Có người toàn thắng, nhưng có người thất bại triệt để.
Ví như Cao Triêu Đông đang đợi ở đầu đường cao tốc, ở huyện thành thì hắn cũng tính là nhân vật có tên có tuổi, hôm nay mất mặt lớn. Xe cảnh sát vừa đi mới phát hiện ra chẳng những cổng chào bị rạch, xe đón dâu cũng bị xì lốp. Bị phá tới mức đó, hắn cũng sôi máu, dẫn số xe còn lại đuổi tới nhà gái ở, trên đường còn gọi bạn ở tiểu khu phía nhà gái để hỏi thăm tình hình.
Rồi, tân nương đã bị người ta đón mất, vừa mới đi, hắn nhổ nước bọt vào mặt ông Lưu không thành cha vợ, có điều thân thích bên kia không chịu, lao tới đòi đánh nhau, may mà có người ngăn cản. Mối hận cướp vợ nuốt sao nổi, hỏi người báo tin phía nhà gái, được chỉ đường, hắn đoán chừng là đối phương lên đường cao tốc, dẫn đội xe đi đường tắt chặn đầu. Nhưng đợi mãi, bao nhiêu xe vù vù đi qua mà không thấy đoàn xe cướp dâu kia, một tiếng trôi qua, đối phương hẳn về thành phố rồi.
"Anh họ, đoán chừng không chặn được đâu, đi cả rồi." Một thanh niên trong họ tới gần Cao Triêu Đông nói, anh họ bị què thật chẳng dễ dàng gì, khó khăn lắm mới có được một hôn sự hai bên đều đồng ý, vậy mà cuối cùng còn bị người ta cướp mất:
Cao Triêu Đông tập tễnh đi mấy bước, nhìn mười mấy chiếc xe đi theo, có người nhà, có người trong trường, đều đang nhìn, chuyến này mất mặt quá rồi, hắn chán nản ngồi xuống:
Có một thân thích hùng hổ nói:" Triêu Đông, ba thằng gian phu kia còn ở đồn công an không, bọn chúng cố ý phá chúng ta, không bắt được chính chủ thì bắt bọn tiểu tốt cũng được. Bắt bọn chúng phải bồi thường, cả nhà Lão Lưu nữa, không bỏ qua cho chúng."
"Đúng, không thể bỏ qua được." Thêm nhiều thân thích kéo tới hò hét:
Thế là đám đông lại bị kích động, đoàn đón dâu khi thế hùng hổ kéo tới đồn công an, mười mấy cái xe kéo vào sân. Lãnh đạo trong đồn kéo ra ngoài, đồn trưởng chạy ra quát: "Này, này, làm cái gì thế hả, định tấn công cơ quan quốc gia à? Có chuyện gì thì nói."
Cao Triêu Đông không nói, mấy thân thích kéo lên, mỗi người một câu kể ngọn nguồn, đồn trưởng và chỉ đạo viên nhìn nhau, sau đó ngữ khí thay đổi, cẩn thận hỏi:" Thế làm giấy kết hôn chưa?"
"Có cưới hỏi đàng hoàng rồi, giấy tờ thì làm lúc nào mà chẳng được." Thân thích không thèm quan tâm:
Nói ra thì huyện nhỏ đúng là chẳng để ý thật, có quá nửa hôn lễ là kết hôn xong khi nào rảnh mới đi làm giấy chứng nhận. Thế còn là đỡ đấy, chứ có người sinh con rồi làm giấy khai sinh mới nhớ, cha mẹ chưa đăng ký kết hôn.
Cao Triêu Đông bực bội lắm, hôn sự này cũng có ý bức ép trong đó, nhà gái muốn giải quyết công tác xong mới kết hôn, nhà trai dứt khoát muốn kết hôn rồi mới giải quyết công tác. Hai bên đều sợ đối phương nuốt lời, bởi thế cho nên thỏa hiệp là làm nghi thức trước, làm thủ tục sau ... Ai mà ngờ đến lúc mấu chốt xảy ra chuyện.
Nghe thấy không có giấy tờ, chỉ đạo viên lên tiếng:" Thế là do các vị không đúng, chưa có giấy tờ thì luật pháp chưa thừa nhận là vợ chồng, đâu ra chuyện người ta cướp vợ chứ, đúng không?"
Cái này có khác gì bảo đeo bao cao su không tính là cưỡng bức, đám thân thích nổi nóng nhau nhao cả lên. Đồng trường hô lớn:" Này này, đừng kích động, các vị không tới chúng tôi còn đi tìm các vị đây, vừa rồi ai đánh người, thế là vi phạm điều lệ quản lý trị an đấy, đánh người ta bị thương rồi."
Thế nữa thì ai mà còn chịu được, đám thân thích bao vây đồn trưởng và chỉ đạo viên, nước bọt phun vèo vèo.
"Á à, bọn chúng tới phá hôn lễ, vậy mà giờ lại thành chúng tôi sai đấy à?"
"Đánh chết cũng đáng đời."
"Các anh còn bênh kẻ gây sự à?"
"Tôi đánh đấy, làm sao, làm sao nào?"
Đồn trưởng không chịu nổi phiền, hai tay giơ lên cao, rống lớn:" Dừng!"
Bên kia tưởng là đồn trưởng phải chú ý tới dân ý, chịu nhún rồi, ai ngờ đồn trưởng chỉ tay:" Được, tôi không quản nữa, láng giếng tranh chấp, các vị tự giải quyết với nhau nhé. Đối phương cũng tới rồi đấy."
Người bên Cao gia quay đầu nhìn, đúng là không dám nói nữa, ở đó có hai chiếc xe cảnh sát, xe thành phố; bốn chiếc xe thành quản, xe thành phố; còn cả hai chiếc xe van lớn, không biết ở đâu ra. Từ trên xe đi xuống có hai mươi mấy người mặc hai loại đồng phục, ngoài ra còn có một đám người nữa mặc trang phục công nhân, trong đó có mấy tên lực lưỡng như trâu mộng. Cả đám kéo tới trước mặt người Cao gia, không nói không rằng, mắt nhìn chằm chằm, ý tứ rõ ràng: Không phục thì định làm gì?
Phe gây chuyện đông người mà lại còn có hai loại đồng phục khó trêu chọc nhất, đám thân thích quay đầu nhìn Cao Triêu Đông, bộ mặt kiểu, nhìn tình thế này, e là có oan khuất cũng chẳng có chỗ mà kêu rồi.
Xưa nay kẻ ác luôn cáo trạng trước, kẻ ác luôn khó dây dưa nhất. Không chỉ đám người này, đồn công an cũng thả ba tên gian phu ra rồi, bị đánh thực không nhẹ, Lôi Đại Bằng đầu quấn băng, mặt sưng vù, đi lại không khác gì tân lang. Bạch Thụ Quang mắt sưng húp không thấy đâu nữa, Lật Tiểu Lực vì ăn đòn cuối, đối phương bận đi đón dâu nên không bị hủy dung, có điều đi lại cũng loạng choạng.
Sự tình nghiêm trọng rồi, ba tên béo gạt đám đông ra, tới trước mặt thân thích Cao gia, Lôi Đại Bằng hung dữ nói:" Muốn tìm lão tử tính sổ à, thế món nợ này tính sao?"
Rồi chỉ cái đầu bị đánh thành đều heo chất vấn, bên kia biết đối phương khó chọc, nào dám đáp lại. Lôi Đại Bằng kéo hai thằng tiểu đệ béo tới:" Xem đi, bị các người đánh thế thành thế nào đi, cái cầu này phải bồi thường 100 vạn, thiếu một xu không tha đâu."
Còn kéo quần Lật Tiểu Lực xuống:" Nhìn đi, nhìn kỹ đi, các người đúng là cầm thú, cái mông này cũng phải bồi thường 100 vạn ... Tôi nói cho các người biết, đợi đó, kiếp sau đợi các người nuôi.
Trương Vệ Hoa nhìn thôi cảm giác mặt mình cũng ê, thán phục năng lực chịu đòn của ba tên béo này, bị đánh như thế mà còn đứng lên được. Chẳng những thế lúc này còn uy phong trấn nhiếp toàn bộ Cao gia.
"Nhìn cái gì? Muốn gây chuyện à, lão tử là chuyên gia, chuyện ngày hôm nay, bất kể là công hay là tư, lão tử không tha cho các ngươi ... Thằng kia, thằng què kia, lão tử nhìn thấy mày, chính mày đá vào đầu tao." Lôi Đại Bằng nói là xông tới ngay tóm lấy Cao Triêu Đông định đánh, thân thích hoảng sợ, biến công thành thủ, chen chúc che chắn, không cho hắn đánh người:
Bấy giờ mới có vài dân cảnh đi ra, đứng ở giữa làm người hòa giải, người thì đóng kẻ ác, người đóng vai tốt. Không lâu sau thì hiệu trưởng Cao và thầy giáo Lưu cũng bị thông báo tới đồn, đám người từ thành phố xuống gây sự này rõ ràng lai lịch không nhỏ, đồn trưởng và chỉ đạo viên rất nể mặt, cười nịnh mời người ta lên xe, người ta còn không chịu đi, muốn làm hai năm rõ mười.
Lúc này tựa hồ phải kết thúc rồi, đồn trưởng mời hai ông già tới đứng cùng chỗ:" Thầy giáo Lưu, hiệu trưởng Cao, hai vị xem chuyện đã ầm tới mức này rồi, còn muốn thêm người biết nữa không, ầm ĩ nữa có khi người ta đưa lên mạng cả nước cười đấy. Tôi nghĩ hai vị hòa giải đi."
Lời đe dọa này quả nhiên hiệu quả thần kỳ, hai ông già liên tục nói được, được, thực sự không chịu nổi chuyện này nữa rồi. Có điều hiệu trưởng Cao đưa ra điều kiện phụ:" Không được kiếm chuyện với con trai tôi, cũng không được truy cứu người đánh ba tên kia. Đúng, còn nữa, tốn bao nhiêu tiền, phải trả về cho tôi."
Lần này tới đồn trưởng nói được.
Cao gia tuy mất thể diện, nhưng lấy lại được đại bộ phận tổn thất, hơn nữa sợ đám kia người đông thế mạnh, lại có bối cảnh sâu hơn, đành nhẫn nhịn. Còn thầy Lưu, đem hết sính lễ nhà trai trả lại, giải quyết được một tâm bệnh.
Trương Vệ Hoa hớn hở gọi điện báo cáo tình hình cho cha mình, đương nhiên câu nói nhiều nhất là đồn trưởng Lý giúp rất nhiều. Chuyện diễn biến đúng theo kế hoạch, vụ cướp dâu này giờ thành không khác gì tổ chức hôn lễ bình thường.