Chỉ vài câu rồi đi vào việc chính, Trương Vệ Hoa giới thiệu bên mua, mọi người thống nhất ý kiến, đợi Đơn Dũng vỗ bàn quyết định thì ai ngờ Đơn Dũng lật xem hợp đồng càng xem càng nhíu mày, cuối cùng vứt đi.
Trương Vệ Hoa và Đổng Vĩ thất kinh, sợ có biến cố, cẩn thận hỏi:" Sao thế anh Đơn, anh không hài lòng sao?
"Đúng là không hài lòng, cậu và Đổng Vĩ ba thành cổ phần, thế thì tính ra mỗi người được có 30 vạn, ít quá." Đơn Dũng lắc đầu:
Trương Vệ Hoa và Đồng Vĩ đều không hiểu thế là ý gì, nhưng trong lòng cảm kích, trước giờ Đơn Dũng luôn hào sảng, nghĩa khí, giờ chuẩn bị bán còn chê anh em kiếm được ít.
"Vậy còn không phải đơn giản à, đem cổ phần của anh chia cho bọn họ là xong mà." Tống Tư Oánh cố tình khiêu khích:
Trương Vệ Hoa vội vàng đánh mắt, sợ cái tính thối của cô làm hỏng việc, không ngờ Đơn Dũng vui vẻ vỗ tay khen:" Ý hay, trong đây Tư Oánh là thông minh nhất ... Thế này đi, các cậu bán cho họ không bằng bán cho anh, anh cho mỗi đứa thêm 10%. Tốt nhất là đợi vài ngày nữa nhận hoa hồng năm nay xong hẵng bán cho anh, vậy là mỗi đứa có hơn 40 vạn nhé."
"Thế này ...." Trương Vệ Hoa sửng sốt, chuyện tự nhiên thế này làm hắn không hiểu nữa:
Đổng Vĩ cái tên lúc nào cũng sợ mất tiền thì đơn giản hơn, có lãi là hắn gật rồi, không ngờ bị Trương Vệ Hoa ở dưới bàn đá cho một phát hất mặt về mấy người khác. Hắn nhận ra là Tiểu Ái không nói gì, Tống Tư Oánh lườm hai người họ, như bọn họ đã biến thành người ngoài.
"Tiểu Cái, ý cậu thế nào?" Trương Vệ Hoa đa nghi, không quyết mà hỏi Cái Đình Giáp:
Trạch nam Tiểu Cái đảy cái kính to, hồ nghi hỏi:" Anh Đơn, ý anh là sao, chúng ta đang thương lượng mà, đừng hành động cảm tính chứ."
Đúng thế, hành vi vừa rồi rõ ràng mang theo cảm xúc cá nhân, tựa hồ muốn đá Trương Vệ Hoa và Đổng Vĩ ra, chỉ Đơn Dũng có khí phách đó, Cái Đình Giáp không hạ được quyết tâm, chơi với nhau bao lâu rồi, trở mặt thật không hay.
"Các cậu hiểu lầm rồi, đứa nào muốn bán cổ phần cho anh, anh còn mừng thầm, nói không chừng mở tiệc ba ngày ba đêm ăn mừng ấy chứ." Đơn Dũng cười híp cả mắt, tựa hồ đã bắt đầu vui sướng rồi:
Thế là cả đám còn lại nhìn nhau, không ai ngờ tới tình huống này. Nhưng thái độ này của Đơn Dũng đã gieo vào bóng ma trong lòng họ, cả người kiên quyết bán cổ phần nhất là Trương Vệ Hoa cũng tự hỏi, phải chăng đây là quyết định ngu xuẩn. Phải biết rằng tất cả mấy cái đầu bọn họ cộng lại, cũng không bằng Đơn Dũng.
Lão Sài yên tâm rồi, hắn đã hiểu thái độ của Đơn Dũng với chuyện này, hơn nữa quyền chủ động cũng đã đổi chủ.
Vẫn là Tống Tư Oánh bực mình bảo Đơn Dũng đừng làm trò nữa, có gì mau nói ra đ, Đơn Dũng mới điều chỉnh tư thế, người hơi ngả ra sau, vắt chéo chân, rất có dáng vẻ thổ phỉ đại vương:" Các anh em, chuyện này anh định quân tử trước tiểu nhân sau, cơ mà cha anh mắng anh một trận, nói làm người phải thành thật, có đầu có cuối. Ài, cũng phải, chúng ta là anh em, gay gắt với nhau không tốt ... Anh đem chuyện này nói rõ ràng, ai muốn mua, anh trả tiền ngay, chúng ta vẫn là anh em tốt, được không?"
Mấy câu này vừa tai, tất nhiên là mọi người gật lia lịa rồi, Đơn Dũng giơ một ngón tay lên:" Câu hỏi đầu tiên, chỗ chúng ta vì sao tăng giá trị nhanh như thế?"
"Nước tốt."
"Chi phí thấp."
"Nhân thủ nhiều."
"Quang hệ rộng, riêng mỗi tháng bán cho các cơ quan đơn vị đã được bao nhiêu rồi, đây là nguồn ổn định, họ còn đặt tiền trước."
Mỗi người một câu liệt kê cả đống ưu điểm.
Đơn Dũng lại lúc lắc ngón tay:" Các cậu nói đúng, mà cũng không đúng ... Không phải chất lượng nước của chúng ta tốt, mà là nước trong thành phố ngày càng tệ, có khác biệt một cái, uống vào miệng cảm giác ngay. Cũng không phải chi phi thấp, mà là chi phí trong thành phố ngày một cao. Chúng ta gia công nước tinh khiết, tỉ lệ nước làm ra là trên 70%, còn nước trong thành phố, tỉ lệ nước làm ra dưới 30%. Chúng ta trừ phí vận chuyển ra thì cái gì cũng không cao, bọn họ trừ phí vận chuyển ra thì cái gì cũng cao, hơn nữa càng ngày càng cao. Đương nhiên quan hệ cũng là một phương diện, không có mấy người cha của các cậu ở phía sau, chúng ta không thể như chỉ trong một đêm đã chen chân được vào thị trường. Ưu thế này là dựa vào chúng ta tụ tập với nhau mà dựng lên, anh không che giấu, có lợi chúng ta cùng nhau chia, hơn nữa phải tối đa hóa lợi nhuận."
Câu này làm lòng ai nấy ấm áp, hành vi của Đơn Dũng thì ai cũng thấy, sổ sách rõ ràng, tiêu thụ ghi rõ từng bình nước. Nhưng Đơn Dũng cơ bản không can thiệp vận hành, phương diện này đa phần Tiểu Cái bỏ công sức, đó là nguyên do nước bán chạy như thế. Bây giờ nghĩ lại, bán đi thật là tiếc.
"Câu hỏi thứ hai, ai mua nơi này, vì sao muốn mua, mua làm cái gì?" Đơn Dũng giơ hai ngón tay:" Mọi người đừng có coi mình là ông chủ hay người có tiền gì đó, nói trắng ra, chúng ta là nhà quê chưa trở mình đâu. Cả đám chúng ta buộc vào một cũng không đấu nổi những kẻ lăn lộn thương trường mấy chục năm, còn kém, kém xa lắm ... Vệ Hoa, cậu nói đi, ông chủ Yến của Nghề rượu Hoành Thịnh, cậu thấy ông ta là thằng ngốc đúng không?"
Đúng thật, lúc đầu nghĩ người ta ngốc mới mua chỗ này, giờ bị Đơn Dũng nói làm nhận ra rồi, người ta đi Mercedes, tiền bỏ ra 200 vạn chẳng chớp mắt, loại này mà ngốc thì bị làm thịt lâu rồi, đâu ra có thể kinh doanh bao năm như vậy, thế nên lắc đầu.
"Thế đấy, người ta không phải thằng ngốc, vậy sao lại đi làm chuyện ngu ngốc? Ném ra tận 200 vạn, ông ta bán rượu, chẳng lẽ làm rượu được à, làm rượu không như làm dấm, không có tám mười năm tích lũy kỹ thuật, căn bản không làm nổi. Với lại chọn nơi khác, đầu tư mấy chục vạn là có cái nhà máy tốt rồi, cần ném 200 vạn vào chỗ xa xôi này không?" Đơn Dũng hỏi:
Đúng rồi, thật vô lý, bọn họ từng đi tìm nguồn nước nên biết, có nhiều chỗ vị trí tốt hơn thế này, ném vài chục vạn ra là có nhà máy mới.
Đơn Dũng suy đoán:" Anh nghĩ, không phải ông ta muốn chỗ này, mà mua về để bán sang tay, có người muốn lấy chỗ chúng ta làm bàn đạp, khai thác thị trường. Dù chúng ta có bán cũng không thể bán với giá này, không tin các cậu về tăng giá thêm 100 vạn nữa đi, đảm bảo ông ta không chạy."
A, Trương Vệ Hoa hít một hơi, giờ thì đã nhận ra mình là thằng ngốc rồi, Yến Quảng Lượng năm lần bảy lượt tìm hắn, còn thông qua cả cha hắn, hết nói ngon nói ngọt, lại còn đút lót. Nói không chừng đứng như Đơn Dũng nói, thương nhân dậy sớm, lời giải thích duy nhất là có lợi, với ông chủ lớn như Yến Quảng Lượng, phải là lợi lớn thì ông ta mới bỏ công sức như vậy.
Đổng Vi ngứa ngáy:" Anh Đơn, thế rốt cuộc chỗ chúng ta bao nhiêu thì mới nên bán."
"Rốt cuộc trị giá bao nhiêu thì anh cũng khó mà nói rõ được, có điều lòng anh suy nghĩ tới ba bước, bước đầu là kế hoạch ấm no ... Chúng ta vốn là thành phố công nghiệp nặng, mấy năm qua xây dựng khu công nghiệp đưa vào nhiều nhà máy tiêu hao nước lớn như hóa công nghiệp, nhuộm, mạ điện, làm chất lượng nước đi xuống, thiếu nước ngày một nghiêm trọng ... Đừng hi vọng chính phủ sẽ quan tâm tới dân sinh, sẽ chỉ càng ngày càng tệ thôi. Đó là thời cơ, xây dựng nhà máy nước này là đứng thời vận, chúng ta đã đứng ở thế bất bại, cho dù ngốc tới không biết quản lý phát triển, cứ bản nước thế này mỗi năm kiếm vài chục vạn là chuyện nhỏ. Đó, bây giờ làm được rồi, 5 tháng đã hồi vốn, tới cuối năm thu lợi được bao nhiêu vậy Tiểu Cái?"
"Chừng 30 vạn, lợi nhuận quá thấp, có điều chúng ta nuôi sống không ít người, bây giờ mười mấy điểm phân phối nước, hơn 100 công nhân đưa nước kiếm sống dựa vào chúng ta." Cái Đình Giáp trả lời rành rọt:
"Vấn đề ấm no được giải quyết, còn sáng tạo ra nhiều cơ hội việc làm như thế cho xã hội, thật là quá tốt." Đơn Dũng nói câu này với giọng điệu quai quái làm mọi người buồn cười:" Bước thứ hai, kế hoạch khấm khá, khai thác thị trường cấp huyện, mở rộng tiêu thụ, mọi người xem ..."