Phập! Dao đâm xuyên qua váy, tiếng động đó như sấm nổ bên tai Đơn Dũng, máu bắn lên mặt y, tay y vươn ra cứng đờ. Ở xa, Đào Thiên Hạc hai tay nắm chặt chuôi dao đâm vào ngực, máu theo thân dao chảy ra ngoài.
Y ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt tuyệt mỹ đó một giọt nước mắt trong veo nhỏ xuống, nhỏ lên tay Đơn Dũng, lạnh ngắt.
"Tiểu Hạc ... Hu hu, con ơi ..." Đào Thành Chương muốn đỡ con gái, tay run lẩy bẩy, không dám đỡ, nước mắt ào ào, bi thương dâng lên gào khóc:
Đơn Dũng đã ôm Đào Thiên Hạc vào trong lòng, quát Thú Y đang ngây ra:" Thú Y, làm sao bây giờ?"
Thú Y chính là tên cầm dao trông như bệnh nhân giai đoạn cuối, bây giờ mới hoàn hồn, chạy tới xem, vết tương chếch xuống bụng, ông ta lấy lọ thuốc bột rắc lên, khẩn trương nói:" Đừng rút ra, mau đưa tới bệnh viện, bị thương tới nội tạng rồi."
Đơn Dũng ôm Đào Thiên Hạc đã co giật, rống:" Mở cửa!" Sử Nhị Lăng mở cửa rồi chạy ra bấm thang máy, bên ngoài náo loạn không biết chuyện gì xảy ra, đợi cửa mở thấy toàn máu là máu, bảo an sợ nhũn chân, hét:" Giết người, giết người."
Tiếng hét vang lên, người phía dưới nghe thấy xôn xao cả lên, có người thò đầu nhìn, có người bị chặn lại, Thú Y quát lớn, một đám hán tử xông lên chặn lối, ai đi tới đánh đập lăn sang bên.
Lúc này còi xe cảnh sát mới vang lên, bốn năm xe cảnh sát giờ mới tới, vừa vào gặp ngay Đơn Dũng bế Đào Thiên Hạc chạy ra, vừa nhìn thấy cảnh này thì tránh sang nhường đường.
Đơn Dũng chạy ra sân không thấy xe, cuống lên:" Con mẹ nó, xe cảnh sát của đứa nào đây, mau cứu người."
"À, đây, đây .... Tới đây." Một cảnh sát tốt bụng chạy đến mở cửa xe, quát mọi người tránh đường, cấp tốc phóng tới bệnh viện:
Ở trên xe, Đơn Dũng thở dốc, còn chua hết kinh hoàng, Đào Thiên Hạc cựa quậy, y vội vàng đối tư thế để cô nằm thoải mái hơn. Lúc này rốt cuộc Đào Thiên Hạc nhận ra sự lo lắng, sự ôn nhu che giấu rất sâu trên mặt Đơn Dũng, lòng cô trở nên bình lặng, tay đưa ra, khẽ vuốt ve mặt Đơn Dũng, khẽ nói:" Anh hứa với tôi đi, đừng làm khó cha tôi ... Ông ấy thực sự rất hối hận."
"Tôi hứa, tôi hứa mà ..." Đơn Dũng gật đầu, nước mắt trào ra ngoài, nỗi đau thấu tim làm y không nói thành lời:
"Đừng lừa tôi, tôi biết anh luôn lừa tôi ..." Đào Thiên Hạc yếu ớt nói, bàn tay yêu thương vuốt ve gương mặt đen đúa ram ráp, mắt vạn phần quyết luyến, lẩm bẩm:" Tôi biết, trong lòng anh có tôi, anh cố ý lừa tôi, cố ý không để ý tới tôi, tôi biết ... Tôi biết anh không bỏ qua được chuyện cũ, nhưng tôi không biết phải giải quyết thế nào ... Xin lỗi."
Âm thanh yếu ớt hòa cùng với tiếng khóc của Đơn Dũng, rốt cuộc bàn tay đó mềm đi, từ từ trượt xuống, mặt lại mang nụ cười an ủi, Đơn Dũng cầu khẩn:" Nhanh, nhanh lên chút ... Cô ấy không chịu nổi nữa rồi .... Đào Đào, mau nói đi, mau tỉnh lại đi, sau này tôi không lừa cô nữa, tôi đưa cô đi xuồng máy, đi đập nước câu cá, tôi nướng cá cho cô ... Tỉnh lại đi mà Đào Đào ..."
Tiếng khóc xé lòng cùng với thú hận bao năm biến thành nước mắt tuôi ra như mưa, Đơn Dũng gào khóc gọi tên Đào Đào, thế nhưng gương mặt xinh đẹp ngày nào đã trắng bệch không còn nụ cười tinh nghịch như trước. Đơn Dũng đau đơn khôn xiết, húc đầu vào thành xe, hận không thể thay cô nằm đó.
Tiếng còi cảnh sát chói tai vang vọng tới bệnh viện gần nhất, được cái tốc độ của 110 và thông tin ở thời này đã hiện ra uy lực, xe vừa dừng một cái, có ngay giường cấp cứu đẩy tới. Đơn Dũng vừa khóc vừa đặt Đào Thiên Hạc lên giường, đoàn bác sĩ đẩy nhanh vào phòng cấp cứu. Cửa đóng lại, ngăn cách Đơn Dũng và viên cảnh sát ở bên ngoài, lúc này Đơn Dũng mới trút ra một hơi, hai chân mềm nhũn ngã xuống."
Viên cảnh sát đỡ y ngồi xuống ghế, quan tâm hỏi:" Xảy ra chuyện gì, vì sao cô ấy bị thương?"
"Tự đâm, tôi ép." Đơn Dũng máy móc đáp:
"Thế báo cảnh sát nói có người gây rối, là ai, anh có nhìn thấy không?"
"Người gây rối là tôi."
Viên cảnh sát tưởng y thần kinh bất thường nên không hỏi nữa, không ngờ di động vang lên, nhận điện thoại rồi trố mắt nhìn Đơn Dũng, từ thương hại chuyển sang phẫn nộ.
"Muốn bắt tôi thì đợi một lúc, tôi phải đợi Đào Đào tỉnh lại."
Đơn Dũng ngẩng đầu lên nhìn một cái, đôi mắt như của người chết đó làm cảnh sát sợ hãi, hắn biết, nghi phạm đang ở trạng thái cực kỳ bất ổn, ngàn vạn lần không thể kích thích ... Vì thế hắn nghĩ một cách trung gian, lấy còng ra, một đầu còng vào tay mình, một đầu đưa ra, Đơn Dũng đờ đẫn nhìn đèn đỏ phòng cấp cứu, cảnh sát còng mình cũng không biết.
........... ......... ..........
Khi đại đội cảnh sát bao vây nhà hàng lẩu Lư Nhục Hương thì bảo an và thôn dân đã chạy sạch rồi, đầu tiên là cảnh sát 110, năm phút sau là cảnh sát vũ trang kéo tới. Có điều mang đại pháo bắn ruồi rồi, không hề có phản kháng, họ chạy thẳng lên tầng bốn, bàng hoàng, ba người nằm trên mặt đất, hai người co ra ở góc tường, một người quỳ giữa phòng miệng lẩm bẩm gì đó. Mà kẻ hành hung thì đang uống rượu hút thuốc, nằm bên cạnh là một người bị hai con dao đâm vào ngực.
Hiện trường vô cùng quỷ dị.
"Có gan đấy, giết người mà không chạy ... Giơ tay lên, còng lấy ... Chú ý bảo vệ hiện trường."
Cảnh sát đi đầu hất hàm, hai cảnh sát như đối diện với thiên binh vạn mã, cầm súng chĩa về phía hung thủ, hung thủ uống ngụm rượu cuối cùng, giơ cao hai tay, khi cảnh sát còng tay mình thì ông ta quay sang phun rượu vào mặt người chết, thái độ ngông nghênh.
Cảnh sát chùm đầu dẫn nghi phạm đi, sau đó cấp cứu 120 tới nơi, mấy chiếc cáng lần lượt đặt bên ba người nằm trên mặt đất.
"Mạch chưa tới 40, tiêm ngay một mũi ... Mà khoan, không được tiêm, ông ta từng phẫu thuật tim."
"Tăng áp lực, thông báo cho xem cứu thương, bệnh nhân kích động quá đổ, gây tắc mạch máu."
"Nơi này, đặt lên từ từ."
"Í, người này mạch bình thương, vết thương, hả .. Vết thương... Á!"
Tiếng hét chói tai làm cảnh sát cầm súng xông vào, cảnh tượng nhìn thấy làm họ suýt sợ hãi tới suýt cướp cò, cái xác chết bị đâm hai nhát dao vào ngực ngồi dậy, kinh hoàng nhìn thấy cảnh sát áo đen chĩa súng về phía mình, Liêm Tiệp sợ hãi hét lên.
Hắn không hét còn đỡ, vừa hét một cái làm cô y tá bên cạnh sợ tới xỉu luôn, Tôn Tồn Trí, Tiền Trung Bình, Cát Thu Sơn thấy Liêm Tiệp sống lại, chân mềm nhũn ngã lăn ra đất.
....... ..........
Trong bệnh viện, xe cảnh sát tụ tập ngày một nhiều, đợi mấy người kia được đưa tới bệnh viện thì người bị thương còn chưa tỉnh. Hành lang toàn là cảnh sát, đột nhiên có tiếng khóc của nữ nhân, rồi tiếng Đào Thành Chương gọi tên con gái.
Đơn Dũng lúc này mới tỉnh lại, nhìn về phía âm thanh đó, cảnh sát nhường đường, cặp cha mẹ kia suýt nữa xông vào phòng cấp cứu, bị cảnh sát ngăn lại. Người mẹ nhìn thấy Đơn Dũng bị còng thì lao tới cào cấu, cắn xé chửi rủa.
Không ai nghe thấy bà ta gào khóc cái gì, nhưng không ai ngăn cản, Đơn Dũng ngồi đó như hóa đá, chẳng có chút phản ứng nào.
Trong lúc đang náo loạn, tinh một tiếng, đèn đỏ hóa xanh, Đơn Dũng như sống lại, đứng bật dậy kéo theo cả viên cảnh sát. Bác sĩ đi ra, tháo khẩu trang, nói với những ánh mắt cấp thiết nhìn mình:" Tỉnh lại rồi, may mà đưa tới kịp thời ... Được rồi, tránh ra, bệnh nhân bị thương tới nội tạng, vừa mới thoát khỏi nguy hiểm.
Y tá đẩy Đào Thiên Hạc thở ô xi đi ra, cô còn chưa tỉnh, Đơn Dũng thở phào nhìn cặp cha mẹ đi theo giường con gái
"Đi thôi.
Viên cảnh sát giật còng tay, Đơn Dũng trợn mắt, có điều thành thật đi theo, lên xe cảnh sát, rời khỏi bệnh viện.
"Thằng đó ghê thật, đưa liền một lúc 4 người vào phòng cấp cứu, một người chưa tỉnh." Một cảnh sát nói:
"Nghe trong đội nói, kẻ giết người còn ngồi ở hiện trường uống rượu, đúng là loại người nào cũng có." Đồng nghiệp rùng mình:
"Giết cái đếch, thằng bị đâm hai nhát ngồi bật dậy, làm y tá sợ xỉu luôn ... Đoán xem, người bị đâm không cần cáng, người đi cứu thì cáng mang về, đúng là tà môn, xảy ra chuyện quái gì không biết."
Bàn tán xôn xao, có điều chẳng ai nói chuẩn xác được chuyện gì xảy ra, chỉ biết một vị vừa đưa vào bệnh viện, đi chân đất chạy ra, đuổi theo xe cảnh sát, vui sướng hô lên:" Đợi đã, đợi đã ... Tôi muốn tự thú, tôi muốn khai ... Chú cảnh sát đợi tôi với."
Là Tiền Trung Bình, thấy bộ dạng ngu ngốc của ông ta, chẳng ai thèm để ý.