Toàn thân ma lực đã tiêu hao cạn kiệt, tay chân mỏi nhừ vì trận chiến vừa rồi. Tây Lý Nhĩ cắn chặt răng, không dám giảm tốc độ chạy trốn dù chỉ một chút.
Bất kể con ma cà rồng này thực lực ra sao, sự áp chế khoảng hai mươi cấp độ vẫn sờ sờ ra đó. Bây giờ hắn có thể coi là đầy máu nhưng cạn sạch mana, không có bất kỳ phương tiện nào để ngăn cản nó nổi điên một lần nữa.
Ma cà rồng cần bao nhiêu giây để thoát khỏi bức tường? Ba giây? Hay năm giây? Hắn không biết, nhưng cảm giác thời gian này ngắn hơn nhiều so với tưởng tượng.
Hắn thậm chí mới chỉ chạy ra được vài mét, đã nghe thấy phía sau vang lên một tiếng "xoảng", ngay sau đó là tiếng xé gió gấp gáp lao đến.
Tây Lý Nhĩ né người sang bên theo bản năng, liền nhìn thấy thanh kiếm tiêu chuẩn của Kỵ sĩ đoàn Bạc vừa nãy còn cắm trên người ma cà rồng sượt qua bên hông mình, bay thêm mười mấy mét nữa mới rơi xuống đất.
Hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy sau lưng con ma cà rồng kia luồng hắc khí lượn lờ, trên ngực rõ ràng chỉ còn lại một vệt thương đang ngọ nguậy khép miệng, mà tay vẫn giữ nguyên tư thế ném kiếm.
Tây Lý Nhĩ không kìm được hít vào một hơi khí lạnh, nếu phản ứng chậm dù chỉ một chút thôi, lúc này e là đã bị trường kiếm xuyên ngực, giống như cách hắn ghim ma cà rồng lên tường, bị một kiếm đóng chặt xuống đất.
Nhưng bước chân bỏ chạy của hắn lại chậm dần, thậm chí xoay người lại, chống tay lên đầu gối, thở dốc dồn dập, bày ra bộ dạng đã kiệt sức.
Thế nhưng, trên khuôn mặt vốn khiến ma cà rồng vô cùng căm ghét kia lại nở một nụ cười khiến nó không thể hiểu nổi. Ngay sau đó, hắn móc ngón trỏ tay phải đang trống không lên, dõng dạc hét lớn:
"Đồ dơi chết tiệt, ngươi —— ngon thì nhào vô!"
Ma cà rồng không thể chịu đựng thêm sự khiêu khích của kẻ loài người yếu ớt nhưng năm lần bảy lượt gây rắc rối cho mình. Chiếc áo đuôi tôm màu đen rách rưới sau lưng nó vặn vẹo, trong nháy mắt hóa thành một đôi cánh dơi khổng lồ. Rìa cánh dơi mọc đầy gai xương dày đặc, chỉ cần quẹt nhẹ một cái là có thể phế bỏ tứ chi của tên loài người đáng ghét này.
Chỉ hút máu thôi đã không đủ để dập tắt cơn giận trong lòng nó. Đó là cái thứ gì chứ? Xác sống? Hay là bộ xương khô mọc thịt? Mà dám năm lần bảy lượt làm càn trước mặt ma cà rồng cao quý, dám để lại vết thương trên người nó!
Nó phải gọt hắn thành một khúc gỗ người, để kền kền phương Bắc rỉa xác đến chết!
Ma cà rồng rống lên một tiếng gầm rú chói tai, cánh dơi rung lên bần bật. Ngay khi nó định lao thẳng về phía con bò sát yếu ớt đến mức không đi nổi kia, nó lại phát hiện mình không thể điều khiển cơ thể được nữa.
Trong làn sương mù chiến tranh rẻ tiền kia, từ lúc nào đã có một bàn tay thò ra, bóp chặt lấy cổ nó.
Ánh đỏ ngầu như máu trong mắt ma cà rồng lập tức tan biến, cả khuôn mặt trở nên trắng bệch. Nó thậm chí không có can đảm để phản kháng, giãy giụa muốn hóa thành sương đen để chạy trốn một lần nữa, nhưng cơ thể chỉ có thể co giật từng cơn.
Một con dao găm sắc bén đã đâm vào từ sau lưng, xuyên qua trước ngực nó. Trái tim gớm ghiếc khác thường so với loài người của nó bị găm trên mũi dao, vẫn đang phập phồng đập.
Bóng Đêm, Eleanor Sheldon, xuất hiện sau lưng ma cà rồng vào lúc nó hoàn toàn không chú ý. Nếu Tây Lý Nhĩ không quay đầu nhìn thấy ông ta, e là lúc này vẫn đang cắm đầu chạy trốn.
Trái tim chính là nguồn sinh mệnh của ma cà rồng cấp thấp, Sheldon không cho nó bất kỳ cơ hội giãy giụa nào, dứt khoát đập nát trái tim nó.
Ma cà ròng chỉ kịp thét lên một tiếng thảm thiết, liền hóa thành một đống tro đen, rải rác trên mặt đất.
Đây chính là dấu hiệu đã chết hẳn.
Tây Lý Nhĩ không khỏi tặc lưỡi, ma cà rồng áp chế mình hơn hai mươi cấp, nhưng cũng bị Sheldon dùng thực lực áp chế ít nhất hai mươi cấp dễ dàng tiêu diệt. Mà cấp độ hiện tại của Bóng Đêm là bao nhiêu, không giống như trong trò chơi có thể dùng một kỹ năng dò xét là thấy được, Tây Lý Nhĩ cũng không cách nào biết được.
Nhưng nhìn vào thực lực mà Sheldon thể hiện, e là cấp độ cá nhân đã vượt qua bảy mươi, khoảng cách đến danh hiệu "Bóng Đêm" cũng không còn xa.
May mà không phải đích thân Sheldon đến khảo hạch mình, nếu không e là dù đối phương chỉ dùng một chút xíu thực lực, mình cũng đã bị đánh đo ván.
Nghĩ bụng là vậy, nhưng nét mặt Tây Lý Nhĩ vẫn thản nhiên không lộ chút cảm xúc. Hắn lẳng lặng bước về phía thanh trường kiếm rơi dưới đất. Nơi đó đám lính gác thành vừa chạy tới đang đứng, thấy hắn lại gần liền vội vàng cúi đầu: "Thưa ngài!"
Tây Lý Nhĩ lạnh lùng hừ một tiếng, tra kiếm vào bao bên hông, sau đó sải bước về phía Sheldon đang đi tới, mỗi bước đi sắc mặt lại thêm phần u ám.
"Ta thật sự phải cảm ơn ngươi, nếu không có ngươi, thuộc hạ vô dụng này của ta e là..."
Trên mặt ông ta nở nụ cười hơi gượng gạo, nhưng lời chưa nói hết đã bị Tây Lý Nhĩ vô tình ngắt lời:
"Sheldon, tôi cần ông cho tôi một lời giải thích."
"Giải thích?" Sheldon ngẩn ra, "Đây chỉ là một hiểu lầm, ta cũng không biết là sẽ có..."
"Đó là một con ma cà rồng dơ bẩn chết tiệt!" Tây Lý Nhĩ đột ngột nâng cao tông giọng, "Nếu tôi nhớ không lầm, việc trinh sát tình báo của một thành phố cũng thuộc về chức trách của Đạo sư Đạo tặc và Đạo sư Tuần lâm chứ?"
Hắn vừa dứt lời, sắc mặt Sheldon lập tức cứng đờ, chỉ biết cười gượng gạo, không thể phản bác lại một câu nào.
Bởi vì những gì hắn nói hoàn toàn đúng.
Ngoại trừ lính gác thành ngoài sáng, mỗi thành phố trong bóng tối đều có hệ thống tình báo và giám sát của riêng mình, và chúng quả thực thuộc về các đạo sư của hệ phái Đạo tặc và Tuần lâm quản lý.
Những chuyện vốn là bí mật đối với người thường, thậm chí là với nhiều quan viên trong vương quốc, thì trong giới người chơi lại là điều ai ai cũng biết.
Thậm chí còn có không ít người chơi gia nhập vào đó để kiếm một khoản tiền lương cố định mỗi tháng.
"Nếu tôi báo cáo tin tức ma cà rồng lẩn trốn gần Tháp Pháp Sư lên trên, thưa ngài Sheldon, tôi nghĩ ngài chắc chắn biết chuyện gì sẽ xảy ra đúng không?"
Tây Lý Nhĩ quan sát biểu cảm của Sheldon, thấy đối phương quả nhiên đờ người ra đúng như mình dự đoán, liền nói nhanh hơn:
"Mặc dù ngài Sheldon quả thực đã tự tay chém chết nó, nhưng vẫn có thể bị khép vào tội 'lơ là nhiệm vụ', đúng chứ?"
Hắn vừa nói, vẻ âm trầm trên mặt đã hoàn toàn biến mất —— biểu cảm đó vốn chỉ là giả vờ để dọa Sheldon mà thôi, sau đó hắn bấm ngón tay tính toán:
"Tôi nghĩ lần này ít nhất ngài Sheldon cũng bị trừ ba tháng lương, ngoài ra còn có hình phạt bổ sung. Ma cà rồng là sinh vật vong linh, thuộc loại nguy hiểm cao đối với dân thường. Nếu không kịp thời tiêu diệt, hậu quả khôn lường, ít nhất cũng phải phạt 50 đồng tiền vàng chứ?"
Hắn dường như nghe thấy Sheldon hít vào một hơi khí lạnh, lúc hắn báo ra con số 50 đồng tiền vàng, tim ông ta như ngừng đập.
Đối với phần lớn Đạo tặc, tiền bạc chính là mạng sống. Nếu thật sự phạt ông ta 50 đồng tiền vàng, e là Bóng Đêm lừng lẫy từng trộm vương miện hôm nay sẽ phải nhảy từ đỉnh Tháp Gió Phương Bắc xuống tự sát mất.
"Ngươi muốn điều kiện gì, ta đồng ý." Nhìn khuôn mặt vặn vẹo, nghiến răng nghiến lợi nói ra câu này của Sheldon, Tây Lý Nhĩ mới nở một nụ cười hài lòng.
"Ngài Sheldon thấy thế nào?"
"Ta tính là ngươi đã qua bài khảo hạch."
"Đây là thứ tôi xứng đáng được nhận." Tây Lý Nhĩ lắc đầu, sau đó giơ hai ngón tay lên, "Thứ nhất, bước hợp tác thứ hai phải được tiến hành."
"Ta đồng ý với ngươi."
Tây Lý Nhĩ gật đầu, sau đó thong thả nói:
"Thứ hai, tôi muốn học trước một kỹ năng, xem như là phần thưởng cho việc cứu thuộc hạ của ông, giúp ông dẫn dụ ma cà rồng, lại còn giấu kín tin tức không báo cáo lên trên. Tôi nghĩ điều này không hề quá đáng chút nào."
Sắc mặt Sheldon càng thêm khó coi, như thể đang đeo một chiếc mặt nạ đau khổ, nghiến răng nghiến lợi hồi lâu, cuối cùng bất lực nói:
"Ta đồng ý với ngươi, chỉ cần ngươi học được, tùy ngươi chọn một kỹ năng để học!"
Ông ta trừng mắt nhìn vẻ mặt đắc ý của thiếu niên sau khi nghe câu trả lời của mình, không hiểu sao bỗng nhiên tiêu tan cơn giận, thở dài một tiếng:
"Ngươi đúng là một kẻ 'Đạo tặc' tham lam!"
Tây Lý Nhĩ mỉm cười cúi người, đáp lại bằng một lễ tiết kỵ sĩ:
"Quá khen cho."