Thầy tướng Thiên tài

Lượt đọc: 7438 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 98
anh lan câu lạc bộ

❊ ❊ ❊

Chuyện với Hạo Nhiên nhận con rể, thật ra là bắt nguồn từ mấy năm trước. Khi đó, Diệp Đông Bình giúp với Hạo Nhiên thu phục lô thiết bị nhập khẩu, với Hạo Nhiên liền bày một bàn tiệc rượu để cảm tạ. Với Hạo Nhiên tửu lượng kém, mới uống vài chén đã bắt đầu nói năng lảm nhảm. Đúng lúc Diệp Đông Bình đang khen ngợi con trai mình hiểu chuyện, với Hạo Nhiên nương theo men say liền vội vàng khóc lóc đòi nhận Diệp Thiên làm con rể.

Trong thế hệ của với Hạo Nhiên và Diệp Đông Bình, chuyện hứa hôn cho con cái vẫn thường xảy ra. Diệp Đông Bình cũng rất quý mến cô bé với Thanh Nhã nên lúc đó đã gật đầu đồng ý. Sau khi về nhà, Diệp Đông Bình còn tìm cớ dạy dỗ con trai một trận, dặn dò nó không được yêu sớm vì cha đã chọn sẵn vợ cho nó rồi.

Chuyện này khiến Diệp Thiên buồn bực suốt một thời gian dài. Sau này, cậu lén chạy tới Thượng Hải gặp với Thanh Nhã cũng vì lý do đó. Thế nhưng, khi thấy cô vợ tương lai còn xinh đẹp hơn cả hồi nhỏ, Diệp Thiên cũng cảm thấy rất hài lòng.

Vì vậy, vừa rồi Diệp Thiên mới dùng chuyện này để chèn ép với Hạo Nhiên. Với lão sư lúc này đúng là "ngậm bồ hòn làm ngọt", mặt mày đỏ bừng rồi lại tái mét. Nếu không thừa nhận, tình bạn mấy chục năm với Diệp Đông Bình coi như bỏ, nhưng nếu để thằng nhóc trước mặt này chiếm tiện nghi, với Hạo Nhiên lại có chút không cam tâm, nhất thời không biết nói sao cho phải.

"Với chú, con và Thanh Nhã vốn là thanh mai trúc mã, hơn nữa con đã tính toán bát tự của Thanh Nhã, cung Hồng Loan của nàng nhất định phải ứng trên người con. Hắc hắc, chú cũng đừng quá lo lắng..."

Ngay cả lão đạo sĩ trên núi còn nhìn ra mối duyên nợ giữa cậu và với Thanh Nhã, Diệp Thiên sao có thể không biết? Chỉ là cậu không dám suy diễn sâu xa mà thôi, nhưng lúc này cũng chẳng ngại lấy ra để lừa gạt ông bố vợ tương lai.

"Ngươi... thằng nhóc thối, lại giở cái trò đó ra à?"

Nghe Diệp Thiên nói vậy, với Hạo Nhiên nhướng mày, vốn định quát mắng nhưng đột nhiên nhớ tới sự kiện mấy năm trước, ông đành nuốt lời vào trong.

Ba bốn năm trước, khi Diệp Thiên tới Thượng Hải, từng giúp với Hạo Nhiên gieo một quẻ, dặn dò ông vài việc cần đề phòng trong những năm tiếp theo. Tập đoàn với thị là doanh nghiệp gia tộc, ngoài với Hạo Nhiên ra còn có sản nghiệp rất lớn ở nước ngoài. Tám năm trước, với Hạo Nhiên cùng bác cả đã nỗ lực hợp nhất các sản nghiệp này thành Tập đoàn Tài chính với thị.

Đến năm 92, với Hạo Nhiên thuyết phục các thành viên gia tộc ở Anh chuyển trọng tâm đầu tư về nội địa, nhờ đó tránh được cuộc khủng hoảng tài chính do Soros tấn công đồng Bảng Anh, giảm thiểu một khoản tổn thất cực kỳ to lớn. Tuy rằng chưa chắc tất cả là nhờ Diệp Thiên, nhưng với Hạo Nhiên biết, nếu không có lời nhắc nhở của cậu về việc đầu tư nước ngoài không ổn, gia tộc với thị năm đó đã gặp đại nạn, căn cứ vào đó mà không thể phát triển như ngày nay.

Với Hạo Nhiên mấy năm nay luôn làm theo lời Diệp Thiên, sản nghiệp ngày càng lớn mạnh, nghiễm nhiên trở thành nhân vật dẫn đầu trong ngành tại quốc nội. Nhớ tới những chuyện cũ và những điều bí ẩn không ai biết trên người Diệp Thiên, với Hạo Nhiên bất lực lắc đầu:

"Thôi, ta không quản được chuyện của mấy đứa trẻ các ngươi. Nhưng mà này Thanh Nhã, ta cảnh cáo hai đứa, hiện tại đều là học sinh, không được làm chuyện gì quá giới hạn đấy..." Với Hạo Nhiên mấy năm nay thường xuyên qua lại Đông Nam Á, hiểu rõ những thuật sĩ phong thủy không thể đo lường bằng lẽ thường. Có một người con rể như vậy, đối với gia tộc với thị cũng chẳng phải chuyện xấu.

"Ba, vậy là ba đồng ý rồi phải không?" Nghe cha nói vậy, với Thanh Nhã vui mừng reo lên.

"Con bé này, không biết xấu hổ à? Kêu to thế làm gì?" với Hạo Nhiên trừng mắt nhìn con gái, "Lời ta vừa nói, hai đứa có nghe rõ không?"

"Với chú, chú cứ yên tâm đi..." Diệp Thiên cười hắc hắc. Môn công phu cậu đang tu luyện, trước khi đại thành cần phải giữ gìn tinh khí. Theo lời lão đạo sĩ, phải mất ba bốn năm nữa Diệp Thiên mới luyện thành, nên dù với Hạo Nhiên không nói, cậu cũng sẽ không lén lút thử trái cấm.

"Thằng nhóc vô lại này, có làm người ta yên tâm được không đây? Nhưng nếu ngươi dám làm bậy, cẩn thận ta đánh gãy chân đấy..."

Với Hạo Nhiên hung dữ cảnh cáo Diệp Thiên một câu rồi vẫy tay: "Lên xe đi, tối nay chủ nhân của câu lạc bộ Anh Lan này sẽ đến, hai đứa đừng có quậy phá đấy..."

Lời này của với Hạo Nhiên chủ yếu là nói với Diệp Thiên. Ông biết môi trường sống từ nhỏ của Diệp Thiên chắc chắn chưa từng tham gia những buổi tụ hội thượng lưu thế này, nếu để xảy ra chuyện cười thì người mất mặt chính là ông.

Sau khi xe đi qua cánh cổng kia, Diệp Thiên mới hiểu tại sao người tài xế taxi lúc trước lại lộ ra ánh mắt kỳ lạ khi biết cậu tới đây. Câu lạc bộ Anh Lan này sau khi vào cửa là một sân golf có địa hình đồi núi. Dù là buổi tối, nơi đây vẫn đèn đuốc sáng trưng. Qua lưới sắt có thể thấy vài chiếc xe điện dừng trên cỏ, bên cạnh là những người mặc trang phục thể thao đang cầm gậy golf.

Muốn vào được câu lạc bộ phải đi xuyên qua toàn bộ sân golf. Nếu không phải với Hạo Nhiên lái xe chờ ở cửa, chỉ riêng quãng đường này cũng đủ cho Diệp Thiên và với Thanh Nhã đi bộ mất mười phút.

Xe vòng qua sân bóng rồi dừng lại trước một tòa kiến trúc mang phong cách Âu châu. Tòa nhà không cao lắm nhưng mang đậm phong vị dị quốc, hẳn là tác phẩm của kiến trúc sư nước ngoài. Phía trước tòa nhà là một khu vườn rộng lớn. Nhìn qua hàng rào gỗ trang trí cao chừng một mét, có thể thấy không ít người đang đứng đó tụ tập trò chuyện.

Khi với Hạo Nhiên dẫn con gái và Diệp Thiên xuất hiện trong sân, lập tức trở thành tâm điểm của mọi người. Không nói đến việc với Hạo Nhiên là một trong những nhân vật chính của buổi tiệc, chỉ riêng với Thanh Nhã trong bộ lễ phục dạ hội màu đen, để lộ vóc dáng thanh nhã, đã đủ để thu hút ánh mắt của những doanh nhân tại hiện trường.

Tất nhiên, Diệp Thiên đứng bên cạnh với Hạo Nhiên cũng không kém cạnh. Thân hình cao một mét tám, khuôn mặt thanh tú phảng phất chút ngượng ngùng khiến những phụ nữ độc thân hoặc đi cùng bạn bè ở đó đều không khỏi liếc nhìn.

Theo lời Diệp Đông Bình, Diệp Thiên lớn lên không giống ông mà giống người mẹ chưa từng gặp mặt. Hơn nữa, dù Diệp Thiên từ nhỏ không sống cùng phụ nữ, nhưng lại rất có duyên với phái nữ. Từ sơ trung đến cao trung, không ít nữ sinh đã lén đưa thư tình cho cậu.

"Chủ tịch với, chờ ông mãi. Hai vị này là..."

Khi với Hạo Nhiên tiến vào sân, một ông lão gầy gò nhưng rắn rỏi hơn 50 tuổi tiến lại đón. Trong giới thương trường này không chú trọng kính lão đắc thọ, dù người này lớn tuổi hơn với Hạo Nhiên nhưng thái độ lại rất cung kính.

"Đây là con gái tôi, Tiểu Nhã. Tiểu Nhã, gọi bác Cao đi..."

Với Hạo Nhiên giới thiệu với Thanh Nhã trước, sau đó nhìn về phía Diệp Thiên: "Đây là cháu họ của tôi, Diệp Thiên. Dẫn nó tới mở mang tầm mắt, tránh để nó cứ như ếch ngồi đáy giếng, không biết đạo lý đối nhân xử thế. Tổng giám đốc Cao, sau này nhờ ông quan tâm giúp đỡ..."

Ông lão họ Cao nghe vậy liền xua tay: "Không dám, không dám. Chủ tịch với khách sáo quá, tôi chỉ nghe nói con gái ông đang học ở Hoa Thanh, thật là ngưỡng mộ..."

Dù trong giới này, con cháu đi du học nước ngoài rất nhiều, nhưng ông Cao biết với Hạo Nhiên rất tự hào về việc con gái thi đỗ Hoa Thanh, nên cũng không ngại giúp ông ấy nở mày nở mặt trước mọi người.

"Tổng giám đốc Cao nói đúng, thằng con nhà tôi chỉ biết chơi bời, đâu được hiểu chuyện như con gái ông..." "Đúng vậy, chủ tịch với không chỉ làm kinh doanh giỏi mà giáo dục con cái cũng khiến chúng tôi theo không kịp..."

"Quan trọng là với tiểu thư xinh đẹp, trang điểm thế này trông thanh thuần đáng yêu như đóa sen vừa nở..."

Lời ông Cao vừa dứt, vài tiếng phụ họa liền vang lên, khen với Thanh Nhã như một đóa hoa, khiến Diệp Thiên thấy hơi xấu hổ. Hóa ra những lời khen ngợi của cậu trước đây dành cho với Thanh Nhã thật là quá vụng về.

Thực ra buổi tụ hội hôm nay là để chúc mừng việc ký kết một chế độ công nghiệp dệt may trong nước. Là nhân vật quan trọng trong ngành này, với Hạo Nhiên cũng là một trong những người khởi xướng. Theo một nghĩa nào đó, trong ngành công nghiệp dệt may và kỹ thuật liên quan, tập đoàn với thị đã thuộc nhóm thiểu số có quyền thay đổi luật chơi, vì vậy với Hạo Nhiên vừa xuất hiện, xung quanh ông lập tức vây kín người.

Vừa chào hỏi các vị chủ tịch, với Hạo Nhiên vừa nhìn quanh, vẫy tay với con gái và Diệp Thiên: "Đằng kia là chỗ của người trẻ tuổi, hai đứa qua đó đi, ta và bác Cao các ông ấy trò chuyện..."

Trong những buổi tụ hội như thế này, những người có thân phận thường dẫn theo con cái. Đối với những người trẻ có thể sẽ kế thừa sự nghiệp sau này, đây là nơi tốt nhất để kết giao bạn bè đồng trang lứa.

"Này, Thanh Nhã, qua bên kia đi..."

Sau khi với Hạo Nhiên và ông Cao rời đi, Diệp Thiên không đi về phía đám người trẻ tuổi ở góc vườn, mà lại hướng về phía bàn ăn bày biện đủ loại món ngon, bĩu môi.

"Diệp Thiên, anh... anh đừng có ăn thật ở đây đấy nhé..."

Với Thanh Nhã bị hành động của Diệp Thiên làm cho hoảng sợ. Dù thức ăn trên bàn vô cùng phong phú, thậm chí có cả tôm hùm và trứng cá muối, nhưng ở đây chúng chỉ mang tính chất trưng bày là chính.

Với Thanh Nhã biết sức ăn của Diệp Thiên, nếu cậu thực sự ăn uống thả ga, sợ rằng nhân vật chính hôm nay sẽ là cậu mất. Bản thân mất mặt thì không sao, với Thanh Nhã chỉ sợ cha mình nảy sinh ác cảm với Diệp Thiên.

"Lãng phí, ai, thật là lãng phí quá..."

Diệp Thiên cũng hiểu ý với Thanh Nhã, nhưng nhìn cả bàn thức ăn đầy dinh dưỡng mà không được ăn, cậu thấy khó chịu vô cùng. Thấy biểu cảm đó của Diệp Thiên, với Thanh Nhã bật cười, ghé tai cậu nói nhỏ: "Chốc nữa chúng ta đi, em đưa anh đi ăn khuya..."

"Thế thì tốt, chúng ta tới gần Vương Phủ Tỉnh ăn thịt dê xiên đi..." Diệp Thiên nghe vậy cười tươi, dứt khoát đứng tại chỗ trò chuyện cùng với Thanh Nhã.

Dịch: AI Gemini
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:MotSach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đả nhãn