" Xem ra tôi nói đúng rồi, tim người đều làm bằng thịt cả thôi, nếu là thịt thì có điểm yếu, ví như bạn bè, anh em, gia đình, đều thành điểm công phá. Với tính của cậu, tôi chỉ cần tóm lấy một tên bạn bất kỳ nào đó của cậu, tôi tin, dù họ cắn chặt răng không khai, cậu cũng sẽ không nỡ liên lụy họ ..." Triệu Gia Thành hơi hợt nói, trong thời gian Đơn Dũng vào trại giam, hắn đã xem vô số giám sát các đầu đường, vô tình phát hiện ra một người quen, căn cứ vào đó có thể suy ra một ít, nhưng thực sự tra không dễ, chỉ là nếu quyết tâm tra thì như hắn nói, không phải không có cách, cảnh sát chỉ biết chơi theo luật thì là cảnh sát ngốc:
Đơn Dũng sợ điều này, y không coi người khác là kẻ ngốc, việc y làm, chỉ cần bị chú ý là sẽ phiền phức, giọng điệu có chút bất thiện:" Vì sao anh không làm?"
"Vì những kẻ kia đáng chết hơn cậu." Triệu Gia Thành nói xong chỉ Đơn Dũng :" Cậu cũng đáng chết."
Đơn Dũng không ngờ rời khỏi trại giam rồi mà gặp phải tình huống như thế, y thực sự không muốn chuốc thêm phiền toái vào lúc này, cẩn thận nói:" Đội trưởng Triệu, anh đang uy hiếp hay dọa tôi vậy?"
"Cảnh cáo thôi, lần sau cậu rơi vào tay tôi, dù cho có cả thôn thổ phỉ bao che cho cậu đi chăng nữa, tôi vẫn tự tay bắt cậu." Triệu Gia Thành trừng mắt lên, đi về phía xe theo sau nãy giờ:
Đơn Dũng giật mình, nghĩ không ra, mình chọc giận tên cảnh sát chó má này bao giờ khiến hắn bám mình như vậy.
Triệu Gia Thành trước khi lên xe lớn tiếng nói:" Có phải là thấy cảnh sát ăn no rửng mỡ kiếm chuyện với cậu không?"
"Không dám." Đơn Dũng lắc đầu, rất khiêm nhường:
"Hừ, cậu dám lắm đấy, nguyên nhân ở đây." Triệu Gia Thành ném một thứ cho Đơn Dũng rồi lên xe:
Xe hú còi cảnh sát rời đi, thực ra Khúc Trực chẳng hiểu vì sao tốn công đi xe như thế để đón một nghi phạm ra trại, hắn nói:" Đội trưởng Triệu, sao tôi thấy anh đối xử với cậu ta rất đặc biệt."
"Vì cậu ta đặc biệt." Triệu Gia Thành hạ thấp ngữ khí xuống:" Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta tới nhà không, cậu ta bị mẹ hết nhéo tai lại tát cho, cậu ta là người nặng quan niệm gia đình, nếu không vì hoàn cảnh gây ra, cậu ta không đi tới ngày hôm nay."
"Thì đại đa số tội phạm đi lên con đường phạm tội là do hoàn cảnh mà."
"Đúng, nhưng cậu ta thì khác, nhưng cậu ta có tiết chế, không bất chấp tất cả, mục tiêu rất rõ ràng."
"À, anh nói tới hai con tin trong mỏ đá à, tôi thấy cứu ra chẳng bằng không cứu, loại quan nhị đại đó thả ra xã hội không biết hại bao người, hai thằng súc sinh đó chết chẳng tiếc. Hả, ý anh là do y làm sao? Không phải Phàn Ngũ Nghĩa làm à?" Khúc Trực chợt nhận ra:
" Đúng, là Phàn Ngũ Nghĩa đấy, lại một Phàn Ngũ Nghĩa khác sắp trưởng thành rồi, tôi hi vọng có thể cản được điều ấy." Triệu Gia Thành nhìn Đơn Dũng càng ngày càng nhỏ trong kính chiếu hậu, hắn làm thế là hi vọng Đơn Dũng cảm thấy chút thiện chí từ cuộc đời này, nếu hắn truy tới cùng, Đơn Dũng có thể bị giam mấy năm? Không lâu đâu, nhưng khi y bước ra ngoài trại giam chắc chắn một kẻ lợi hại gấp Phàn Ngũ Nghĩa bội phần sẽ xuất hiện:
Đơn Dũng đang xem một tờ báo cũ, có cấp trên kiểm tra, có lãnh đạo phát biểu, nào là xã hội hài hòa, cuộc sống hạnh phúc, đâu thấy có đáp án gì. Lật tới trang cuối cùng mới thấy tiêu đề ( Tôi là một trong 27 công nhân được cảnh sát giải cứu từ mỏ khai thác lậu."
Ra là chuyện đó, khi y xuống nông thôn thu mua nông sản biết được, tuy ai nhìn thấy cũng phẫn nộ, nhưng y biết mình không có năng lực đó nên đành tránh xa. Đột nhiên Đơn Dũng hiểu ra, viên cảnh sát như quỷ ám kia lại cảnh cáo chứ không phải đóng đinh lên quan tài của y.
Thói đời dù lạnh lẽo thế nào thì trái tim con người luôn có chỗ ấm áp.
........ .........
Gà gáy ba lần rời giường, dọn dẹp sân vườn, đổ rác, hái rau, làm bữa sáng xong chuẩn bị bữa trưa.
Đối với Hưởng Mã Trại tương đối yên tĩnh thì cuộc sống mỗi ngày là thế, có điều với nhà Lão Đơn mà nói, vì con trai vào tù nên thay đổi rất nhiều. Thời gian qua khôn còn mở cửa kinh doanh đó, mấy ngày qua còn đỡ, thời gian đầu hai vợ chồng còn không cơm nước gì cả, là hàng xóm kéo sang ép ăn, vừa ăn vừa rơi nước mắt.
Lâu dần cũng chấp nhận rồi, hôm nay không dạy muộn như mọi khi nữa, Đằng Hồng Ngọc quét sân, Lão Đơn dọn bếp, nấu một nồi cháo, động tác lề mề, xong thì đã là hơn 10 giờ rồi. Bữa này là bữa sáng hay là bữa trưa cũng không rõ nữa.
Két, cửa mở, Đằng Hồng Ngọc đang cúi đầu quét sân lau nước mắt, sợ láng giềng nhìn thấy mình khóc, không ngờ nghe thấy tiếng gọi khẽ :" Mẹ."
Dừng tay, chổi rơi xuống đất, Đằng Hồng Ngọc từ từ quay đầu, thấy con trai đứng đó cười, cười như khóc, bà không dám tin dụi mắt mấy lần, con trai đã chạy tới gọi mẹ liên tục, nụ cười đã biến thành tiếng khóc rồi, hai mẹ con ôm lấy nhau.
Đợi tới khi Đằng Hồng Ngọc tin là con về thật rồi thì lại cuống lên kéo vào góc hỏi nhỏ:" Con trai, không phải con lén trốn về chứ? Thế thì đừng ở nhà, trốn đi, tên cảnh sát cao cao tới mấy lần rồi."
"Mẹ, không phải đâu, con được thả."
"Không sao à?"
"Dạ, không sao."
"Nói láo, Phương Vạn Long chết rồi, làm sao con không sao được."
"Con không sao thật mà, ông qua sợ quá mà chết, liên quan gì tới con."
"Đúng thế ... Sợ mà chết, quả báo, liên quan gì tới con trai mẹ."
Đơn Trường Khánh ở thấy ồn ào chạy ra, nhìn hai mẹ con thì thầm góc sân, Lão Đơn thở phào một hơi, đi tới nhìn con trai từ trên xuống dưới, chỉ nói, gầy đi rồi. Đơn Dũng vừa mới ngừng khóc lại rơi nước mắt gọi một tiếng "cha!" Rồi nghẹn lại, cha còn gầy hơn y, tưởng chừng nhìn thấy cha mấy năm trước khi mời rời giường bệnh, liền hiểu thời gian qua cha mẹ bị dày vò thế nào.
Đằng Hồng Ngọc thì mắng chồng, mau mau đi làm món ngon cho con trai ăn, xem con trai đói thành thế nào rồi. Nhưng mà trong nhà thời gian qua có chuẩn bị rau cỏ gì đâu, nhưng mà chuyện này dễ giải quyết thôi, Đằng Hồng Ngọc bảo con trai đi tắm rửa đi, con mình chạy ra ngoài gõ cửa từng nhà.
"Chị Béo ơi con trai tôi về rồi, bắt cho tôi một con gà nhé, tôi tới nhà Lão Tứ xem sao, chị mang sang nhà tôi ấy, lát tôi về."
Rồi chớp mắt thò đầu vào nhà Lão Tứ gọi:" Chị Tứ ... Con trai tôi về rồi, mau mau, nhà chị còn cái gì ... Cá à, được được, cho tôi vài con, con trai nhà tôi nướng cá là số một."
Hưởng Mã Trại có hơn hai mươi nhà, nhà nào cũng truyền ra tiếng của Đằng Hồng Ngọc, không lâu sau cả thôn biết Đơn Dũng về rồi, trong thôn rộn ràng hẳn.
Đơn Dũng thì chạy nhanh lên lầu, mở tủ, kéo ngăn kéo gầm giường, đem hết sách, tài liệu, bọc vào ga trải giường, ném từ trên lầu ra sau nhà, khi y chạy xuống thì tay đã cầm vò rượu mạnh đổ ra òng ọc.
( Luật hình sự) , ( Cách giải thích mới về luật hình sự), đây là hai cuốn sách mà y nghiên cứu kỹ nhất, mép sách quăn hết cả, còn một cuốn bìa vàng ( Bí mật mười băng đảng XHĐ trên thế giới), đó là cuốn y thích nhất. Vô số tài liệu photocopy, đó là hồ sơ các vụ án hình sự, quá trình phá án, là tư liệu nội bộ, y phải bỏ không ít công sức mới có được. Còn có cả cuốn tài liệu dày toàn tin tức cắt từ báo ra, trong đó có ảnh Lư Nhục Hương, toàn bộ nhân viên, từ giám đốc cho tới trông cửa, y không nhớ đã tới đó bao nhiêu ngày. Còn hai cuốn nhật ký, viết đầy kế hoạch ...
Bây giờ thành lịch sử cả rồi, Đơn Dũng thở ra một hơi, đánh diêm ném ra, phừng một tiếng, ngọn lửa lớn bốc lên, khói cuồn cuộn, cả quần áo trong trại giam cũng ném vào đó. Nhìn ngọn lửa rừng rực nóng rát da mặt, nhìn từng trang giấy làm bạn với mình bao đêm dài bắn lửa, bốc cháy, biến thành tro rồi bị hơi nóng cuốn lên trời. Trong lòng Đơn Dũng sảng khoái, tựa như lồng ngực y cũng đang cháy, chỉ có một điều đáng tiếc, làm bị thương tới người mà y không muốn làm tổn thương nhất, tới giờ ánh mắt thất thần yếu ớt, tích tắc dao đâm tóe máu kia vẫn hiện lên trước mắt Đơn Dũng.
"Tôi tha thứ cho tất cả các người đó."
Đơn Dũng hét lớn, nước mắt trào ra một cách thống khoái, lặng lẽ nhìn những năm tháng dày vò biến thành tro tàn.
Lửa nhỏ dần, tro cũng bị gió núi thổi tản đi, cảm xúc dần dần lắng dịu, Đơn Dũng chỉ còn lại một sự trống rỗng, thứ giúp y gượng dậy sau bi kịch gia đình là thù hận, đó là nguồn sức mạnh chống đỡ y, bây giờ không còn nữa rồi, y thậm chí không biết đốt xong tất cả rồi mình làm gì.
Đơn Dũng ngồi xuống ngồi đó như thằng ngốc, đột nhiên nghe thấy tiếng quát:" Đơn Dũng, Đơn Dũng ... Chạy đi đâu rồi, con đốt lửa sau nhà đấy à? Mẹ chưa tính xổ với con đâu, đừng tưởng là con không sao rồi nhé."
"Con đốt ít quần áo mốc." Đơn Dũng vội trả lời, không trả lời ngay mẹ cầm chổi đuổi tới:
Tiếp đó có một giọng nói không hài hòa :" Đù má, ai thế, vừa mới về đã đốt nhà rồi."
Là giọng Lôi Đại Bằng, Đơn Dũng chẳng con thời gian mà thất thần nữa, cái thằng này tới là không yên được đâu.
Quả thế, cả đám người kéo nhau ra sau nhà, mặc dù lửa cháy gần hết, tro vẫn còn rất nhiều, Lôi Đại Bằng mở mồm ra là ăn nói chẳng suy nghĩ :" Mẹ nuôi chưa chết, anh đốt tiền giấy làm gì nhiều thế?"
Bình thường thế nào mọi người cũng cho hắn vài cú đá, lúc này mọi người chỉ cười, Tiểu Cái tới, Trương Vệ Hoa tới, Tống Tư Oánh cũng tới. Cô vốn định mắng vài câu, nhưng nhìn Đơn Dũng đầu trọc lốc, người gầy đét, hết sức đáng thương làm người ta không nỡ nói nặng lời. Tới muộn hơn có đám Lão Bao, Chân Thối, là đám anh em của khoa thể dục, cái đám vô tâm này chẳng biết nhiều nên trông Đơn Dũng là cười lăn cười bò.
Lôi Đại Bằng đi tới xoa đầu Đơn Dũng:" Đây mới là Đản ca thực sự, trước kia em không phát hiện ra cái quả trứng này của anh còn tròn còn bóng hơn hai quả trứng phía dưới."
Cả đám phì cười, Tống Tư Oánh nhổ phì một cái chạy đi trước, đám anh em xúm quanh Đơn Dũng, câu được hỏi nhiều nhất là :" Đản ca, trong đó như thế nào, kể cho mọi người nghe đi."
Vẫn là Lôi Đại Bằng hỏi có sức sáng tạo nhất:" Này này Đản ca, em nghe nói trong đó thông hoa cúc của nhau hả? Nhìn cái mặt xúi quẩy của anh chắc bị chúng nó thông nát rồi phải không?"
"Không thể nào." Lão Bao không tin:" Có thông thì cũng là Đản ca thông bọn nó."
"Liệu có tác dụng phụ không nhỉ, như sau này thấy gái liền không dựng được lên nữa." Lôi Đại Bằng lo lắng nói:
Mỗi tên một câu cố tình kích thích Đơn Dũng, làm y nửa ngày trời không xen vào được một cầu. Vừa từ sau…