Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 2372 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 640
Ghen tị Hi Hi

❊ ❊ ❊

Đám trẻ con vốn đã rất ồn ào náo nhiệt, sự xuất hiện của Dương Dật lại càng đẩy bầu không khí lên cao trào!

“Ba Hi Hi!”

“Chú Dương Dật!”

“Chú Dương!”

“Chú biết làm món ngon!”

Những tiếng gọi đủ kiểu kỳ lạ đã lấn át cả tiếng Hi Hi gọi “ba ba”. Hơn hai mươi đứa trẻ vây lấy Dương Dật, từng đôi mắt đen láy lộ vẻ tò mò và trông ngóng, chúng vui vẻ nhảy cẫng lên, thể hiện trọn vẹn sự hoạt bát, tràn đầy năng lượng đúng với lứa tuổi của mình.

Tất nhiên, cũng hơi đáng sợ!

Dương Dật sau khi tiễn Vân Dương Phong xong liền vội vàng chạy tới tìm Hi Hi, có chút gấp gáp nên chưa kịp mang theo đồ ăn vặt hay bánh trái đã chuẩn bị sẵn cho bọn trẻ. Thế nên giờ đây dù bị vây quanh nhưng tay anh lại trống không, vẻ mặt đầy bối rối.

Tuy nhiên, đám nhóc đâu có quan tâm đến chuyện đó!

“Chú Dương, con cũng muốn ăn chân giò.” Tiếng của Đinh Linh tuy nhỏ và hơi nhút nhát, nhưng tựa như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, những đứa trẻ khác cũng thi nhau gật đầu phụ họa, ngay cả Lộ Vi Sa cũng nhìn anh đầy trông ngóng.

Hôm qua, tức là thứ Hai, Dương Dật đã cất công mua hộp cơm giữ nhiệt, đựng ít chân giò hầm giấm gừng cho Hi Hi mang đến trường mẫu giáo chia cho các bạn.

Vì số lượng khá nhiều, không chỉ mấy đứa nhỏ hay chơi với Hi Hi được nếm thử mà còn có ba cậu nhóc khác cũng chạy tới xin một miếng thịt.

Không nói đến chuyện khác, cái vị chua chua ngọt ngọt đó chính là món khoái khẩu của trẻ con!

Tin tức về món chân giò siêu ngon này lan truyền trong đám trẻ lớp lớn ở trường mẫu giáo Xuân Điền. Phần lớn bọn trẻ chỉ có thể nghe các bạn kể lại mà thèm thuồng nhỏ dãi.

Đấy, lúc đó không được ăn, chỉ có thể ngồi cách một bàn, ngửi mùi hương, nhìn Lan Hinh ăn ngon lành, Đinh Linh chỉ ghi nhớ mỗi "chuyện quan trọng" này.

Trong số đó, người không lo lắng nhất chính là Lan Hinh.

Cô bé bụ bẫm cười khúc khích, ghé sát tai Hi Hi thì thầm: “Hi Hi, chúng mình không nói cho họ biết là tớ đã ăn ở nhà cậu, được không?”

Lan Hinh biết nhà Hi Hi có món chân giò ngon như vậy nên tối qua đã bỏ mặc ba mình, chạy sang nhà Hi Hi ăn chực, tất nhiên đây cũng là chuyện thường ngày.

Sau đó, ông chủ Lan phải dở khóc dở cười gọi điện cho Dương Dật xin công thức, oán trách Phó Tuấn không nói cho mình, những chuyện đó thì không cần phải kể chi tiết.

Hi Hi cảm thấy đây là bí mật nhỏ của mình và Lan Hinh, cô bé tươi cười gật đầu.

Đối mặt với cảnh tượng này, Dương Dật dở khóc dở cười, hơn hai mươi đứa nhỏ này, mình làm sao chăm sóc xuể? Bản thân cũng đâu có mở nhà hàng, hơn nữa, Dương Dật cũng không nghĩ tới chuyện này.

“Khụ khụ, chân giò thì không mang tới được, nhưng trưa nay chú mời các cháu đi ăn lẩu thật ngon được không?” Dương Dật nhanh trí nói, “Sau đó nếu các cháu vẫn muốn ăn chân giò, chú có thể chỉ cho ba mẹ các cháu cách làm, như vậy sau này muốn ăn là có thể nhờ ba mẹ làm cho rồi!”

Phải nói là bọn trẻ vẫn rất dễ thỏa mãn, nghe tin trưa nay có lẩu, được ăn tiệc lớn, từng đứa lại quên sạch chuyện chân giò, mãn nguyện buông Dương Dật ra, cười đùa chạy đi tìm mục tiêu tiếp theo mà chúng quan tâm.

Ngược lại là Đinh Linh, có lẽ vì cô bé lớn lên trong gia đình đơn thân, nhà chỉ có mỗi người ba, mà ba lại rất bận rộn nên cô bé khá thiếu cảm giác an toàn. Cô bé cảm thấy Dương Dật rất gần gũi, liền giơ tay muốn Dương Dật dắt mình.

Dương Dật không để ý, liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Đinh Linh, trò chuyện với cô Mục: “Các cháu học thế nào rồi ạ? Việc phân đoạn ai hát câu nào đã sắp xếp xong chưa?”

Cảnh tượng này khiến Hi Hi đang dẫn các bạn đi tham quan phía trước vô tình quay đầu lại nhìn thấy, cô bé lập tức thấy ghen tị. Nếu là Lan Hinh hay Dương Lạc Kỳ thì cô bé cũng không phản ứng thái quá thế đâu, nhưng quan hệ của Đinh Linh với Hi Hi không mấy thân thiết, chỉ là bạn bè bình thường thôi mà!

Cô bé bĩu môi, trong lòng cảm thấy hơi ấm ức:

Ba ba chẳng nắm tay mình!

Sao có thể nắm tay bạn gái khác chứ?

Chú không được nắm tay bạn gái khác đâu! Ừm, trừ mẹ ra... còn cả em trai nữa... em trai hình như không phải là con gái?

Mặc kệ!

Chỉ thấy Hi Hi buông tay Dương Lạc Kỳ ra, chạy lon ton về phía ba, chu cái miệng nhỏ nhắn, đưa tay về phía ba nói: “Ba ba, con muốn ba nắm tay con.”

Dương Dật cúi đầu nhìn con gái, anh cũng không nghĩ nhiều, mỉm cười, dùng bàn tay phải đang rảnh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hi Hi, tiếp tục trò chuyện với cô Mục.

Người lớn nói gì Hi Hi không quá quan tâm, cô bé được ba nắm tay, cũng thuận thế nắm lấy một ngón tay của ba, lúc này mới thấy yên tâm phần nào.

Dường như nếu ba sắp bị người khác cướp mất, mình nắm lấy tay ba, ba sẽ không biến mất nữa!

Cô bé có chút địch ý nhìn Đinh Linh, nhưng Đinh Linh lại không để ý tới điều đó, cô bé đang tò mò nhìn ngó xung quanh phòng thu âm mà bọn họ vừa được dẫn tới. Bên trong có quá nhiều thiết bị máy móc khiến lũ trẻ lóa cả mắt.

Tất nhiên, chút tâm tư nhỏ của Hi Hi đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Sau khi Dương Dật đồng thời buông tay cả hai đứa nhỏ, Hi Hi cũng không cố ý bám lấy ba mà nhìn ba đầy ngưỡng mộ. Anh giống như lãnh đạo, giống như thầy giáo, bước vào giữa đám trẻ để nói chuyện với mọi người.

“Các bạn nhỏ, vừa nãy cô Mục nói với chú Dương là các cháu đều học hát bài ‘Bài ca chú lợn’ rồi đúng không?” Dương Dật vỗ tay, cười hỏi.

“Học hát rồi ạ!” Giống như tranh nhau trả lời, từng đứa trẻ tranh nhau nói.

Không chỉ các cậu nhóc tích cực như vậy, các cô bé cũng chưa đến tuổi giữ ý, lúc này hào hứng hét to còn nhiệt tình hơn cả các bạn nam!

Chúng cũng không chỉ trả lời mà như Trần Thi Vân, nhân vật cực kỳ tích cực này còn vì muốn thể hiện bản thân mà hát to lên: “Lợn ơi, mũi của bạn có hai lỗ...”

Điều này giống như châm lửa vào dầu, bọn trẻ đều tranh nhau hát.

Ngay cả Đinh Linh lúc trước hơi nhút nhát cũng hát theo: “Khi bạn cảm cúm còn vương cả nước mũi...”

Bài hát này tuy lời mỗi đoạn không giống nhau, nhưng vì bắt tai và rất thú vị nên lũ trẻ đều nhớ được mấy đoạn đầu, có thể hát theo một cách tự nhiên. Mấy đoạn sau cũng không thành vấn đề, chỉ cần có người dẫn dắt là chúng có thể hát ú ớ theo được.

Dương Lạc Kỳ và Hi Hi, hai cô bé yêu nhảy múa còn lắc lư cơ thể, lắc cái mông nhỏ, nhảy điệu nhảy chú lợn đơn giản mà cô biên đạo và cô Thân đã dạy, cười khúc khích không ngừng.

Mặc Hiểu Quyên và Tiểu Ngải đứng phía sau nhìn sự náo nhiệt của lũ trẻ cùng vẻ mặt thú vị của chúng khi hát, đều không nhịn được mà mỉm cười lắc đầu.

Đợi bọn trẻ hát xong, Dương Dật mới chào mọi người, vỗ tay khen ngợi: “Hát rất tuyệt vời! Lát nữa, cô Mục sẽ chia nhóm cho các cháu, mỗi người cùng các bạn trong nhóm hát đoạn được chỉ định, được không nào? Đây là thầy Kim, thầy Kim sẽ dạy các cháu cách hát hay hơn!”

Dương Dật còn kéo Kim Anh Minh ra, Kim Anh Minh nhìn đám nhóc này mà thấy đau đầu, anh làm nhà sản xuất âm nhạc bao nhiêu năm nay, chưa từng phục vụ nhiều trẻ em như vậy.

Nhưng ông chủ đã có lệnh, hơn nữa còn có thể tham gia vào việc thu âm một bài hát thú vị như vậy, Kim Anh Minh vẫn đành đâm lao phải theo lao, mỉm cười vẫy tay chào lũ trẻ.

“Chào thầy Kim ạ!” Bọn trẻ vẫn rất lễ phép, lần lượt lên tiếng.

Nhưng đối phó với nhiều đứa trẻ như vậy tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, chưa bắt đầu mà chúng đã hào hứng, tò mò khám phá phòng thu âm này rồi.

Mặc dù mới quen, Trần Thi Vân đã dám mạnh dạn chỉ vào bàn điều khiển hỏi Kim Anh Minh: “Thầy Kim, cái này dùng để làm gì ạ? Cái micro này có phải dùng để thu âm bài hát không ạ?”

Còn cả Vương Hi Tuấn, cậu bé nhớ lại thắc mắc trước đó ở bên ngoài và câu trả lời của Hi Hi, liền chạy tới trước mặt Kim Anh Minh, kéo tay áo thầy, hỏi: “Thầy Kim, thầy có phải là bác Kim mà Hi Hi nói không ạ? Thầy có phải là người biết gảy cái đàn kỳ lạ ở ngoài kia không ạ?”

Cái đàn dương cầm đó, tên gọi sao Vương Hi Tuấn nhớ nổi?

Đám nhóc líu ríu này suýt nữa làm Kim Anh Minh, người vốn thích nghe hát trong yên tĩnh, phát điên.

Việc thu âm này liệu có suôn sẻ không đây?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:640
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »