"Đúng là có tiền có thế dễ làm việc, chúng ta thì vắt óc suy nghĩ, tính toán đủ mọi người, người ta nói một câu thôi là lấy về được." Khổng Tường Trung nói đầy hâm mộ:
Tần Quân Hổ tiếp lời:" Công ty địa ốc dưới trướng chủ tịch Lương muốn khai phát nhà ở tại khu vực này, nếu không phải ông ta nhìn trúng kho lạnh thì đã lười chẳng muốn giúp chúng ta."
"Cơ mà như vậy cũng không tệ, hay dở gì ông ta cũng cho một khoản tiền. Tôi nói này Quân Hổ, anh thực sự định bỏ tất cả tiền vào đầu tư Lư Nhục Hương à?" Khổng Tường Trung hỏi, kế hoạch luôn không theo kịp biến hóa, vốn là một màn kịch, giờ lại thành thật:
Tần Quân Hổ có chút tức giận:" Không mua thì phải làm sao? Chủ tịch Lương làm trung gian, hôm qua tôi đi gặp ông ta, không ngờ lão già họ Liêm ở đó, đúng là gừng càng già càng cay, có thể ông ta đã phát hiện ra thủ đoạn của chúng ta, đi trước một bước lấy lòng chủ tịch Lương, nói không chừng hứa hẹn lợi ích gì đó ... Mua thì cũng chẳng sao, nhưng mà để lão già đó được lợi, tôi hận không thể tự tay bóp chết ông ta."
"Thôi bỏ đi, anh không có gan đâu, tới Triệu Hồng Kỳ mà anh còn chẳng ra tay được, huống hồ là nhân vật ảnh hưởng lớn như Liêm Kiến Quốc, buổi tối có vũ hội, đi không?" Khổng Tường Trung đổi đề tài, ông ta nhắc tới vũ hội do chủ tịch Lương tổ chức, ăn mừng sự hợp tác của các nhà:
Tuy tức giận, cơ mà Khổng Tường Trung vẫn gật đầu, yếu ớt nói một câu:" Đi đi, nếu cứ tiếp tục không có thu nhập, tôi sợ chúng ta không vận hành nổi nữa, không niềm nở tươi cười sao được. Đi thôi, có gì mà nhìn đâu, không bao lâu nữa sẽ rỡ bỏ toàn bộ."
Khổng Tường Trung xoay vô lăng, Tần Quân Hổ cảm xúc ngổn ngang quay đầu đi, không nhìn nơi mình đã phấn đấu cả đời nữa.
Kho lạnh càng lúc càng loạn, bên cho thuê đột ngột thông báo di dời, những thương hộ nhỏ gửi hàng ở đó cuống lên, người tạm thời không có chỗ gửi hàng tới nói lý với kho lạnh, cãi vã cả buổi sáng. Có người chuyển đi, có người chưa, đến trưa Lừa Trọc được Tần Quân Hổ cử tới khống chế kho lạnh liền cắt điện, có chuyển không, không chuyển thối ra đó, có người không phục muốn đánh nhau, mấy chục tên lưu manh kéo tới. Vấn đề khiến bên trên đau đầu được phía dưới giải quyết triệt để trước khi trời tối.
Mặt trời ngả về phía tây, chia đi tia nắng cuối cùng còn sót lại, một chiếc Audi màu đen đi chầm chậm trên đường Anh Hùng, Đào Thiên Hạc lái xe chọn một chỗ còn trống đỗ lại, không tắt mày, đợi cha nói. Đào Thành Chương không hề có ý định xuống xe, chỉ thất thần nhìn Lư Nhục Hương như nhìn miếng thịt bị người ta khoét đi mất, hai hàng nước mắt đục ngầu không kiểm soát được cứ thế tuôn ra.
Con gái nhất thời luống cuống, khuyên:" Cha lại thế rồi, không phải đã giao hẹn, chúng ta không nhắc tới chuyện này nữa sao?"
"Ừ, giao hẹn rồi." Đào Thành Chương mất kiểm soát cảm xúc trước mặt con gái, xấu hổ lau nước mắt:" Nếu sớm biết thế này, năm xưa đã khác, chúng ta hại một nhà tử tế, cuối cùng rơi vào kết cục thế này là đáng tội."
"Bọn chúng làm ác nhiều cũng bị trời phạt thôi, cha vất vả kinh doanh bao năm, để Liêm gia độc chiếm, cuối cùng còn đổ hết lỗi lầm lên cha, đến con cũng tức giận." Đào Thiên Hạc phẫn nộ, tới lúc sắp kết thúc tới cả mới phát hiện ra họa không tới từ bên ngoài, mà chính là kẻ cộng tác bao năm. Đào Thành Chương hai tay dâng lên cổ phần không có nghĩa là chạy thoát, Liêm Kiến Quốc lấy kho lạnh ra gây áp lực, bắt Đào Thành Chương và Tiền Trung Bình trả tiền cho Tần Quân Hổ, nếu không chẳng cần Tần Quân Hổ bóc trần, ông ta sẽ đại nghĩa diệt thân, công khai chuyện này.
Không sợ kẻ địch mạnh như hổ, chỉ sợ đồng đội ngu như heo, tên ăn hại Tiền Trung Bình sợ hãi lập tức bỏ tiền ra, Đào Thành Chương trừ thở dài thì chẳng còn gì để nói. Mọi việc đã kết thúc, giờ nghĩ lại mới thấy Liêm gia căn bản cho coi đám người cộng tác bọn họ là trâu ngựa, hùng hục làm việc mang về lợi ích, một khi hết lợi ích thì ném đi, không cần biết anh thế nào.
Đào Thành Chương nghe con gái nói vậy thì khuyên:" Đừng trách người khác, chỉ tại cha quá tham thôi, luôn ham muốn thứ không phải của mình, làm việc quá sức mình ... Giờ hay rồi, chỉ còn lại nắm xương già này."
"Cha, đừng nói lời nhụt chí như thế, con nuôi cha được mà." Đào Thiên Hạc ngẩng cao đầu tuyên bố:
"Ha ha ha, tốt, đời này xem như cha còn có chút thành tựu ... Đi thôi, chúng ta về nhà với mẹ con, cha không kinh doanh nữa, vui nhất là bà ấy." Đào Thành Chương hết khóc lại cười:
Đào Thiên Hạc xoay vô lăng, nhìn Lư Nhục Hương tối om om, không lưu luyến nữa, nhưng cha cô dồn hết tâm huyết cả đời vào đây, sao có thể buông tay.
Đi sớm bớt đau khổ.
Phố xá lên đèn, đèn nhiều như sao trời chiếu bãi cỏ xanh biếc của Di Long Loan trông vô cùng đẹp mắt. Đúng 8 giờ, khách nhận lời mời lần lượt tới hội sở Thịnh Thế, rất bất ngờ là chủ tịch Lương Côn Kiêu và hội trưởng Lý Mân Liên đích thân đón khách, làm khách tới đều kinh sợ.
Lý Mân Liên mặc bộ váy dạ tiệc trắng muốt khoe lưng trần gợi cảm làm bạn bên cạnh Lương Côn Kiêu. Nếu ai không biết còn tưởng là một đôi tài tử giai nhân, Lương Côn Kiêu tuổi đã ngũ tuần hôm nay trông hết sức trẻ trung, tinh thần lai láng, niềm nở bắt tay hàn huyên với khách.
Sài Chiêm Sơn đứng ban công nhìn xuống sân, có không ít gương mặt quen thuộc, Phương Vạn Long đi cùng con trai, đoán chừng dẫn con trai đi mở mang tầm mắt. Tiếp đó cha con Liêm gia bắt tay hàn huyên với Lương Côn Kiêu, trông chẳng giống mới quen biết mà như bạn cũ lâu năm. Rồi Vương Nghĩa Hào dẫn theo vợ, tiếp đó nữa là Vương Trác, chỉ tịch liên hiệp công thương. Sài Chiêm Sơn nghe đồn ông già này năm xưa có một cái mỏ, thời khai thác bừa bãi nổi lên, bỏ tiền ra mua thân phận, chẳng có thực quyền gì, nhưng dù sao cũng là nhân vật giới chính trì. Sau đó tới hai người mà hắn không nhận ra, tám thành là người phía Lương Côn Kiêu, hắn chẳng hứng thú đi làm quen, trong vòng tròn này, hắn là người ngoài.
Đột nhiên hắn nhớ tới câu nói của Đơn Dũng, nói y chỉ là người ngoài, nhưng hắn tin tên người ngoài cuộc đó tuyệt đối không chỉ đứng nhìn. Y sẽ làm gì? Làm thế nào đây? Hết thảy đều kết thúc rồi, chủ tịch Lương nhìn trúng kho lạnh, Liêm gia vội vàng buông tay, hai bên trao đổi với nhau, xóa hết ân thù, chuyện cũ không nhắc tới, mọi người đều vui, và thực tế là tất cả bọn họ đều rất vui vẻ.
Nhưng bọn họ dường như bỏ quên một người rồi, đó có phải là kết cục mà y muốn hay không? Có lẽ những người này cho rằng Đơn Dũng chỉ là quân tốt đã dùng xong vứt đi được rồi. Giờ ba phía chủ tịch Lương, Tần Quân Hổ, Liêm gia, ba nhà này đều muốn bảo vệ kết quả, hẳn không cho ai phá đám đâu, một mình Đơn Dũng mà lật được thế lực khổng lồ này sao?
Nghe rất buồn cười, cơ mà sao hắn vẫn thấy e dè.
"Anh Sài, sao lại ở đây?" Có người gọi:
Sài Chiêm Sơn quay đầu lại thấy Lý Bằng Vũ, cái tên trông giống đám trai bao ở Duy Đặc của hắn, hắn chẳng có tí thiện cảm nào, vẫn cười nói:" Đứng hóng mát."
"Không xuống dưới chơi sao? Hôm nay nhiều tiết mục lắm." Lý Bằng Vũ mời, tay còn cầm chén rượu:
"Không cần, tôi là kẻ thô lỗ, tới nơi đó sợ dọa khách chạy mất." Sài Chiêu Sơn ra hiệu thể hiện vóc dáng và thể hình quá uy mãnh của mình, hắn là nam tử mang đúng đặc sắc Lộ Châu, người thường không tiếp nhận nổi:
Lý Bằng Vũ biết thân phận của hắn không tiện xuất hiện chỗ công khai, thừa cơ nâng ly nói:" Cám ơn anh Sài luôn chiếu cố mọi người."
Sài Chiêm Sơn cụng ly với hắn: "Khách khí gì chứ, giám đốc Tần đã nói, tôi phải nể mặt, đều là đồng hương cả mà. À, giám đốc Lý, có câu này tôi luôn giữ trong lòng, không biết hỏi anh có thích hợp không?"