Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64495 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q3 - Chương 045
Nhà quê cuồng ngôn. (3)

❊ ❊ ❊

"Cô ấy đoán chừng hận không thể đích thân đuổi tôi đi ấy chứ, ở Lộ Châu tôi gặm sạch thị trường của cô ấy, ngay cả Mã Bỉnh Trung cũng bắt đầu bán dấm Hưởng Mã Trị rồi." Đơn Dũng cười lớn, đã liên doanh thành một nhà, đại lý Nguyên Nguyên sang bán hàng của Hưởng Mã Trại cũng không cần cố kỵ gì nữa. Tuy nơi đó vẫn còn dấm Nguyên Nguyên, nhưng căn bản là bán không nổi, khác gì chuyên kinh doanh dấm Hưởng Mã Trại đâu, giống như Hưởng Mã Trại tới tỉnh thành, chẳng ai ghé mắt.

Câu này làm Ân Thục Vinh uất nghẹn, có điều vì được chủ tịch dặn dò rồi, cô không dám làm phật ý tên say này, ngược lại đây cũng là một cơ hội, trực tiếp hỏi:" Phải rồi giám đốc Đơn, thiết kế và đóng gói của chúng tôi lần này, anh thấy có khiếm khuyết gì không?"

"Tốt lắm." Đơn Dũng trả lời rất nhanh, rõ ràng là có ý đối phó qua quít:

"Anh nên thắng thắn ý kiến nhé, dù sao chúng ta là đối tác, nếu lượng tiêu thụ mở rộng, anh cũng có lợi mà." Ân Thục Vinh dụ:

"Ý cô là muốn nghe tôi nói thật ấy hả?" Đơn Dũng lờ đờ say hỏi:

"Đúng rồi, chuyện này còn cần che giấu gì sao?" Ân Thục Vinh tỏ ra thành khẩn:

"Nói thật thì không dễ nghe đâu, quá tệ, hay dở gì các cô cũng là công ty lớn, sao như ăn trộm vậy, sao chép bên này một tí, bên kia một tí, moi chỗ này đắp chỗ kia làm ra thứ vứt đi. Cầm vào tay muốn cảm giác chẳng có cảm giác, muốn mỹ cảm thẳng có mỹ cảm, có ai mua mới là lạ, nhìn đã phát ớn ... Nếu mà có người mua thì đó là người mù." Đơn Dũng chẳng biết có phải do say rồi không chê bai thậm tệ:

Ân Thục Vinh rùng mình, lời này mà vào tai chủ tịch, có khi đuổi anh ta đi thật, nhưng đó là công sức mấy tháng của nhà thiết kế công ty, đúng là lọ đựng có mượn ưu điểm thiết kế mấy nhà, nhưng không hoàn toàn là sao chép. Bây giờ cạnh tranh bị đồng hóa nghiêm trọng, muốn khác biệt nào dễ.

"Đã bảo là không dễ nghe rồi mà cô cứ muốn hỏi cơ ... Về đừng nói thật, cứ nói là thiết kế mới mẻ, đóng gói đẹp đẽ, phù hợp với trào lưu thịnh hành, rất thu hút ánh mắt đại chúng ... À đúng rồi, đi khi bán không tốt, các cô nói thị trường đồng hóa, cạnh tranh kịch liệt, do thói quen khách hàng mà ra ... Ha ha ha ..." Đơn Dũng làm bộ làm tịch, bắt chước giọng điệu Trịnh Cẩm Thiền làm lái xe cũng cười lớn:

Câu này đúng là thường nghe thật, Ân Thục Vinh cười méo miệng:" Chủ tịch của chúng tôi sớm nhìn ra vấn đề rồi, đang có ý dùng quảng cáo át đi ấn tượng cũ, băn khoăn là, đóng gói kiểu này có đáng đầu tư lớn vào quảng cáo không? Có tác dụng cùng nâng cao tiêu thụ các loại dấm khác không? Giám đốc Đơn thấy sao?"

"Các cô định đầu tư bao nhiêu vào quảng cáo?"

"Bình thường thì mỗi năm trên 100 vạn, nếu như có sản phẩm mới đưa ra thị trường, riêng sản phẩm mới chừng 50, 60 vạn, nếu như thấy tiền cảnh tốt có lẽ sẽ nâng lên."

"Cho tôi 100 vạn, tôi nghĩ cách cho cô, nếu đưa tôi 200 vạn, tôi bán hết sạch dấm trong kho các cô." Đơn Dũng phả ra hơi rượu nồng nặc tuyên bố:

"Xì!" Ân Thục Vinh nghe y nói lời ngông cuồng thì bực mình nhất thời quên luôn cả phải tôn trọng khách:

Đơn Dũng vẫn cười:" Cô xem, cô có tin đâu, tưởng tôi không nhìn ra à? Tâm tư của chủ tịch Trịnh căn bản không phải là ở chuyện hợp tác giữa hai nhà, cô ta có mục đích khác, kỳ thực cần gì phải thế chứ? Chỉ cần bán tốt dấm thôi là cô ta đủ giàu, thị trường lớn như vậy còn lo không kiếm được tiền sao?"

"Chúng tôi không phát hiện ra chủ tịch Trịnh có ý đồ gì khác, vậy mà anh lại phát hiện ra à? Xì, chị ấy có ý đồ gì chứ?" Ân Thục Vinh không tin, tất nhiên cũng không thèm hỏi cao kiến có thể bán hết dấm của Đơn Dũng là gì:

…… ….

Cùng lúc đó ở một phòng bao nhà hàng Tứ Xuyên tại Lộ Châu.

"Các anh em yên lặng, nghe tôi nói đã."

Cái Đình Giáp khó khăn lắm mới tụ tập được đám anh em lại, tiếp đó liền nhận ra, năng lực lãnh đạo của mình thực sự là quá tệ, chẳng ai thèm nghe hắn nói. Đổng Vĩ và Trương Vệ Hoa bàn tán với nhau về gái, Đại Béo và Nhị Béo thì chảy dãi, đoán chừng nghĩ xem hôm nay nên ăn gì, xẻo bao nhiêu. Tống Tư Oánh đang cầm gương trang điểm lại, cán bộ quốc gia Lôi Đại Bằng còn chưa tới. Nếu không phải là hắn mời khách, đoán chừng chẳng gọi được ai cả.

À hôm nay có một người ngoài, Mã Bỉnh Trung đại lý phân phối của Nguyên Nguyên ở Lộ Châu, nhìn đám người phá hỏng chuyện làm ăn của mình, ông ta cảm giác mình thua oan quá.

"Tôi bảo này Tiểu Cái, có phải cậu định soán ngôi làm lão đại không? Đản ca không có nhà, cậu dám tụ tập nhân mã, định làm gì?" Trương Vệ Hoa tuy là cảnh sát nhưng ăn nói rất thổ phỉ:

Đổng Vĩ cười gian:" Cũng không phải là không được, Tiểu Cái, chỉ cần cậu phục vụ anh em thư thái, chúng tôi sẽ ủng hộ cậu, nên nghĩ kỹ tiết mục sau khi ăn đi."

"Tôi cũng đi, tôi cũng đi." Đại Béo, Nhị Béo sán tới góp vui, vết thương trên người đã lành rồi. Tống Tư Oánh cười khanh khách, ra sức đổ dầu vào lửa, nói chướng mắt Đơn Dũng lâu rồi, làm gì cũng không chịu thương lượng trước với người ta, mọi người cùng đứng lên lật đổ y.

Tiểu Cái nhìn phòng bao biến thành cái chợ thì tức giận, định vỗ bàn thì cửa mở ra, Lôi ca tới rồi, còn khoác vai Tư Mộ Hiền, ra cái vẻ lãnh đạo xua tay nói:" Các đồng chí vất vả rồi, mau gọi món đi, lãnh đạo đói rồi đấy ... Hiền đệ, ngồi đi ... Ồ, vị này là ai?"

Giới thiệu vài câu, té ra là người của Nguyên Nguyên, vì Ân Thục Vinh và Cái Đình Giáp cùng đưa ra lời mời, nên Mã Bỉnh Trung tham gia buổi tụ họp này. Còn vệ gọi món thì quy củ cũ, mỗi người gọi một món, riêng thứ hàng ăn Lôi Đại Bằng gọi ba, khi gọi rượu, Tiểu Cái can:" Hiện Đản ca một mình xâm nhập đất địch, chúng ta làm hậu phương phải vững vàng."

"Thôi đi, đất địch là đội nương tử quân, anh ấy còn chẳng mong bị người ta bắt về tra tấn ấy chứ." Trương Vệ Hoa bĩu môi:

Cả đám cười rộ lên, Lão Mã nghe khó chịu, may mà Tống Tư Oánh lên tiếng mắng cả đám vài câu, an ũi Lão Mã. Tiểu Cái liền bỏ luôn phần phát biểu mở màn, không dám nói thừa luôn, trực tiếp đem sản phẩm mới của Nguyên Nguyên đặt lên bàn. Đấy, đây chính là chủ đề ngày hôm nay, nhìn tạo hình, đánh giá ưu khuyết, chỉ ra điểm đặc trưng đi. Mã Bình Trung là người thành thật, nói là chấy ở trên người mình không biết ngứa, vấn đề phải người khác mới nhìn ra, trước kia mỗi lần đưa ra sản phẩm mới đều có hoạt động trưng cầu ý kiến này.

Có Tống Tư Oánh duy trì hiện trường, vì thế đám sứt môi lồi rốn nhìn cái chai mà Tiểu Cái đặt giữa bàn, vì so sánh còn đặt thêm cả chai hai vòi của Hưởng Mã Trại, để mọi người đánh giá hơn kém, vì vấn đề này còn chuyên môn mời cả Tư Mộ Hiền.

Nói ra thì cũng không tệ, Mã Bỉnh Trung nghĩ thế, logo là người gánh dấm, thân chai đi ngược lại thiết kế vuông vức truyền thống, tạo hình kiểu giọt nước rất có mỹ cảm. Theo ông ta thấy, so với chai đựng dấm của Hưởng Mã Trại thì ít nhất cũng là mỗi bên có đặc sắc riêng.

"Ai nói trước nào?" Tiểu Cái hỏi:

Chẳng ai tiếp lời hết, đám anh em này nói tới đánh nhau, nói tới ăn thì năng lực cũng phá cao, nhưng nói tới động não thì quá tệ. Hắn cố ý không hỏi Tư Mộ Hiền mà nhìn Tống Tư Oánh trước, Tống Tư Oánh cau mày nhìn đi nhìn lại:" Tôi thấy cũng được mà, tạo hình của chúng ta đơn giản hơn, còn Nguyên Nguyên đẹp đẽ hơn một chút."

"Đại Béo, cậu nói đi."

"Từa tựa như nhau thôi, có gì để nói đâu, ăn dấm chứ đâu phải là ăn chai."

"Nhị Béo."

"Tôi đồng ý với ý kiến của Đại Béo." Nhị Béo còn chẳng thèm động não, trả lời như thế mà được cả đám vỗ tay ào ào hưởng ứng làm Tiểu Cái lo, tập trung cả đám lại thế này cũng chẳng ích gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »