Trùng Sinh Tiểu Nông Nữ

Lượt đọc: 1858 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1: Thuở Đầu Đến Cổ Đại Chương 2: Khởi Đầu Kinh Tâm Động Phách Chương 3: Tỉnh Lại Chương 4 Chương 5: Chuyển đến nhà mới Chương 6: Dẫn dụ cá Chương 7: Rất nhiều cá Chương 8 Chương 9: Kiếm được tiền rồi Chương 10: Bắt gà rừng Chương 11: Bị gọi là đồ xấu xí Chương 12: Cứu người Chương 13: Làm nội tạng lợn Chương 14 Chương 15: Cha ta là người thạo nghề Chương 16: Nhiều cá quá đi Chương 17: Một giỏ toàn tôm Chương 18: Chia tiền rồi Chương 19: Thu hoạch lương thực Chương 20 Chương 21: Uống canh cá Chương 22: Đi trấn trên Chương 23: Làm tổ cho thỏ Chương 24: Bắt thỏ Chương 25: Cùng lên núi Chương 26 Chương 27: Vận may của cháu gái Chương 28: Cả nhà cùng đi Chương 29: Lại có phát hiện mới Chương 30: Nhặt quả sồi Chương 31: Ngoại bà tới thăm Chương 32: Nấu quả sồi Chương 33: Lên núi nhặt quả Chương 34: Đối đầu với bác dâu Chương 35: Thăm dò tin tức Chương 36: Tầm quan trọng của việc đọc sách Chương 37: Trong thôn mở trường học Chương 38 Chương 39 Chương 40: Tới nhà cảm ơn Chương 41: Chuyện phiếm trong thôn Chương 42: Nương Lạp Mai gây sự Chương 43: Món cá chạch được yêu thích Chương 44: Có bà mai tới cửa Chương 45: Tiểu Mãn đối đầu Tiểu Mãn Chương 46: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã Chương 47: Bị người ta nhắm trúng Chương 48: Mời khách ăn cơm Chương 49: Hái sơn tra Chương 50: Lời thỉnh cầu của Lạp Mai Chương 51: Đánh nhau rồi Chương 52: Ức hiếp người quá đáng Chương 53: Bị mắng Chương 54 Chương 55: Sắp phát tài rồi Chương 56: Đào củ cải đường Chương 57: Nấu được đường rồi Chương 58: Khai trương Chương 59: Kiếm tiền Chương 60: Thế giới song song Chương 61 Chương 62: Bị người đố kỵ Chương 63: Kẹo lạc và Đường hồ lô Chương 64 Chương 65 Chương 66: Đều bán sạch rồi Chương 67: Hối lỗi Chương 68: Ngày tháng của thần tiên Chương 69: Bàn chuyện làm ăn Chương 70: Rất được hoan nghênh Chương 71: Muốn mua bí quyết Chương 72: Bán thực đơn Chương 73: Tiền đã về tay Chương 74: Tiền này tiêu thế nào Chương 75: Mời Thôn trưởng dùng cơm Chương 76: Phương phu tử tới Chương 77: Khách chủ đều vui Chương 78: Đứa trẻ ngỗ nghịch nhà đại bá nương Chương 79: Bàn tính của Mã Mai Hoa Chương 80: Chuẩn bị trước khi xây nhà Chương 81: Ăn sạch sành sanh Chương 82: Thành viên mới trong nhà Chương 83 Chương 84: Đi mua bò Chương 85: Lễ cất nóc Chương 86: Bày tiệc Chương 87: Làm cải thảo cay Chương 88: Bán cải thảo cay Chương 89: Sủi cảo nhân thịt bò Chương 90: Tuyết rơi rồi Chương 91: Nhi tử nhà Thôn trưởng Chương 92: Cuối cùng cũng đã về Chương 93: Làm mũ và bao tay Chương 94: Làm đậu phụ hạt dẻ rừng Chương 95: Mọi người cùng nếm thử món ăn Chương 96: Trong thôn có cô nương tên Thúy Hoa Chương 97: Mấy người bạn nhỏ Chương 98: Làm bánh thịt cải muối Chương 99: Chiêu đãi các vị tỷ muội Chương 100: Bánh cải thảo cay Chương 101: Náo nhiệt Chương 102: Ăn món thịt lợn mới mổ Chương 103: Chuyện rảnh rỗi ngày đông Chương 104: Lạp Mai xuất giá Chương 105: Xuống nước bắt cá Chương 106 Chương 107 Chương 108: Bắt ba ba Chương 109: Canh ba ba đậu phụ Chương 110: Mổ lợn Tết Chương 111: Về nhà ngoại Chương 112: Chuẩn bị đón Tết Chương 113: Cả nhà Đại bá gây chuyện ngày Tết Chương 114: Đón tết rộn ràng. Chương 115: Chơi bài. Chương 116: Trịnh lão đại tìm đến cửa. Chương 117: Về Ngoại gia Chương 118: Tiết lộ bí mật về khoai lang Chương 119: Tâm tư của Phương Tú tài Chương 120: Phương tú tài đến làm khách Chương 121: Chia sẻ bí mật quả tượng tử Chương 122: Thôn dân tìm đến tận cửa Chương 123: Chuyện của Đại bá phát tác Chương 124: Lão thái thái ngất xỉu Chương 125: Linh tuyền lộ diện Chương 126: Lão thái thái tỉnh lại Chương 127: Mã Mai Hoa chẳng còn mặt mũi Chương 128 Chương 129: Cuối cùng cũng phân gia Chương 130 Chương 131: Dã ngoại Chương 132: Nhà họ Dương muốn đào ao cá Chương 133: Hôn sự của Trịnh Tiểu Ngọc Chương 134: Thăm dò tình hình Chương 135: Xác định tâm ý Chương 136: Nạp thái Chương 137: Đón dâu xảy ra sự cố Chương 138: Hôn sự đã hủy Chương 139: Lên núi săn bắn Chương 140 Chương 141: Thu hoạch dồi dào Chương 142: Lẩu xương cừu Chương 143: Thu hoạch gấp, mưa lớn Chương 144: Mưa tuôn xối xả Chương 145: Làm cần câu Chương 146 Chương 147: Bé gái nhà Triệu Lão Tam Chương 148 Chương 149 Chương 150: Làm đá bào Chương 151: Muốn hợp tác Chương 152: Có bạn từ phương xa tới Chương 153: Khách quý ghé thăm Chương 154: Chấn kinh Chương 155: Bàn bạc hợp tác Chương 156: Lại muốn bán thực đơn Chương 157: Bạc vào túi Chương 158: Họp thôn Chương 159: Phong thủy luân chuyển Chương 160 Chương 161: Gặp trộm Chương 162: Thành thân Chương 163: Bắt trộm Chương 164: Xuất giá Chương 165: Đi đòi công đạo Chương 166: Có thân thích đến thăm Chương 167: Lập quy củ Chương 168: Sao lại đến nữa rồi Chương 169: Đánh chó còn phải nhìn mặt chủ nhân Chương 170: Địa bàn của ta phải nghe ta Chương 171 Chương 172: Cuối cùng cũng đi rồi Chương 173: Khoản lợi nhuận đầu tiên Chương 174: Chuẩn bị trước vụ thu hoạch Chương 175: Thu hoạch khoai lang Chương 176: Sau mùa thu hoạch Chương 177: Trịnh Tiểu Ngọc xuất giá Chương 178: Tặng quà Chương 179: Làm cốt lèo nồi lẩu Chương 180: Lại tới cửa Chương 181: Làm ăn hỏa oa Chương 182: Mua đất làm địa chủ Chương 183: Địa chủ lão gia và thái thái Chương 184: Làm miến chua cay Chương 185: Phương Tú tài đột nhiên nóng nảy Chương 186: Làm lạp xưởng Chương 187: Giàu to rồi Chương 188: Có thể an nhàn hưởng phúc rồi Chương 189: Một gia đình Chương 190: Nãi nãi muốn tự mình làm ăn Chương 191: Bí mật của nhà họ Dương Chương 192: Bị bám đuôi Chương 193: Xuất phát Chương 194: Lại đánh nhau rồi Chương 195: Xuân Nha mất tích Chương 196: Tìm thấy Xuân Nha Chương 197: Trừng trị Trịnh Tiểu Quân Chương 198: Xuân Nha phát sốt Chương 199: Huyện Thí Chương 200 Chương 201: Người đã đến Chương 202 Chương 203 Chương 204: Kết quả kỳ thi huyện đã có Chương 205: Chết cũng không thừa nhận Chương 206: Nông phu và con rắn Chương 207 Chương 208: Nhà mới đã dựng xong Chương 209: Xưởng làm việc gấp rút Chương 210: Chuyện phiếm các nhà. Chương 211: Chính là ngứa đòn Chương 212: Đã thi đỗ Chương 213: Nổi danh rồi Chương 214: Dương gia bày tiệc Chương 215: Biểu ca, biểu muội Chương 216: Tìm người giúp đỡ. Chương 217: Đối chất Chương 218: Hôn sự này e là không thành Chương 219: Mẫu thân và khuê nữ tâm tình Chương 220: Hôn sự đình chỉ Chương 221: Sẽ đi du học Chương 222 Chương 223: Người không xong rồi Chương 224: Nữ nhân mặc hiếu phục Chương 225: Các người tự mình qua đó đi Chương 226: Đường ai nấy đi Chương 227: Tâm tư của Triệu lão thái thái Chương 228: Triệu Ngọc Lương đến nhà Chương 229: Người trong cuộc u mê Chương 230: Chuyện vặt ở xưởng Chương 231: Sự thay đổi của Trịnh Tiểu Đóa Chương 232: Người cầu thân đã tới Chương 233: Tới cửa xem mắt Chương 234: Để mắt tới Trịnh Tiểu Mãn Chương 235: Chân tướng khiến người ta chấn kinh Chương 236: Hối hận rồi Chương 237 Chương 238: Trộm khoai lang Chương 239 Chương 240: Trên đường Chương 241: Cả nhà dạo chợ đêm Chương 242: Dạo phố Chương 243: Lạp Mai không còn nữa. Chương 244: Các tỷ muội chia quà Chương 245: Kết cục của Nương Lạp Mai Chương 246: Trong hai năm Chương 247: Đại hạn Chương 248: Dẫn nước tưới điền Chương 249: Guồng nước xuống sông Chương 250: Thành công rồi Chương 251: Nhớ thương Chương 252: Trúng Tú tài Chương 253 Chương 254: Bắt chuyện? Chương 255: Chạy trốn Chương 256 Chương 257: Nạp ngươi làm thiếp Chương 258: Người nhà bị thương Chương 259: Viện binh đã đến Chương 260: Tính toán của nhà họ Dương Chương 261: Vô pháp vô thiên Chương 262: Toàn bộ bắt giữ Chương 263: Cuộc sống mới Chương 264: Đại kết cục
Tiến »
Chương 206: Nông phu và con rắn

❊ ❊ ❊

Giây phút nhìn thấy chiếc túi trắng kia rơi xuống, sắc mặt Vương Đức Quý lập tức biến đổi.

Gã cố sức giãy giụa rồi gào lên: "Dựa vào cái gì mà các ngươi động vào đồ của ta, các ngươi còn coi vương pháp ra gì không hả!"

Vương Đức Hải liếc nhìn gã một cái, hừ lạnh một tiếng rồi chẳng thèm đoái hoài.

Ông cúi người, đưa tay nhặt chiếc túi vải dưới đất lên rồi mở miệng túi ra.

Khi chiếc túi được mở ra, Vương Đức Quý cũng hoàn toàn bỏ cuộc, không giãy giụa nữa.

Vương Đức Hải nhìn mấy mầm cây bên trong túi vải, sắc mặt âm trầm vô cùng.

Ông lấy mầm cây từ trong túi ra, sa sầm mặt mày đi tới trước mặt Vương Đức Quý: "Ngươi chẳng phải bảo mình không trộm mầm cây sao? Vậy ngươi nói cho ta xem, mấy thứ này là cái gì?"

"Vương Đức Quý ơi là Vương Đức Quý, ta cứ tưởng ngày thường ngươi chỉ hơi nhiều tâm cơ một chút, không ngờ bây giờ đến cả làm tặc mà ngươi cũng dám!"

Thiết Đầu và Cửu Cân buông tay ra, Vương Đức Quý ngã phịch xuống đất.

Đã bị phát hiện rồi thì Vương Đức Quý cũng chẳng còn gì để sợ nữa.

Gã thong thả đứng dậy, còn có tâm trí phủi sạch bụi bẩn trên người.

Cái vẻ mặt này của gã khiến Vương Đức Hải tức đến nổ phổi: "Vương Đức Quý, ta đang hỏi ngươi đấy!"

Lúc này Vương Đức Quý mới ngẩng đầu nhìn ông, dửng dưng nói: "Phải, mấy cái mầm này là do đệ lấy đấy, thì đã sao nào?"

"Dù sao ở đây cũng có nhiều mầm cây như vậy, đệ chỉ lấy có vài cây thôi, làm gì mà phải keo kiệt thế."

Trịnh Đại Sơn thật sự cạn lời trước sự vô liêm sỉ của gã: "Mầm cây có nhiều đến đâu cũng là của nhà ta, có liên quan gì đến ngươi? Nếu ai đến làm thuê cho nhà ta cũng trộm vài mầm như ngươi, thì nhà ta biết đi tìm ai mà đòi bồi thường tổn thất?"

Vương Đức Quý nhìn ông với vẻ bất mãn: "Ta nói này Trịnh Đại Sơn, sao ông càng giàu lại càng bủn xỉn thế hả? Nhà ông giờ giàu nứt đố đổ vách, còn thiếu chút tiền mầm cây này sao?"

"Chỉ là mấy thứ đáng giá vài văn tiền, ông có cần phải thế không."

Trịnh Đại Sơn gần như không tin nổi vào tai mình, nghe gã nói cứ như thể là do ông quá keo kiệt vậy.

"Hừ hừ, Vương Đức Quý, hôm nay ngươi thật sự làm ta mở mang tầm mắt rồi. Lần đầu tiên ta thấy kẻ trộm bị bắt mà lại quay sang trách nhà bị trộm quá keo kiệt đấy."

"Vậy có phải ta nên đích thân dâng mấy cái mầm này lên cho ngươi thì mới gọi là rộng lượng không?"

Vương Đức Hải đứng bên cạnh cảm thấy mặt mình nóng bừng bừng vì hổ thẹn. Nghe xem những lời vô liêm sỉ này, liệu có phải là lời người có thể nói ra không?

"Được rồi Đại Sơn, chuyện này là do gã làm sai, không cần nói thêm nữa. Ta thay mặt gã xin lỗi ông, giờ ta sẽ đưa gã về nhà ngay."

Trịnh Đại Sơn sao có thể để thôn trưởng xin lỗi mình, hơn nữa chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến thôn trưởng cả.

"Thôn trưởng, ngài đừng nói vậy, mầm cây cũng chưa bị mang đi, chuyện này cứ thế bỏ qua đi."

Vương Đức Hải cảm kích nói: "Được, vậy thì đa tạ ông."

Bọn họ nói chuyện xong xuôi, nhưng Vương Đức Quý lại không chịu để yên.

"Này ca, sao lại bảo là đệ sai? Đệ chẳng qua chỉ lấy của ông ta vài cái mầm thôi mà? Huynh dựa vào cái gì mà phải xin lỗi ông ta?"

"Cái lũ dân ngụ cư này, năm đó nếu không nhờ thôn chúng ta thu nhận, bọn họ còn không biết đang phải làm người rừng ở xó xỉnh nào đâu!"

"Trịnh Đại Sơn ông ta có cách phát tài mà không nghĩ đến chúng ta thì thôi đi, đằng này còn coi chúng ta như quân trộm cắp mà canh chừng, chẳng phải là quân vong ân bội nghĩa sao?"

"Ngươi câm miệng cho ta!" Vương Đức Hải giận dữ hét lên.

"Đầu óc ngươi chứa toàn nước hay sao? Ngươi là cái thớ gì mà đòi người ta phải cảm kích hả?"

"Năm đó người ta ở lại thôn chúng ta lập nghiệp là do huyện nha sắp xếp, ngươi không phục thì đi mà tìm huyện lệnh!"

"Hơn nữa, gia đình Đại Sơn giúp đỡ người trong thôn còn ít sao? Quả sồi mà nhà ngươi ăn chẳng phải đều do người ta chỉ cho đó sao?"

"Không có quả sồi thì heo nhà ngươi có thể lớn phổng phao thế kia không?"

"Còn gà vịt nhà ngươi nuôi nữa, chẳng phải cũng nhờ nhà Đại Sơn mới bán được sao?"

"Hôm nay ngươi nói ra những lời này, rốt cuộc có còn chút lương tâm nào không?"

Vương Đức Hải lần này thật sự bị chọc giận đến phát điên. Tên đường đệ này cũng đã có tuổi rồi, sao cái đầu óc lại ngu si đến mức ấy chứ?

Vương Đức Quý hậm hực nói: "Chuyện quả sồi bọn họ phát hiện cả năm trời mới nói cho thôn biết, sao không nói sớm ngay từ đầu đi, nếu vậy chúng ta chẳng phải đã có thể kiếm tiền sớm hơn một năm rồi sao!"

"Còn gà vịt nữa, chúng ta bán được càng nhiều thì chẳng phải cũng tốt cho nhà bọn họ sao?"

"Sao qua lời huynh nói, giờ ông ta lại thành toàn người tốt hết vậy."

"Nếu ông ta thật lòng nghĩ cho chúng ta thì hãy đem mầm cây này chia cho mọi người một ít đi, để mọi người cùng kiếm tiền với ông ta."

"Sao không nói gì nữa? Chẳng phải là đang giả làm người tốt sao? Hừ."

Trịnh Đại Sơn cạn lời luôn rồi, giờ ông chẳng muốn nói thêm với hạng người này lấy một câu nào nữa.

Đây đúng là chuyện nông phu và con rắn, hắn làm ơn mà còn bị mắc oán.

Hắn nhìn Vương Đức Hải nói: "Thôn trưởng, nếu Đức Quý đệ đệ cảm thấy bản thân mình không sai, vậy chúng ta báo quan thôi."

Vương Đức Hải khựng lại, hắn nhìn vị đường đệ đang bướng bỉnh, cuối cùng nghiến răng: "Được, vậy báo quan!"

Vương Đức Quý nghe thấy báo quan thì không chịu: "Trịnh Đại Sơn, ngươi còn là người không? Ta chỉ lấy của ngươi mấy gốc mạ, ngươi có đến mức phải đi báo quan không?"

"Ngươi đúng là có tiền rồi thì chẳng còn nể nang chút tình nghĩa xưa cũ nào nữa!"

Trịnh Đại Sơn cười lạnh một tiếng: "Ngươi hãy bớt nói nhảm đi. Thiết Đầu, lôi hắn đi gặp quan."

"Tuân lệnh lão gia." Thiết Đầu đáp lời, đưa tay tóm lấy cánh tay Vương Đức Quý.

Vương Đức Quý đâu dám để bị bắt lần nữa, gã linh hoạt né sang một bên, gào thét chạy ra sau lưng Vương Đức Hải.

"Đường huynh, huynh không được để bọn họ đưa đệ đi gặp quan, đệ là đường đệ thân thiết của huynh mà."

Vương Đức Hải hất bàn tay đang bám lấy mình ra: "Ngươi đừng có làm thế, ta không dám nhận hạng đường đệ như ngươi. Giờ biết sợ rồi sao, trước đó làm gì rồi? Vừa nãy chẳng phải còn cứng đầu lắm à?"

"Chuyện này ta quản không nổi, các ngươi tự đi mà giải quyết."

Nói xong Vương Đức Hải phất tay áo, xoay người muốn đi.

Vương Đức Quý nhanh tay lẹ mắt tóm lấy hắn: "Đường huynh, đệ sai rồi, đệ sai rồi không được sao? Huynh nói xem, chỉ là chút chuyện nhỏ thế này, thật sự không đến mức phải gặp quan đâu."

Nếu để người trong thôn biết gã vì trộm mạ mà bị đưa lên cửa quan, cái mặt già này của gã sau này còn biết để vào đâu.

Vương Đức Hải cũng không thật sự muốn đi, hắn chỉ muốn dạy cho vị đường đệ này một bài học.

Hắn dừng bước: "Vậy còn không mau đi xin lỗi Đại Sơn? Ngươi kéo ta thì có ích gì!"

Vương Đức Quý ngập ngừng một hồi lâu, cuối cùng vẫn sợ Trịnh Đại Sơn thật sự đưa mình đi gặp quan.

Gã không tình nguyện nhìn Trịnh Đại Sơn nói: "Là ta sai rồi, ta không nên trộm mạ của ngươi, ta xin lỗi, được chưa?"

Trịnh Đại Sơn mặt không cảm xúc, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu.

Vương Đức Quý thấy hắn không nói gì liền định nổi hỏa, Vương Đức Hải trừng mắt nhìn qua, gã lập tức ngoan ngoãn lại.

"Đại Sơn huynh đệ, ta thật sự biết lỗi rồi. Ở đây có một trăm văn, coi như là tiền ta bồi thường cho ngươi."

Vương Đức Quý đau lòng rút từ trong ngực ra một túi tiền, hầm hừ đặt vào tay Thiết Đầu.

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1: Thuở Đầu Đến Cổ Đại Chương 2: Khởi Đầu Kinh Tâm Động Phách Chương 3: Tỉnh Lại Chương 4 Chương 5: Chuyển đến nhà mới Chương 6: Dẫn dụ cá Chương 7: Rất nhiều cá Chương 8 Chương 9: Kiếm được tiền rồi Chương 10: Bắt gà rừng Chương 11: Bị gọi là đồ xấu xí Chương 12: Cứu người Chương 13: Làm nội tạng lợn Chương 14 Chương 15: Cha ta là người thạo nghề Chương 16: Nhiều cá quá đi Chương 17: Một giỏ toàn tôm Chương 18: Chia tiền rồi Chương 19: Thu hoạch lương thực Chương 20 Chương 21: Uống canh cá Chương 22: Đi trấn trên Chương 23: Làm tổ cho thỏ Chương 24: Bắt thỏ Chương 25: Cùng lên núi Chương 26 Chương 27: Vận may của cháu gái Chương 28: Cả nhà cùng đi Chương 29: Lại có phát hiện mới Chương 30: Nhặt quả sồi Chương 31: Ngoại bà tới thăm Chương 32: Nấu quả sồi Chương 33: Lên núi nhặt quả Chương 34: Đối đầu với bác dâu Chương 35: Thăm dò tin tức Chương 36: Tầm quan trọng của việc đọc sách Chương 37: Trong thôn mở trường học Chương 38 Chương 39 Chương 40: Tới nhà cảm ơn Chương 41: Chuyện phiếm trong thôn Chương 42: Nương Lạp Mai gây sự Chương 43: Món cá chạch được yêu thích Chương 44: Có bà mai tới cửa Chương 45: Tiểu Mãn đối đầu Tiểu Mãn Chương 46: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã Chương 47: Bị người ta nhắm trúng Chương 48: Mời khách ăn cơm Chương 49: Hái sơn tra Chương 50: Lời thỉnh cầu của Lạp Mai Chương 51: Đánh nhau rồi Chương 52: Ức hiếp người quá đáng Chương 53: Bị mắng Chương 54 Chương 55: Sắp phát tài rồi Chương 56: Đào củ cải đường Chương 57: Nấu được đường rồi Chương 58: Khai trương Chương 59: Kiếm tiền Chương 60: Thế giới song song Chương 61 Chương 62: Bị người đố kỵ Chương 63: Kẹo lạc và Đường hồ lô Chương 64 Chương 65 Chương 66: Đều bán sạch rồi Chương 67: Hối lỗi Chương 68: Ngày tháng của thần tiên Chương 69: Bàn chuyện làm ăn Chương 70: Rất được hoan nghênh Chương 71: Muốn mua bí quyết Chương 72: Bán thực đơn Chương 73: Tiền đã về tay Chương 74: Tiền này tiêu thế nào Chương 75: Mời Thôn trưởng dùng cơm Chương 76: Phương phu tử tới Chương 77: Khách chủ đều vui Chương 78: Đứa trẻ ngỗ nghịch nhà đại bá nương Chương 79: Bàn tính của Mã Mai Hoa Chương 80: Chuẩn bị trước khi xây nhà Chương 81: Ăn sạch sành sanh Chương 82: Thành viên mới trong nhà Chương 83 Chương 84: Đi mua bò Chương 85: Lễ cất nóc Chương 86: Bày tiệc Chương 87: Làm cải thảo cay Chương 88: Bán cải thảo cay Chương 89: Sủi cảo nhân thịt bò Chương 90: Tuyết rơi rồi Chương 91: Nhi tử nhà Thôn trưởng Chương 92: Cuối cùng cũng đã về Chương 93: Làm mũ và bao tay Chương 94: Làm đậu phụ hạt dẻ rừng Chương 95: Mọi người cùng nếm thử món ăn Chương 96: Trong thôn có cô nương tên Thúy Hoa Chương 97: Mấy người bạn nhỏ Chương 98: Làm bánh thịt cải muối Chương 99: Chiêu đãi các vị tỷ muội Chương 100: Bánh cải thảo cay Chương 101: Náo nhiệt Chương 102: Ăn món thịt lợn mới mổ Chương 103: Chuyện rảnh rỗi ngày đông Chương 104: Lạp Mai xuất giá Chương 105: Xuống nước bắt cá Chương 106 Chương 107 Chương 108: Bắt ba ba Chương 109: Canh ba ba đậu phụ Chương 110: Mổ lợn Tết Chương 111: Về nhà ngoại Chương 112: Chuẩn bị đón Tết Chương 113: Cả nhà Đại bá gây chuyện ngày Tết Chương 114: Đón tết rộn ràng. Chương 115: Chơi bài. Chương 116: Trịnh lão đại tìm đến cửa. Chương 117: Về Ngoại gia Chương 118: Tiết lộ bí mật về khoai lang Chương 119: Tâm tư của Phương Tú tài Chương 120: Phương tú tài đến làm khách Chương 121: Chia sẻ bí mật quả tượng tử Chương 122: Thôn dân tìm đến tận cửa Chương 123: Chuyện của Đại bá phát tác Chương 124: Lão thái thái ngất xỉu Chương 125: Linh tuyền lộ diện Chương 126: Lão thái thái tỉnh lại Chương 127: Mã Mai Hoa chẳng còn mặt mũi Chương 128 Chương 129: Cuối cùng cũng phân gia Chương 130 Chương 131: Dã ngoại Chương 132: Nhà họ Dương muốn đào ao cá Chương 133: Hôn sự của Trịnh Tiểu Ngọc Chương 134: Thăm dò tình hình Chương 135: Xác định tâm ý Chương 136: Nạp thái Chương 137: Đón dâu xảy ra sự cố Chương 138: Hôn sự đã hủy Chương 139: Lên núi săn bắn Chương 140 Chương 141: Thu hoạch dồi dào Chương 142: Lẩu xương cừu Chương 143: Thu hoạch gấp, mưa lớn Chương 144: Mưa tuôn xối xả Chương 145: Làm cần câu Chương 146 Chương 147: Bé gái nhà Triệu Lão Tam Chương 148 Chương 149 Chương 150: Làm đá bào Chương 151: Muốn hợp tác Chương 152: Có bạn từ phương xa tới Chương 153: Khách quý ghé thăm Chương 154: Chấn kinh Chương 155: Bàn bạc hợp tác Chương 156: Lại muốn bán thực đơn Chương 157: Bạc vào túi Chương 158: Họp thôn Chương 159: Phong thủy luân chuyển Chương 160 Chương 161: Gặp trộm Chương 162: Thành thân Chương 163: Bắt trộm Chương 164: Xuất giá Chương 165: Đi đòi công đạo Chương 166: Có thân thích đến thăm Chương 167: Lập quy củ Chương 168: Sao lại đến nữa rồi Chương 169: Đánh chó còn phải nhìn mặt chủ nhân Chương 170: Địa bàn của ta phải nghe ta Chương 171 Chương 172: Cuối cùng cũng đi rồi Chương 173: Khoản lợi nhuận đầu tiên Chương 174: Chuẩn bị trước vụ thu hoạch Chương 175: Thu hoạch khoai lang Chương 176: Sau mùa thu hoạch Chương 177: Trịnh Tiểu Ngọc xuất giá Chương 178: Tặng quà Chương 179: Làm cốt lèo nồi lẩu Chương 180: Lại tới cửa Chương 181: Làm ăn hỏa oa Chương 182: Mua đất làm địa chủ Chương 183: Địa chủ lão gia và thái thái Chương 184: Làm miến chua cay Chương 185: Phương Tú tài đột nhiên nóng nảy Chương 186: Làm lạp xưởng Chương 187: Giàu to rồi Chương 188: Có thể an nhàn hưởng phúc rồi Chương 189: Một gia đình Chương 190: Nãi nãi muốn tự mình làm ăn Chương 191: Bí mật của nhà họ Dương Chương 192: Bị bám đuôi Chương 193: Xuất phát Chương 194: Lại đánh nhau rồi Chương 195: Xuân Nha mất tích Chương 196: Tìm thấy Xuân Nha Chương 197: Trừng trị Trịnh Tiểu Quân Chương 198: Xuân Nha phát sốt Chương 199: Huyện Thí Chương 200 Chương 201: Người đã đến Chương 202 Chương 203 Chương 204: Kết quả kỳ thi huyện đã có Chương 205: Chết cũng không thừa nhận Chương 206: Nông phu và con rắn Chương 207 Chương 208: Nhà mới đã dựng xong Chương 209: Xưởng làm việc gấp rút Chương 210: Chuyện phiếm các nhà. Chương 211: Chính là ngứa đòn Chương 212: Đã thi đỗ Chương 213: Nổi danh rồi Chương 214: Dương gia bày tiệc Chương 215: Biểu ca, biểu muội Chương 216: Tìm người giúp đỡ. Chương 217: Đối chất Chương 218: Hôn sự này e là không thành Chương 219: Mẫu thân và khuê nữ tâm tình Chương 220: Hôn sự đình chỉ Chương 221: Sẽ đi du học Chương 222 Chương 223: Người không xong rồi Chương 224: Nữ nhân mặc hiếu phục Chương 225: Các người tự mình qua đó đi Chương 226: Đường ai nấy đi Chương 227: Tâm tư của Triệu lão thái thái Chương 228: Triệu Ngọc Lương đến nhà Chương 229: Người trong cuộc u mê Chương 230: Chuyện vặt ở xưởng Chương 231: Sự thay đổi của Trịnh Tiểu Đóa Chương 232: Người cầu thân đã tới Chương 233: Tới cửa xem mắt Chương 234: Để mắt tới Trịnh Tiểu Mãn Chương 235: Chân tướng khiến người ta chấn kinh Chương 236: Hối hận rồi Chương 237 Chương 238: Trộm khoai lang Chương 239 Chương 240: Trên đường Chương 241: Cả nhà dạo chợ đêm Chương 242: Dạo phố Chương 243: Lạp Mai không còn nữa. Chương 244: Các tỷ muội chia quà Chương 245: Kết cục của Nương Lạp Mai Chương 246: Trong hai năm Chương 247: Đại hạn Chương 248: Dẫn nước tưới điền Chương 249: Guồng nước xuống sông Chương 250: Thành công rồi Chương 251: Nhớ thương Chương 252: Trúng Tú tài Chương 253 Chương 254: Bắt chuyện? Chương 255: Chạy trốn Chương 256 Chương 257: Nạp ngươi làm thiếp Chương 258: Người nhà bị thương Chương 259: Viện binh đã đến Chương 260: Tính toán của nhà họ Dương Chương 261: Vô pháp vô thiên Chương 262: Toàn bộ bắt giữ Chương 263: Cuộc sống mới Chương 264: Đại kết cục
Tiến »