Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 2303 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 610
Niềm vui khi Hi Hi tự mình lật sách (3/4)

❊ ❊ ❊

"Con có thể tự mở mấy cuốn sách này ra xem, thấy cuốn nào thích thì bố mua cho con." Dương Dật cười nói, anh vẫn lo con gái thấy chán, không biết tới hiệu sách thì làm gì.

Tự mình tìm sách xem trong hiệu sách cũng là một niềm vui lớn!

Hi Hi gật đầu đầy ngơ ngác. Con bé quay đầu, dồn sự chú ý vào giá sách. Từng cuốn sách tranh dường như cũng giống như những hình ảnh thú vị lúc trước, thu hút sự chú ý của cô bé.

Thế nhưng, Dương Dật thấy Hi Hi nhìn trái nhìn phải, cuối cùng lại đưa tay về phía những cuốn sách tranh khổ lớn. Những cuốn nhỏ hơn, dày hơn kia lại bị cô bé ngó lơ.

Có lẽ vì sách khổ lớn có màu sắc rực rỡ hơn, hình vẽ cũng trông phong phú hơn chăng?

Chỉ thấy cô bé như đang bưng bát vậy, hai tay nắm chặt cuốn sách tranh khổ lớn. Cuốn sách to bằng cả khuôn mặt con bé, đặt trên mép giá sách, nhìn mà hơi lo nó sẽ rơi xuống.

Ban đầu, con bé còn lúng túng. Nhưng sau khi liếc nhìn cậu bé bên cạnh, cô bé liền bắt chước lật mở sách ra. Tuy nhiên, vì đeo găng tay nên ngón tay hơi vụng về, con bé mở thẳng ra giữa cuốn sách.

Dương Dật ngồi xổm xuống, trước tiên giúp Hi Hi cầm chắc cuốn sách, sau đó buồn cười nói: "Nào, để bố tháo găng tay giúp con, đeo găng tay thế này sao mà đọc sách được?"

"Nhưng, nhưng con sợ lạnh." Hi Hi chìa hai bàn tay nhỏ xíu ra, vẫn lo lắng nói với bố.

"Không sao, ở đây không lạnh đâu." Dương Dật tháo đôi găng tay nhỏ của Hi Hi xuống, rồi ủ hai bàn tay nhỏ bé của con vào lòng bàn tay mình, phả một hơi nóng vào, cười nói: "Con xem, giờ hết lạnh rồi chứ?"

"Á!" Cô bé lập tức giãn đôi mày, khúc khích cười lớn.

Để con bé tự xem sách, Dương Dật cũng lật xem mấy cuốn sách tranh này.

Thế mà chẳng được bao lâu, Dương Dật cũng phát hiện ra một số vấn đề. Hầu hết mấy cuốn sách này đều là truyện tranh, tuy ít chữ, hơn nữa chỉ vài bức tranh là tạo thành một câu chuyện nhỏ, nhưng cốt truyện của chúng lại không quá phù hợp cho Hi Hi xem.

Cuốn truyện tranh tả mấy câu đùa học đường này chẳng hạn.

Một đứa trẻ nói với bạn cùng bàn: "Sao cậu lại ăn khoai tây chiên nữa thế?" (Chú thích 1)

Bức tranh thứ hai viết: "Mình ghét nhất là mấy kẻ sùng ngoại!"

Còn bức tranh thứ ba, bạn cùng bàn cạn lời hỏi nó: "Cậu còn dám nói mình, trên bàn cậu là cái gì thế?" (Trong truyện, trên bàn nhân vật chính cũng bày một cái hộp lớn, y hệt hộp khoai tây chiên của bạn nó.)

Kết quả, bức tranh thứ tư, nhân vật chính cười đê tiện: "Ai bảo chứ, đây rõ ràng là quẩy."

Trong truyện, cái hộp mở ra bên trong là những chiếc quẩy xếp chồng lên nhau y như khoai tây chiên.

Không phải bảo là không hay, mà vấn đề là, Dương Dật xem mà cũng nhịn không được khẽ cười, cảm thấy rất thú vị.

Những câu chuyện hay câu đùa trong sách này, rõ ràng không chỉ dành cho trẻ con, người lớn cũng có thể xem được.

Tất nhiên, chỉ xét riêng câu chuyện này, Dương Dật không ngại để Hi Hi xem. Nhưng khi xem những câu chuyện khác, Dương Dật lại thấy tác giả dùng mấy tình tiết đùa cợt về phân và nước tiểu, dùng cả chủ đề yêu đương giữa các nam thanh nữ tú, thậm chí còn dùng mấy thứ như ***, son môi, áo ngực làm trò cười.

So sánh một chút, những cuốn sách này giống như "Shin - Cậu bé bút chì" vậy, định vị giống truyện tranh cho người lớn đọc hơn, mặc dù sau này "Shin - Cậu bé bút chì" đã bớt đi nhiều nội dung về giới tính, nhưng nội dung vẫn khá hướng tới người lớn.

Vậy mà lại gọi là truyện tranh thiếu nhi ư? Rõ ràng không phù hợp cho trẻ nhỏ chưa đi học như Hi Hi! Dương Dật không hề muốn Hi Hi còn bé thế này đã tiếp xúc với những cách tư duy kiểu người lớn kia.

Điều khiến Dương Dật cảm thấy vấn đề rất nghiêm trọng là, loại truyện tranh này không phải là trường hợp ngoại lệ. Trong cái quầy sách tranh thiếu nhi nằm ở khu vực sách trẻ em này, phần lớn truyện tranh đều na ná như vậy.

Dương Dật nhớ tới bài viết trên chuyên mục báo chí của một người tên Dư Thiến, ủy viên Hiệp hội Nhà văn tỉnh Quảng Đông mà Phó Tuấn từng cho anh xem. Tuy Phó Tuấn cho mình xem là vì Dư Thiến đã tiến cử cuốn đầu tay của anh là "Chuyện kể trước khi đi ngủ của Hi Hi", giúp sách của anh cháy hàng ở Quảng Đông, nhưng Dương Dật vẫn nhớ Dư Thiến đã đánh giá thế nào về các tác phẩm văn học thiếu nhi trong bài viết đó. Bà nói rằng văn học thiếu nhi Trung Quốc hiện nay đã đi vào lối mòn, rất nhiều tác giả viết văn học thiếu nhi đều dùng tư duy của người lớn để xây dựng cốt truyện, những câu chuyện viết ra vốn dĩ không phù hợp cho trẻ con xem!

Dư Thiến cũng là một người mẹ. Với tư cách là một nhà văn, bà luôn khuyến khích con mình đọc sách. Nhưng trong mắt bà, chỉ có "Chuyện kể trước khi đi ngủ của Hi Hi" của Dương Dật mới thực sự là cuốn sách phù hợp cho trẻ con đọc. Không chỉ câu chuyện tràn đầy trí tưởng tượng, mà từ ngữ cũng không cố ý dùng từ ngữ hoa mỹ.

Dương Dật giờ dẫn Hi Hi ra ngoài mua sách, cuối cùng cũng thấm thía được cảm nhận của Dư Thiến.

Tìm một vòng, Dương Dật lại chỉ tìm được lác đác vài cuốn sách thiếu nhi tạm ổn.

Một cuốn tên là "Phiêu lưu ký của cá nhỏ", kể về một chú cá biển nhỏ, sau khi sinh ra bắt đầu cuộc phiêu lưu trong đại dương. Cốt truyện không có gì quá gay cấn, ngược lại hơi giống sách kiến thức thường thức, giúp trẻ nhỏ nhận biết thế giới đại dương qua từng bức tranh đẹp mắt.

Còn một cuốn "Chó pug hề", hơi giống câu chuyện về chú vịt con xấu xí. Chó pug hề bị những thú cưng khác trong nhà ghét bỏ — chả biết sao nhà này lại nuôi nhiều thú cưng thế — gồm một con mèo lãnh đạm, một con chó hung dữ, một con vẹt kiêu ngạo, một con sóc tinh nghịch, một con lợn tham ăn, và một con thằn lằn già biết nói. Nhưng khác với vịt con xấu xí, chó pug hề không trở nên xinh đẹp, nó đối mặt với cuộc đời chó của mình rất tích cực, dũng cảm đối mặt với thử thách, và nhận được tình bạn của những thú cưng khác trong nhà qua từng câu chuyện nhỏ.

Vân vân...

Tổng cộng bốn cuốn, những cuốn sách truyện cổ tích này xem ra vẫn ổn, hơn nữa đều là khổ lớn, in màu toàn bộ, có hơi đắt một chút, nhưng Dương Dật đưa cho Hi Hi, cô bé nhìn thấy rất thích.

Thế nhưng vấn đề là, trong quầy sách tranh thiếu nhi với mấy trăm đầu sách, Dương Dật chỉ tìm được chưa đầy bốn cuốn này phù hợp cho Hi Hi xem.

Không, cuối cùng vẫn mua năm cuốn.

Bởi vì Hi Hi đã tự mình dũng cảm khám phá, tìm được cuốn sách mình thích.

"Con còn muốn cái này nữa!" Cô bé ôm cuốn sách khổ 20, ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn bố, hệt như lúc con bé nhìn thấy búp bê đẹp mà không nhấc chân nổi, muốn bố mua cho vậy.

Dương Dật nhìn qua, cái này thế mà không phải sách truyện, mà là sách kiến thức khoa học cho trẻ em với nhiều hình minh họa hoạt hình, giới thiệu về động vật, thực vật trong rừng.

"Con thích cái này ư?" Dương Dật ngạc nhiên hỏi.

"Trên này có thỏ nhỏ, còn có nấm nhỏ nữa!" Hi Hi gật đầu, rất nghiêm túc nói với bố.

Hóa ra con bé cũng là "nhìn hình chọn sách". Đối với Hi Hi mà nói, những câu chuyện bằng chữ trong sách đó con bé đều không hiểu, ngược lại, hình vẽ bên trong càng đẹp, càng phong phú đa dạng thì con bé càng thích.

Tất nhiên, sách khoa học thường thức thì Dương Dật vẫn sẵn lòng mua cho Hi Hi.

Thanh toán xong xuôi, trên đường về nhà, Hi Hi rất vui vẻ. Lúc thì hát cho bố nghe bài đồng dao học ở trường mẫu giáo, lúc lại phấn khích nói chuyện với bố, cứ như thể đi dạo hiệu sách cũng giống như đi mua một đống búp bê, vui cực kỳ!

Thế nhưng Dương Dật lại không vui vẻ như Hi Hi. Sau lần đi mua sắm này, anh nhận thức sâu sắc về tính nghiêm trọng của vấn đề sách thiếu nhi mà Dư Thiến đã mô tả.

Tuy anh không có cái tâm rảnh rỗi lo cho quốc gia dân tộc, nhưng anh cũng phải cân nhắc xem sau khi Hi Hi đọc xong mấy cuốn này, sau đó sẽ xem gì?

Dù sau này Hi Hi lớn lên còn có sách khác để xem, thế còn đứa con thứ hai của mình và Mặc Phi sau này thì sao?

Những vấn đề này, Dương Dật không thể tránh né, buộc phải đối mặt.

Tất nhiên, Dương Dật có thể tự viết, nhưng anh có thể viết được bao nhiêu cuốn sách phù hợp cho trẻ em xem?

Dương Dật đã sắp bị Hi Hi vắt kiệt cảm hứng rồi, kiếp trước anh không đọc bao nhiêu truyện thiếu nhi, hầu hết là dựa theo thiết lập của một số câu chuyện cổ tích mà anh biết để tự biên soạn ra. Nếu còn tiếp tục bịa đặt lung tung, những thứ anh viết ra cũng sẽ giống như mấy cuốn sách tranh kia, mang theo rất nhiều kiểu tư duy của người lớn.

Chưa kể, chỉ dựa vào sự nỗ lực của một mình anh, hiệu quả đạt được cũng có hạn.

Dương Dật nên làm thế nào đây?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:567
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »