Cơm mới ăn được một nửa đã nguội dần, hai cha con trò chuyện càng thêm hăng hái, có điều làm cha còn có chút tâm kết, Trịnh Chi Nguyên cân nhắc một hồi lại về đúng điểm xuất phát:" Nhưng mà tên đó cha nghe Lão Mã nói là vừa ở tù ra, loại người này có thể hợp tác được sao? Dù là chúng ta dám, e là có chuyện ngoài ý muốn."
"Vâng, chỉ còn lại đúng vấn đề này nữa thôi, con cũng đang lo." Trịnh Cẩm Thiền đặt bát xuống, cô tới Lộ Châu đã hơn mười ngày, người cần gặp đều đã gặp, nơi cần thấy đều đã thấy, thậm chí cô tới cả nhà máy dấm rồi, chỉ chưa gặp được tên mã tặc trong truyền thuyết kia:
Mười mấy ngày này cảm xúc đúng là rất nhiều, ngay cả Trịnh Chi Nguyên cũng phát hiện ra con gái có chút thay đổi, đoán chừng là đã nhận ra được phía dưới cũng không dễ dàng. Ăn cơm xong nương tử dấm ngay lập tức gọi điện mấy nhân viên công ty gọi tới, dặn dò nghỉ sớm, chú ý sức khỏe.
Nhưng cô thì không nghỉ ngơi, giám đốc Trương đưa tới một chồng tài liệu về địa lý, thủy văn, đặc sản và phong tục Lộ Châu. Trịnh Cẩm Thiền nhốt mình trong phòng nghiên cứu, thi thoảng thấy chỗ quan trọng thì đánh dấu, khoanh vòng. Đem so với tỉnh thành và thành phố khác, thì Lộ Châu là nơi còn giữ được rất nhiều phong tục dân gian cùng sinh thái nguyên thủy, càng ngày càng khiến cô hứng thú.
Đêm đã khuya, ánh đèn trong phòng chưa tắt.
Giờ Dần, rạng sáng, vừa qua giờ quản chế giao thông.
Bốn chiếc xe hàng được cải tiến từ ngoại ô phía nam đi vào thành phố, tới các điểm phân phối nước, hiệu gia vị. Hai chiếc là mới mua, hai chiếc là của Sử Gia Thôn vận chuyển lừa, bị nhà máy nước trưng dụng lâu rồi. Lúc căng nhất một đêm phải chạy hai chuyến, dù là mùa đông dùng nước ít thì hai ngày cũng phải đi một chuyến.
Đây là khâu khó nhất trong chuyện làm ăn này, đỗ xe rỡ hàng, từng thùng từng thùng được vác xuống, xếp tầng tầng, lấy thùng rỗng đi, riêng việc này đã mất hơn hai tiếng. Hiệu gia vị của Sử Văn Vũ tuy không kinh doanh nước tinh khiết, nhưng bán dấm còn nhẹ nhàng hơn nhiều, bây giờ cung ứng cho các quán cơm, hình thức giống như bán nước vậy, bình đầy đổi bình trống. Mỗi lần hàng tới sân sau là cả một xe, hắn phải dạy từ nửa đêm chỉ huy rỡ hàng, mùa đông công việc này chẳng nhẹ nhàng hơn mùa hè, mặc áo dày, trong thì đổ mồ hôi, ngoài thì lạnh, thở ra toàn khói trắng.
Hắn đang bận vác hàng, bất ngờ phát hiện một người trong đội ngũ khuân vác:" Ê, ê, anh Đơn, sao anh cũng tới?"
"Thằng bé nhà lái xe đầy tháng nên xin nghỉ, anh làm lái xe." Đơn Dũng hôm nay định về thăm cha mẹ, vừa vặn gặp chuyện này, nửa đêm dẫn đội ngũ đi đưa hàng:" Văn Vũ, anh nghe nói hôm nay mấy thằng khốn nạn tới quấy nhiễu cậu hả?"
"Chứ sao, vừa sáng đã tới, làm sao anh biết."
"Thì bọn nó gọi cả anh mà, nói là có em gái quốc sắc thiên hương, rủ đám anh em đi xem. Kết quả thế nào?"
"Bọn họ dẫn mấy cô gái tiếp thị đi ăn cơm, để Đại Béo và Nhị Béo trông quầy, kết quả là thiếu hơn 80 đồng tiền hàng, em đoán là hai thằng ngốc đó ăn mất rồi."
"Chắc luôn, hai thằng đó không khuân hết dấm của chúng ta về nhà là anh hài lòng rồi." Đơn Dũng cười phá lên, y biết thừa tính cách của đám đó, nên không phật ý:
Sử Văn Vũ thì biết tính Đơn Dũng nên chẳng kêu ca nhiều, lại vác thêm thùng nữa:" Bọn đó chắc là xấu hổ không dám nói với anh là bị mấy em gái đó chơi xỏ hả?"
"Đúng là không nói, chơi xỏ thế nào?" Đơn Dũng đặt thùng dấm xuống tạm nghỉ:
Sử Văn Vũ đem chuyện mà Lôi Đại Bằng đắc ý kể ra, đám đó đưa mỹ nữ đi ăn, một xu cũng không bỏ xẻo ông chủ Cái một vố, chuyện hay như thế làm gì không có chuyện đem đi khoe. Đơn Dũng nghe mà cười đau cả bụng, có điều qua lời Sử Văn Vũ kể thì em gái đó không đơn giản, từ lúc tuyển dụng tới giờ, bình quân mỗi ngày bán trên 60 thùng dấm, tính ra là gần như mỗi ngày bán được hơn 1000 chai, Đơn Dũng phải giật mình, dù là siêu thị cũng không bán hung hãn như vậy:" Cô gái đó thế nào? Sao lại lợi hại vậy?"
"Đẹp, cực kỳ xinh đẹp." Sử Văn Vũ mặt mày ngây ngất, hắn cũng dính hiệu ứng mỹ nữ:
"Không đúng, chắc chắn không đúng rồi, có gương mặt như thế việc gì phải đi chịu tội? Đứng ở cửa TTTM một ngày được 200 là ít, đi làm người mẫu xe càng gấp mấy lần, chỉ việc đứng tạo dáng bên xe, một ngày kiếm vài trăm. Có việc nhẹ không làm thì ai ngốc đi chịu tội như thế?"
Đơn Dũng không tin, nhưng nếu như là sự thực thì tâm tư u ám của y bị đụng chạm tới rồi, nghĩ một lúc cắt lời Sử Văn Vũ:" Đừng khen cô ta thành đóa hoa, bánh từ trên trời rơi xuống chỉ có bả chó bên trong, mỹ nữ tới nhà gọi là có vấn đề. Mai anh đi đưa dấm, xem xem là yêu tinh phương nào."
Sử Văn Vũ cười không để ý, loại hàng làm thủ công này, trừ tới học trộm nghề thì chỉ thăm dò thôi, nhưng mà cái hay của việc làm thủ công là ở đó, cho dù để anh đứng đó nhìn cũng không học được. Nếu không sao gọi là tài nghệ? Thành phần kinh nghiệm trong đó rất lớn, Đơn Dũng cũng không lo.
Nhưng mà cô gái có thể chơi xỏ đám khốn kiếp kia thì không khỏi làm Đơn Dũng hứng thú.
Đơn Dũng nói là làm hôm nay y trở thành nhân viên đưa hàng cho mấy cô gái.
"Soái ca, sao anh còn chưa đi?"
Hôm nay chàng trai đưa hàng xếp dấm xong ngồi ở khoang sau xe, gác chân lên thành xe nhìn chằm chằm mấy em gái bắt mắt ở quầy bán dấm. Có cô gái không nhịn được hỏi, chàng trai này tuy hơi đen một chút, hơi quê mùa một chút, thực sự là rất ưa nhìn, ít nhất khiến các cô gái không ngại bắt chuyện.
Câu trả lời của chàng trai càng vừa tai:" Ông chủ Sử bảo tôi tới trông chừng cho các cô, nếu có người tới quấy nhiễu thì bảo tôi đuổi họ đi."
Ồ, xem ra ông chủ Sử Văn Vũ rất quan tâm tới cấp dưới, mấy cô gái ngạc nhiên, nhìn Đơn Dũng khá uy mãnh, thêm vào cái đầu đinh, đúng là có sức uy hiếp. Song mấy cô gái thành phố có tiêu chuẩn đánh giá nam nhân khác, nhìn một lượt anh chàng mặc áo công nhân, một cô xem thường:" Anh làm nổi không vậy, người ta là ông chủ của ông chủ Sử đấy."
"Không phải là ông chủ thì muốn làm gì thì làm, ảnh hưởng tới chuyện làm ăn thì bọn họ bị ông chủ của ông chủ của ông chủ xử lý." Đơn Dũng học giọng điệu cô gái kia trả lời, làm mấy cô gái bật cười, y nhìn bốn cô gái quả nhiên xuân lan thu cúc, mỗi người một vẻ, cao ngang nhau, trông như đám hoa tỷ muội. Đặc biệt là cô gái đứng giữa tóc búi gọn gàng, vóc người uyển chuyển, không nói nhiều nhưng tựa hồ rất có uy, chỉ huy mấy cô gái khác, xếp dấm thành hình thế nào, cốc đặt ở đâu, một không gian nho nhỏ mà bố trí cầu kỳ, khiến người ta nhìn thích mắt.
Tám giờ bắt đầu chuẩn bị, chẳng mấy chốc xong xuôi, rất nhanh gọn. Hôm nay vừa vặn là chủ nhật, nam nữ ở nhà ra ngoài mua rau cỏ, luôn có người đi ngang qua bị đoàn thể mỹ nữ thu hút, phần đông là nam nhân, không dừng lại mới là lạ đó.
Tranh thủ lúc tạm thời không có người, Đơn Dũng nhắm em gái nói nhiều nhất hổi:" Này mỹ nữ, nghe nói hôm qua các cô xẻo mấy ông chủ không nhẹ hả?"
Vừa hỏi câu này, ba cô gái châu đầu vào nhau cười rũ rượi, quả nhiên cô lắm mồm kia đáp:" Đúng vậy, đó là ông chủ Cái, tư thế rút tiền nhất định rất đẹp trai, có điều chúng tôi không nhìn thấy."
"Không đúng, ông chủ Đơn mới đẹp trai nhất." Cô gái này vừa nói, mấy cô còn lại cười càng dữ:
Đơn Dũng ngớ ra, hơi nhổm người lên:" Ông chủ Đơn nào?"