Ôi nương tử dấm, tính cách thất thường là chuyện dễ hiểu thôi, nhưng người ta là bà chủ, có tư cách đó, Ân Thục Vinh thì không, nên cẩn thận nói:" Giám đốc Đơn, chủ tịch Trịnh của chúng tôi tính khí không tốt, có chỗ nào chiêu đãi không tốt, anh đừng giận."
"Giận á, tôi giận gì chứ?" Đơn Dũng thoải mái nói, còn bổ xung:" Nữ nhân xinh đẹp, lại còn có chút bản lĩnh, không vênh váo mới là bất thường. Tôi mới nên thương các cô, làm việc dưới trường cô ấy không dễ chịu nhỉ, ha ha ha, nhìn các cô là tôi biết rồi."
Trong thang máy, hai cô gái ý đồ khuyên nhủ Đơn Dũng, ngược lại bị Đơn Dũng thương hại, không biết nói sao.
Trên đường đi bọn họ nhận được điện thoại của khách sạn, khách sạn do chính chủ tịch Trịnh đặt, không ngờ đặt ở khách sạn giá rẻ, giá phòng giảm giá chưa tới 200 một ngày. Ngay cả Tiểu Cái tới còn được ở khách sạn 5 sao, giá tới cả nghìn, hành vi này đúng là cố ý làm mất mặt giám đốc Đơn, hai cô gái lúng túng đưa Đơn Dũng đi. Đơn Dũng như không có chuyện gì, xách theo số hành lý ít ỏi vào gian phòng đơn sơ, lúc này trời đã tối.
Có điều chuyện chưa kết thúc, hai cô gái đi chiêu đãi bị gọi về công ty, chủ tịch Trịnh hỏi chi tiết, bao gồm nét mặt, bao gồm nói gì, hỏi nhất cửa nhất động của Đơn Dũng sau khi rời phòng cô. Câu vênh váo kia bị thư ký Lưu lỡ miệng nói ra, Trịnh Cẩm Thiền mặt phủ sương, vừa đuổi thư ký đi, lập tức nghe tiếng đổ vỡ trong phòng, chắc là giận thật rồi.
Thư ký Lưu lên xe giám đốc Ân, thở phào:" Sao thế nhỉ, buổi chiều còn tốt đẹp, không thể nào vừa ký kết xong lại làm người ta mất mặt chứ?"
"Lấy lại thể diện ấy mà, chủ tịch Trịnh ở Lộ Châu cụng đầu vào tường khắp nơi, phải mời chủ tịch cũ ra mới miễn cưỡng đạt được hiệp nghị gia công thay, giờ họ phải trông cậy vào chúng ta tiêu thụ, tất nhiên lên mặt rồi." Ân Thục Vinh hiểu mấu chốt trong đó, tiêu thụ là vua, ai khống chế đầu ra, nắm tiêu thụ là lão đại:
"Giờ tôi có chút đồng tình giám đốc Đơn, cái nhà máy nhỏ đó sớm muộn cũng treo biển Nguyên Nguyên." Thư ký Lưu thở dài, Ân Thục Vinh cười không đáp, trong mắt cô, dã tâm của nương tử dấm đâu chỉ có thế.
…………. ………….
Trịnh Cẩm Thiền ngày hôm sau làm biếng, đây là một trong số rất ít lần làm biếng của cô từ khi đi làm, cô dậy từ rất sớm, cố ý không rời giường, cô chuẩn bị xong từ sớm, lại cố ý không tới công ty. Dù sao cô là bà chủ, ở mặt này có thể tùy ý. Cho tới khi thư ký báo đợt hàng đầu tiên đã được đưa tới cho nhà phân phối các vùng, 9 giờ có thể đưa lên kệ hàng các siêu thị lớn. Theo kế hoạch trước khi trời tối tất cả siêu thị, cửa hiệu bán buôn đều sẽ xuất hiện sản phẩm mới của Nguyên Nguyên: Dấm Xan Xan.
Đối với chuyện này, cô không thể không để tâm, an bài toàn thể nhân viên trực ban của công ty hành động, tới siêu thị quen thuộc, khảo sát thực địa, lấy ý kiến trực tiếp. Bản thân cô tới chín giờ mới rời nhà, lái xe sới siêu thị Gia Nhạc ở trung tâm thành phố, kinh doanh nơi này là một người bạn của cô.
Người bạn này là nữ, cửa hàng trưởng của siêu thị, vì nghiệp vụ qua lại thường xuyên, tính cách hăng hái sôi nổi kia rất hợp với cô. Trịnh Cẩm Thiền giống trước kia, vào siêu thị không tìm người bạn kia mà trước tiên đi dạo quanh kệ hàng ở siêu thị. Đợi tới gần khu thực phẩm phụ, cô mỉm cười, siêu thị Gia Nhạc chuyên môn dọn ra một cái kệ bắt mắt bày toàn dấm mới của Nguyên Nguyên.
Đi đi ngang qua, xem lướt, dường như để cảm thụ tâm lý của khách hàng bình thường, thuận tay nhấc lên chai dấm Xan Xan có bề ngoài đẹp đẽ. Nói ra thì đây là ý tưởng bắt chước, thiết kế của sản phẩm mới học theo tính thực dục của dấm Hưởng Mã Trại, lại mượn yếu tố thời thượng của người cùng nghề trong tỉnh, tạo ra một chai dấm theo hình bóng bầu dục được thiết kế khí động học, so với hình dáng đơn giản thô sơ của Hưởng Mã Trại thì tinh xảo hơn không ít. Đương nhiên cô từng có ý trực tiếp dùng sản phẩm của Hưởng Mã Trại, nhưng cô lo thứ đó không thể nối tiếp thành công ở Lộ Châu. Quan trọng là thiết kế độc quyền đó làm khó cô, cô không muốn xuống nước đi thương lượng với người sáng lập Hưởng Mã Trại.
Đi qua rồi đi lại, cảm giác của cô không được tốt lắm, khi có vài vị khác thuận tay lấy đi vài chai dấm Thượng Thủy Tỉnh hoặc dấm Lão Trần, trong lòng cô có chút khó chịu. Vì mắt khách lướt qua thì hoàn toàn không chú ý tới sản phẩm mới, chứng tỏ thứ đó thiếu điểm nhấn thu hút ánh mắt của mọi người. Vậy thì làm sao tác động được tới thói quen mua sắm của mọi người.
Gấp gáp quá rồi, cái hạng mục này càng về sau càng xuất hiện nhiều vấn đề. Cô nghĩ thế nên dứt khoát đứng ngay gần giá hàng, không phải là lần đầu tiên làm việc này nữa, cô khởi đầu cũng là từ nơi này. Suốt hai tiếng tổng cộng có 12 vị khách chọn dấm, có ba người mua dấm Nguyên Nguyên, số dấm mới được tiêu thụ: 0.
Lúc này lo lắng nhiều ngày của cô rốt cuộc đã thành sự thực, ngay cả yêu cầu tối thiểu là thu hút được sự chú ý của khách cũng không làm được, sau này dù ném tiền vào quảng cáo cũng chỉ phí tiền. Cô chẳng mua gì cả, cứ vậy đi qua quầy thu ngân, vừa vặn gặp người bạn cửa hàng trưởng kia. Cô bạn kinh ngạc nói sao chủ tịch Trịnh cũng tới siêu thị của chúng tôi mua sắm, lại thấy cô không mua gì, lấy làm lạ, chẳng lẽ là đi dạo siêu thị.
"Tôi không phải tới đây để đi dạo, Tuyết Nhi, tôi hỏi cô chuyện này, cô đã thấy dấm mới hôm nay đưa ra thị trường ngày hôm nay chưa?" Trịnh Cẩm Thiền vừa đi vừa hỏi:
Tuyết Nhi gật đầu:" Thấy rồi tôi còn chuyên môn an bài không gian tốt nhất cho các cô."
"Cảm giác thế nào?"
"Tôi còn chưa thử."
"Không cần thử, không loại dấm nào có chất lượng hơn nó được. Tôi hỏi cô ấn tượng đầu tiên cơ."
"Ấn tượng đầu tiên à ..."
Không thấy cô bạn trả lời ngay được, điều này đã nói lên vấn đề, hẳn là chẳng có ấn tượng gì, Trịnh Cẩm Thiền ôm chút hi vọng cuối cùng hỏi:" Rốt cuộc cô nhìn thấy chưa?"
“Nhìn thấy rồi, có điều thực sự là không có ấn tượng gì cả, hơn trăm loại dấm, cả siêu thị có hàng vạn loại hàng, làm sao tôi nhìn cái đã nhớ ... Nhưng làm gì có đặc điểm gì, chẳng qua cũng chỉ là chai dấm thôi mà. Cô cần gì phải tự đi tìm hiểu, tôi nhân viên rồi gửi tin phản hồi cho cô là được." Tuyết Nhi coi như tán gẫu:
"Không cần đâu, tôi đi đây, thái độ này của cô mà còn cần phản hồi nữa sao?" Trịnh Cẩm Thiền vội vàng tạm biết, rời siêu thị lên xe đi mất:
Đi được chưa lâu thì có tiếng di động kêu tít tít thu hút, Trịnh Cẩm Thiền đỗ xe lại bên đường, thư ký Lưu đã gửi tin tức phản hồi cho cô, thiết kế mới mẻ, phản ứng tích cực, yếu tố thời thượng rất hút mắt ... Toàn là loại phản hồi thường thấy của nhân viên làm Trịnh Cẩm Thiền thầm thở dài, sợ là ở vị trí của cô chẳng thể nghe được nhưỡng lời nói thật nữa.
Gọi điện thoại về, cô rốt cuộc cũng hỏi tới hành trình của người từ Hưởng Mã Trại tới, không ngờ được tin, buổi sáng chưa đón người, lịch trình đã bị làm loạn. Nghe về cô sốt ruột về thẳng công ty, khi lên lầu thì thư ký đã đợi sẵn, báo cáo nhanh:" ... Giám đốc Ân tới gõ cửa không thấy, sau gọi điện cũng không liên lạc được, hỏi tiếp tân không rõ, khi chị về mới liên lạc được. Anh ta nói tìm bạn bè ở tỉnh thành chơi, chẳng mấy khi lên tỉnh thành, công việc gác đấy, chơi trước hẵng tính. À chúng tôi đã hẹn anh ấy, sau cơm trưa sẽ tới nhà máy chính ... Buổi trưa anh ấy ăn cơm cùng bạn, chúng tôi mời rồi, nhưng anh ấy từ chối.
Trịnh Cẩm Thiền đi vào văn phòng ngồi xuống, cô tạm thời ném Đơn Dũng đang tiêu diêu bên ngoài qua một bên, hỏi chuyện tin tức phản hồi. Thư ký Lưu nói đều là do người công ty đích thân tới hiện trường hoặc gọi điện thoại hỏi, phản ứng khá được. Báo cáo kiểm nghiệm cũng đã có, độ chua, độ ngọt đều hợp tiêu chuẩn, còn ở phương diện cảm giác khi ăn thì phải đợi nhiều phản hồi hơn, nhưng mà nhất định không kém.