Nước mắt như một sợi chỉ, nhỏ xuống đôi môi đỏ hồng như cánh hoa của Tiểu Yêu, rồi lại trượt dọc theo khóe môi hoàn mỹ ấy.
Qua chừng mười mấy giây, cô bé mà tôi vốn tưởng đã chết bất ngờ cử động, mở đôi mắt đen láy sáng ngời, vẻ mặt nghi hoặc nhìn tôi đang khóc như một đứa trẻ, kỳ lạ hỏi: "Phi phi phi, mặn chết đi được, cái thứ gì thế này? Mặn chết tiểu nương ta rồi! Lục Tả... ca ca, ai bắt nạt huynh đấy?"
Tôi: "..."
Đóa Đóa: "Ừm, Tiểu Yêu tỷ tỷ..."
Sau cơn chấn động, tôi mở to mắt, vẫn còn nấc nghẹn hỏi lớn: "Muội, muội, muội... không phải muội hết hơi rồi sao? Không phải muội đã chết rồi sao?"
Tiểu Yêu Đóa Đóa nghe vậy liền không vui, lật người bò dậy từ trong bùn đất, ghét bỏ phủi sạch đám bùn đất và côn trùng trên người, lớn tiếng càu nhàu: "Đồ Lục Tả thối! Huynh thật là không có lương tâm, đến tận bây giờ mà vẫn chưa biết cái thân xác Kỳ Lân này của muội khác với loài người các huynh, ngoài việc tu luyện ra là không cần phải hô hấp sao? Huynh, huynh là cái gì chứ, chẳng quan tâm đến tiểu nương ta chút nào, hừ! Ủa... huynh khóc à?"
Cô bé như Columbus tìm ra châu lục mới, vui sướng kêu lớn, nói Lục Tả, huynh khóc rồi kìa? Là vì muội mà khóc sao? Có phải huynh tưởng tiểu nương chết rồi nên mới khóc thành cái bộ dạng xấu xí này không? Buồn cười quá đi, lần đầu tiên thấy huynh là cái gã cổ hủ lại thú vị như vậy, vui quá đi mất!
Tôi thấy hai cô bé Tiểu Yêu và Đóa Đóa cười đến mắt híp lại thành hình trăng khuyết, nhất thời cảm thấy xấu hổ - thật ra Tiểu Yêu Đóa Đóa dù sống hay chết đều có thể dùng trường khí (炁之场域) để kiểm tra, chỉ tiếc là tôi quan tâm quá đâm ra rối loạn, trong lúc luống cuống tay chân lại đi làm như người thường, chạy tới thử hơi thở, mới gây ra trò cười này. Tuy nhiên, Tiểu Yêu không chết, lòng tôi cuối cùng cũng trút được gánh nặng, một cảm giác hạnh phúc ấm áp trào dâng.
Tạ ơn trời đất, thật tốt quá.
Tiểu Yêu cười vui vẻ một lúc, đột nhiên ho sặc sụa, khiến tôi không dám đấu khẩu với cô bé nữa, vội hỏi là bị làm sao vậy?
Sắc mặt Tiểu Yêu lúc đỏ lúc trắng, qua vài giây mới nói: "Thật nguy hiểm, con dơi thối này lợi hại quá, lại có thể ngưng tụ máu trong cơ thể nó thành một ký hiệu lục mang tinh kỳ quái đánh lên người muội. Sức mạnh này rất xâm lược, hơn nữa lại không tương thích với khí trường trong người muội, nên muội không thể vận khí quá nhiều - à, hắn muốn đoạt xá tái sinh! Thông qua việc chuyển dịch ý thức máu, dần dần xâm nhiễm cơ thể muội, cuối cùng khống chế ý thức của muội - hừ, cái đồ xấu xí này tính toán hay thật, chỉ tiếc là hắn quá coi thường tiểu nương ta rồi!"
Tôi hỏi có ảnh hưởng gì không?
Tiểu Yêu khó xử gật đầu, nói: "Có chứ, tháng này chắc là muội không thể vận khí hay tranh đấu với người khác được, nếu không máu của tên kia sẽ nhân cơ hội thôn phệ muội - xin lỗi nhé Lục Tả, muội có lẽ phải quay về nghỉ ngơi thôi, nhưng bây giờ lại đúng là lúc thiếu người nhất..."
Tôi vội xua tay, nói không sao, muội mau vào đi, ta không muốn tiểu nương đáng yêu của ta biến thành lão già thối đó đâu, đến lúc đó ta sẽ phát điên mất. Ở đây có Đóa Đóa rồi, con bé đã lớn, có thể giúp được nhiều việc lắm. Đóa Đóa gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, nói: "Vâng vâng, Tiểu Yêu tỷ tỷ, tỷ mau đi nghỉ ngơi đi, ở đây có Đóa Đóa rồi, muội làm được mà, tin Đóa Đóa đi."
Tiểu Yêu lưu luyến nhìn quanh một vòng, đột nhiên mím môi, khẽ nói: "Đồ Lục Tả thối, huynh đã khóc vì muội sao? Thật ra nếu có chết thật thì cũng chẳng sao đâu..." Nói xong, cô bé hóa thành một vạch trắng bay vào tấm thẻ gỗ hòe trước ngực tôi, còn tôi thì nhổ nước bọt phì phì, liên tục nói trẻ con không chấp, gió thổi bay đi, nói đùa thôi, nói đùa thôi, không tính là thật.
Cho đến khi ánh sáng trên tấm thẻ gỗ hòe biến mất, tôi mới kịp quay đầu nhìn Nam tước Edward đã chết, chỉ thấy tên nhóc Will đang phục trên xác đồng loại, miệng đang gặm vào cổ Edward, sung sướng hút máu.
Thấy tôi nhìn lại, hắn hút đã đời rồi nở nụ cười, đi tới nói: "Lục Tả, tấm gương kia của ngươi đúng là món đồ đáng ngưỡng mộ. Edward tung hoành nước Ý mấy chục năm, chưa từng bại trận, thủ đoạn đầy mình khiến người ta hoa mắt, thế mà cứ như vậy bị ngươi giải quyết chỉ với vài chiêu đơn giản, oan uổng quá, thật sự không thể tin nổi, ực..."
Hắn ợ một cái đầy mãn nguyện, tôi nhìn bộ dạng như quỷ đói này của hắn, trong lòng có chút khó chấp nhận, nói: "Máu đồng loại mà ngươi cũng dám hút?"
Will nhún vai, nói: "Cảm ơn phương Đông huyền bí và thâm sâu, phương pháp dung hợp tinh hoa huyết tộc vào cơ thể mình, ta học được trong hồ máu ở hang động Sakuran đấy. Hèn gì trong Ngũ giới luật lại có hai điều 'Lĩnh quyền' và 'Khách tôn', hóa ra là để tránh việc tàn sát lẫn nhau, tự dung giải trong nội bộ huyết tộc..."
Tôi tỏ vẻ không thể hiểu nổi chủng tộc của họ, bịt mũi nói: "Dọn dẹp thi thể lão già này đi, mau rời khỏi đây, đại quân chắc sắp đến rồi, chúng ta phải bố trí lại; còn nữa, phiền ngươi sau này hút máu xong thì nhớ lau miệng được không, sẽ làm trẻ con sợ đấy!"
Will không hề bận tâm, nói: "Vong linh nhỏ của ngươi mà còn sợ cái này sao?"
Tuy nhiên hắn cũng chỉ nói vậy, cúi người nhấc xác Edward đã bị hút thành xác khô lên, kéo vào trong bóng tối. Đúng lúc này, từ phía ngoài truyền đến tiếng bước chân của đại quân, chỉ cách đây vài chục mét.
Hai chúng tôi nhanh chóng lặn vào bóng tối, chưa đi được mấy bước, đã nghe tiếng xé gió "vút vút" bay ngang qua đầu.
Trong bóng tối, âm thanh đó đặc biệt đáng sợ.
Phập, phập, phập!
Là ba cây lao dài năm thước, cắm nghiêng góc 45 độ xuống đất, phần đuôi không ngừng rung lắc, phát ra tiếng "ong ong". Đồng tử tôi co rút lại, trong đầu đột nhiên nhớ tới một chiến binh cao hai mét nhưng tính tình lại khá nhút nhát. Người đàn ông tên Tiên Phong đó chính là bị những cây lao như thế này bắn chết, ghim chặt xuống đất như xiên hồ lô.
Tôi không chạy nữa, vì tôi đã liên lạc được với bản mệnh cổ của mình.
Tôi trốn sau một cái cây to bằng vòng tay, thò đầu ra quan sát đối thủ, thấy trong bóng tối có hơn mười bóng đen đang di chuyển, đã đến nơi chúng tôi vừa giao chiến. Có người đang đuổi theo hướng này, có người thì ở lại tại chỗ kiểm tra tử thi. Will vác xác Edward, thấy tôi không đi nữa liền hỏi làm sao vậy? Tôi nói chỉ có mấy tên này, ta muốn thử kéo dài thời gian, đến trận địa số hai thôi.
Lời vừa dứt, một cây lao đầu sắt bay tới, bắn thẳng về phía chúng tôi như một ngôi sao băng, trong chớp mắt đã tới nơi.
Tôi rụt đầu lại, cây lao sượt qua người tôi, bắn về phía Will. Will không chút hoảng sợ, lấy xác Edward trên lưng ra làm bia đỡ, cái xác cứng đờ va chạm với cây lao tạo nên tiếng động khiến người ta ghê răng, cuối cùng cây lao vẫn cắm vào người Edward. Will lùi lại mấy bước, tức giận mắng: "Chết tiệt, sức lực và độ chính xác của tên này đúng là kinh khủng thật!"
Tôi nhìn rõ số lượng kẻ địch, hít sâu một hơi, nhờ sự che chở của rừng cây, lao đi như điên, rút lui về phía rừng rậm phía sau. Tên Will này thật tự giác, lấy xác Edward đã chết làm lá chắn, trong vài phút, Nam tước Edward tội nghiệp đã bị cắm ba cây lao, cây nào cũng cắm sâu vào cơ thể.
Chúng tôi đang chạy trong rừng rậm rạp, kẻ ném lao kia lại như dùng tia laser dẫn đường, chính xác và mạnh mẽ vô cùng.
Một đuổi một chạy, chúng tôi chạy điên cuồng trong rừng chừng ba bốn phút, cuối cùng cũng đến được trận địa dự bị số hai.
Chặng đường chạy thục mạng này khiến khí trong lồng ngực tôi nóng lên đến cực hạn, mỗi hơi thở ra đều nóng hổi, khi lăn vào sau một tảng đá lớn để trốn, tôi nằm dưới đất, cảm nhận trái tim trong lồng ngực gần như muốn nhảy ra ngoài. Áp tai xuống đất, tôi nghe thấy tiếng bước chân vững vàng mạnh mẽ, sáu bảy người, dường như đang nhanh chóng tiến về phía này.
Tôi nhắm mắt lại, liên lạc với con béo đã bận rộn cả ngày, không biết đám đàn em mà tên này triệu tập có chất lượng ra sao, liệu có giúp tôi hạ gục hết lũ quân truy đuổi này không.
Kết quả khi vừa kết nối được với tầm nhìn của con béo, những sinh vật bò lổm ngổm dày đặc trong bóng tối khiến tôi nổi da gà.
Thông qua truyền dẫn ý thức, tôi biết trong đó có chuột, bướm ma nhãn, thằn lằn, bọ cạp, rết, ong độc, sâu đục, rắn lam, rắn hoa trắng, rắn lục, rắn thổi gió, rắn khoang vàng, rết, cóc, kiến đầu đen, vắt núi, giun đất khổng lồ... còn có rất nhiều dòi béo trắng hếu, tất cả những loài độc trùng rắn rết, anh hào các lộ mà kể tên được hay không kể tên được, đều tập hợp dưới trướng con béo, bao phủ trong vòng bán kính nửa dặm này.
Những thứ nhỏ bé nhầy nhụa, xanh đỏ tím vàng đó khiến tôi chỉ cần nhìn một cái là dạ dày đã cuộn lên, khó chịu vô cùng.
Will ném cái xác Edward đã biến thành con nhím xuống đất, ghé sát vào tai tôi thì thầm: "Thế nào, Lục, ngươi chắc chắn nơi này chặn được họ chứ? Cao thủ ném lao đó cứ như tên lửa dẫn đường vậy... nhưng tại sao họ không dùng vũ khí nóng? Là để kiểm soát tiếng động, tránh lộ tin tức à? Vậy chẳng phải là đại quân cứu viện của các ngươi cũng sắp đến rồi sao?"
Kẻ truy đuổi đang bám sát theo sau, nghĩ là đã ở ngay trước mắt, tôi không đếm xỉa đến lời hắn, cẩn thận thò đầu ra quan sát.
Trong tầm mắt tôi, từ khu rừng tối tăm phía xa chạy ra bảy tám người, dẫn đầu là một gã vạm vỡ, hai tay dài quá gối, hắn trông như một con vượn tay dài, còn sau lưng hắn là một thiếu niên áo xanh, chuyên phụ trách đưa lao, bên cạnh là vài tên Bào ca mặc áo xanh đeo mặt nạ quỷ, và hai tên hắc vu tăng mặt bôi tro trắng.
Nhìn thế trận này, thực lực của đám truy binh quả là hùng hậu, tôi và Will đối đầu trực diện chắc chắn không thắng nổi.
Tuy nhiên đúng lúc này, gã dẫn đầu đột nhiên hụt chân, cả người biến mất ngay trên mặt đất.
Tôi giật mình, kẻ rơi xuống hố bẫy đầu tiên lại chính là tên đe dọa chúng tôi nhất, đúng là trời giúp mình. Tên này vừa rơi xuống, ngay lập tức có mấy kẻ khác xông tới gắng sức kéo hắn ra khỏi hố, tiếp đó, trong tiếng cười lạnh của tôi, một tiếng thét thảm thiết vang lên, chúng lại kéo ra được một khối vật thể hình người đen ngòm.