Lời sám hối của một người vợ trung niên
Tôi cứ ngỡ sau hơn ba mươi năm mài giũa của cuộc đời, hơn mười năm gột rửa trong tình yêu, bảy tám năm rèn luyện trên mạng và một hai năm mang danh phận làm mẹ, mình đã sống rất đỗi thấu đáo rồi. Tôi thường lạnh lùng cười nhạo những cặp trai ế gái lỡ trên mạng hợp tan ly biệt, chỉ điểm đôi câu một cách nhẹ nhàng như không, thể hiện cái vẻ người đời đều say chỉ mình ta tỉnh trong những câu chữ phóng túng của mình.
Tôi nói: "Tình cảm nam nữ chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi."
Tôi nói: "Khi cần buông tay thì hãy buông tay, giữ lại chút tôn nghiêm cho mình."
Tôi nói: "Trên đời này ếch ba chân thì khó tìm, chứ đàn ông hai chân thì nhiều như rươi."
Tôi nói: "Phụ nữ phải độc lập, ít nhất là khi mất đi tình yêu, vẫn còn vốn liếng để mà sống tiếp."
Tôi nói: "Đàn ông là cái rắm, đừng có ai mà bày đặt làm màu."
Tôi căm ghét những người đàn bà khóc lóc ỉ ôi, đeo bám dai dẳng, thảm thương bất lực, vì tình mà tự sát. Thật mất mặt, thật hạ đẳng, loại mệnh sống đáng bị ruồng bỏ. Bản thân không biết phấn đấu, lại cứ bám riết lấy một người đàn ông đã chẳng còn tâm trí, cuối cùng vẫn không thoát khỏi kết cục bị yêu đương hời hợt rồi vứt bỏ. Đằng nào thì dáng điệu thướt tha cũng là đi, đầu bù tóc rối cũng là rời xa, tại sao không để lại một hình bóng đẹp đẽ từng có trong lòng nhau?
Hơn nữa, "ngự phu" (thuần hóa chồng) là một kỹ thuật, là một nghệ thuật, là cảnh giới thăng hoa sau khi đã tôi luyện trăm nghìn lần, là phong thái của người phụ nữ biết cương nhu đúng lúc. Đàn ông quản lý thế giới, phụ nữ quản lý đàn ông, thế là, phụ nữ thông qua một người đàn ông là có thể quản lý cả thế giới rồi.
Gần đây tôi mới nhận ra, tôi cũng chỉ là một cô nàng phàm tục, đừng có bàn với tôi chuyện thống nhất về tinh thần hay bình đẳng trong tình yêu. Cái tôi cần chính là người đàn ông đang nằm bên cạnh mình kia. Tôi không chỉ muốn anh ta trung thành về tinh thần với tôi, mà về thể xác cũng phải hoàn toàn chiếm hữu. Cho dù tôi ăn không nổi, tôi cất đến ôi thiu, chiếc bánh bao này cũng không dễ dàng vứt đi — một khi đã vứt đi, đó chắc chắn là một vụ án đẫm máu.
Dù tôi không nói ra, nhưng trong lòng tôi lờ mờ có một cảm giác: Ông xã ngoại tình rồi.
Tôi không phải là người nhạy cảm gì. Nói chính xác thì, tôi là người rất vô tâm, dây thần kinh quá dày. Anh có đem sự chế giễu và cái nhìn khinh bỉ của cả thế giới đặt trước mặt tôi, tôi cũng coi như không thấy. Tôi sống trong một luồng khí trường, luồng khí này bao bọc lấy niềm vui giản đơn của tôi. Tôi đã nhiều lần tự giễu rằng sở dĩ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu hòa thuận, chủ yếu là vì tôi không có nhãn quan, không nhìn thấy ánh mắt oán trách và gương mặt xị ra của mẹ chồng.
Thế mà ngay cả một kẻ ngốc nghếch như tôi, cũng nhận ra ông xã ngoại tình.
Biểu hiện cụ thể của việc ngoại tình là: Anh ấy đối xử với tôi vô cùng dịu dàng, thậm chí còn chịu khó dành rất nhiều thời gian để trò chuyện trên mạng với tôi. Ngay cả ở cơ quan, lúc rảnh rỗi công việc cũng không quên gửi cho tôi một icon mặt cười. Đây không giống người đàn ông của tôi. Người đàn ông của tôi, tôi đã dùng quen tay rồi, nhắm mắt giữa đám đông cũng có thể khạc nhổ chính xác vào mặt anh ta.
Nếu tôi bị bệnh, anh ta chẳng thèm hỏi han, chỉ quăng cho tôi cái lưng, mặc kệ tôi ho đến chết cũng không quản, chẳng may còn càu nhàu: "Ho thì ra ngoài mà ho, đừng làm phiền tôi ngủ." Như thế mới đúng, đó mới là chồng tôi, tôi rất yên tâm.
Vậy mà anh ta lại dám ôm tôi khi tôi đau dạ dày, kể chuyện cho tôi nghe, cho đến khi tôi mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Nếu không có tật giật mình thì là gì? Cảm động chỉ là nhất thời, cảnh giác mới là thật. Đây mới chỉ là mầm mống.
Anh ta đã giáo dục tôi không biết bao nhiêu lần, hôn nhân chính là hôn nhân, đừng có ôm ảo tưởng. Chân lý của hôn nhân chính là sự ổn định. Cô đừng có nghĩ đến chuyện phong hoa tuyết nguyệt, đừng có diễn xiếc trong hôn nhân, ngày nào đó mà tôi hôn cô, ôm cô, thì ngày ấy không còn xa cái lúc ly hôn rồi.
Tôi chịu đựng cuộc hôn nhân không có những cái ôm chắc cũng đã nhiều năm rồi, thành quen, và tin chắc rằng đây chính là con đường cuối đời của phần lớn phụ nữ. Tẩy não phải bắt đầu từ nhỏ, kể cả việc ăn kẹo. Nếu muốn con cái tránh xa bánh kẹo, cách tốt nhất là ngay từ khi mới sinh ra đã tiêm nhiễm vào đầu rằng, kẹo là thuốc độc, ăn vào là chết.
Tôi đã tin rồi.
Thế mà thuốc độc sắp ập đến.
Anh ta vào cửa sẽ hôn tôi một cái. Có những lúc tôi đang mải mê lướt mạng, anh ta ngồi bên cạnh xem tivi, nghĩ ra thì lại cù chân tôi. Vài hôm trước còn biểu diễn kiểu hôn lưỡi kiểu Pháp, trong sự trêu chọc của đầu lưỡi, tôi không thể nào mê loạn, cứ luôn nghĩ, rốt cuộc anh ta có mục đích gì? Có phải muốn làm tê liệt tôi để đạt được mục đích một chồng hai vợ không?
Mấy hôm trước tôi ốm, anh ta gửi cho tôi một cái tin nhắn dài, đại ý là muốn tôi tự chăm sóc bản thân, đừng quên uống thuốc, muốn ăn gì thì bảo anh ta, anh ta sẽ mua về.
Xí, làm việc xấu nên chột dạ. Tôi đã hoàn toàn xác nhận suy nghĩ của mình.
Một người lười biếng, đến bàn phím điện thoại còn chẳng buồn nhớ, làm sao có thể chịu khó nhọc, không gọi điện cho tôi, mà lại đi nhắn những tin tình cảm quấn quýt như vậy? Đừng tưởng chút ơn huệ nhỏ nhoi đó mà làm tôi mất phương hướng, rồi lơi lỏng cảnh giác, tôi không đời nào làm thế.
Mấy ngày gần đây, tình hình địch nghiêm trọng, đã đến mức dầu sôi lửa bỏng, một mất một còn.
Hai ngày trước, anh ta tăng ca.
Anh ta tăng ca? Nực cười. Với hiểu biết của tôi về anh ta, tăng ca là nhiệm vụ bất khả thi. Có những người đến đâu cũng tăng ca, có những người đến đâu cũng không tăng ca. Anh ta thuộc loại thứ hai.
Anh ta lại dám nói với tôi là phải tăng ca, tôi nói được.
Hừ, chịu hết nổi rồi phải không, cái đuôi cáo lộ ra rồi phải không, chắc chắn là đang hú hí với người đàn bà khác.
Buổi học tối hôm đó tôi dạy thật khó khăn, thường xuyên mất tập trung. Tôi không thể ngừng suy nghĩ, giờ này, chắc là đang tán tỉnh trong nhà hàng; giờ này, chắc là đang cởi quần áo trong khách sạn; giờ này, chắc là sắp về rồi nhỉ?
Tôi kiên nhẫn chờ đợi. Lúc chín rưỡi, tôi nghĩ, mình quyết không hỏi thêm một câu, đợi anh ta về, mình sẽ giả vờ không quan tâm.
Lúc mười rưỡi tôi nghĩ, sẽ không gọi điện giục, tránh làm hỏng hứng thú của anh ta.
Lúc mười một rưỡi thì nghĩ... anh đi chết đi! Ngoại tình đến mức quên cả nhà cửa rồi. Tôi hừng hực lửa giận nhấc máy, đợi thông đầu dây bên kia thì giọng nói lại dịu dàng, phục tùng: "Vẫn chưa tăng ca xong à? Mệt lắm rồi nhỉ? Về nhanh đi, mai còn phải đi làm nữa!"
Anh ta nói: "Về ngay đây."
Tôi ở nhà mài dao.
Tôi đã nghĩ kỹ rồi, đợi anh ta vừa bước chân vào cửa, không nói hai lời, nhào đến ôm hôn cái đã, vừa hôn vừa ngửi mùi trên người anh ta.
Sau đó không đợi anh ta tắm rửa thay quần lót, tôi đè nghiến anh ta xuống giường, giọng đầy ma mị nói "muốn", để kiểm tra xem rốt cuộc anh ta có bị "hết tinh" hay không. Nếu có, chắc chắn anh ta phải chết. Trong lòng tôi đầy hoảng sợ và bất định, nhưng bên ngoài phải bình tĩnh.
Anh ta về rồi. Mệt mỏi, quần áo nhăn nhúm, chẳng giống chút nào một tài tử vừa phong lưu xong.
Thế là tôi lại đau lòng, bảo, đi tắm đi, người anh hôi rình rồi.
Đợi anh ta tắm xong, tôi mới nhớ ra phần quan trọng nhất trong kế hoạch mà mình chưa kịp thực hiện.
Anh ta nói, tôi mệt rồi.
Tôi nói, anh ngủ sớm đi, ngoan.
Hôm sau thức dậy, anh ta bị ốm. Tôi ai oán nói: "Ông xã, sao anh lại ốm? Có phải vì tối qua mệt quá không?"
Anh ta nói, phải.
Tôi lại ai oán nói: "Ông xã, anh sẽ không bỏ mẹ con em chứ?"
Ông xã ngạc nhiên, nói, tôi không ốm chết được đâu, cô yên tâm.
Tối hôm qua, anh ta chạy về nhà phấn khích nói: "Singapore mở đường bay giá rẻ đi Anh rồi! Mỗi vé chỉ có chín đồng chín!"
Tôi cười lạnh một tiếng, liếc anh ta: "Anh có ý gì? Năm nay đi Anh, anh ngồi máy bay hạng thương gia của công ty, bắt tôi ngồi vé chín đồng chín?"
Anh ta cười hì hì.
Đàn ông đấy, khi tâm trí anh ta đã không còn ở chỗ cô, anh ta sẽ chẳng còn quan tâm đến sống chết của cô nữa.
Tôi dứt khoát vứt một câu: "Tôi không ngồi. Tôi không muốn chết giữa đường."
Anh ta cười nham hiểm nói: "Ngồi đi, tôi mua bảo hiểm cho."
Nếu anh ta thực sự mong tôi chết như vậy, nghĩa là tôi nên rút lui khỏi cuộc đời anh ta một cách an nhiên. Anh ta thậm chí còn muốn kiếm lợi từ cái chết của tôi. Phụ nữ à, phải đối xử tốt với bản thân một chút. Năm nay đi Anh, tôi không những phải đi, mà còn phải cùng anh ta ngồi hạng thương gia của hãng hàng không Singapore. Phụ nữ là phải biết đối xử tốt với bản thân một chút, tiết kiệm kiếm tiền để làm gì? Chẳng phải là để chừa lại một cái hố cho người đến sau sao. Cô gái "Một quân bài thối" nói rồi, sống là quan trọng nhất, sống là số 1, những số 0 đằng sau mới có ý nghĩa.
Anh ta bây giờ đang muốn diệt cái số 1 là tôi đây.
Tôi đã nhiều lần trong mơ, trong thực tế, nghĩ ra cảnh mình sẽ mỉm cười cúi chào rời đi khi anh ta đổi lòng. Tôi đã là phụ nữ chín chắn, phải có phong thái của phụ nữ chín chắn. Không làm hãn phụ, không làm đố phụ, không làm oán phụ. Tôi đã là một bậc thầy thành công, buông tay rời đi, lại không mất mát gì, chẳng qua chỉ là một người đàn ông thôi mà.
Con người ấy mà, chưa đến lúc, đừng tự cho mình là dũng cảm vĩ đại đến mức nào. Giấc mơ sở dĩ khiến người ta khao khát, là vì tính khó thực hiện của nó.
Tôi phát điên mất rồi.
Anh ta chắc chắn ngoại tình rồi! Mọi dấu hiệu đều chứng tỏ điều đó!
Nửa đêm hôm qua, điện thoại anh ta đổ chuông, lúc đó anh ta đã chìm vào giấc ngủ, tôi tranh thủ phấn khởi lao về phía phòng anh ta, lúc này nghe điện thoại của anh ta là danh chính ngôn thuận, tôi phải diện kiến kẻ hèn hạ đã tranh chồng với tôi. Dám tranh đàn ông với tôi à, tôi sẽ khiến cô ta sống không được chết không xong, giẫm dưới chân chà đạp tùy ý, dù chết rồi cũng phải quất xác.
Thực ra tôi chẳng cần dùng đến bạo lực, tôi chỉ cần cái miệng lưỡi sắc như dao, khéo léo như lưỡi kiếm của mình để sỉ nhục cô ta thôi, cô ta đã đủ hồn lìa khỏi xác rồi.
Vừa đến cửa phòng ngủ, đã nghe tiếng ông xã thì thầm trong đó. Tôi không muốn xé rách mặt, liền áp sát vào cửa, dán tai vào cửa gỗ hèn hạ nghe lén. Lúc này nếu ai nhìn thấy hình ảnh của tôi, chắc chắn không thể tưởng tượng nổi tôi đã từng là thục nữ.
Thấp quá, không nghe thấy gì.
Còn giả vờ độ lượng nho nhã cái gì nữa, đó đâu phải sở trường của tôi. Tôi sinh ra đã có ham muốn chiếm hữu cực mạnh. Tôi phá cửa xông vào, đứng trước giường trừng trừng nghe xem anh ta nói cái gì.
Anh ta nói: "Cô gọi nhầm rồi." Cúp máy.
Lừa trẻ con à, hai người nửa đêm thì thầm, đến khi tôi vào anh mới phát hiện gọi nhầm?
Tôi cười lạnh một tiếng, nói, đưa điện thoại đây.
Anh ta nói, làm gì?
Đưa đây, tôi đưa tay giật lấy.
Cần thể diện làm gì, người sắp mất rồi kìa.
Cần khí chất làm gì, tôi chính là một cô nàng phàm tục.
Cần phong thái làm gì, tim tôi nát tan rồi. Giữa đêm khuya ở Singapore, lạch cạch như thủy tinh cường lực, từ một vết nứt nhỏ đến vỡ vụn đầy đất. Hóa ra yêu một người chính là như vậy: quan tâm, đeo bám dai dẳng, đau khổ, muốn tự sát.
Nếu anh ta không cần tôi nữa, tôi sẽ đi chết. Một giây cũng không sống tạm bợ, tôi phải tuẫn tiết vì mối tình mười tám năm kiên trì của mình.
Nhiều năm trước, anh ta từng không cần tôi.
Sau đó tôi còn viết một bài văn bình tĩnh phân tích, nói rằng lúc đó tôi sống chết lôi kéo anh ta về, là vì không chịu nổi lòng tự tôn bị tổn thương. Thực ra tôi hoàn toàn không còn yêu anh ta, chỉ là không chịu cúi đầu trước một người đàn bà khác.
Thật không may, tám năm sau, sự việc tái diễn.
Bây giờ, tôi có thể khẳng định với anh rằng, dù anh ta có cố chạy trốn bao nhiêu lần, tôi vẫn sẽ dùng dây thừng trói, dùng trâu kéo, dùng nước mắt dỗ dành, cúi mày thấp mắt, cam nguyện làm tiểu thiếp. Tóm lại, tôi phải giữ anh ta lại. Không giữ được tâm anh ta, cũng phải giữ được người anh ta.
Bởi vì, tôi yêu anh ấy.
Chẳng liên quan gì đến lòng tự tôn.
Cho nên, thiên hạ này chẳng có người phụ nữ nào thoát tục siêu phàm cả. Những kẻ gọi là lạnh lùng ấy, chẳng qua là vì chưa từng yêu thật lòng thôi.
Tôi giật lấy điện thoại của anh ta, dùng lời lẽ dịu dàng an ủi anh ta: "Anh ngủ đi." rồi tắt đèn giúp anh ta.
Sau đó, bàn tay như đang túm lấy tóc kẻ hèn hạ, kéo tay kẻ hèn hạ, răng nghiến ken két, mắt hừng hực lửa như khủng long, ngồi trên ghế sofa phòng khách. Đầu tiên là bình ổn lại cảm xúc, rồi như con chuột đêm tập trung tìm kiếm số điện thoại vừa gọi đến.
Tôi phát hiện phụ nữ đúng là đồ ngốc về đồ điện tử. Cái điện thoại này trước đây còn là của tôi, mới không dùng có một năm, tôi đã quên hết mọi chức năng, tìm cả nửa ngày, tay run như cầy sấy, mà cứ không tìm thấy lịch sử cuộc gọi đến.
Cuối cùng cũng tìm thấy, gọi lại.
Trong đêm khuya này, đợi lát nữa cả tòa nhà sẽ nghe thấy tôi nổi điên, tôi phải cho cô ta thấy sự lợi hại của tôi! Dám trộm đến tận đầu tôi! Dám trộm chồng tôi!
Tôi thừa nhận chồng tôi là cực phẩm trong cực phẩm, MANOFTHEMANOFTHEMAN, nhưng dù là cực phẩm như vậy, cũng phải là cực phẩm mới xứng! Cô là cái loại hành tỏi gì? Tay quá dài đừng trách tôi mài dao sắc chém!
"Cô là ai?" Tôi gầm gừ giọng thấp.
Bên kia truyền đến giọng một người đàn ông: "Lạ thật, cô gọi điện cho tôi, cô là ai?"
Trời ơi! Xong rồi!
Tôi có thể đấu với đàn bà, tôi thậm chí có thể viết kinh nghiệm đấu với đàn bà thành một cuốn bí kíp. Nhưng tôi... lại thiếu kinh nghiệm đấu với đàn ông.
Anh anh anh anh anh... anh ta lại là... sau bao nhiêu năm quen biết tôi, tôi mới nhận ra!
"Anh anh anh... rốt cuộc anh là ai? Tại sao anh gọi cuộc điện thoại này? Lúc nãy?" Tôi đã bắt đầu chùn bước.
"Cô rốt cuộc là ai? Tại sao nửa đêm lại gọi vào điện thoại của tôi?"
"Lúc nãy anh đã gọi vào số điện thoại này!"
"Lúc nãy tôi không hề gọi vào số điện thoại này."
"Lúc nãy anh gọi cho chồng tôi!"
"Lúc nãy tôi gọi cho bạn tôi."
"Thế tại sao anh lại gọi vào số này?"
"Bởi vì tôi gọi nhầm."
Tôi suýt chút nữa rơi từ đỉnh cao của sự tức giận xuống vực sâu.
Tôi lắp bắp nói: "Xin... xin... xin lỗi, tôi... tôi gọi nhầm." Mặt cười như hoa.
Trên hành lang phòng khách, ông xã đang đứng với vẻ mặt giận dữ, mắt nhắm mắt mở.
"Cô rốt cuộc muốn làm gì?!" Cả tòa nhà không phải bị tôi đánh thức, mà là bị anh ta làm cho thức giấc.
Tôi mặc cho anh ta đánh mắng, tuyệt đối không cãi lại.
Tôi vô cùng kiều diễm hừ nhẹ một tiếng, nhào vào lòng anh ta, đầu dụi dụi vào ngực anh ta, giống như con Trần Tạp Lạp nhà tôi vậy. "Ông xã..."
Anh ta đẩy tôi ra, hoàn toàn không thèm quan tâm đến chiêu này của tôi.
"Em sai rồi, em thật sự sai rồi, anh không thể tha thứ cho em lần này sao?" Anh ta thích nhất là Đồng Tương Ngọc trong Võ Lâm Ngoại Truyện, tuy tôi không phong tình vạn chủng như cô ta, nhưng tạm bợ trăm loại cũng được.
Ông xã bắt đầu lắp bắp. Anh ta khi tức giận là lại lắp bắp: "Cô cô cô! Cô rốt cuộc muốn làm gì?"
"Người ta là vì quan tâm đến anh mà!"
"Trước đây cô gọi điện nửa đêm, tôi có hỏi cô câu nào không?"
"Bởi vì anh là đàn ông, là đấng nam nhi đại trượng phu thực thụ. Còn em không phải, em là đàn bà nhỏ bé. Phụ nữ vốn dĩ khó chiều."
"Cô làm vậy không thấy xấu hổ à?"
Tôi cúi đầu cười, mặc kệ bàn tay anh ta đang cố đẩy tôi ra, kiên quyết ôm chầm lấy anh ta: "Em xấu hổ, xấu hổ mà hạnh phúc..."
Phải dùng đủ mọi chiêu trò mới dỗ được anh ta ngủ tiếp, còn mình thì lại chẳng ngủ được.
Hai hôm trước, Qu Mỹ Phượng quay về Đài Loan. Báo chí đăng ảnh cô ấy.
Phụ nữ đến tầm tuổi này, trải qua bao nhiêu thăng trầm, mà vẫn kiều diễm ướt át, thuần khiết như mối tình đầu. Không thể không cảm thán sự bất công của tạo hóa trêu ngươi. Trong lòng, tôi luôn đồng cảm với cô ấy, cảm thấy cô ấy chẳng qua chỉ là vật tế thần trong thế giới đàn ông.
Tôi nói: "Người như Mỹ Phượng, vậy mà cũng lấy được chồng, chồng cô ấy coi cô ấy như báu vật. Người cùng mệnh khác mà!"
Ông xã nói: "Người phụ nữ như vậy mới dễ lấy chồng nhất. Trong xương cốt thì kiên cường, bề ngoài thì yếu đuối, trước mặt công chúng mãi mãi là một cô gái nhỏ e ấp, dịu dàng đa tình. Nhất là sau khi đĩa phim bị tung ra, lại càng thu hút đàn ông hơn. Một người phụ nữ có thể ra ngoài xã giao như vậy, mà trên giường lại phóng túng như thế, đúng là vưu vật trời sinh."
Hóa ra, người phụ nữ anh ta thích lại là Mỹ Phượng.
Cảnh giới này, là thứ mà đám phụ nữ nhà lành như chúng tôi không đạt tới được.
Trải qua đêm kinh hoàng, tôi mới biết, tôi rất quan tâm đến anh ấy.
Tôi phải cố gắng, dù không làm được Mỹ Phượng, thì cũng phải làm một cô chim sẻ nhỏ chứ!
Lỗ vốn thực tế
Tôi đã đặt vé máy bay đi Paris, Athens.
Cuối tháng Bảy tôi phải bắt đầu cuộc sống nghỉ dưỡng dài ngày. Tất nhiên thực ra năm nay cả năm tôi đều đang nghỉ ngơi thư giãn, chủ yếu là vì dây thần kinh quá căng thẳng, suýt chút nữa đứt lìa.
Trước khi rời Singapore, tôi từng nghĩ mình sẽ cố gắng không quay lại đó lâu nhất có thể, vì đã bị giam ở đó bao nhiêu năm trời. Tôi mang con trai, người giúp việc, mẹ chồng tất cả về Trung Quốc, để mặc chồng một mình trông giữ căn cứ, xem anh ta có thể giữ được bao lâu.
Tôi cảm thấy mình sống trong nước thực sự là kỳ lạ, phung phí cuộc đời. Ngày tháng trôi qua thoải mái đến mức căn bản không nghĩ đến việc quay lại thăm ông chồng cô đơn. Ngày nào anh ta gọi điện qua, tôi đều đang ăn chơi hưởng lạc cùng đủ loại người. Hầu như mỗi cô bạn thân đều gặp chồng tôi đi "kiểm tra" khi đang hẹn hò với tôi và giả vờ là bạn trai của tôi. "Phải làm cho anh ta lo lắng chút đi, kẻo anh ta tưởng cô là dưa chuột già không ai thèm."
Tôi không coi mình là dưa chuột già là được, hơn nữa càng quậy càng sôi nổi.
Tôi nói với chồng, tôi đang tập thể hình, chạy bộ, làm cho vóc dáng yêu kiều lên, mỗi ngày hai mươi vòng.
Chồng bây giờ gọi điện ngăn cản phong trào chỉnh đốn của tôi. Tôi yêu cái đẹp còn anh ta muốn sức khỏe. Anh ta sợ tôi đẹp qua đợt này, có chút đỉnh cao nhỏ, sau này để lại di chứng chân tay linh hoạt kém bắt anh ta hầu hạ. Ngày nào cũng cảnh cáo tôi không được chạy nữa, và ngày nào khi tôi chạy bộ anh ta cũng gọi điện đến thăm dò tin tức, xem tôi đang làm gì, làm hại tôi rõ ràng đang chạy bộ mà phải giảm tốc độ đi chậm rãi, bảo là đang tản bộ đây!
Hôm nay ở sân tập, anh ta lại gọi tim gan bảo bối sến súa một hồi, đột nhiên thốt ra một câu: "Cô vẫn chưa đến thăm tôi à?"
Lòng tôi mềm nhũn, thanh sắc khuyển mã đầy thế gian này cũng không chống lại được cái ngón tay út của chồng đang ngoắc tôi.
Bận rộn quay về đặt vé máy bay, bận rộn về nhà thăm người thân.
Mặc dù chưa gầy đến mức lý tưởng, mặc dù vẫn chưa kịp nâng ngực. Kệ đi, về một chuyến rồi tính sau. Chỉnh đốn phải chỉnh dần dần, vội vàng dễ xảy ra sai sót.
Từng có trai đẹp hẹn tôi gặp mặt ở Tây Ban Nha, bị tôi dùng vẻ ngây ngô giả vờ hồ đồ mà từ chối. Tôi nói, hai người gặp nhau thì làm được gì chứ? Anh ta nói đừng nghĩ phức tạp quá, có lẽ chẳng làm gì cả.
Tôi nói, không làm gì cả, anh phí tiền vé máy bay của tôi làm gì?
Anh ta nói, nếu em sợ lãng phí, vậy thì làm đi.
Tôi nói, nhưng nhỡ tôi tạm thời đổi ý thì không phải lại phí tiền vé máy bay à.
Anh ta liền ai oán nói, trong lòng em, anh lại không đáng giá bằng một tấm vé máy bay sao?
Tôi cười láu lỉnh, nói, tôi là loại người này, chỉ sợ chịu thiệt về kinh tế. Thể xác chịu thiệt chút tôi còn chịu được, chứ kinh tế mà thiệt thì N năm tôi vẫn ghim thù.
Không đi đến đâu cả.
Mà chồng chỉ cần một câu "Cô không đến thăm tôi", là tôi đã hớt hơ hớt hải chạy đến nóng hổi cả người.
Thế giới này, người đàn ông duy nhất có thể khiến tôi không tính toán đến mất mát tiền bạc, cho đến tận bây giờ, chỉ có anh ấy. Tất nhiên, con trai không tính là đàn ông, vẫn là một đứa trẻ con.
Túi tiền của tôi lại thủng một lỗ lớn, dậu đổ bìm leo mà!
Rõ ràng là đầu tháng Tám là gặp nhau rồi, anh vội vã thúc giục cái gì chứ?
Lần này, tôi thật sự lỗ cả vốn lẫn lãi, cả về kinh tế lẫn thể xác.