Xem ra mọi người đều biết tin hôm nay quay phim, một lúc sau, ngay cả Thúy Vân và Lão Sài đang bận hạng mục nhà gỗ cũng tới. Tổ chế tác còn chưa thấy đâu, thế mà đám người không liên quan đã loạn rồi. Đạo cụ lần này đều là đặt làm, loại áo đỏ hoa trắng kia bây giờ khó thấy lắm, còn loại giày vài mũi vuông kiểu nữ của thế kỷ trước càng khó kiếm hơn, không biết Tống Tư Oánh kiếm đâu ra. Khi Tiểu Cái hỏi, cô nhỏ giọng giải thích, kiếm từ chỗ Đào Thiên Hạc, chẳng những làm đạo cụ, còn cho cô chọn tám người mẫu, có điều Tống Tư Oánh dặn Tiểu Cái, ngàn vạn lần đừng nói với Đơn Dũng.
Thực ra chẳng cần phải nói Lôi Đại Bằng nhận ra một cô gái từng ăn cơm với Đại Béo Lật Tiểu Lực, tên là Tinh Tinh. Lúc này tám cô gái tụ vào một chỗ ríu ra rít rít không ngừng, làm đám anh em tên sau thảm hơn tên trước, Trương Vệ Hoa mặt dày tới hỏi:" Thôn nữ ơi, em tên gì thế."
Bọn họ làm người mẫu gặp chuyện nam nhân trêu ghẹo thường xuyên, còn được huấn luyện chuyên môn đối phó với những tình huống này. Cô gái kia không đáp, chỉ hơi vén tóc cười nhẹ, nụ cười đó nói là thẹn thùng cũng được, bảo là mập mờ cũng không sai, tóm lại không khiến người ta khó chịu vì bị từ chối, ngược lại còn ngứa ngáy. Tống Tư Oánh trực tiếp ra tay đánh đuổi đám vô tích sự.
Gần đến trưa, một đội xe đi tới càng gây ra những tiếng ồn ào, trừ những chiếc camera ngắn dài như nòng pháo, tổ chế tác còn mang cả cần cẩu quay phim. Đạo diễn Tần xem hiện trường làm dấm, cực kỳ hài lòng, gọi diễn viên tới thử ông kính, oa, một đám thanh niên mình trần cao lớn cơ bắp cuồn cuộn, cứ như chiến binh Sparta làm ông ta giật mình, liên tục khen ngợi. Trong lúc mọi người ồn ào vây quanh mấy nữ diễn viên, Lôi ca thông minh nhất kiếm đâu ra cái bút, vạch áo khoác ra:" Ký tên cho tôi với, ký vào tim ấy, tôi ngày ngày ôm tim."
Lại một tràng cười vang lên, đâm ra chẳng ai để ý xe của Đơn Dũng và Trịnh Cẩm Thiền cũng đi cùng đoàn.
Đầu tiên là thử ống kính, đám thanh niên kia tới từ Sử Gia Thôn, hung hãn không cần phải nói, cơ bắp này không phải do luyện trong phòng gym ra, mà từ nhỏ lên núi chăn lừa, chặt thịt, bê vác mà ra, cân đối tự nhiên, không hề khoa trương, rất thật. Bên này phó đạo diễn hướng dẫn động tác cho đám thôn dân, phía bên kia các em gái người mẫu đi qua ống kính.
Đạo diễn Tần thi thoảng hô, lại lần nữa.
Các cô người mẫu đã quen với động tác thử ống kính này rồi, xoay người, hất bím tóc, vặn eo, dáng vẻ xinh đẹp. Trịnh Cẩm Thiền quay sang nhìn Đơn Dũng, Đơn Dũng xem rất kỹ, tựa hồ đang thưởng thức từng chi tiết. Có điều nhìn dáng vẻ thì Đơn Dũng không hài lòng, không chỉ y mà đạo diễn Tần cũng thế, ông ta bảo đám người mẫu dừng lại, quay sang nói nhỏ Đơn Dũng phía sau:" Bình thường thôi, không khác người của tôi là bao."
"Khí chất kém quá sao?" Đơn Dũng hỏi:
Đạo diễn Tần gật đầu, nghề ông ta tiếp xúc mỹ nữ vô số, dù xinh đẹp tới mấy thì ông ta nhìn một cái cũng lôi ra vấn đề.
Trịnh Cẩm Thiền không hiểu:" Tôi thấy không tệ mà."
Hôm nay cô tới đây với thân phận người bàng quan, có điều cô rất hài lòng, bày ra thế trận lớn thế này, cứ như thật vậy. Tần Vọng Xuyên lắc đầu liên hồi:" Không tự nhiên, mang tính chất nghề nghiệp quá cao, tôi đoán là người mẫu phải không? Dựa theo bản thảo thì phải mang tới cảm giác non nớt, ngây ngô, e lệ ... Mấy cô người mẫu này vị phong trần quá đậm, dạn dĩ quá rồi."
"Vị phong trần mà cũng nhìn ra được à?" Trịnh Cẩm Thiền không tin:
"Nam nhân nhìn nữ nhân khác cách nữ nhân nhìn nữ nhân ... Í, cô là ai?" Đạo diễn Tần tỏ ra hơi khó chịu vì có người cứ chất vấn mình:
Trịnh Cẩm Thiền đang định nói rõ thân phận, không ngờ Đơn Dũng chặn lại:" Đạo diễn Tần, em gái này thế nào?"
"Ừm." Đạo diễn Tần dùng ánh mắt chuyên nghiệp xăm xoi, Trịnh Cẩm Thiền bị nhìn rất thiếu tự nhiên, có điều về dung mạo thì cô luôn tự tin, vậy mà ông ta phun một câu:" Tàm tạm, thử ống kính xem."
"Mau mau đi thay trang phục." Đơn Dũng giục:
Nhưng chủ tịch Trịnh cầm tinh lừa, giục không đi, mắng làm ngược, trợn mắt lên với Đơn Dũng:" Anh bảo tôi thay thì tôi thay à? Anh nghĩ anh là ai?"
Đoán chừng là bất mãn với đánh giá tàm tạm của Tần Vọng Xuyên, Đơn Dũng chẳng rảnh mà đi tranh cãi với cô gái này, gọi lớn:" Tư Oánh, lại đây."
Tiếng hô này gọi được cả Tống Tư Oánh và Tiểu Cái tới, Đơn Dũng không nhiều lời đẩy Trịnh Cẩm Thiền về phía trước:" Chị Trịnh muốn thử ống kính, mau mau chuẩn bị y phục để thay, thử ống kính mà tốt thì quay luôn."
"Đi nào, chị Trịnh, chị mặc lên chắc chắn là rất xinh đẹp." Tống Tư Oánh nháy mắt ra hiệu với Thúy Vân, hai cô gái thêm vào Tiểu Cái, cùng đẩy Trịnh Cẩm Thiền rất miễn cưỡng lên xe. Tiểu Cái còn nháy mắt, đám quen biết Trịnh Cẩm Thiền đều vào hùa nói giám đốc Trịnh mà mặc trang phục thôn cô thế nào cũng chấn kinh bốn phương. Chuyện này được Đơn Dũng an bài trước, không chịu sẽ dùng biện pháp cưỡng ép.
"Quay hỏng đừng trách tôi đấy nhé." Đạo diễn Trần rào trước:
"Tiền thì vẫn trả, trách thì vẫn trách." Đơn Dũng bĩu môi, làm gì có chuyện không trách:
Hai người đang cãi nhau thì xe thay trang phục mở ra, Trịnh Cẩm Thiền thay bộ áo hóa bị Tống Tư Oánh đẩy xuống, giám đốc Trịnh thường ngày oai phong là thế, lúc này biến thành thôn cô rụt rè, đám Tiểu Cái đáng lẽ phải khen theo kế hoạch thì cười ngã lăn, thực sự tương phản quá lớn. Trịnh Cẩm Thiền xấu hổ che mặt muốn chạy, ai ngờ đạo diễn Tần sáng mắt, nhảy khỏi ghế đạo diễn kêu lên:' Đúng rồi, chính là bộ dạng này, cô ấy, chọn cô ấy."
"Mau mau giữ lại." Đơn Dũng bá đạo ra lệnh:
Thế là cả đám nữ nhân xúm tới đẩy Trịnh Cẩm Thiền ra trước ống kính, cô cực kỳ xấu hổ, như sợ hãi, mắt không dám nhìn ống kính, bước chân dè dặt như đi trên băng. Đơn Dũng cười như điên, cười chảy nước mắt, Trịnh Cẩm Thiền nghe thấy càng đỏ mặt, chủ tịch Trình tuy đã lên trường quay rồi, nhưng khi đó cô mặc bộ OL đắt tiền, thân phận là chưởng môn nhân công ty lớn, rất tự tin, lần đầu mặc bộ trang phục ngớ ngẩn này, không thích ứng được.
Nhưng càng như thế càng có cảm giác rụt rè bẽn lẽn của thôn cô, đạo diễn Tần hài lòng quá mức:" Chính cô ấy, chính cố ấy ... Chưa từng lên ống kính, không có cảm giác cố ý, rốt tốt ... Nào, tất cả im lặng, thử lần nữa, tập trung ánh sáng vào đây ... Cô gái kia, tới đây, tôi nói cho cô."
Vì đạo diễn Tần chưa biết chủ tịch Trịnh tên là gì, nên gọi trực tiếp là cô kia luôn, Tống Tư Oánh và Lưu Thúy Vân cứ sợ Trịnh Cẩm Thiền chạy mất, mỗi người một bên khen cô mặc bộ này xinh đẹp. Trịnh Cẩm Thiền nhìn thấy Đơn Dũng cười lăn cười như thằng ngốc không tiện nổi giận, tới trước mặt đạo diễn Tần. Đạo diễn Tần nói một phen những động tác phảm làm, rất đơn giản, đám hán tử vất vả làm việc xong, thôn nữ mang thức ăn tới, đặt khay có một chai dấm, cô rót cho đám hán tử, bị bọn họ nhìn chằm chằm, cười thẹn thùng.
Tựa hồ không khó, Trịnh Cẩm Thiền và một đám người mẫu nữ được một nữ diễn viên chỉ dần tìm cảm giác. Thi thoảng tiếng cười rộ lên, chủ tịch Trịnh quả nhiên không phải chỉ có hư danh, dần quen rồi, còn thấy thú vị. Về phần đám khốn kiếp không giúp được gì kia chỉ có thể đứng trong đoàn người vây xem mà chảy nước dĩ, bình luận em gái nào mê người nhất. Bàn đi tính lại một hồi, có lẽ là do thân phận của Trịnh Cẩm Thiền khơi lên cho nam nhân dục vọng chinh phục, ai cũng nói trông cô là thèm nhất.