Viên đầu tiên nổ trên cánh đồng. Sức ép dọn sạch sự ngụy trang của quân Nga. 3, rồi 4 viên nổ vào vị trí địch. Lính chống tăng Nga bỏ súng và bỏ chạy. Không phải dễ dàng chống lại một chiếc xe bọc thép ở cự ly gần. Những bóng dáng cuối cùng khuất sau cánh đồng lúa mì kéo dài ra phía sau ngôi làng.
“Bix đến chỉ huy: Tôi đang ở phía đông của cây cầu. Súng chống tăng địch bị loại.”
“Chúng tôi đang đến!” Trung Úy Goldhammer trả lời.
Sau đó thì các xe tăng của đại đội đến gần, chạy qua cầu và dừng lại khoảng 50 mét phía sau chiếc Panther của người thượng sĩ nhất. Bix cho tài xế lui lại một khe nhỏ chừng vài chục mét.
“Đi xuống!”
Xa đội lần đầu tiên thấy chiếc xe Panther của họ đã chịu. Hermann Bix đếm ít nhất là 17 vết đạn. “Dễ sợ thật!” Người lính thông tin, Deđekin, nói trong kinh ngạc. “Cứ như chết rồi.”
“Tôi phải lấy chiếc khác, thưa thiếu úy,” Bix báo cáo khi người thiếu úy nhỏ con đi đến.
“Được rồi, lấy chiếc xủa Cordes.”
Sau khi Bix và xa đội chuyển xe tăng, lệnh từ Trung Úy Goldhammer: “Chúng ta xẽ tiến vào ngôi làng. Nếu chiếm được làng, sẽ dễ phòng thủ con rạch hơn.”
12 chiếc xe tăng của đại đội tiến lên và hướng về phía làng ở tốc độ cao. Những viên đạn đầu tiên của súng chống tăng cho thấy rằng không phải dễ dàng. 12 khẩu pháo xe tăng khai hỏa vào quân địch. Những ngôi nhà bắt đầu bốc cháy và những chiếc xe tăng gầm rú theo con đường chính vào làng, vừa chạy vừa bắn về 2 bên. Sự chống cự nhanh chóng bị dập tắt. Trung Úy Goldhammer báo về tiểu đoàn và được lệnh phòng thủ ngôi làng. Các xe tăng chia nhau bố trí quanh làng và các xa đội thay thế canh gác qua đêm. Trong khi đó, Trung Úy Goldhammer lập liên lạc với tiêu đoàn, lúc đó đã đến nơi và vào các vị trí phía sau của đại đội mũi nhọn.
Tiếng xe tăng hạng nặng bắt đầu bắn vào lúc rạng sáng ở cả 2 bên đại đội Goldhammer.
“Xe tăng ta,” Hennemann nói.
“Nhưng họ ở tuốt đằng sau,” Kruger lắc đầu lo ngại. “Nếu bọn Ivan chọc thủng, chúng ta bị ở tận trên này.
Một giờ sau, sự lo lắng của Kruger trở thành sự thật. Trung Úy Goldhammer nhận lệnh rút lui. Câu cuối của mệnh lệnh đặc biệt ý nghĩa. “Xe tăng Nga đã qua bờ phía tây của con rạch; các anh phải vượt qua tuyến trước của địch.” Một lúc sau Godhammer nói với các trung đội trưởng: “Chúng ta nằm trong cái bẫy.”
Thiếu Úy Gorum bắt đầu chửi rửa bằng tiếng Bavarian của anh ta. Trung Úy cũng chửi theo, nhưng sau đó bình tỉnh trở lại.
“Cây cầu rệu quá rồi. Làm sao chúng ta vượt qua con rạch khốn kiếp ấy?” Thượng Sĩ Nhất Schratte xen vào.
Pháo binh Nga bắn vào làng. Tiếng rít ào đến, các cột lửa bùng lên. Đạn cối nổ vào những ngôi nhà. Trong vài phút, không ai có thể nghe được gì, rồi mọi thứ trở nên yên lặng. Trung Úy Goldhammer chấm dứt cuộc nói chuyện: “Chúng ta phải vừa đi vừa đánh vượt qua tuyến quân Nga cách đây vài km. Mọi người chạy càng nhanh càng tốt. Đừng mê đánh. Bám lấy nhau và cố dừng bị hỏng. Trung đội Gorum dẫn đầu.”
Đại đội xe tăng bắt đầu di chuyển. Các xe tăng tiến lên với nắp tháp pháo đóng lại. Bix thấy đạn nổ khắp nơi. Đất, đá, mảnh đạn văng vào hai bên sườn chiếc Panther. Địch bắn dữ dội hơn khi Gorum đến ngoại vi ngôi làng. Tiếng của Trung Úy Goldhammer vang lên trong máy: “Tăng tốc độ, bám sát nhau!”
Những chiếc xe tăng tăng tốc độ. Willrich gài số. Đồng hồ chỉ 30 km một giờ, rồi 35, rồi 40. Willrich thấy một giao thông hào chạy băng qua trước mặt. “Coi chừng” Anh ta la lên. Mọi người bám chặt. Mọi chỗ nối của chiếc xe tăng kêu răn rắc và lắc võng qua lại. Người nạp đạn bị văng vào thành xe.
Một chiếc Sherman bắn từ bên phải. Những chiếc xe tăng Mỹ, được đưa đến bởi các đoàn công voa của Hurmansk, đã tham chiến trên mặt trận phía đông một thời gian. Bix thấy Thiếu Úy Gorum tách ra khỏi hàng và dừng lại. Vài giây sau, sau khi 2 xe tăng vượt qua mặt, người thiếu úy khai hỏa. Viên đạn đầu tiến bắn bay tháp pháo của chiếc Sherman. Vài giây sau, xe của Gorum lăn bánh, và tiếp tục di chuyển bên cạnh con đường với tốc độ cao, qua mặt các xe tăng khác và trở lại vị trí dẫn đầu đoàn xe.
Một tiếng nổ lớn rung chuyển chiếc Panther của Bix, nhưng không xuyên thủng. Vài giây sau lại nổ thêm một phát nữa. Bộ binh Nga bắn súng máy và tiểu liên từ bìa rừng khi các xe tăng phóng qua. Điều đó hoàn toàn vô dụng, vì đạn súng nhỏ không gây thiệt hại gì cho xe tăng Panther.
Đoàn xe tăng đang di chuyển song song với mặt trận. Một ngôi làng xuất hiện phía trước. Lệnh đưa ra: “Tăng tốc độ vượt qua làng! Vận tốc tối đa.”
Những chiếc xe tăng nối đuôi và phóng về phía ngôi làng với tốc độ 50 km một giờ. Lính Nga bỏ chạy ra khỏi mặt đường tránh đoàn xe đang phóng tới. Đoàn xe phóng qua các vị trí Nga như một đoàn xe ma. Rõ ràng quân Nga không nghĩ đến chuyện xe tăng Đức vẫn còn ở trong khu vực. Họ bị bất ngờ vì sự xuất hiện của các xe tăng nên không có cơ hội nào để phản ứng một cách hữu hiệu. Tiếng động cơ gầm rú, xe tăng của Bix theo sau chiếc Panther phía trước. Một ngọn lửa dài phun ra từ ống khói và một đám mây bụi phun lên từ dây xích. Cái nóng của mặt trời mùa hạ làm cho nhiệt độ bên trong xe tăng vọt lên trên 50 độ C.
Nhiều ánh chớp bắn ra từ những khẩu súng trên cánh đồng bắp dọc 2 bên con đường gần ngôi làng. Trung Úy Goldhammer gọi các trưởng xe: “Súng địch ở hướng 9 giờ và 3 giờ; vừa chạy vừa bắn, không được dừng!” Các tháp pháp bắt đầu xoay. Chiếc xe phía trước Bix xoay qua bên trái, nên anh ta ra lệnh cho xạ thủ xoay nòng súng qua bên phải. Những chiếc xe tăng bắn đạn nổ. Bây giờ mà dừng lại để bắn là đồng nghĩa với tự vận.
Kruger nạp hết viên này đến viên khác vào buồng đạn. Hennemann nhắm và bắn. Anh ta thấy một viên đạn trúng mục tiêu. Đạn của một khẩu súng chống tăng nổ tung trên cánh đồng bắp. Quân Soviet bắn trả kịch liệt. Những tiếng nổ đanh lắc chiếc xe Panther của người thượng sĩ nhất, nhưng nó tiếp tục chạy. Có viên đạn trúng xe và nổ, khói tràn vào buồng lái, có viên bay rít qua sát xe tăng và biến mất.
Các súng chống tăng của Nga gần như đặt cạnh nhau. Không cách gì vượt qua mặt trận ở chỗ này. Nhưng các xe tăng Đức phóng qua song song với vòng đai chống tăng, có khi chỉ khoảng 50-60 mét trước mặt vàng đai, làm cho quân Nga không có thời gian để nhắm bắn một cách chính xác. Sự di chuyển của các xe tăng Panther qua nhanh làm cho họ không có thời gian để biết chuyện gì xảy ra.
Với lính Đức thì đây là một chuyến đi của tử thần. Bix nghĩ rằng sự kết thúc có thể đến bất cứ lúc nào. Những viên đạn vút qua khe nhìn và nổ và giáp chiếc xe tăng đi trước. Nhìn như là tia sét đánh vào chiếc tăng. Vận động tránh đạn không thể thực hiện được. Họ phải lái thẳng về phía trước. Cuối cùng, vành đai chống tăng chấm dứt.
Tất cả các âm thanh khác bị lấp đi bởi những tiếng gầm rú điếc tai của trận đánh và của máy xe và tiếng xích. Sự gián đoạn duy nhất là giọng nói của Goldhammer gọi các trưởng xe: “Tiếp tục chạy, tiếp tục! Thêm 100 mét nữa.” Goldhammer nói đùa với kiểu hóm hỉnh chết người.
Lính xung kích ở tuyến đầu cách đó khoảng 3km về hướng tây nghe tiếng súng của trận đánh và hỏi nhau chuyện gì xảy ra. Vài người biết có 1 đại đội tăng bị kẹt lại và họ nghĩ là đơn vị này không có khả năng sống sót trở về. Tiếng súng chấm dứt có nghĩa là các xe tăng Đức chỉ còn là những đống sắt ở bãi chiến trường.
Khi chiếc tăng đi đầu đến điểm tốt, Goldhammer ra lệnh: “quẹo trái!”
Những chiếc xe tăng Đức quẹo trái và di chuyển về phòng tuyến Đức. Phóng viên chiến trường Robert Poensgen, đang ở với lính xung kích trong phòng tuyến, diễn tả sự xuất hiện của đoàn tăng:
Bất thình lình, từ khoảng cách xa, binh lính tuyến đầu thấy một chiếc xe tăng chạy ra từ một ngôi làng đang bị địch chiếm kéo theo một đám bụi dài. Rồi chiếc thứ nhì, rồi thứ ba, thứ tư hiện ra. Đoàn xe hiện ra ngày càng nhiều. Chiếc nọ nối tiếp chiếc kia chạy đến chiến tuyến với tốc độ cao.
Tiếng gọi từ các hố cá nhân: “Quân Nga tấn công bằng xe tăng! Gọi xe tăng ra phía trước – Đưa súng tấn công lên!” Vũ khí chống tăng tầm gần đã chuẩn bị sẵn sàng. Bất ngờ, người thiếu úy theo dõi cuộc tấn công qua ống dòm la lên: “Xe tăng Panther.” Anh ta nhảy lên, vẫy chiếc mũ lông. Chiếc xe tăng đi đâu chuyển hướng và chạy thẳng về hướng anh ta. Một cảm giác khó chịu đến với người thiếu úy. Bên trong xe tăng là lính Nga hay lính Đức?
Nhưng rồi một phát pháo hiệu bắn lên từ tháp pháo chiếc xe đi đầu. Tiếp đó, chiếc mũ đen của người trưởng xe hiện ra. Các trưởng xe khác cũng bắt đầu lò đầu ra.
Chiếc xe đi đầu dừng lại. Các xe khác chạy đến rồi dừng lại bên cạnh. Những nắp tháp pháo của chiếc cuối cùng mở ra. Những người lính tăng dụi mặt dưới ánh nắng mặt trời. Mệt mỏi, họ leo ra khỏi xe, thở lấy thở để. Rồi đốt thuốc, bước đi loạng chạng như thuỷ thủ, đi vòng xe và xem xét những vết trầy trên tháp pháo, bên sườn và sau xe. Các tổ lái nhìn về ngôi làng đang bốc cháy. Họ trông mừng rỡ, niềm vui được sống sót.
Phần còn lại của bản báo cáo của Peonsgen nói rằng đại đội không mất một chiếc xe nào trong cuộc chọc thủng vòng vây. Khi Hermann Bix thấy các dấu đạn trên chiếc Panther của anh ta, anh ta không tin là nó vẫn còn chạy được.
“Không có gì có thể xảy ra với chúng tôi với chiếc tăng này!” Anh ta nói, và 4 đồng đội cùng tổ lái với anh ta đều đồng ý như vậy.
Sư Đoàn 4 Xe Tăng ra lệnh rút lui. Cuộc rút lui tiếp tục. Trong 5 tuần, Hồng Quân tiến được 700 km. Phương Diện Quân Trung Tâm bị tiêu diệt bởi cuộc tấn công sấm sét của Hồng Quân với lực lượng lớn hơn gấp 10 lần. Với 38 sư đoàn Đức, 28 sư đoàn bị đập tan. Sự dũng cảm của người lính bộ binh và tinh thần chiến đấu của các đơn vị tăng không thể chống lại dòng thác của bộ máy chiến tranh và nhân lực mà người Nga đã huy động.
Cuộc tấn công lăn về hướng tây như một chiếc xe hủ lô. 350 nghìn binh lính của Phương Diện Quân Trung Tâm biến mất trong các bãi chiến trường. Theo các báo cáo của Soviet, sự thiệt hại của Đức gồm có 200000 bị chết và 85000 bị bắt. Để trả lời với những chỉ trích về “các viên tướng hèn nhát”, cũng nên chỉ ra rằng với 47 tướng lãnh liên quan đến cuộc tấn công ở cương vị chỉ huy hay tư lệnh sư đoàn, không ít hơn 31 người bị chết hay bị bắt.
ở ngoại ô Warsaw, một lần nữa các xe tăng của Sư đoàn 4 Xe Tăng chạm địch. Các tổ lái Tiger và Panther đã chiến đấu một trận đánh kinh hồn. Thượng Sĩ Nhất Bix và đồng đội phải đương đầu với một lực lượng thiết giáp đông gấp bội lần. Nhiều xe tăng Nga bị loại khỏi vòng chiến bởi khẩu pháo chính nòng dài. Sư Đoàn 19 Xe Tăng tham gia trận đánh và lực lượng Soviet bị đập tan. Tuy nhiên, các đơn vị Nga khác mới hơn tiến lên từ phía sau. Nhưng các xe tăng của Sư đoàn 4 Xe Tăng cũng chiếm được cây cầu bắt qua sông Bug gần Wyschkow trong một cuộc đột kích. Với kết quả này, các xe tăng vòng qua sườn phía Bắc của các quân đoàn xe tăng Soviet cũng đang thọc sườn Quân đoàn 39 Bộ binh từ phía Bắc.
Thời gian ngắn sau đó, Quân đoàn 39 Bộ binh (Trung Tướng von Sauken) được nhập vào PDQ Bắc (Tướng Schorner). Nhiệm vụ của nó là lấp khoảng trống giữa tướng Schorner và tướng Rauss. Với Thượng Sĩ Nhất Bix, ở đó bắt đầu một cuộc chiến xe tăng mà anh ta chưa bao giờ mơ đến.
Đó là ngày 18 tháng 8 và trận đánh lớn đầu tiên trong một khu vực hành quân mới đã xảy phía sau tiểu đoàn. Sư đoàn 4 Xe Tăng thất bại trong việc chiếm Mitau và đang ở Shagarew. Ngày hôm đó, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 35 Xe Tăng, nhận lệnh tấn công và đẩy lùi phòng tuyến Nga, lúc đó đang phồng ra phía tây ở điểm đó. Trung Sĩ Nhất Bix dẫn đầu đại đội. Là trưởng xe có kinh nghiệm chiến đấu nhiều nhất, Trung Úy Goldhammer chọn anh ta dẫn đầu đại đội và tìm chỗ tốt nhất để chọc thủng chiến tuyến Nga. Súng địch khai hỏa.
“Chuẩn bị chiến đấu!” Bix ra lệnh
Các trưởng xe chui vào tháp pháo. Xạ thủ báo cáo vũ khí đã sẵn sàng. Nhìn qua ống dòm “X” Bix thấy ánh chớp của một khẩu Ratschbum.
“Vị trí súng địch. Tầm 800. Bắn!”
Hennemann bắn viên đầu tiên. Một viên đạn trúng tháp pháo ở chỗ xiên và bay vù lên trời. Rồi viên thứ hai trúng khoảng đất ngay bên cạnh chiếc Panther. Khói và hơi nóng tràn vào trong xe. “Di chuyển, Willrich, di chuyển!”
Người tài xế đạp ga. Chiếc xe tăng tiến lên, những một tiếng gãy và tiếng rít lên từ hộp số và răng trục bị gãy. Một tiếng nghiến vang lên, chiếc xe tăng giật một cái rồi đứng im.
“Reduction gear bị trúng đạn,” Willrich mất tinh thần.
Chiếc xe tăng của Bix bị hư ngay trước tuyến phòng thủ chính. Những chiếc xe khác chạy đến, nhập vào trận đánh và cố yểm trợ chiếc xe bị hư.
“Bắn, Hennemann!” Bix ra lệnh.
Người xạ thủ ngắm khẩu Ratschbum. Viên thứ hai làm câm khẩu súng địch. Những khẩu khác tham gia. Vai viên đạn trúng chiếc Panther, làm nó giật về phía sau. Âm thanh của phát đạn nổ kinh khiếp, nhưng may mắn là chúng không xuyên được giáp xe tăng. Súng máy trên xe tăng nổ vào một nhóm lính Nga đang tiến về hướng chiếc Panther. Bất ngờ, một tiếng nổ dữ dội. Mọi thứ xảy ra cùng một lúc. Một viên đạn xuyên nắp đậy bên trên người lính truyền tin. Viên đạn trúng chỗ lá chắn ngay nòng súng, và dội xuống dưới, những vẫn đủ lực để xuyên thủng nắp đậy. Một mảnh thép bắn ra từ nắp đậy xe một cánh tay của Deđekin. Cảnh tượng khủng khiếp.
“Rời khỏi xe. Nhanh lên và giúp 1 tay.”
Họ cùng khiêng người lính truyền tin bị thương nặng. mặt dù dưới lằn đạn địch, họ ra được khỏi xe và nấp dưới một hố đạn. Trong khi Hennemann và Kruger băng bó để cầm máu, Bix cố tìm sự giúp đỡ. Anh ta chưa bao giờ rời bỏ đồng đội trong lúc hoạn nạn, ngay cả khi phải rời chỗ ẩn nấp an toàn để xông ra nơi nguy hiểm, như trường hợp này.
Quân Nga thấy tổ lái bỏ xe và 10 khẩu cối hay nhiều hơn bắn về phía xe tăng. Tiếng đầu nòng của cối, tiếng đạn cối hú lên rồi nổ trộn lẫn vào tiếng súng xe tăng và tiếng súng chống tăng tạo thành một cuộc truy hoan của tử thần.
Hermann Bix nhảy xuống xe. Anh ta phải tìm ra lính cứu thương. Vừa mối đi khoảng 3 mét thì một viên đạn cối rú đến. Anh ta phóng mình xuống mặt đât, nhưng vừa phóng thì biết đã quá trễ. Viên đạn nổ chỉ cách khoảng vài mét. Tiếng nổ điếc tai. Ngay lúc đó anh ta cảm thấy đau nhói ở hông và đùi. Ý nghĩ đầu tiên là: mọi sự chấm dứt ở đây! Nhưng rồi bản năng sống còn của anh ta nắm lấy suy nghĩ. Anh ta không thể và sẽ không bỏ cuộc. Đồng đội đang cần cấp cứu. May mắn thay, cuộc tấn công của xe tăng Đức thành công và quân Soviet bị đẩy bật ra. Bix và người lính truyền tin Deđekin được đưa về trạm y tế. Những mảnh đạn được lấy ra và ngày hôm sau 2 người lên xe lửa tải thương về Đức. Ở bệnh viện Bix nhận được huy hiệu bị thương bạc và huy hiệu xe tăng tấn công hạng 2. Vài tuần sau, Bix vui mừng về nhà, được an nhàn và không phải đối diện với chiến tranh và cái chết hàng ngày, hàng giờ.
Tuy nhiên, không lâu thì anh ta phải trình diện để ra trận, mặc dù vết thương ở đùi chưa lành hẳn. Khi đến Obrin, gần Libau, anh ta lập tức nhận một chiếc Panther vừa được sửa chửa và tổ lái từ cơ sở sửa chửa của sư đoàn. Với 4 đồng đội mới, anh ta chạy về hướng Schrundin-Preekuln, nơi tiểu đoàn đang giao tranh dữ dội. Anh ta đến nơi vừa kịp lúc bắt đầu trận đanh đầu tiên của trận Kurland.
Tăng! – Tăng! – Tăng!
Trận Kurland lần thứ 1 bắt đầu ngày 27 tháng 10 năm 1944 với đợt pháo kích của Soviet vào khoảng 6:30. 2000 pháo các loại khai hoả dọc theo chiến tuyến giữa Preekuln đến Venta. Một lúc sau, dưới dự yểm trợ của hỏa lực pháo mạnh mẽ này, từ từ tiến về hướng Bắc, các lữ đoàn xe tăng và bộ binh Nga tung ra các đợt tấn công. Mũi tấn công chính tiến thẳng vào Sư đoàn 30 bộ binh, nhưng ngay sau đó thì Sư đoàn 4 và 14 Xe Tăng cũng bị tấn công. Đây là tình hình khi Bix đến Obrin.
“Đây là anh chàng cứng cổ của cậu, sẵn sàng cho cậu rồi đây Bix”, người chuyên viên vũ khí nói, chỉ về chiếc Panther đang được nạp đạn. Bix gật đầu. Anh ta đi vòng chiếc tăng, kiểm tra kỹ càng.
“Tổ lái đâu?”
“Anh tự chọn đi Bix”, Đại Úy Volkmann, người chỉ huy ở đó lên tiếng.
“Tốt rồi, tôi có thể rời khỏi đây trong vòng nửa tiếng. Nếu tôi được chọn họ ngay bây giờ.”
Bix đứng giữa những người lính xe tăng đang đợi nhiệm vụ mới, và viên thượng sĩ nhất chọn vài người. Một lúc sau họ leo lên chiếc Panther và chiếc xe rú lên về huớng Schurnden Preekuln. Khu vực hoạt động của tiểu đoàn nằm gần đó. Bix hỏi đường đi. Rồi họ bắt đầu có thể nghe tiến súng. Khi gần đến đại độc, Bix nghe tiếng đồng đội gọi giúp đỡ.
“Thượng sĩ nhất Borkmann bị xe tăng Nga bao vây,” anh ta thông báo cho tổ lái. “Chúng ta sẽ kéo anh ta ra!”
“Borkmann, anh đang ở đâu? Trả lời đi, chúng tôi đang đến!”
Người thượng sĩ nhất trả lời: “Chúng tôi ở trong khu rừng gần Valdoni. Hai xe tăng bị kẹt trong khe núi.”
“Địa điểm chính xác của anh, Borkmann!” Bix gọi lại. Cuối cùng thì anh ta nhận được thông tin.
Bix xoay sang người tài xế, một người lái xe kinh nghiệm: “Schadelbauer, ngay chính chỗ này trong bản đồ nè!”
Họ tiến lên. Đại đội vẫn chưa biết gì về việc quay lại của Bix mặc dù anh ta đã trong tâm trí họ. Chiếc Panther chạy dọc theo con đường đất và vượt qua những thung lũng hẹp. Bóng đêm đổ xuống nhưng Bix không dừng lại, vì tín hiệu vô tuyến ngày càng mạnh cho anh ta thấy là họ ở rất gần với những đồng đội đang bị kẹt.
“Tiếp tục tiến, nhưng chậm lại!” Anh ta nói với người hạ sĩ.
Schadelbauer chạy vượt qua một cánh đồng trống về phía bìa rừng, bây giờ trước mặt họ trong bóng đêm như một cái bàn chải.
Họ dừng lại để Bix có thể lắng nghe. “Họ phải ở chỗ đó,” anh ta nói. “Có tiếng nổ như súng máy đang bắn.”
“Đúng rồi, chắc chắn bọn Ivan đang bắn vào cái rọ,” xạ thủ Kruck khẳng định.
“Tiếng lên!” Bix ra lệnh.
Chiếc Panther lại lăn bánh về cánh rừng, dọc theo con đường và tìm thấy khe núi nơi đồng đội của họ bị kẹt.
“Bắn yểm trợ về phía súng máy của địch; Chúng tôi sẽ lần lượt kéo các anh ra.”
Một loạt súng máy làm Bix hụp vào trong tháp pháo.
“Bắn vài loạt lên đó, Berghaus,” anh ta kêu người lính truyền tin.
Hạ sĩ Berghaus nhắm vào anh chớp về phía bên kia con rãnh và nhấn cò. Vạch đạn vụt qua bóng đêm và biến mất ở dốc bên kia. Phát thứ hai vang lên cùng lúc với tràng đạn từ khẩu súng máy Maxim. Berghaus điều chỉnh tầm ngắm một chút và bắn tiếp. Một ánh chớp lửa màu đỏ hồng nổ ngay vị trí và, với một tiếng nổ, khẩu “maxie” im lặng.
“Tốt lắm, Berghaus!”
Borkmann và xạ thủ của anh ta cố gắng kéo dây cáp, trong khi người lính truyền tin và chiếc tăng bên kia bắn cùng với Berghaus cố đẩy lùi quân Nga ra khe núi. Schadelbauer chậm chạp lùi chiếc Panther. Sợi dây cáp siết chặt cho đến khi nó căng ra, rung lên như một sợi dây đàn. Nhưng nó giữ chắc. Schadelbauer thận trọng đạp ga và kéo chiếc tăng kia lên dốc từng mét một, với sự trợ lực của người tài xế bên kia. Mất hơn nửa tiếng thì chiếc Panther của Borkmann lên được đến đầu dốc. Kéo chiếc thứ hai lên mất ít thời gian hơn.
Công việc mất chừng một giờ. Sau đó 3 chiếc Panther chạy trên đường. Bix và xe tăng của anh ta đi sau cùng. Bất ngờ, Bix thấy một vệt đạn bay thẳng về phía mình. Anh ta định hụp xuống nhưng không kịp. Một viên đạn nổ chói lòa ngay trước mặt anh ta, làm anh ta gần như bị lòa đi. Theo bản năng, anh ta nhắm chặt mắt lại. Kỳ lạ thay, Bix không bị hề hấn gì. Hú hồn, anh ta nghĩ thầm: suýt chết!
Bix gọi người tài xế: “Nhanh lên, Schadelbauer! Chsung ta phải ra khỏi khu rừng này trước khi bọn Nga đến quá gần.”
“Tôi không thể chạy nhanh hơn được nữa. Xe bị trục trặc khi leo lên dốc,” Người hạ sĩ trả lời.
Phía sau Bix, tầm nhìn đỡ hơn đôi chút, xuất hiện 2 người lính Nga. Anh ta ra lệnh cho xạ thủ nổ súng. Với khẩu pháo chính ở hướng 6 giờ, anh ta bắn 2 phát đạn nổ về hướng 2 người lính Nga, chọ nhảy vào bóng cây và biến mất. Bình minh bắt đầu ló dạng khi họ đến bìa rừng.
Khi họ có thể thở dễ dàng hơn, Borkmann lên tiếng: “Đến lúc tôi nói lời cảm ơn anh, Hermann.”
“Không có gì. Nhưng bây giờ tôi phải trình diện với đại đội trưởng.”
Bix ra hiệu di chuyển. Anh ta không có hứng thú làm trung tâm cho sự chú ý và ít nhiều không thấy thoải mái khi được khen ngợi. Khi Bix trình diện, trung úy Goldhammer rất vui mừng khi có được một trung đội trưởng và trưởng xe đầy kinh nghiệm về lại với đại đội.
“Đến chỗ tôi ngay, Bix” người trung úy người Bavarian nói trên vô tuyến.
Nhưng ngay lúc đó xạ thủ Kruck la lên: “Bọn Ivan tiến ra khỏi bìa rừng.”
Sau khi nhìn nhanh về phía rừng, Bix báo cáo: “Trung úy, tôi phải ở lại đây cho đến khi quân Nga bị đẩy lùi.
“Tốt lắm, ở lại đi! Chúc may mắn, Bix!”
“Xe tăng xuất hiện!” Trung sĩ Mundelein, trưởng xe của chiếc Panther thứ ba cảnh báo.
Phía bên phải, khoảng chừng 800 mét, một nhóm T-34 hiện ra khỏi bìa rừng. Phía sau một chú có vài chiếc tăng siêu nặng Joseph Stalin. Một chiếc khổng lồ xoay hướng thẳng về chiếc Panther của Bix.
“Nhắm chiếc lớn trước, Kruck!” Bix la lên.
Người xạ thủ xoay nòng súng dài vòng lại. Dáng của chiếc xe tăng Nga khổng lồ lọt vào kính ngắm. Kruck nhấn cò. Chiếc Panther giật lại khi viên đạn xuyên thép vụt về phía địch. Một ý nghĩ thoáng qua đầu Bix: Mới vừa quay lại đã nhập cuộc rồi! nhưng rồi anh ta nhận thấy tổ lái này, anh ta không biết ai từ trước, đang làm việc ăn ý với nhau. Viên đạn thứ 2 của Kruck trúng vào giữa tháp pháo và thân xe. Khẩu pháo của chiếc xe tăng hạng nặng chúc xuống. Viên đạn kế tiếp xuyên qua giáp của chiếc Stalin. Lửa phụt ra từ tháp pháo và rồi chiếc xe tăng Nga nổ tung với một tiếng nổ lớn.
Hai chiếc Panther kia chạm trán với những chiếc T-34. 4 chiếc bị tiêu diệt và số còn lại đổi hướng ra xa và chạy song song với mấy chiếc Panther một lúc. Kruck xoay tháp pháo vòng lại. Chiếc T-34 đầu tiên lọt vào vòng ngắm và anh ta nổ súng. Chiếc T-34 khựng lại. Tổ lái leo ra, nhưng rồi một tiếng nổ lớn và xăng xe tăng bùng lên, kết thúc tổ lái Nga một cách khủng khiếp.
Bix, đã nắm quyền chỉ huy, ra lệnh: “Thay đổi vị trí về bên trái!”
Ba chiếc Panther chạy vòng, đến một chỗ đất lõm xuống và nấp phía sau mấy bụi cây.
“Chúng ta sẽ để chúng đến khoảng 500 mét. Khi họ đến bãi trống thì chúng ta cùng khai hỏa!”
Họ đợi. Từ tiếng động cơ họ có thể biết là xe tăng địch đang tập trung lại.
“Địch tiến lên,” Bix gọi 2 đồng đội. Họ chưa thấy xe tăng địch khi ở vị trí che lấp. Anh ta hướng dẫn người xạ thủ: “Nhắm chiếc xa nhất bên sườn phải.”
Kruck xoay nòng súng về hướng sườn của nhóm xe tăng địch.
“Tôi thấy địch rồi, bix” Borkmann gọi.
Vài giây sau, viên trung sĩ báo cáo: tôi cũng thấy địch.”
“Để chúng đến gần hơn!” Bix cảnh báo.
Họ có thể nhìn thấy xe tăng Soviet rõ ràng. Khi chúng đến giữa cánh đồng, viên thượng sĩ nhất hắng giọng. Rồi giọng của anh ta vang lên trong ống nghe của các trưởng xe: “Bắn!” Viên đạn đầu tiên của Kruck làm văng bánh xe phía trước bên phải của một xe tăng địch. Chiếc T-34 đột ngột xoay tại chỗ và nổ súng. Nó không đủ thời giờ để bắn phát thứ 2, vì vài giây sau viên đạn thứ hai của Kruck làm cho nó bốc cháy. Tất cả các xe T-34 dừng lại và bắn về phía các ánh chớp, hiện lên từ phía sau các bụi cây ở chỗ lõm xuống. Bốn chiếc xe tăng Soviet đã bốc cháy.
“Tiếng ra, Schadelbauer. Tiến về phía trước bên phải. Các xe khác ở lại chỗ này!”
Người tài xế gài số và chiếc Panther chạy nhanh ra khỏi bụi cây. Chiếc xe tăng chạy nhanh dần và nhanh dần, và trước khi mấy chiếc T-34 có tầm nhìn rõ, chiếc Panther đã đến vị trí sườn của nhóm xe tăng địch.
“Dừng lại bắn, Schadelbauer!”
Chiếc Panther dừng lại và xoay quanh. Kruck nổ súng, anh ta bắn thêm vài phát nữa. Rồi chiếc Panther lại di chuyển và phóng đến khu rừng nơi các xe tăng Nga đi ra. Tiếng máy hú lên, chiếc tăng húc vào những cây con và đè bẹp chúng xuống đất.
“Dọc theo hàng cây!”
Schadelbauer di chuyển vòng qua một cây birch lớn, theo rìa của một hố đạn lớn, sượt qua một cây Oak – làm mọi người bay ra khỏi chỗ ngồi – và chạy vào một đám cây con.
“Có sao không Sattler?” Bix hỏi người nạp đạn. Người hạ sĩ gật đầu, ôm viên đạn sẵn sàng.
“Tiến thêm 50 mét rồi dừng lại!”
Chiếc Panther rời khỏi sự bảo vệ của rừng cây. Bix nhìn thấy những xe tăng bị cháy và phá hỏng của địch và nhìn thấy 2 chiếc T-34 đang cố chọc sườn xe tăng Đức phía bên phải.
“Tiếp tục chạy. Khoan bắn!”
Chiếc Panther chạy nhanh vào phía sau của đội hình bị vỡ của xe tăng địch. Mộv viên đạn từ xe tăng của Borkmann rít qua đầu của chiếc Panther. Schadelbauer đổi hướng tránh ra khỏi đường bắn. Trong khi đó, hình của hai chiếc T-34 hiện lên ngày càng lớn.
Hai chiếc xe tăng Soviet dừng lại. Chiếc Panther cũng dừng lại. Khi 2 chiếc T-34 chuẩn bị bắn vào 2 chiếc Panther, Bix bắn vào chiếc phía sau. Viên đầu tiên làm chiếc T-34 bốc cháy. Viên thứ hai bắn trúng xích của chiếc T-34 thứ 2 và, thêm 2 viên nữa, chiếc xe tăng Soviet bỏ cuộc. Nhưng chiếc xe tăng Nha còn lại xoay đầu và mất hút vào khu rừng cách Bix khoảng 1 cây số. Chiếc Panther bắn theo vài viên nhưng không trúng.
Bix quay lại 2 chiếc xe tăng kia ở chỗ trũng.
Borkman goi: “Bix, anh làm được rồi! Mọi sự tốt đẹp!”
Bix gật đầu rồi nói: “Chúng ta phải ra khỏi đây càng nhanh càng tốt. Tôi biết Ivan, hắn ta sẽ dội lửa vào đây.”
Xe tăng Đức lùi lại vài trăm mét và chạy nấp phía sau một dãy thông. Quân Nga pháo kích ngay sau đó. Cối hạng nặng và “Stalin Organs” bắt đầu rót vào chỗ trũng mà 3 chiếc Panther vừa rời khỏi. Trong trận đánh trong ngày, tổ lái của Bix bắn cháy 6 xe tăng địch.
Khi Bix trình diện trung úy Goldhammer, ông ta nói: “Anh nhập cuộc khá lắm, Bix. Tôi hy vọng đó là một điềm tốt cho anh và cho chúng ta!”
Ngày hôm sau, quân Nga chọc thủng được phòng tuyến chính của quân Đức. Lính xung kích bị đẩy ra khỏi vị trí. Ngày 29 tháng 10, quân Nga vượt qua con đường Priezukrogs – Dzezgaleskrogs và tràn lên hướng bắc.
Chúng ta sẽ phản công cùng với Trung Đoàn 108 Xung Kích,” Trung Úy Goldhammer thông báo cho các trung đội trưởng. Ông ta gọi mọi người họp ở ban chỉ huy đại đội. “Toàn tiểu đoàn sẽ dẫn đầu cuộc tấn công. Chúng ta buộc địch phải lùi lại hướng cao điểm Letila.”
“Khi nào thì bắt đầu, Trung Úy?” một trung đội trưởng hỏi.
Người đại đội trưởng nhìn đồng hồ.
“Đến lúc rồi. Lính xung kích đang đợi.”
Một lúc sau các xe tăng ầm ỉ nổ máy. Không bao lâu thì bắt đầu chạm địch. Các đơn vị hỗn hợp gồm T-34 và Stalin chống đỡ cuộc phản công. Trận đánh bắt đầu. Xe tăng Đức thành công đẩy lùi xe tăng Soviet trong trận đánh dài 7 giờ. Chiếc Panther của Bix bị trúng đạn vài lần. Giáp tăng 2 bên sườn bị nhiều vết, ngăn chứa bị lủng lỗ và các lá thép chắn bị hư hại nhiều. Tuy nhiên, chiếc panther vẫn chiến đấu.
Trong giờ đầu tiên Bix và tổ lái tiêu diệt 3 xe tăng địch. Anh ta và tổ lái xen vào một đợt xe bọc thép Nga sắp tràn ngập lính xung kích. Bix bắn cháy thêm 3 xe tăng và buộc địch rút lui. Trong trận đánh 2 giờ trong khu rừng phía trước điểm cao, quân Nga gần như áp đảo các xe tăng Panther Đức. Tổ lái của trung sĩ nhất Borkmann được cứu ở giây phút chót.
Khi tiến lên, Bix bắt gặp một chiếc T-34 lùi vào một hào lớn. Ngụy trang kỹ, nó nằm phục kích ở đó. Bix không biết sự có mặt của chiếc xe tăng cho đến khi lửa phụt ra từ nòng súng của chiếc T-34. Lửa tạt vào tháp pháo. Kruck bắn trả. Viên đạn hơi cao và rít qua tháp pháo chiếc T-34. Viên đạn tiếp theo của chiếc tăng Nga trúng tháp pháo chiếc Panther và dội ra, nhưng viên thứ hai của chiếc tăng Đức nổ tung tháp pháo chiếc T-34.
Cuộc tấn công tiếp tục. Bổng nhiên, một tiếng nổ rung chuyển chiếc Panther. Xích bên phải của chiếc Panther bị trúng đạn. Trước khi chiếc T-34 thứ hai kết liễu chiếc Panther, Kruck ngắm và bắn. Viên đạn trúng ngay mục tiêu. Chiếc T-34 nổ tung với tiến nổ dữ dội. trận đánh kết thúc. Bix tiêu diệt 8 xe tăng địch. Chiếc Panther của anh ta cũng bị bắn, nhưng ngài chỗ hư hỏng ở xích, anh ta đã may mắn. Chỗ hư hỏng được sửa chửa trong 1 giờ.
Ngày 2 tháng 11, tuyến phòng thủ của quân Đức chạy ngày phía nam của tuyến đường Svimpli – Dzelzgaleskrogs – Metraine – Vartaja. Ở ngoại ô Striki, nó chuyển hướng 90 độ về hướng Preekuln. Mặc dù 2 cây cầu qua sông Dzelzda bị phá hủy, quân Soviet thành công vượt qua bờ bắc con sông. Hồng quân phòng thủ mãnh liệt gần nông trại Mazdzelda và trong làng Matraine chống lại cuộc phản công của các đơn vị Đức. Bix và chiếc Panther của anh ta lại vào trận ở khu rừng Glaznieki và giao lộ Dzelzgaleskrogs. Đó là ngày đáng ghi nhớ của trận đánh. Trong một trận đánh sinh tử, Bix tiêu diệt 12 xe tăng Soviet. Một trận đánh tàn khốc nếu có thể tưởng tượng được. Tuy nhiên, Bix đã có thể quyết định kết quả trong phần thắng. Sự thành công của anh ta khi đối mặt trong sự chênh lệch nhờ vào tốc độ của chiếc Panther, của sự phản ứng nhanh chóng của chính mình và sự sẵn sàng và khả năng của tổ lái. Dừng, bắn, di chuyển, Bix dùng những vận động táo bạo nhất trong trận đánh này. Anh ta buộc phải sử dụng tất cả kinh nghiệm của mình để giành chiến thắng trong việc chống lại lực lượng địch áp đảo gấp bội về quân số.
Tối đến thì quân Nga rút lui, vì đa số xe tăng của họ bị cháy và âm ỉ trên bãi chiến trường. Bix và tổ lái cũng kiệt sức. Họ bò rả khỏi xe tăng và lăn vào những đống rơm trong một mái tranh – dù rất mệt mỏi – nhưng không thể ngủ được. Họ cứ thấy đi thấy lại những ánh lửa chớp sáng, những lính tăng Nga bị lấp trong ngọn lửa khi họ cố thoát ra những chiếc tăng bị cháy. Họ nghe đi nghe lại những tiếng nổ từ những viên đạn xuyên thép của địch như những tiếng gõ của tử thần bên ngoài cái quan tài thép của họ. Vẫn chưa thấy dấu hiệu chấm dứt cuộc chém giết khổng lồ này. Ngày mai sẽ chỉ là thêm một ngày và họ sẽ lại ra trận.
Số phận tổ lái của Bix được quyết định ngày 4 tháng 11. Gần con đường chính gần Dzelzgaleskrogs, quân Nga lại ồ ạt tấn công. Bix và chiếc Panther của mình tiến lên. Theo sau là 2 chiếc tăng khác của trung đội, anh ta đến vị trí của lính xung kích. Xe tăng Nga tiến lên và bị chặn lại bởi vài viên đạn chính xác. Quân Soviet nổ súng với các giàn hỏa tiễn, họ vừa vội vàng đưa lên tuyến trước. Từng “đàn” hoả tiễn rú trong không khí và nổ vào các vị trí lính xung kích. Tiếng rú điếc tai đến ngày càng gần các xe tăng. Rồi một loạt 16 hoả tiễn đập xuống trung đội. Lửa và khói đổ ập xuống và một quả cầu lửa rời ngay chiếc tăng chỉ huy trung đội. Một tiếng nổ điếc tai và lửa tràn vào tháp pháo. Tiếng Schadelbauer thét lên khỏi tiếng rú và mọi người trong xe tăng bị chấn động như bị gõ mạnh vào đầu.
Điếc đặc, và không thể nghe giọng nói của chính mình, Bix hét lên trong vô tuyến: “Chúng tôi bị trúng “Stalin Organ!” Kim loại nóng đỏ dường như khoan vào não anh ta, dù sao, anh ta biết rằng anh ta không bị thương. Nhưng người sống sót thoát khỏi xe tăng, đêm theo xác Schadelbauer với họ. Anh ta chết tại chỗ sau sự va chạm.
Chiếc Panthẻ của thượng sĩ Haase được họ về phía sau. Chiếc xe tăng của họ, xích bị đức tung, được kéo đi. Sau khi kiểm tra, sĩ quan y sĩ của tiểu đoàn nói: “Anh phải đi bệnh viện, Bix.”
Đây là cơ hội để trở về nguyên vẹn. Bix biết rằng anh ta sẽ không bao giờ có lại cơ hội như thế này. Tuy nhiên, người trưởng xe nhỏ con này, người đã chứng tỏ sự thông minh và ưu tú của mình qua nhiều trận đánh, đã không muốn như vậy. Anh ta ở lại! Một lần nữa anh ta không đi đến bệnh viện, mà đi đến hậu cứ tiểu đoàn. Sau một thời gian nghĩ hồi sức ngắn, anh ta tham gia dẫn các cuộc phản công và tấn công giải vây. Cuối năm 1944, Sư đoàn 4 Xe Tăng chuyển từ Kurland đi Danzig.