Hành Trình Làm Vợ Của Cinderella  

Lượt đọc: 36 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tiết thứ năm

❊ ❊ ❊

Học cách tĩnh lặng

Sáng sớm nay, tôi bị tiếng chuông điện thoại của chồng đánh thức. Anh ấy thường không gọi vào giờ này vì biết tôi đang ngủ say. Anh thận trọng hỏi: "Em đang ngủ à?"

"Vâng."

"Ngủ được mấy tiếng rồi?"

"Vừa mới ngủ."

"Có giận không?"

"Không."

"Thật chứ?"

"Thật."

Sau đó anh bắt đầu giải thích cho tôi nghe về chuyện tối qua.

Một người bạn thân của chồng tôi dạo gần đây phất lên, sau khi giàu có vẫn không quên tình xưa, muốn mời chồng tôi cùng khởi nghiệp. Anh ấy bàn bạc với tôi trước, nhưng bị tôi từ chối một cách không mấy mặn mà. Tôi nghĩ, anh ấy vốn tưởng rằng với quy mô sự nghiệp hiện tại cùng sự nhiệt tình muốn dìu dắt chúng tôi cùng tiến bộ, thì tôi phải cảm động rơi nước mắt mới đúng. Tôi nói: "Anh hỏi cậu ấy đi! Nhưng em nghĩ cậu ấy sẽ không đồng ý đâu, vì anh không hợp với việc đó."

Chồng tôi, tôi hiểu rõ nhất, sau mười tám năm chung sống và đã có với nhau một đứa con. Có lẽ ngay cả bố mẹ anh cũng không hiểu anh nhiều như tôi. Anh không phải là người thích hợp với thương trường. Tất nhiên có thể anh có tiềm chất này, nhưng cái giá phải trả là hy sinh rất nhiều hạnh phúc mà anh đã có, ví dụ như tôi. Mà tôi nghĩ, trên thế giới này, người anh không nỡ rời xa nhất chính là tôi.

Thế là tôi bảo anh: "Anh cứ hỏi bạn anh thử xem."

Sau đó khi nhắc đến chủ đề này, chồng tôi nói: "Anh không đi, vì anh không thích." Tôi bảo: "Anh tự quyết định đi!"

Hôm kia, bạn thân của anh nhắn tin qua MSN bảo tôi hãy mời anh đi uống rượu. Hôm qua anh gọi điện cho tôi, nói tối nay không ở bên tôi được. Tôi nói được. Trong lòng, tôi không muốn anh đi cho lắm. Tôi nghĩ, một đời người, mỗi phút mỗi giây đều nên lãng phí vào những việc mình thích, còn với những việc mình không thích, thì cố gắng làm ít thôi. Trước đây tôi ghét anh chơi điện tử, hút thuốc. Nhưng tối qua, trong lòng tôi cảm thấy, nếu đây là hai việc anh thích, dù không tốt, tôi cũng có thể chấp nhận. Tôi không muốn người tôi yêu phải làm những việc trái với ý mình, ngồi bên bàn rượu mà chịu khổ.

Đến mười một rưỡi đêm, tôi gọi điện cho anh, anh nói: "Anh đang ở KTV." Tôi hỏi: "Ngày mai anh phải đi làm mà?" Anh bảo: "Anh biết, nhưng anh không thể nói đi khi mọi người đang cao hứng." Tôi dặn dò một câu: "Chú ý sức khỏe. Về nhà thì gọi cho em."

Sau đó tôi ngồi trước máy tính đến bốn rưỡi sáng, anh vẫn chưa về.

Tôi rất muốn gọi thêm cuộc điện thoại nữa, hỏi xem anh đang ở đâu. Nhưng tôi quyết định giữ im lặng. Tôi không muốn biến mình thành một người vợ quá nhỏ nhen, chạy theo sau chồng để người ta chê cười. Thực ra từ vài năm trước tôi đã quyết định, coi chồng mình như là vật chiếm hữu của người khác mà mình tạm thời có được, như vậy dù có nằm trên giường nhà mình, cũng cảm thấy như kiếm được món hời, và đối xử với anh như trân bảo. Có đôi khi mối quan hệ trở nên căng thẳng tồi tệ, phần lớn là do ham muốn sở hữu, núp dưới danh nghĩa tình yêu. Đã yêu anh, mà tôi lại không muốn mất anh, thì tôi cứ coi như anh là của người khác, tôi mượn về dùng tạm một chút.

Đêm này tôi trải qua thật vất vả.

Bạn muốn tự coi mình là người phụ nữ phóng đãng hay người phụ nữ thờ ơ với chồng, coi anh như của người ta, nhưng trong lòng bạn vẫn không nỡ, sợ mất mát, sợ anh gặp tai nạn trên đường về.

Tôi không lo chuyện anh đi uống rượu, cũng chẳng để ý anh ở bên ai, những thứ đó không phải là điều tôi bận tâm. Điều tôi bận tâm là sự chia lìa với anh, giống như đêm đó nhiều năm về trước, anh quyết tuyệt quay người, nói với tôi: "Đi đây, không về nữa." Tôi sợ có một ngày anh đột nhiên biến mất, thậm chí ngay cả lời tạm biệt cũng không có.

Ráng chịu đựng đến năm rưỡi, tôi cuối cùng cũng bắt đầu điên cuồng gọi điện cho anh. Điện thoại di động, điện thoại bàn luân phiên gọi tới tấp.

Không ai nghe máy.

Tôi không đợi nổi nữa, mỗi phút trôi qua đều thật dài dằng dặc.

Cuối cùng, đầu dây bên kia vang lên giọng nói còn ngái ngủ của anh. Tôi hỏi: "Anh về rồi sao?" Anh nói: "Ừ, vừa về được một lúc, uống nhiều quá, mệt nên ngủ quên." Tôi bảo: "Ngủ đi, ngủ ngon." Sau đó cúp máy.

Tôi lại mất ngủ. Nghĩ về chặng đường trưởng thành của chính mình, từ trước đây điên cuồng tìm kiếm khắp các con phố, đến từng tiệm điện tử để lôi anh về, ông chủ tiệm nào cũng quen mặt tôi, hai đứa rượt đuổi nhau ngoài đường, nước mắt tôi rơi như sao băng, tôi như người đàn bà lải nhải đeo cho anh cái máy nhắn tin,tùy thời (bất cứ lúc nào) cũng tìm thấy anh, rồi tranh cãi ngay lúc anh đang say mê chơi, anh tức giận cúp máy của tôi, làm tôi khóc đến tận hừng đông, chờ anh về nhà lại giở trò, đập đầu vào tường, cho đến sự tĩnh lặng của ngày hôm nay.

Tôi đã đi suốt mười tám năm mới học được cách không biến nỗi buồn thành cơn giận dữ.

Nỗi bất an của tôi, tan biến dần trong ánh bình minh. Biết anh bình an, là tốt rồi.

Vận may, vớ được bảo bối

Chiều hôm qua sau khi làm xong mọi thủ tục, tôi đón cô giúp việc về nhà.

Tên cô ấy là Nalita, nhưng chúng tôi đều gọi theo con là dì.

Vừa vào nhà tôi, tôi đã rất vui. Bởi vì việc đầu tiên cô ấy làm khi đặt túi xuống là lao thẳng về phía đứa bé trong tay mẹ chồng tôi, vừa nhìn vừa cười, dáng vẻ rất dịu dàng. Tôi thấy rõ cô ấy rất muốn chạm vào bé, nhưng vì thân phận nên phải tự kiềm chế không dám làm gì, bàn tay chỉ khẽ vuốt ve lên chiếc khăn nhỏ đắp trên người bé.

Chúng tôi giúp dì sắp xếp chỗ ở trước, chuyển giường tới, đóng rèm cửa cho cô ấy, còn đưa cho cô một bộ khăn trải giường, chăn khăn bông và gối, dẫn cô ấy đi một vòng quanh nhà, giới thiệu sơ qua vị trí các đồ đạc. Dì rất nhanh nhẹn, nói một lần là nhớ hết, tôi còn chẳng tin nổi, vì nếu là tôi, ai đó nói nhiều như vậy với tôi một lúc, chắc chắn tôi sẽ quên sạch. Dì còn rất hay đặt câu hỏi, cứ hỏi tôi cái này dùng thế nào, cái kia nên dùng loại vải gì. Tôi là kẻ mù tịt về việc nhà, vốn dĩ còn biết chút ít, từ khi mang bầu là mười ngón tay không dính nước, đồ đạc trong nhà đều do mẹ chồng sắp xếp, tôi hỏi gì cũng không biết, cuối cùng hoàn toàn là màn "thông dịch" giữa mẹ chồng và dì.

Dì cứ phải đến xin chỉ thị của tôi, mà tôi thì bẩm sinh không có số được người khác hầu hạ, chẳng biết chỉ thị thế nào, cứ xua tay bảo: "Cô tự xem mà làm đi! Cô thích thế nào thì làm thế nấy, miễn là khi nào tôi hỏi đến thì cô biết đồ đó ở đâu là được." Thế là dì có cảm giác làm chủ gia đình, rất vui vẻ làm việc không ngừng tay.

Đêm đầu tiên, chúng tôi đã được ăn món bánh trứng tráng trông rất ra dáng do dì làm.

Dì mới đến nhà mà đã thạo việc, ăn cơm xong liền đuổi hết mọi người đi, mẹ và mẹ chồng ngồi trong phòng khách không có việc gì làm, xếp bằng trò chuyện, bé Ngẫu Đắc ngủ say sưa. Tôi quy định cả nhà phải thay đổi lịch sinh hoạt, không được tắm rửa quá mười giờ, vì mười rưỡi tối là dì phải đi ngủ.

Tôi hỏi dì: "Mỗi ngày cô mấy giờ dậy?" Cô ấy nói: "Sáu giờ." Sáu giờ ở Singapore, trời chưa hề sáng, tôi chẳng hiểu cô ấy dậy làm gì. Thế là bảo: "Cô dậy lúc sáu rưỡi đi."

Dì không nghe lời tôi, sáng sớm sáu giờ đúng đã dậy. Nhẹ nhàng lau chùi khắp sàn nhà, kéo ghế sô pha ra, lau sạch cả những chỗ khuất bụi phía sau, lại còn dọn dẹp ngăn nắp mọi góc bụi bặm. Lúc tôi ngủ dậy vào buổi trưa, dì đã học mẹ nấu cơm rồi. Mẹ chỉ vào đống rau trên thớt nói: "THIS IS ớt, THIS IS tỏi." Dì rất ham học, học rất nghiêm túc, còn ghi chú cách phát âm vào cuốn sổ tay tôi đưa hôm qua. Mẹ rất vui vẻ nói: "Hôm nay mẹ đã ôn lại được bao nhiêu tiếng Anh đã bỏ quên từ lâu, hai bác cháu trò chuyện với nhau cả buổi sáng." Tôi ngạc nhiên, không nghĩ ra hai người họ có thể tán gẫu được chuyện gì.

Ngày này, các cụ già rảnh rỗi lạ thường, ăn cơm trưa xong là đều đi ngủ trưa. Tôi mời dì nghỉ ngơi, dì lắc đầu cười bảo: "Tôi không mệt đâu ạ."

Những chiếc tủ bếp dính nhớp nháp trong nhà bếp đều đã được lau sạch, gạch men cũng sáng bóng. Dì luôn có thể tìm ra việc để làm, khiến tôi vô cùng thán phục. Thế là lại buồn bã nghĩ, kẻ lười biếng như mình, lỡ ngày nào đó sa cơ lỡ vận, ví dụ như sang Mỹ, làm "chui" ở đó, thì đến cả giúp việc cũng không làm nổi, việc duy nhất có thể làm, là ngồi xếp bằng nói nhảm, ước chừng chẳng được mấy hôm đã bị chủ nhà đá ra ngoài.

Chiều tôi dẫn dì đi mua dụng cụ làm việc theo yêu cầu của cô ấy, đẩy xe nôi, mang theo cả con trai.

Con trai trong xe không yên phận, vặn vẹo lung tung, dì cứ nằng nặc đòi bế bé. Chúng tôi sợ dì mệt, bảo: "Đặt xuống đi", dì không nỡ. Tôi và chồng đẩy xe đi phía trước, chỉ nghe tiếng dì lải nhải không ngừng bên tai bé Ngẫu Đắc, vừa bế vừa nói như hát: "Sao con lại béo thế này! Tại sao con không thích ngồi xe? Con thích ngắm cảnh phải không? Kia là mèo con kìa, kia là xe đạp kìa! Chúng ta chuẩn bị sang đường rồi!" Giọng nói dịu dàng ân cần vô cùng. Lòng tôi ấm áp, cũng thấy xót xa, nghĩ tới dì xa nhà đã bốn tháng, chắc chắn là nhớ con rồi, nên gửi gắm nỗi nhớ con mình vào bé Ngẫu Đắc.

Chồng tôi cười bảo: "Mẹ em chưa đi mà người kế nhiệm đã đến rồi." Trước đây chúng tôi từng cười mẹ tôi suốt ngày nói không ngừng với cháu, ước chừng không quá ba tháng, bé con sẽ biết nói chuyện lại với chúng tôi. Khi chúng tôi ở bên con, cả nhà cứ nhìn nhau trân trân, chẳng biết phải nói gì.

Mẹ tôi vốn là người khó tính, vậy mà với dì cũng rất hài lòng, trong một ngày dặn dì mấy lần, bảo phải nghỉ ngơi nhiều, đừng làm việc quá sức, còn cười trộm bảo tôi: "Con gái, số con sướng thật, tiện tay nhặt đại một người ngoài đường mà lại tốt đến thế."

Tối đến, dì hỏi xin tôi cây bút, để viết thư về nhà. Tôi nghe khi cô ấy viết thư, miệng ngân nga một làn điệu quê hương vui vẻ.

Tôi thích dáng vẻ này của dì, tôi nghĩ, người yêu ca hát, lúc nào cũng lạc quan.

Tôi quả là có số sướng!

Câu chuyện về cánh cửa và cuộc chạm trán với kẻ cho vay nặng lãi

Sáng sớm, chồng tôi có cuộc họp, đây là ngày duy nhất trong tuần anh phải dậy sớm, mà đây cũng là ngày duy nhất trong tuần tôi có thể ngủ nướng.

Đang ngủ mơ màng, nghe thấy chồng gọi lớn ở cửa chính: "Lục, mau ra xem này!" Tôi không muốn dậy, mặc kệ anh. Nghe anh gọi liên hồi: "Mau ra đây, mau ra đây!" Trong lòng nổi cáu, nghĩ chắc lại không tìm thấy tất, hoặc con bị đi ngoài, tôi tiếp tục mặc kệ. "Nhanh lên! Xem trên cửa nhà mình là cái gì này?"

Đành phải dụi mắt chạy ra, vừa nhìn một cái, tôi sững sờ.

Khắp cửa, khắp sàn toàn là máu tươi.

Phản ứng đầu tiên của tôi là: "Không phải em làm."

Sau đó lại không quá chắc chắn, lo lắng hỏi chồng: "Em không có thói quen mộng du đấy chứ? Tối qua em không nhớ mình có mơ giết người." Chồng tôi cười, bảo: "Giết người? Xác chết em mang đi đâu rồi?"

Chồng tôi sờ thử vết máu trên cửa, nói: "Một nửa là sơn, một nửa là máu đấy!"

Tôi bảo: "Báo cảnh sát đi?" Anh nói: "Được. Em xử lý đi, anh đi gặp sếp đây."

Anh quay người bỏ đi, trong nhà chỉ còn lại mình tôi.

Gọi điện cho đồn cảnh sát, cảnh sát không hỏi tình trạng nhà tôi thế nào, lại hỏi tôi có nợ nần ai không, thật vô cùng bực mình.

Chẳng bao lâu sau, hai cảnh sát đến, trong đó có một người trông như người Hoa, đẹp trai phết! Hối hận sáng ra không trang điểm chải chuốt, mặt còn chưa kịp rửa, nói gì đến trang điểm, chỉ mặc mỗi cái quần ngủ hoa đi lượn lờ trước mặt anh chàng đẹp trai kia.

Anh chàng đẹp trai cầm máy ảnh chụp, người kia thì hỏi tình hình. Hỏi gì tôi cũng mù tịt. Đột nhiên, anh ta hỏi: "Cô có quen ai tên Lim Chuanchia không?" Tôi nói không quen. Cảnh sát cười xin lỗi, bảo: "Tôi thấy là do kẻ cho vay nặng lãi đòi nợ nhầm cửa rồi! Có một kẻ tên Lim Chuanchia nợ tiền lãi cao, địa chỉ để lại là số nhà của cô ở tòa nhà gần đây. Tuần trước, số nhà này ở tòa nhà khác cũng bị tạt một cửa sơn."

Anh chàng đẹp trai còn dẫn tôi ra cuối hành lang chỗ cửa thang máy xem số điện thoại mà kẻ cho vay nặng lãi để lại.

Vấn đề tiếp theo là hậu sự. Cảnh sát rất hòa nhã bảo tôi: "Cô có thể gọi điện cho Hội đồng thị trấn, họ sẽ đến chịu trách nhiệm dọn dẹp vệ sinh môi trường công cộng. Ví dụ như sơn ngoài cửa, chữ viết trên tường vân vân, không cần phải lo lắng."

— "Vậy còn cửa nhà tôi thì sao?"

— "À! Cái này! Cái này tôi nghĩ chắc là cô phải tự xử lý thôi."

— "CÁI GÌ? Tôi đắc tội ai mà phải chịu thế này? Tại sao tôi phải tự xử lý? Tôi xử lý thế nào?"

— "Dễ thôi mà! Cô đi mua một bình dung môi tẩy sơn (thinner), lấy miếng giẻ lau một cái là sạch ngay. Sàn nhà cũng vậy nhé!"

— "Tôi lau thì được. Nhưng nếu các anh không bắt được kẻ tạt sơn, tôi lau xong, hắn lại tạt tiếp thì tôi biết làm sao? Ai bảo vệ quyền lợi của tôi?"

Cảnh sát lại cười xin lỗi bảo: "Thật xin lỗi, chúng tôi cũng không còn cách nào khác. Lần trước vụ kia cũng không bắt được."

— "Chẳng phải đã để lại số điện thoại sao?"

— "Không có tác dụng đâu! Đây là số điện thoại tạm thời, kiểm tra một cái là biết ngay là số đã hủy rồi."

— "Vậy tôi có thể dán thông báo trước cửa không? Nói rõ chủ nhà là ai, xin đừng quấy rối."

— "Cũng không được đâu! Nơi công cộng không được dán giấy đâu nhé!" Ồ, hiểu rồi! Chỉ có kẻ xấu mới có quyền phá hoại, còn người tốt thì không có quyền khiếu nại, thậm chí đến cả lời giải thích cũng không được.

Anh chàng đẹp trai cùng đồng bọn rời đi, để lại mình tôi đứng thở dài trước cánh cửa hoa.

Lại gọi điện cho Hội đồng thị trấn, trả lời hẹn là đến ngay. Chưa đầy hai mươi phút, người ta đã vác theo dung môi tẩy sơn, mang theo chổi lau và bột bả tường đến. Tôi tội nghiệp hỏi: "Có thể dọn sạch giúp tôi luôn không?" Họ trả lời rất lễ phép: "Xin lỗi, không được ạ."

Làm việc quả thực rất tuyệt tình, phạm vi dọn dẹp chỉ giới hạn ở hành lang ngoài cửa và bức tường bên ngoài, có một giọt sơn đỏ nằm một nửa trên cửa, một nửa văng trên tường, họ cẩn thận lau sạch nửa giọt trên tường, để lại nửa giọt kia cho tôi.

Lên Thảo Đường nổi giận, cảm thấy rất uất ức và oan ức, các chị em ở Thảo Đường lại cho tôi lời khuyên: "Đây chỉ là tạt cửa cảnh cáo thôi đấy, nhỡ nó bắt cóc cậu thì sao? Nhỡ tạt axit thì sao? Thấy cậu nên ra ngoài trốn hai ngày đi, xã hội đen không đắc tội nổi đâu!" Tôi sợ đến mức vội vã thu dọn hành lý. Dọn được một nửa thì sực tỉnh ra... chuyện quái gì thế này? Mình có nợ nần gì ai đâu sao cứ như làm kẻ trộm thế nhỉ?

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Lục Lục