Từ Chí Cung bước ra khỏi phòng Tư Quá, lặng lẽ ngồi trong điện chính của Tinh Tú Lang hồi lâu.
Nếu sư phụ mà ngủ ở đây, Từ Chí Cung nhất định sẽ vẽ vài đóa cúc họa mi lên mặt ông ta.
Lão đạo sĩ này thật biết gây chuyện, đã muốn tìm người giúp ta thì đừng tìm loại người tà môn như vậy chứ!
Cho đến tận bây giờ, "cái lều" vẫn còn dựng đứng, suýt chút nữa đã thành cán cờ rồi, nếu lúc nãy không kiềm chế được, chẳng phải đã gây ra đại họa rồi sao?
Nữ vũ cơ kia nói Viên Thành Phong vẫn còn sống, nếu tên này thực sự còn sống, hắn sẽ ở đâu?
Vẫn còn ở Thần Cơ Tư sao?
Nếu hắn còn ở Thần Cơ Tư, nhất định phải nhắc Dương Vũ cẩn thận hơn, sự tồn tại cường đại như vậy không phải thứ mà Dương Vũ có thể đối phó.
Mục đích hắn giả chết là gì?
Nếu ta thực sự giết chết Thần quân của nước Dạ Lang, tên này sẽ khoanh tay đứng nhìn, hay sẽ nhảy ra liều mạng với ta?
Nghĩ ngợi thật lâu mà vẫn không tìm ra manh mối, suy cho cùng cũng vì đầu mối quá ít.
Từ trước đến nay, Từ Chí Cung thậm chí còn không biết Viên Thành Phong thuộc đạo môn nào.
Nếu Viên Thành Phong là tu giả Minh Đạo, mọi chuyện ngược lại có thể giải thích được.
Hắn dùng kỹ năng Đãng Ma, mang âm phủ đến nhân gian, trong trường hợp này, Công Tôn Văn chắc chắn không phải đối thủ của hắn.
Nữ vũ cơ kia tuy là Tinh Quan, nhưng nếu không đề phòng mà giao thủ với tu giả Minh Đạo tam phẩm ở âm phủ, cũng có khả năng vì thế mà chịu thiệt lớn.
Sau đó Viên Thành Phong vì lý do nào đó mà từ bỏ thân xác, dùng thủ đoạn thường thấy của tu giả Minh Đạo để chuyển sinh lại một lần nữa, điều này khớp với việc Hồng Chấn Cơ nói hắn lâm bệnh nặng mà qua đời.
Logic thì thông suốt, nhưng tu giả Minh Đạo tam phẩm có thể ở lại nhân gian lâu dài sao?
Nước Dạ Lang không có Phán Quan Đạo, nhưng dù sao cũng phải có Âm Ty chứ?
Viên Thành Phong đã làm tới chức Thượng khanh của Thần Cơ Tư, hơn nữa còn nổi danh khắp nước Dạ Lang, hắn sống ở nhân gian rất có uy tín, trong trường hợp này, Tinh Quan, Tinh Tú, thậm chí là Huyền Vũ Chân Thần của Minh Đạo sẽ mặc kệ sao?
Từ Chí Cung nhìn về phía phòng Tư Quá.
Vẫn phải tìm nữ vũ cơ kia, phải lấy thêm thông tin từ ả.
Nhưng nữ vũ cơ này không dễ lừa, muốn khơi chuyện thì phải bỏ vốn.
Mục đích ả dụ dỗ ta rốt cuộc là gì?
Đạt được chút tinh hoa đó thì có lợi ích gì cho ả?
Từ Chí Cung nhìn "cái lều" đang dựng đứng của mình, thực sự không nghĩ ra đối phương đã dùng thủ đoạn gì mà khiến mình hưng phấn đến vậy!
Ta đâu phải chưa từng thấy đàn bà, sao lại có phản ứng lớn như thế với ả?
Nữ vũ cơ kia trông cũng khá xinh đẹp, nhưng nhan sắc rốt cuộc vẫn không bằng Đào Nhi, tại sao đứng trước mặt ả, ta lại khó giữ mình đến vậy?
Ta hình như đã trúng ảo thuật của ả.
Ta cũng giỏi ảo thuật, sao có thể không có chút kháng cự nào với ảo thuật của ả?
Ảo thuật...
Từ Chí Cung chợt nhớ đến một người giỏi ảo thuật nhất.
Hắn rời khỏi Tinh Tú Lang, quay về Phạt Ác Tư ở kinh thành, mượn Thừa Phong Lâu để trở về Hầu tước phủ.
Hắn muốn tìm Muội Linh để hỏi rõ nguyên do.
Sư phụ từng nói, Muội Linh là tổ sư của ảo thuật, nếu ảo thuật của nữ vũ cơ kia thực sự cao thâm đến mức tùy ý điều khiển Từ Chí Cung, có lẽ Muội Linh sẽ biết thân phận của người này.
Tìm một vòng qua các viện mà không thấy Muội Linh, Từ Chí Cung tìm thấy Dương Vũ trước.
Lúc trước còn lo lắng cho Dương Vũ, không ngờ Dương Vũ căn bản không có ở Thần Cơ Tư, hắn đang quấn lấy Hàn Địch trong sân.
"Sư muội, muội hãy theo ta đi, lợi ích sẽ không thiếu phần muội đâu."
"Sư huynh, xin đừng nói những lời như vậy nữa, tiểu muội không phải hạng người đó!"
"Muội là hạng người nào, sư huynh trong lòng rõ cả, muội cứ ra giá đi."
"Sư huynh, huynh nói những lời này thật quá tổn thương người khác, tiểu muội thà chết cũng không chịu nhục nhã này!"
Từ Chí Cung nhíu mày.
Thường Đức Tài hai ngày nay bận rộn quá, có lẽ đã lạnh nhạt với Dương Vũ, tật xấu của tên này lại tái phát.
Hắn chạy đi tìm Hàn Địch là chuyện trong dự liệu, nhưng Hàn Địch lại kiêu kỳ như vậy thì nằm ngoài dự đoán.
Mấy hôm trước, dù nàng có cởi bỏ xiêm y áp sát vào, Dương Vũ còn lười liếc nhìn một cái, sao hôm nay Dương Vũ chủ động cầu xin mà Hàn Địch lại làm giá?
Từ Chí Cung bước tới định hỏi cho ra lẽ, thấy Từ Chí Cung đến, Dương Vũ không trốn không tránh, ngược lại còn kéo Từ Chí Cung lại bảo: "Chí Cung, đệ giúp ta khuyên nhủ sư muội đi, chuyện của Thần Cơ Tư phải dựa vào nàng giúp đỡ."
Từ Chí Cung ngẩn người: "Chuyện của Thần Cơ Tư, nàng ấy có thể giúp được gì?"
"Đệ không biết đâu, Xu thủ Thần Cơ Tư là Đơn Trung Minh, năm nay năm mươi hai tuổi, trong nhà có một chính thê, hai mươi hai tiểu thiếp, bên ngoài còn hơn chục phòng ngoại thất. Người như vậy, chỉ cần tìm một hồ mị tử ra dáng, không sợ không khơi được chuyện từ miệng lão. Chí Cung đệ thử nghĩ xem, trong số những người chúng ta quen biết, hồ mị tử nào biết cách khơi chuyện nhất? Tất nhiên không ai khác ngoài Hàn sư muội, lúc trước ta đã bị nàng khơi ra bao nhiêu chuyện, nếu chuyện này giao cho nàng, còn sợ không thành sao?"
Hàn Địch đỏ mặt nói: "Từ sư huynh, huynh nghe Dương sư huynh nói những lời này thật tổn thương người khác! Đồng môn một nhà, sao ta có thể chịu sự sỉ nhục này của huynh ấy."
Từ Chí Cung quở trách Dương Vũ một câu: "Nhìn xem huynh là người thế nào, sao lại nói chuyện với sư muội như vậy! Sư muội là cô nương đứng đắn, ai nói sư muội của chúng ta là hồ mị tử?"
Dương Vũ cúi đầu không nói, Từ Chí Cung quay sang nói với Hàn Địch: "Hàn sư muội, Dương Vũ là người như vậy, muội đừng chấp nhặt với huynh ấy, ta thay mặt huynh ấy xin lỗi muội. Thế này đi, ta cho muội năm trăm lượng bạc, muội giải quyết chuyện này, giá cả được chứ?"
Hàn Địch tức giận đến gân xanh nổi lên: "Từ Chí Cung, huynh cũng sỉ nhục ta! Có bản lĩnh thì huynh đánh ta hồn phi phách tán đi, chuyện này ai còn dám nhắc lại, ta sẽ liều mạng với kẻ đó!"
Từ Chí Cung vội vàng khuyên nhủ: "Sư muội bớt giận, tám trăm lượng thì sao?"
Hàn Địch rơi nước mắt: "Các người coi ta là hạng người gì? Các người dựa vào cái gì mà ức hiếp ta như vậy!"
Dương Vũ nói: "Chí Cung, đây là đệ không sòng phẳng rồi, làm tròn con số đi, một nghìn lượng!"
Hàn Địch khóc dữ dội hơn, Dương Vũ bất đắc dĩ nói: "Hay là thế này, chỉ cần muội chịu đồng ý, ta đưa muội nhập Bất Dương Đạo!"
"Ai thèm cái Bất Dương Đạo đó của huynh!"
"Vậy muội nói xem, muội muốn nhập đạo môn nào?"
Hàn Địch nín khóc nói: "Sư huynh, huynh nói những lời này thật khách sáo, Từ sư huynh là người làm đại sự, tiểu muội giúp một tay cũng là nên làm."
Dương Vũ giãn lông mày nói: "Ta biết ngay mà, Hàn sư muội của chúng ta vẫn còn nhớ tình đồng môn."
Hàn Địch lau nước mắt: "Tiểu muội không có thiên phú về Sát Đạo, những năm nay tu vi cũng không tiến triển gì. Đạo môn của Dương sư huynh không phải ai cũng học được, tiểu muội tự biết mình, cũng không dám trèo cao, chỉ muốn tìm một đạo môn phù hợp để tu hành cho tốt, sau này tu vi có tiến triển, cũng có thể góp thêm chút sức lực cho hai vị sư huynh."
Dương Vũ nói: "Vậy muội nói thẳng đi, rốt cuộc muốn vào đạo môn nào?"
Hàn Địch cúi đầu nói: "Tiền bối Muội Linh từng nói, ta vẫn có chút thiên phú trong đạo môn của bà ấy, tiền bối khá thích ta, còn tặng ta không ít phấn son. Tiểu muội cầu xin tiền bối Muội Linh chỉ điểm, nhưng tiền bối lại nói thời cơ chưa đến. Từ sư huynh, huynh thử nói giúp với tiền bối, nếu bà ấy chịu thu nhận tiểu muội, tiểu muội tự nhiên sẵn lòng chia sẻ nỗi lo cho sư huynh."
Muội Linh muốn thu nhận Hàn Địch?
Muội Linh bình thường tính tình lạnh nhạt, hình như không có hứng thú với người và việc xung quanh, thật không ngờ bà ấy lại để mắt đến Hàn Địch.
Muội Linh nói Hàn Địch có thiên phú đạo môn, vậy còn nữ vũ cơ ở Tinh Tú Lang kia thì sao? Ả có phải cũng rất có thiên phú?
Nếu Muội Linh để mắt đến ả, có lẽ cũng có thể thu phục được ả.
Từ Chí Cung lại nhớ đến một chuyện khác.
Nữ vũ cơ kia từng nói, ta đã gặp tổ sư đạo môn của ả.
Chẳng lẽ tổ sư đạo môn của ả chính là Muội Linh?
Từ Chí Cung rơi vào trầm tư, Hàn Địch hờn dỗi nói: "Sư huynh, huynh có đồng ý không?"
"Đồng ý, đồng ý!" Dương Vũ ở bên cạnh nói: "Chúng ta đi nước Dạ Lang một chuyến trước đã, Chí Cung là người giữ lời, nếu sư muội có bản lĩnh thật, thì đây chẳng qua chỉ là một câu nói của Chí Cung thôi."
Hàn Địch gật đầu, quay về phòng thu xếp hành lý.
Từ Chí Cung hỏi: "Muội Linh đâu?"
Dương Vũ nhìn quanh nói: "Lúc nãy vẫn còn đây, hình như ngay sau khi đệ đến, bà ấy đột nhiên biến mất."
"Ta đến, bà ấy biến mất, chẳng lẽ là muốn tránh mặt ta..." Từ Chí Cung rất ngạc nhiên.
"Bà ấy không có ở đây lại hay," Dương Vũ nói, "Nếu bà ấy không chịu thu nhận Hàn sư muội, chuyện này cũng khó bàn."
"Huynh bây giờ lừa Hàn sư muội, sau này nếu Muội Linh vẫn không chịu thu nhận nàng ấy, thì phải làm sao?"
Dương Vũ hạ thấp giọng nói: "Chuyện sau này để sau này tính, trước hết cứ lừa nàng đi nước Dạ Lang đã."
---❊ ❖ ❊---
Sáng hôm sau, Từ Chí Cung gọi Hồng Chấn Cơ đến, hỏi trước về đạo môn của Viên Thành Phong.
Hồng Chấn Cơ không chút do dự nói: "Viên Thành Phong là tu giả tam phẩm của Lưỡng Sinh Huyền Đạo."
Lưỡng Sinh Huyền Đạo, theo cách hiểu của Từ Chí Cung, chính là Âm Dương Đạo.
Trong cùng phẩm cấp, Âm Dương Đạo bị Nho Đạo khắc chế, ngay cả Thái Bốc trước mặt Công Tôn Văn cũng không chiếm được ưu thế, Viên Thành Phong không thể đánh bại Công Tôn Văn trong ba hiệp.
Xem ra Hồng Chấn Cơ cũng không biết đạo môn của Viên Thành Phong.
Từ Chí Cung đưa Hàn Địch đến trước mặt Hồng Chấn Cơ.
Thấy Hàn Địch, sắc mặt Hồng Chấn Cơ vẫn bình thường, không cảm thấy nàng có gì đặc biệt.
Hàn Địch hơi cúi đầu, vận ba phần công lực.
Đôi má nàng hơi ửng hồng, vẻ kiều diễm ấy không khiến Hồng Chấn Cơ cảm thấy chút lúng túng nào.
Dẫu vậy, Hồng Chấn Cơ cũng chỉ liếc nhìn Hàn Địch thêm vài cái, với thân phận của ông ta, mỹ nhân tuyệt sắc đã gặp vô số, cũng đã hưởng thụ vô số.
Dung nhan này của Hàn Địch tuy thuộc hàng vạn người có một, nhưng vẫn chưa đến mức khuynh quốc khuynh thành, không đến nỗi khiến Hồng Chấn Cơ mất đi phong độ trước mặt Từ Chí Cung.
Hàn Địch nhìn Từ Chí Cung.
Từ Chí Cung cười khẩy, biểu thị sự khinh bỉ đối với Hàn Địch.
Trên mặt Hàn Địch lộ vẻ tủi thân, khẽ cúi đầu, như thể dùng khăn lụa lau nước mắt, thực ra nhân cơ hội đó bôi thêm chút phấn son lên mặt.
Phấn son này là Muội Linh tặng cho Hàn Địch.
Hương thơm nhàn nhạt vừa tỏa ra, ánh mắt Hồng Chấn Cơ lập tức đông cứng trên người Hàn Địch.
Hàn Địch chớp mắt với Hồng Chấn Cơ, ánh mắt lóe lên một cái, Hồng Chấn Cơ liền cảm thấy lồng ngực rung động.
"Thúc Vương, Thúc Vương?" Từ Chí Cung gọi vài tiếng, Hồng Chấn Cơ như tỉnh mộng.
"Vận Hầu, chuyện gì?"
Từ Chí Cung ghé tai Hồng Chấn Cơ nói nhỏ vài câu, Hồng Chấn Cơ hoảng loạn nói: "Chuyện này nếu bị Thần quân biết được, mạng nhỏ của ta..."
"Biết thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là để ngài mời Đơn Trung Minh ăn một bữa cơm thôi, đồng liêu với nhau, chẳng lẽ bình thường các ngài không qua lại sao?"
Hồng Chấn Cơ thở dài: "Được rồi, Hàn cô nương, chuyện này nhất định phải làm cho ổn thỏa."
Hàn Địch khẽ cúi đầu nói: "Còn nhờ Thúc Vương chiếu cố nhiều hơn."
Chỉ một câu nói này, lại khiến Hồng Chấn Cơ hơi ngẩn ngơ.
Đơn Trung Minh có chống đỡ nổi không?
Hồng Chấn Cơ mơ hồ nhìn thấy dáng vẻ của long bào.