Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64470 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q2 - Chương 262
Không liên quan tới tín nghĩa. (1)

❊ ❊ ❊

" Kiều Liễu Tái, ngẩng đầu lên!"

Nữ cảnh sát quát, làm Kiều Liễu Tài cúi gằm mặt giật mình, bất giác ngẩng lên, mặt vô hồn, lớp trang điểm lộn xọn, song tâm trí còn kiên định, e là trong thời gian ngắn không nỡ khai ra "chồng".

"Chúng tôi đã bắt được cô, tất nhiên chẳng hứng thú gì với quá trình rửa tiền của cô, chúng tôi cũng biết, với thân phận của cô mà làm lão đại rửa tiền thì còn kém lắm. Sao? Có muốn lập công chuộc tội không? Hay là muốn chết cùng hắn không?"

Một cô gái trông hết sức đáng thương, nhưng không có gì đáng thương ở đây hết, nữ cảnh sát nhìn thấy khóe môi Kiều Liễu Trại hơi giật giật, động tác này là vô thức, chứng tỏ phòng tuyến tâm lý đang có dao động. Dù sao đối diện với nguy cơ tù tội, bảo vệ bản thân là lựa chọn đầu tiên. Còn về phần "hắn" là ai, nữ cảnh sát không biết, chỉ là dọa thôi, quan trọng Kiều Liễu Tái coi "hắn" là ai kìa.

Có người khác, chắn chắn là phải có người trên cao hơn thao túng, rửa tiền không giống như ngân hàng xuất với nhập, mà phải dựa vào chữ tín và mối quan hệ. Theo đoán chừng của tổ chuyên án, phải có một nhân vật đủ vai vế, đủ danh tiếng thao túng chuyện này. Mà người này khả năng cực cao là được kẻ bắt cóc liên hệ, muốn thông qua hắn rửa sạch tiền, xét tình huống bây giờ thì rõ ràng bọn bắt cóc đã không nói cho đối phương nguồn gốc số tiền, cho nên mới có chuyện bị người ta tới bắt trọn ổ. Nếu không bình thường ai liên hệ tài khoản rất quy cách này với rửa tiền được.

Nhưng bây giờ quan trọng là thời gian, chẳng may lộ tin ra ngoài, người ta chạy mất thì thành nồi cơm sống rồi.

Đây là thu hoạch bất ngờ, song người bắt được lại khó xơi ngoài tưởng tượng, nữ nhân đó không nói gì cả, còn người dưới trừ giám đốc Kiều ra lại không biết ai khác. Thẩm vấn đột kích và lục soát cùng tiến hành, phía lục soát chiến quả càng lúc càng nhiều, còn bên thẩm vấn, tới giờ chưa tiến nổi một bước, cả nữ cảnh sát từ trên tỉnh xuống cũng nổi nóng.

Di động trong túi rung ù ù, nữ cảnh sát đứng dậy, cầm di động, đi vòng quanh Kiều Liễu Tái đã hoa dung thất sắc, bất thình lình đặt di động trước mặt cô ta, Kiều Liễu Tái hét lên.

Nữ cảnh sát không bỏ lỡ thời cơ:" Cô tưởng rằng cảnh sát toàn là đồ ngốc, ném di động đi là xong à? Đừng nói là cô ném hỏng, dù cô có dìm vào nước, đốt trên lửa, chúng tôi cũng lấy được dữ liệu. Con nữa, chơi công nghệ cao thì cảnh sát không kém hơn cô đâu, tưởng rằng một chương trình tiêu hủy là làm khó được chúng tôi à, biết khôi phục dữ liệu ổ cứng là gì không? Chẳng qua chỉ là tốn chút thời gian, chúng tôi sẽ khôi phục y như ban đầu, cô tin không?"

Xìu xuống rồi, Kiều Liễu Tái co quắp, tựa hồ như bị rút mất xương, người run lên, có điều nữ cảnh sát chẳng thương xót, vỗ bàn dí mặt tới:" Tới khi đó có muốn nói cũng chẳng ai muốn nghe, chừng đó tiền phạm pháp, đủ phán bao nhiêu năm trong lòng cô tự biết nhỉ? Vì chút tiền mà không cần mạng nữa à?"

Nói xong trở về ghế ngồi, bắt đầu trở lại:" Kiều Liễu Tái, tuyến trên của cô là ai?"

Phòng tuyến đã sụp đổ rồi, làm sao kiên trì được bao lâu, quả nhiên Kiều Liễu mấp máy môi nói ra một cái tên.

Trong phòng giám sát, một đám cảnh sát chạy ùa ra, ai nấy lên xe rời đội, tuyến trên bị moi ra rồi.

**** **

Thời gian chỉ về 15 giờ 15 phút, Sài Chiêm Sơn rót trà trong ấm tử sa ra chén, lắc lắc cái ấm không, lại cho thêm nước nóng.

Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thời tiết không tệ, trong tầm mắt là một màu xanh non tơ, mặt trời buổi chiều ấm áp, ngồi trong trà lâu, đối với người lười nhác, đây là hưởng thụ khoan khoái nhất.

Đơn Dũng ngồi ở phía đối diện cũng rất nhà nhã, cầm chén trà lên, uống một nửa, đổ bã trà đi, đợi nước sôi.

"Những điều cậu nói thực sự sẽ xảy ra à?" Sài Chiêm Sơn lại hỏi lần nữa:

"Điều này quyết định ở tài khoản mà anh đưa." Đơn Dũng vẫn trả lời như vậy:

"Thế thì không thể sai được, đó là tài khoản trả tiền mà Phàn Ngũ Nghĩa đích thân đưa tôi, bạn bè tôi vay tiền Lão Phàn không ít, muốn có mấy số tài khoản của ông ta rất đơn giản, nhưng chỉ là một cái tài khoản, ảnh hưởng gì được tới ông ta?" Sai Chiêm Sơn vẫn hỏi, hắn không biết Đơn Dũng cần một tài khoản của Phàn Ngũ Nghĩa làm cái gì, hắn cũng rất trông đợi xem sẽ xảy ra chuyện gì:

Đơn Dũng hỏi:" Anh nói xem nếu có một khoản tiền bẩn gửi vào những tài khoản đó thì chuyện gì sẽ xảy ra."

"Vớ vẩn, trong tài khoản của Lão Phàn chỉ có tiền bẩn, làm gì có tiền sạch."

" Ý tôi nói là, giả như có một khoản tiền bẩn mà cảnh sát đang theo dõi sát sao thì sao? Ví như tiền buôn bán ma túy, tiền chuộc bắt cóc ấy."

Có hiệu quả rồi, mắt Sài Chiêm Sơn mở to gấp đôi, chén trà cầm lên nửa chừng đặt xuống, mím chặt môi kìm nén không chửi ra câu, con mẹ mày, thế chẳng phải hại luôn lão tử à?

"Chỉ là giả thiết thôi, anh Sài, anh khẩn trương như thế làm gì?" Đơn Dũng làm mặt vô tội:

Sài Chiêm Sơn không nhịn được nữa:" Cậu bớt nói mấy lời vô nghĩa đi, nếu là thật, tra Phàn Ngũ Nghĩa liền dính tới tôi, hôm qua hắn chuyển cho tôi hơn 200 vạn.

"Anh là người bị hại, phải vay nặng lãi mà, cảnh sát làm gì được anh chứ? Huống hồ trong quá trình đó chẳng may có biến cố gì, ví như sổ sách bị tiêu hủy, ví như tra tài khoản không phát hiện ra, hoặc bị bỏ quên, hoặc là Lão Phàn tuổi cao, chẳng may không qua nổi, chẳng phải anh lãi lớn à? Chẳng kiếm cũng có tiền." Đơn Dũng ra sức xúi bẩy:

Sài Chiêm Sơn biết Đơn Dũng sẽ giải quyết Phàn Ngũ Nghĩa, chỉ là không ngờ lại là mượn đao giết người, hắn cũng không phản cảm gì cả, nếu mà nuốt được thì ai lại khách khí, có điều hắn lo không mượn được đao, cũng chẳng giết được người:" Nếu theo cậu nói thì sẽ có kết quả rất nhanh, nhưng bây giờ chẳng thấy phản ứng gì, chẳng lẽ con mẹ nó thành lấy bánh bao thịt ném chó rồi đấy chứ?"

"Cược không?"

"Cược cái gì?"

"Tôi cược hôm nay sẽ thấy kết quả, tôi cược anh sẽ nhanh chóng nhận được điện thoại của Phàn Ngũ Nghĩa, ông ta sẽ hạ mình xin anh trả tiền, dù ít đi cũng được." Đơn Dũng thấy Sài Chiêm Sơn tỏ vẻ không tin, mỉm cười nói:" Tuy tôi không cách nào biết nơi xảy ra chuyện ở đâu, nhưng tôi biết chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, đừng nói với tôi là anh không phái người theo dõi Phàn Ngũ Nghĩa đấy. Nói không chừng mấy người ở Di Long Loan kia cũng lo Liêm Gia tìm Phàn Ngũ Nghĩa, bọn họ đề phòng thì sẽ mượn tay anh Sài, tôi nói có đúng không?"

Thằng nhãi này thật đáng sợ, nói như thể có mặt ở hiện trường vậy, ý kiến này do Tần Quân Hổ đưa ra để đề phòng vạn nhất. Sài Chiêm Sơn không còn ngạc nhiên khi Đơn Dũng nói ra nữa:" Đúng, tôi nắm được hành tung của Lão Phàn, nhưng tôi không dám động vào ông ta, riêng mấy tên thủ hạ dám bắn lén sau lưng của ông ta, tôi đã chọc không nổi."

"Chơi súng chơi liều đều là loại không đáng để mắt, chẳng làm nên trò trống gì đâu." Đơn Dũng không coi đám đó ra gì:

Sài Chiêm Sơn nhất thời hứng thú hỏi:" Vừa rồi cậu nói tới đánh cược, cược cái gì đây?"

"Tiền trà hôm nay, thế nào? Nếu anh thua, tôi không mời anh nữa, anh tự phải trả tiền, kèm theo điều kiện nho nhỏ.

"Tôi thắng thì sao?"

"Anh thắng thì tôi phải bù lợi tức vay tiền cho anh chứ sao, không thể để anh lỗ được."

"Thế thì cược, tôi vay 500 vạn, lãi suất mỗi tháng trả 20 vạn, tôi nhất định phải để cậu phải trả vài tháng cho nhớ."

"Được, thế thì giờ tôi phải buộc chặt quần, vẫn trả nổi thôi." Đơn Dũng bình thả cầm ấm rót nước, ngâm trà, bây giờ với gia sản của y, mỗi tháng trả vài chục vạn thì vẫn gom nổi:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »