Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 2303 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 676 Ba ba
không ở nhà làm sao bây giờ?

❊ ❊ ❊

"Tỷ tỷ dậy đi, tỷ tỷ đừng ngủ nướng nữa, mặt trời chiếu vào mông rồi kìa! Đồng Đồng con đã dậy sớm từ lâu rồi này!"

Tiếng gọi từng hồi từng hồi này đã kéo Hi Hi ra khỏi giấc ngủ ngọt ngào. Chỉ thấy đôi lông mi dài của cô bé khẽ rung động, rồi một lát sau, nó mở bừng ra như chim công xòe đuôi, để lộ đôi mắt đẹp vẫn còn chút ngái ngủ.

Hôm nay không phải ba ba gọi mình...

Hi Hi vẫn chưa ý thức được điều này, sau khi mở mắt, cô bé nhìn thấy mẹ đang mỉm cười, còn Tiểu Đồng Đồng thì đang được mẹ ôm ngang hông, đặt cái mông nhỏ trước ngực.

Mặc Phỉ bế Tiểu Đồng Đồng, giả vờ như một đứa trẻ, bắt chước giọng của em trai để gọi Hi Hi dậy. Còn Tiểu Đồng Đồng thì tò mò nhìn người chị đang nằm trên giường, tư thế mẹ bế khiến cậu bé vừa vặn có thể nhìn thấy cô chị đang giống như nàng công chúa ngủ trong rừng vậy.

"Mẹ ơi, sao em trai lại ở đây?" Khi Hi Hi nhìn thấy Tiểu Đồng Đồng, thật ra cô bé đã không còn ý định ngủ nướng nữa. Cô bé muốn chơi với em trai nên vừa dụi mắt, vừa chống người dậy, bĩu môi hỏi.

Lúc này, Tiểu Đồng Đồng không biết có phải nhìn thấy người chị đang ngủ đã thức dậy hay không mà ê a gọi, cái miệng nhỏ chúm chím và bàn tay nhỏ xíu khua khoắng cho thấy cậu bé rất vui.

"Vì em trai muốn gọi tỷ tỷ dậy mà! Tỷ tỷ không được ngủ nướng nữa đâu nhé!" Mặc Phỉ mỉm cười nói.

"Hi Hi dậy ngay đây, con đâu có ngủ nướng!" Cô bé lấy lại tinh thần, nhanh nhẹn bò xuống giường, vừa nhìn em trai cười vui vẻ, vừa mặc quần áo.

Bình thường đều là ba ba lấy quần áo sang cho Hi Hi mặc, còn giúp cô bé xỏ ống tay áo ra cho cô bé dễ dàng đút tay vào. Nhưng hôm nay Hi Hi cũng chẳng còn tâm trí đâu để thắc mắc sao ba ba không mặc quần áo cho mình nữa, cô bé vội vàng xỏ áo khoác, xoay người xỏ cánh tay nhỏ bé vào, còn thành thạo kéo khóa lên.

"Bố lố lố lố!" Sau khi mặc quần áo xong, Hi Hi chạy đến trước mặt mẹ, nhảy nhót tung tăng cố gắng lại gần Tiểu Đồng Đồng hơn, còn làm mặt quỷ nữa.

"Hi Hi, tỷ tỷ không hề ngủ nướng nhé!" Cô bé còn nói chuyện với em trai, mặc kệ em trai có hiểu hay không.

"Nha nha!" Tiểu Đồng Đồng hớn hở, cánh tay nhỏ xíu cứ vươn về phía trước, dường như muốn chạm vào má chị gái.

"Đi rửa mặt đánh răng đi, ba ba con đã làm xong bữa sáng cho chúng ta rồi." Mặc Phỉ nhìn Hi Hi chơi với Tiểu Đồng Đồng một lát mới mỉm cười nói.

"Ba ba đâu ạ?" Lúc này Hi Hi mới để ý là không thấy ba ba đâu.

"Ba đi xem cô cô của con ghi hình chương trình rồi!" Mặc Phỉ nói, "Tối mới về được."

Hi Hi nghe vậy, lập tức bĩu môi, buồn bã nói: "Ba ba không cho con đi chơi cùng, tại sao ba ba không cho con đi chơi cùng ạ?"

"Ba ba phải làm việc, chẳng phải vẫn còn mẹ ở đây cùng con sao? Lát nữa dì Hiểu Quyên cũng sẽ qua, đến lúc đó mẹ con mình lại xem đi đâu chơi nhé, được không?" Mặc Phỉ nói.

"Nhưng mà, nhưng mà con thích chơi với ba ba cơ!" Hi Hi bĩu môi, ủy khuất nói.

Dương Dật thường dẫn Hi Hi đi rất nhiều nơi thú vị, nào là hội chợ, công viên giải trí, vườn hoa, vân vân, những nơi có rất nhiều thứ mới lạ. Nhưng Mặc Phỉ rất ít khi dẫn Hi Hi đi những nơi thú vị như vậy. Trước đây khi Mặc Phỉ đưa Hi Hi đi chơi một mình ở nước ngoài, cũng từng đi siêu thị, nhưng đối với Hi Hi lúc đó còn nhỏ, những ký ức đó không rõ ràng và sâu sắc bằng lúc chơi với ba ba!

Cô bé tuy tuổi còn nhỏ nhưng trong lòng đã có một cái cân rồi!

Nghe con gái nói vậy, Mặc Phỉ thực ra cảm thấy hơi chạnh lòng, nhưng lúc này phải dỗ dành Hi Hi sắp khóc đã. Cô đổi chiến thuật: "Nhưng chúng ta không thể làm phiền công việc của ba ba được! Dì Hiểu Quyên của con nói có việc bận chút, phải muộn mới đến được. Con cũng là chị cả rồi, chẳng lẽ không nên giúp mẹ chăm sóc em trai sao?"

Mặc Phỉ không lừa Hi Hi, Mặc Hiểu Quyên quả thật có việc không thể qua sớm được. Trước đó cô ấy gọi điện nói là Trần Dịch Tiệp và vài lãnh đạo cấp cao của Thiên Tường Xướng Phiến muốn đến thăm studio Phi Dật Sở Tư. Tuy chưa đến ngay, lịch trình là ngày kia, nhưng quy mô lớn như vậy, Mặc Hiểu Quyên vẫn phải vội vàng sắp xếp trước.

Hi Hi là một cô bé rất có trách nhiệm. Trước đây Dương Dật để cô bé làm quen nhiều hơn với Lộ Vi Toa mới đến trường mẫu giáo, sau đó cô bé đã trở thành bạn thân nhất của Lộ Vi Toa.

Bây giờ Mặc Phỉ nói vậy, cô bé ngẩn người ra. Dù vẫn còn chút ủy khuất, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Hi Hi muốn tự rửa mặt đánh răng, Mặc Phỉ đang bế Tiểu Đồng Đồng không tiện lắm, chỉ có thể đứng một bên chỉ đạo.

Thực ra cũng may, bình thường Dương Dật không chiều hư Hi Hi, vẫn để cô bé tự mình vệ sinh cá nhân, chỉ là Dương Dật sẽ giúp Hi Hi nặn sẵn kem đánh răng.

Hi Hi lần đầu tiên nặn kem đánh răng, học theo tư thế của ba, một tay cầm bàn chải, một tay cầm tuýp kem. Sau đó bàn tay nhỏ xíu bóp vào bụng tuýp kem, đưa lên bàn chải. Nhưng cô bé kiểm soát lực không tốt, một phát bóp ra một đống kem đánh răng trên bàn chải.

"Nhiều quá rồi, sẽ cay lắm đấy!" Mặc Phỉ nhìn mà mí mắt giật giật, vội vàng chỉ đạo: "Con lắc lắc trong bồn rửa mặt đi, như vậy có thể làm rơi bớt kem đánh răng thừa, chỗ còn lại đủ cho con dùng rồi."

---❊ ❖ ❊---

Một lát sau, Hi Hi vệ sinh xong xuôi cùng mẹ xuống lầu ăn sáng. Dương Dật nấu món cháo thịt nạc bí đỏ rất ngon cho hai mẹ con. Mặc Phỉ đặt Tiểu Đồng Đồng vào nôi, rửa bát, múc cháo.

Đừng nhìn lúc nãy cô nói cần Hi Hi giúp chăm sóc Tiểu Đồng Đồng, thực tế đó chỉ là lời nói để dỗ dành cô bé mà thôi, Mặc Phỉ vẫn phải làm hết mọi việc.

Cháo ba ba nấu đương nhiên là ngon tuyệt vời, Hi Hi ăn rất vui vẻ, miệng dính đầy cháo mà chính cô bé cũng không biết lau, còn hớn hở quay đầu, lắc lắc cái bát nhỏ khoe với em trai.

"Em trai, em có muốn ăn cháo không? Siêu ngon luôn đấy!" Cô bé cười khanh khách.

Tiểu Đồng Đồng không hiểu gì, nhưng thấy chị gái quay đầu lại quan tâm đến mình, chơi với mình, cậu bé vô duyên vô cớ cảm thấy vui vẻ, ê a gọi lên.

Mặc Phỉ không nhịn được cười, xoa đầu Hi Hi nói: "Được rồi, đừng làm trò nữa, cẩn thận cầm không chắc làm vỡ bát đấy!"

Cô bé dùng đầu lưỡi nhỏ màu hồng liếm đôi môi đang hơi khó chịu vì dính cháo, nhưng đôi mắt to vẫn mang theo ý cười khiến người ta xao xuyến.

Một lát sau, khi Mặc Phỉ rửa bát, Hi Hi lượn một vòng quanh cái nôi của em trai, rồi lại chạy vào bếp, tích cực nói: "Mẹ ơi, con đến giúp mẹ rửa bát, có được không ạ?"

"Cảm ơn con, nhưng bây giờ mẹ chưa cần con giúp rửa bát đâu, con giúp mẹ trông em trai nhé!" Mặc Phỉ không dám để Hi Hi rửa bát, rửa nồi đâu, nhóc con còn chẳng cao bằng bồn rửa bát nữa là!

Tuy nhiên, Hi Hi cũng không ở yên bên cạnh em trai lâu được, cô bé nhảy nhót chọc em trai chơi. Chẳng bao lâu sau, mũi cô bé khịt khịt.

Một lúc sau, Hi Hi lại chạy vào bếp, kích động kêu lên: "Mẹ ơi, mẹ ơi! Em trai ị đùn rồi!"

Mặc Phỉ đi theo Hi Hi ra ngoài, cô bé còn hào hứng nói với mẹ: "Con ngửi thấy rồi, hơi thối ạ..."

Tiểu Đồng Đồng vẫn nằm trong nôi như trước, nhưng nhóc con nhìn thấy Mặc Phỉ liền hơi sốt ruột phát ra âm thanh "ân ân", dường như muốn Mặc Phỉ bế.

Mặc Phỉ bế Tiểu Đồng Đồng lên, thành thạo sờ sờ vào cái mông đang quấn tã của cậu bé.

"Ừm, đúng là ị đùn rồi, mẹ phải lên lầu thay tã cho em." Mặc Phỉ nói.

"Con giúp mẹ thay tã cho em trai!" Cô bé hào hứng chạy theo sau lưng mẹ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:678
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »