Em Gái Tôi Là Thần Tượng

Lượt đọc: 4307 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 204
Dũng sĩ và công chúa (Chương tặng thêm)

❊ ❊ ❊

Hạ Sa Mạt hôm nay về nhà sớm hơn mọi khi. Thấy giày của mẹ không có ở cửa, cô thở phào một cái, thay dép lê rồi vào bếp nấu cơm.

Gần sáu giờ, cửa chính truyền đến tiếng mở khóa. Hạ Sa Mạt bước vào bếp, bật máy hút mùi, thắt tạp dề rồi cho thức ăn đã thái sẵn vào chảo.

Chẳng mấy chốc, ba món ăn đã được bưng lên bàn: khoai tây xào giấm, thịt heo xào ớt chuông và đậu phụ rán thịt băm. Hạ Sa Mạt xới cơm cho mẹ, đặt đũa lên bàn, sau đó cởi tạp dề, rửa tay rồi định ngồi vào bàn ăn.

Hạ Lam về phòng thay bộ đồ ngủ ngắn tay rồi mới ra bàn ngồi. Bà chưa vội ăn mà cất tiếng hỏi bâng quơ: "Sa Mạt, hôm nay con không ra ngoài đấy chứ?"

Tim Hạ Sa Mạt đập loạn nhịp, mặt nóng bừng lên. Cô không dám ngẩng đầu nhìn mẹ, chỉ cúi xuống gắp thức ăn, lí nhí đáp: "Con không ra ngoài ạ."

Hạ Lam nhìn con gái một cái, giọng điệu trầm xuống: "Sao con lại học được thói nói dối thế hả? Sa Mạt, mẹ đã dạy con thế nào?"

Hạ Sa Mạt cảm thấy trong đầu mình có một quả bóng khổng lồ mang tên "lời nói dối" bị mẹ dùng kim đâm vỡ, khiến mặt cô đau nhói. Đây là lần đầu tiên trong đời cô làm vậy, Hạ Sa Mạt tái mặt nói: "Mẹ, con xin lỗi, con chỉ là không muốn mẹ tức giận thôi."

Hạ Lam vừa ăn vừa nói: "Ăn cơm trước đi, mẹ không nói nhiều nữa. Trước khi khai giảng, không được phép đi làm mấy cái trò ban nhạc nữa. Con nhìn xem, con đã học được thói nói dối từ mấy đứa trẻ hư hỏng đó rồi."

Hạ Sa Mạt buông bát đũa xuống. Cô thấy oan ức cho các bạn mình, vừa khóc vừa nói: "Họ không phải như vậy." Cô chống tay lên bàn đứng dậy, đẩy ghế rồi quay người đi thẳng vào phòng ngủ. Trong phòng khách nhỏ hẹp, tiếng ghế ma sát với sàn nhà vang lên chói tai.

Hạ Lam đặt bát đũa xuống, định đứng dậy đi xem con gái, nhưng lại nghĩ đến những lời đàm tiếu, chỉ trỏ của hàng xóm, nghĩ đến bao năm nhẫn nhịn và vất vả, bà thở dài rồi ngồi xuống.

Bà cho rằng Sa Mạt còn nhỏ, chuyện gì cũng vậy, chỉ cần cưỡng ép không cho nó tiếp xúc, một thời gian sau nó sẽ quên thôi. Ví dụ như đợt trước nó kiên quyết muốn thi vào Học viện Hí kịch, cuối cùng dưới sự cứng rắn của bà, chẳng phải nó cũng bỏ cuộc sao? Sa Mạt là hy vọng duy nhất của bà, bà nhất định phải để Sa Mạt được hạnh phúc, tuyệt đối không được để nó sống một cuộc đời dè dặt như bà.

Hạ Sa Mạt trở về phòng, ngồi bên mép giường, nhìn những khung ảnh treo trên bức tường trước bàn. Trong đó là những bức ảnh chụp cùng mẹ từ lúc cô còn bé đến giờ, mỗi dịp sinh nhật đều có ảnh. Từ lúc nhỏ xíu mẹ ôm cô mỉm cười, đến khi cô lớn hơn một chút mẹ dắt tay cô trong công viên, tay trái cô nắm tay mẹ, tay phải cầm bóng bay. Cho đến thời cấp hai, cô dựa vào người mẹ, dù kiểu tóc của cô rối bời và những nếp nhăn đã lặng lẽ xuất hiện trên mặt mẹ. Theo thời gian, màu sắc trong ảnh dần phong phú hơn, cho đến bức gần đây nhất, mẹ ngồi trên ghế còn cô đứng bên cạnh vị trí tựa lưng, họ không còn thân thiết như trước nữa. Khoảng cách không biết đã xuất hiện từ lúc nào, lặng lẽ như vậy.

Hạ Sa Mạt cứ thế chìm vào giấc ngủ mê man. Mẹ cô nhẹ nhàng bước vào, đắp cho cô một tấm chăn, rồi đặt bên đầu giường một cốc trà hoa.

Trình Hiểu Vũ lái chiếc Porsche đến "Rừng Đèn" từ sáng sớm. Hôm nay là ngày họ lên sân khấu biểu diễn, nhưng khi cậu đến tầng hầm, nơi này trông có vẻ lộn xộn. Trên bàn trà, vị trí quen thuộc vốn có một cốc nước thì nay lại trống không. Trần Hạo Nhiên đánh trống một cách vô hồn, Vương Âu thấy cậu liền hỏi: "Sao Hạ Sa Mạt vẫn chưa tới?"

Trình Hiểu Vũ giang hai tay: "Sao tôi biết được! Các người không gọi điện à?"

Vương Âu vẻ mặt bực bội: "Gọi rồi, tắt máy!"

Trình Hiểu Vũ lấy điện thoại trong túi quần ra gọi cho Hạ Sa Mạt. Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói lạnh lùng: "Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy."

Trần Hạo Nhiên ngừng đánh trống: "Ngày nào cậu ấy cũng đến sớm nhất, không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?"

Vương Âu vội nói: "Đi đi đi, cái đồ miệng quạ đen nhà cậu."

Trình Hiểu Vũ quay người nói: "Không được, tôi phải đi xem sao."

Vương Âu đặt đàn guitar xuống, hét lên: "Tiểu Bàn, đợi tôi với, tôi cũng đi."

Trần Hạo Nhiên cũng đặt dùi trống xuống, lặng lẽ đi theo.

Trình Hiểu Vũ biết nhà Hạ Sa Mạt ở đâu nên lái xe chậm rãi theo lộ trình cô vẫn hay đi. Vương Âu và Trần Hạo Nhiên mỗi người nhìn một bên, chú ý xem ven đường có bóng dáng Hạ Sa Mạt không.

Lái đến tận khu chung cư nhà Hạ Sa Mạt vẫn không thấy gì. Trình Hiểu Vũ nhớ tòa nhà Hạ Sa Mạt ở nhưng không biết cô ở tầng mấy. Thế là cậu đành xuống xe, đứng dưới tòa nhà hét lớn: "Summer! Summer! Summer!" Tiếng hét đầy lo lắng của cậu vang vọng khắp khu chung cư tĩnh lặng, thu hút không ít cư dân nhìn xuống.

Cuối cùng, một khung cửa sổ mở ra. Hạ Sa Mạt ở ban công căn hộ phía bên trái tầng hai vẫy tay với cậu. Trình Hiểu Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Sa Mạt đặt ngón tay lên môi ra hiệu cho Trình Hiểu Vũ nhỏ tiếng lại. Trình Hiểu Vũ đặt tay lên miệng làm động tác gọi điện thoại.

Hạ Sa Mạt lắc tay. Trình Hiểu Vũ cũng không nghĩ nhiều, bảo Vương Âu và Trần Hạo Nhiên đợi trên xe rồi đi về phía tầng hai. Đây không phải khu chung cư cao cấp, nhìn tường là biết đã xây từ lâu. Trình Hiểu Vũ không đi thang máy mà đi thẳng bằng cầu thang thoát hiểm. Dọc lối đi dán đầy những mẩu giấy nhỏ quảng cáo mở khóa, xuất hóa đơn và thông tắc cống.

Trình Hiểu Vũ đến vị trí dự đoán là nhà Hạ Sa Mạt, nhấn chuông cửa. Cánh cửa chống trộm bằng sắt gỉ sét, bên trong là cánh cửa gỗ màu đỏ chu sa còn dán chữ "Phúc".

Cửa mở ra, là gương mặt hiền từ của mẹ Hạ Sa Mạt, nhưng bà không có ý định mở cửa chống trộm. Trình Hiểu Vũ nhìn gương mặt lạnh lùng của Hạ Lam, chỉ đành nói: "Dì ơi, cháu đến tìm Hạ Sa Mạt, chúng cháu đã hẹn hôm nay có buổi biểu diễn, nhưng cậu ấy vẫn chưa tới."

Mẹ Hạ Sa Mạt mỉm cười với Trình Hiểu Vũ: "Các cháu không cần đợi nó nữa, sau này nó rút khỏi ban nhạc của các cháu rồi. Chơi cái này vừa tốn thời gian vừa chẳng có tương lai gì, điều kiện của nó không tốt bằng các cháu, nên sẽ không tham gia nữa. Các cháu tự đi biểu diễn đi."

Trình Hiểu Vũ vội nói: "Dì ơi, nhưng hôm nay không có cậu ấy không được ạ. Có rút hay không chúng cháu bàn sau, hôm nay dì có thể cho cậu ấy đi biểu diễn được không?"

Hạ Lam cũng không còn cười nữa, lắc tay với Trình Hiểu Vũ: "Sau này các cháu đừng tìm nó nữa." Sau đó bà đóng sầm cửa lại.

Trình Hiểu Vũ nhấn chuông thêm lần nữa, đợi một lúc lâu nhưng cửa không mở ra lần nào nữa. Cậu đành bất lực đi xuống lầu, nghĩ rằng chỉ cần Hạ Sa Mạt không xảy ra chuyện gì là tốt rồi.

Khi cậu xuống đến nơi, Hạ Sa Mạt vẫn đứng bên cửa sổ. Thấy Trình Hiểu Vũ xuống, cô vội ném một mẩu giấy xuống.

Trình Hiểu Vũ nhặt lên, mở ra xem, trên đó viết: "Mẹ không cho mình ra ngoài, điện thoại cũng bị thu rồi. Đừng hét lớn, các cậu tìm cái thang đến đây đi. Nhớ mang cho mình một tấm vé vào cửa lễ hội âm nhạc nhé."

Trình Hiểu Vũ lùi ra xa một chút, làm động tác OK với Hạ Sa Mạt. Cậu lên xe nói với Trần Hạo Nhiên: "Bar của các cậu có thang không?"

Trần Hạo Nhiên ngơ ngác: "Có chứ, cần thang làm gì? Chẳng phải cậu đi tìm Hạ Sa Mạt rồi sao?"

Trình Hiểu Vũ bất lực nói: "Không biết tại sao mẹ Hạ Sa Mạt không cho cậu ấy đi biểu diễn ở lễ hội âm nhạc. Giờ chỉ có thể dùng thang để cậu ấy lén leo ra ngoài thôi."

Hai người kia lập tức cạn lời. Trần Hạo Nhiên ngồi ghế sau nhíu mày: "Nhưng cái thang đó không đủ dài đâu!"

Trình Hiểu Vũ cười: "Chuyện nhỏ, lát nữa tôi sẽ lái xe đến dưới đó, đặt cái thang lên nóc xe."

Vương Âu mở to mắt: "Thế cũng được á? Xe không sao chứ?"

Trình Hiểu Vũ nhíu mày: "Xước chút sơn thì chắc chắn là có. Chỉ cần cẩn thận, không nhảy mạnh thì nóc xe chắc không sập đâu, theo lý mà nói thì khả năng chịu lực của nóc xe rất cao. Vì chuyện này liên quan đến an toàn."

Vương Âu bó tay: "Chỉ cần cậu thấy không sao là được."

Trình Hiểu Vũ cười "ha ha": "Có tiền thì tùy hứng thôi."

Ba người vội vã quay về bar lấy thang. Trình Hiểu Vũ tiện thể ghé cửa hàng âm thanh mua hai tấm vé lễ hội âm nhạc. Vì thang không bỏ vừa xe Cayenne, Vương Âu và Trần Hạo Nhiên đành mỗi người một đầu, thò tay ra ngoài cửa sổ giữ thang. Vì vội thời gian nên chẳng màng đến nguy hiểm, còn cảnh sát giao thông thì không rảnh để quan tâm.

May mắn là dọc đường không xảy ra chuyện gì. Trình Hiểu Vũ lái xe thẳng đến dưới cửa sổ nhà Hạ Sa Mạt. Cô vẫn luôn đứng đó đợi, thấy cậu đến liền ra hiệu ném vé lên. Trình Hiểu Vũ lấy tờ quảng cáo trong xe, gấp vé lại bọc bên trong rồi ném vào cửa sổ nhà Hạ Sa Mạt.

Hạ Sa Mạt lấy được vé, đặt vé cùng một bức thư đã viết sẵn lên bàn, dùng ống bút đè lên rồi lại chạy ra cửa sổ.

Trình Hiểu Vũ thấy xung quanh không có ai, liền bảo Vương Âu và Trần Hạo Nhiên giữ thang, chính mình leo lên nóc xe trước rồi kéo thang lên, đưa cho Hạ Sa Mạt. Hạ Sa Mạt đón lấy cái thang, phối hợp với Trình Hiểu Vũ đặt thang vào vị trí, rồi bước lên ghế chuẩn bị leo xuống.

Trình Hiểu Vũ đứng trên nóc xe, đặt chân thang lên giá để đồ rồi giữ chặt. Cậu cảm thấy xe hơi nhún xuống, phát ra tiếng kim loại ma sát. Ngước nhìn lên, Hạ Sa Mạt đã lên thang và đang chậm rãi di chuyển xuống, may mà tầng hai cũng không quá cao.

Lúc này mặt trời đã khuất sau tòa nhà, Trình Hiểu Vũ và Hạ Sa Mạt nằm trong cái bóng râm khổng lồ của tòa chung cư. Cậu ngước đầu lên, Hạ Sa Mạt trắng trẻo nhẹ nhàng tỏa sáng rực rỡ trong bóng tối đó. Dù chỉ mặc áo phông và quần short đơn giản, Trình Hiểu Vũ lại như thấy một nàng công chúa mặc váy trắng. Trình Hiểu Vũ không kìm được đưa tay ra, Hạ Sa Mạt đang leo xuống sững sờ một chút rồi vẫn đặt tay vào tay cậu.

Trình Hiểu Vũ đỡ Hạ Sa Mạt xuống khỏi thang, đứng trên nóc xe như đang đứng trên lưng rồng. Cậu định di chuyển cái thang xuống để Hạ Sa Mạt đi qua đó, kết quả cô trực tiếp nhảy từ trên nóc xe xuống.

Trình Hiểu Vũ cạn lời đưa thang cho Trần Hạo Nhiên và Vương Âu, rồi chính mình cũng nhảy xuống. Bốn người lên xe, vứt thang sang một bên, không nói lời thừa thãi, trực tiếp lái xe phóng thẳng đến công viên ven biển Tam Giáp Cảng.

Còn sáu tiếng nữa là đến buổi biểu diễn chính thức đầu tiên của "Vương miện tội ác".

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:175
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »