"Vị đại nhân này." Cành cây đang cháy thỉnh thoảng lại phát ra tiếng lách tách, ánh lửa bùng lên dữ dội. Thiếu niên cầm con dao trong tay, dưới chân là một con sói xám đã hoàn toàn mất đi sự sống, cậu ngập ngừng lên tiếng.
"Sao thế, không biết giết, hay là lo ngại dã thú trong núi đánh hơi thấy mùi mà tìm tới?" Ngọn lửa đỏ vàng nhảy múa trên đống lửa, Trương Thế Bình nhắm mắt chậm rãi nói. Đối với một tu tiên giả mà nói, ngũ quan nhạy bén là chuyện bình thường không thể bình thường hơn. Dù cho nhắm mắt, Trương Thế Bình vẫn cảm nhận được chút cảm xúc dao động của ba đứa trẻ phàm nhân trước mặt mình.
Đứa trẻ lớn hơn một chút khi nói chuyện có phần sợ hãi, còn hai đứa trẻ nhỏ hơn thì đang gom lá khô và ôm cành củi trong phạm vi mà ánh lửa có thể chiếu tới.
"Đêm trong núi nhiều hổ sói, con sợ mùi máu tán ra, lũ súc sinh đó sẽ lần theo mà tới." Thiếu niên nhìn Trương Thế Bình, tỏ vẻ cung kính đáp.
"Yên tâm, có ta ở đây, chúng không dám tới đâu." Trương Thế Bình nói xong câu đó liền không nói thêm lời nào nữa, hơi thở dần trở nên dài sâu, chậm rãi hít vào, lại chậm rãi thở ra, thổ nạp theo thói quen tu hành bao năm qua, mỗi một nhịp thở đều vô cùng nhịp nhàng.
Thiếu niên thấy Trương Thế Bình nói vậy, giọng điệu tuy không lớn nhưng lại mang đến cho cậu một cảm giác vô cùng an tâm. Cậu nhìn sang hai đứa trẻ cùng làng, thấy chúng ôm mấy cành củi khô to bằng cổ tay, ánh mắt đầy khao khát nhìn chằm chằm vào mình.
'Hô...' Thiếu niên thở mạnh một hơi, rồi ngồi xổm xuống, tay phải túm lấy chân trước vẫn còn hơi ấm của con sói xám, nhấc lên một chút. Tay trái cầm dao, cậu rạch một đường nhỏ ở cổ sói rồi kéo dọc xuống, dùng lưỡi dao nhẹ nhàng tách rời da thịt con vật.
Động tác của thiếu niên cực nhanh, chẳng mấy chốc đã lột trọn vẹn bộ da sói mà không hề hư hại. Trên mặt da còn dính vài mẩu thịt tươi đỏ rực nhỏ xíu, cùng một lớp mỡ vàng nhạt và màng gân trắng. Thiếu niên lấy tấm da sói đưa cho hai đứa trẻ bên cạnh, rồi từ trong bụng sói móc ra một đống nội tạng xanh đỏ. Cậu thò tay vào mò mẫm, rất nhanh đã lấy ra một lá gan đỏ sẫm, cùng một quả tim sói to hơn nắm tay cậu một chút.
Cậu vội vàng dùng dao chém mấy nhát, chia gan sói thành bốn phần, bổ đôi tim sói, rồi tất cả đều xiên vào cành cây, đặt bên đống lửa nướng. Còn phần nội tạng xanh đỏ lẫn phân thải, cậu vừa đào vừa bới, chẳng mấy chốc đã đào được một cái hố đất. Dù trong lòng có chút tiếc rẻ, nhưng tay cậu không hề dừng lại, nhanh chóng chôn vùi đống thứ đó xuống hố.
Thiếu niên chia con sói đã lột da thành mấy miếng, đặt lên những tảng đá bên đống lửa. Hai đứa trẻ đã ngồi xổm bên cạnh, gương mặt nhỏ nhắn lấm lem bụi bẩn bị ánh lửa hắt lên đỏ rực, nhìn gan tim sói đang nướng mà thỉnh thoảng lại nuốt nước bọt. Thiếu niên lại dùng đất và lá khô lau sạch vết máu trên tay, thấy lá gan nướng lúc nãy đã hơi cháy sém.
Cậu vội vàng nhấc cành cây cắm gan sói ra xa đống lửa một chút, lật mặt kia lại nướng thêm một lúc. Thịt sói xám trong núi này chất lượng kém xa gia súc nuôi ở nhà, hơn nữa ba đứa trẻ này thậm chí còn không có lấy nửa hạt muối. Gan sói nướng chín mang theo mùi tanh lẫn mùi cháy khét, tạm coi là mùi thịt thơm, dù sao ba đứa trẻ thôn bản đều đang nuốt nước bọt ừng ực.
Tuy nhiên, thiếu niên này không chia gan sói đã nướng chín cho hai đứa nhỏ, chính cậu cũng không ăn, mà cầm cành cây chậm rãi đi tới bên cạnh Trương Thế Bình: "Đại nhân, đây là phần của người."
Giọng thiếu niên hơi nhỏ, thấy Trương Thế Bình không phản hồi, cậu liền cắm cành cây vào đám đất trước mặt Trương Thế Bình, rồi vội vã quay trở lại bên đống lửa, chia quả tim sói đã bổ đôi cho hai đứa nhỏ. Còn mình thì cầm dao cắt thịt sói nướng trên lửa, những miếng thịt cắt hơi dày, lớp ngoài đã cháy sém mà bên trong vẫn còn dính tia máu. Cậu không màng nóng bỏng, vừa thổi vừa cắn xé miếng thịt.
Nếu là ngày thường, mùi máu tanh tỏa ra sẽ thu hút đầu tiên không phải là dã thú trong núi, mà là lũ muỗi mòng nhặng nhọt vô cùng tận, nhưng ba đứa trẻ không hề nhận ra. Đêm nay đừng nói là dã thú, ngay cả một con muỗi cũng không thấy đâu, tĩnh mịch đến mức chỉ còn tiếng cành cây cháy lách tách.
Ba người bên đống lửa giống như lũ sói con, thường là nướng chín tới là thiếu niên lại chia cho hai đứa nhỏ, phần thịt còn lại đều vào bụng cậu. Chẳng bao lâu sau, hai đứa trẻ bên cạnh đã ăn no căng bụng, còn cậu vẫn chưa dừng lại. Một con sói xám mấy chục cân thịt, ít nhất tám phần đều vào bụng cậu.
Thiếu niên túm lấy miếng thịt sói cuối cùng còn bốc hơi nóng, nhai vài cái rồi nuốt chửng. Sau khi mấy chục cân thịt sói vào bụng, cậu trải tấm da sói ra đất, dùng cành cây gạt một ít tro than đen từ đống lửa sang một bên, cầm dao nhỏ tỉ mỉ cạo sạch mỡ và thịt vụn trên da, rồi bốc tro gỗ bôi lên tấm da sói.
Bôi được vài cái, mặt thiếu niên đột nhiên đỏ bừng, một luồng nhiệt lượng bàng bạc từ trong cơ thể cậu trào ra. Cậu cảm thấy bụng mình như có một đoàn hỏa diễm đang thiêu đốt, cậu phát ra tiếng kêu thảm thiết, lăn lộn trên mặt đất. Tiếng kêu đánh thức hai đứa trẻ đang thiu thiu ngủ, chúng mở mắt ra, vừa thấy thiếu niên lăn lộn trên đất liền vội vã chạy tới muốn đỡ cậu dậy.
Thế nhưng khi thiếu niên lăn lộn, không khí xung quanh dần nóng lên, hai đứa trẻ còn chưa kịp chạm vào cậu đã bị luồng nhiệt khí phát ra từ cơ thể thiếu niên hất văng ra ngoài, lăn vài vòng trên đất, may mắn không đâm phải đá nhọn, chỉ hơi choáng váng.
Trương Thế Bình đang nhắm mắt dưỡng thần từ sớm đã phát hiện ra sự khác thường của đối phương. Ông cau mày nhìn thiếu niên này, cảm nhận không khí xung quanh thiếu niên dần nóng lên, hồng quang trên người ngày càng thịnh. Trương Thế Bình suy tư một chút, ánh mắt lập tức sáng lên vài phần, đứng dậy lướt người vượt qua khoảng cách vài trượng tới bên cạnh thiếu niên.
Thần trí thiếu niên đã có chút mơ hồ, tay chân quờ quạng, tiếng kêu trong miệng cũng trở thành những tiếng rên khô khốc, bộ quần áo rách rưới trên người đã hóa thành tro bụi. Trương Thế Bình chụm hai ngón tay, nhanh như chớp điểm vào giữa mày thiếu niên, truyền pháp lực của mình vào trong cơ thể cậu. Pháp lực của Trương Thế Bình vừa nhập thể, sau một hai nhịp thở, tay chân đang không ngừng giãy giụa của thiếu niên cũng yên tĩnh lại.
Thế nhưng Trương Thế Bình không lập tức buông tay, mà vẫn ấn hai ngón tay vào giữa mày cậu, điều khiển pháp lực của mình du tẩu trong kinh mạch thiếu niên.
Thông qua tia pháp lực đó, khi du tẩu trong kinh mạch thiếu niên, Trương Thế Bình cảm nhận được luồng linh khí nóng bỏng hỗn loạn phát ra từ trong cơ thể cậu, liền cẩn thận từng chút một giúp cậu đả thông thuận dòng.