Nếu nói trước kia Thái Tiên Nhất còn khinh địch vì cho rằng Viêm Nhân Vương không đấu lại mình, thì hiện tại, hắn tuyệt đối sẽ không nương tay. Hắn không bận tâm rốt cuộc là thực lực của Viêm Nhân Vương mạnh đến mức này hay là đối phương đã sử dụng pháp bảo. Việc hắn cần làm lúc này chính là trảm sát Viêm Nhân Vương để trấn nhiếp tất cả tiên sĩ xung quanh.
Nếu không tung ra những thủ đoạn sắt máu, vị trí minh chủ này của hắn e rằng cũng chẳng ngồi vững được bao lâu.
Trong chớp mắt, Thái Tiên Nhất lại ngưng tụ thủ đoạn, thôi động tiên lực. Hắn tế ra một thanh loan đao hình bán nguyệt tỏa sáng lấp lánh, để nó lơ lửng giữa không trung, trông thuần khiết và đẹp đẽ như vầng trăng. Tiếp đó, hai tay hắn biến ảo liên hồi, sức mạnh pháp tắc trong cơ thể bùng nổ vô hạn. Mọi người nhìn thấy mà kinh ngạc không thôi, chỉ thấy hai tay Thái Tiên Nhất mạnh mẽ vươn ra chụp lấy loan đao, hơn một ngàn đạo sức mạnh pháp tắc cường đại được hắn trực tiếp đánh vào trong đó. Ngay lập tức, loan đao như thể bị biến dị, tỏa ra một luồng hồng quang chói mắt, ánh sáng tràn đầy sát ý, người thường sao có thể chịu nổi luồng sức mạnh này?
Viêm Nhân Vương vừa thấy thế, đôi mắt dần trở nên u ám. Ánh mắt hắn vẫn tràn đầy nghi hoặc, hắn không chắc liệu người đã giúp mình một tay trước đó bây giờ có còn giúp nữa hay không. Hắn không rõ, nhưng hắn hiểu rằng nếu mình không làm gì đó để phòng ngự, có lẽ giây tiếp theo, tính mạng của mình sẽ bị Thái Tiên Nhất cướp đi.
Đột nhiên, hai tay Viêm Nhân Vương không ngừng vỗ vào nhau. Tiếng vỗ từ hai lòng bàn tay ấy bỗng chốc vang vọng khắp trời đất, mọi người cảm thấy nhiệt độ xung quanh theo tiếng động này mà tăng lên điên cuồng.
Cuộc giao tranh giữa hai người lại một lần nữa bùng nổ.
Lăng Viêm nhìn với vẻ mặt khá ngưng trọng, nhưng chỉ trong chốc lát, một luồng khí tức kỳ lạ bỗng thu hút sự chú ý của hắn.
"Đến rồi!!" Lăng Viêm lóe lên tia mừng rỡ trong mắt, thấp giọng quát.
"Cái gì?" Huyễn Long vô cùng kinh ngạc, đáng tiếc là hắn đang ở trong Huyễn Long Ấn, chỉ có thể cảm nhận và lắng nghe chứ không thể nhìn thấy.
"Người của Thiên Đình đến rồi!" Lăng Viêm khẽ cười.
"Người của Thiên Đình??" Huyễn Long càng thêm nghi hoặc: "Chẳng lẽ bọn họ định nhân cơ hội này tấn công Tiên Đạo Liên Minh?? Cũng đúng, cơ hội tốt như vậy, sao họ có thể bỏ qua?"
"Đại quân của họ chưa tập kết xong, nếu ta là chỉ huy của họ, ta sẽ không tùy tiện nhúng tay vào vũng nước đục này. Dù sao người của Tiên Đạo Liên Minh quá đông, tùy tiện tấn công chắc chắn sẽ gây ra nhiều yếu tố bất ổn cho quân Thiên Đình, đồng thời cũng gây ra nhiều tổn thất không cần thiết. Cho nên, lần này họ tới không phải để đánh lén Tiên Đạo Liên Minh!"
"Vậy bọn họ..." Huyễn Long chợt hiểu ra, nói: "Chẳng lẽ là vì đám bộ chúng Dương Thần này?"
"Trận chiến giữa Cổ Vương và Dương Thần tuy vội vàng nhưng kết quả lại khiến người ta bàng hoàng, chắc hẳn toàn bộ Thiên Ngoại Thiên đều đã truyền đi. Nếu quân Thiên Đình còn không biết chuyện này thì thật khó hiểu! Việc bộ chúng Dương Thần có thật lòng quy thuận hay không, quân Thiên Đình có lẽ tạm thời sẽ không cân nhắc, dù sao chỉ khi đưa được người vào Huyền Minh Vũ Tông, họ mới có cơ hội thử thách lòng dạ. Nếu bộ chúng Dương Thần thật lòng muốn hàng, thì đối với quân Thiên Đình mà nói, điều này chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh! Nếu ta đoán không sai, có lẽ Viêm Nhân Vương này trước đó đã liên lạc với quân Thiên Đình rồi, nếu không, sao hắn dám cậy mạnh như thế?"
Lăng Viêm suy đoán rất thản nhiên, Huyễn Long nghe mà thấy khó hiểu. Nhưng chỉ một lát sau, một luồng sức mạnh kinh khủng truyền đến từ phía chân trời đã khiến mọi người hoàn toàn chấn động.
Lăng Viêm cũng bị luồng sức mạnh này làm cho giật mình. Khí tức này đâu chỉ là tang thương, âm u? Lăng Viêm chưa bao giờ cảm nhận được sức mạnh như vậy.
Thứ đó toát ra vẻ bí ẩn, phức tạp khó lòng diễn tả bằng lời. Mọi người đều kiễng chân trông ngóng, chỉ thấy một bóng hình vô cùng mơ hồ đang bay vút tới từ đằng xa...
"Người của Thiên Đình?" Thái Tiên Nhất ban đầu biến sắc, sau đó đột ngột quay mũi giáo, lao về phía bóng hình mơ hồ kia.
Thế nhưng, Thái Tiên Nhất tuy bá đạo nhưng bóng hình kia lại vô cùng nhanh nhẹn. Hắn tới đây rõ ràng không phải để chiến đấu, nên đã trực tiếp tránh né Thái Tiên Nhất, lao thẳng xuống phía bộ chúng Dương Thần bên dưới.
"Tùng phong cổ xung luân nguyệt quỳnh, bạt thiên vũ phi hóa thiên khung..."
Bóng hình mơ hồ đó đáp xuống trước mặt Viêm Nhân Vương, không chút do dự mà thấp giọng ngâm xướng.
"Ngươi là..."
Viêm Nhân Vương kinh ngạc nhìn thực thể có sức mạnh đáng sợ trước mặt, ánh mắt vô tình liếc thấy lệnh bài Thiên Đình bên hông đối phương, lập tức lộ vẻ mừng rỡ: "Ngươi là người của Thiên Đình?"
Đám bộ chúng Dương Thần nghe vậy, ai nấy đều vô cùng vui mừng, cùng nhau tụ tập về phía Viêm Nhân Vương.
"Người của Thiên Đình hóa ra đã thông đồng với Viêm Nhân Vương từ trước!! Chư vị, hãy giết sạch Viêm Nhân Vương cùng bộ chúng Dương Thần, đừng để bọn chúng chạy thoát!!"
Thái Tiên Nhất nôn nóng, vội vàng gào lớn.
Giây phút này, đại chiến thực sự mới vừa bùng nổ.
"Kẻ đó đang thi triển tiên pháp truyền tống tập thể!! Phá hủy nó, nếu không hắn thi triển thành công, đám người Dương Thần sẽ chạy mất!!" Long Môn Long Nhất nhíu mày quát.
"Muốn chạy ư?? Để lại mạng lại cho ta!"
"Vây chặt bộ chúng Dương Thần, thi triển Phong Tiên Đại Trận, cấm cố tiên lực của bọn chúng!"
Một vài trưởng lão cũng biết nếu bộ chúng Dương Thần gia nhập quân Thiên Đình sẽ gây nguy hại lớn thế nào cho Thiên Ngoại Thiên, thế là họ cũng dẹp bỏ sự thương hại trước đó, thực sự nảy sinh sát tâm.
"Viêm Nhân Vương, quay đầu là bờ, đừng tiếp tục u mê nữa!"
"Viêm Nhân Vương, nếu ngươi chịu hỗ trợ chúng ta trảm sát tên người Thiên Đình kia, chúng ta còn niệm tình uy nghiêm của Dương Thần đại nhân năm xưa mà tha cho các ngươi một mạng!!"
Một số người cũng lần lượt lên tiếng khuyên nhủ, chỉ là Lăng Viêm nghe những giọng điệu hống hách này, cảm thấy chẳng có chút ý khuyên răn nào cả.
Viêm Nhân Vương cười lạnh, lười biếng chẳng buồn đáp lại.
Lăng Viêm nấp từ xa, thấy Lăng Mộng Nhi cũng bị ép phải ra chiến trường, lòng vô cùng sốt ruột. Thực lực của nàng không thấp, nhưng đây là chiến trường biến hóa khôn lường cơ mà? Bộ chúng Dương Thần có biết bao cao thủ? Huống hồ Lăng Mộng Nhi lại ở rất gần bóng hình mơ hồ kia, Lăng Viêm không nỡ để người phụ nữ của mình xảy ra chuyện gì.
Ngay lập tức, Lăng Viêm không lùi lại nữa, trực tiếp cùng với bộ chúng Dương Thần đạp hư không, lơ lửng tiến về phía trước để chống lại cuộc tấn công của Tiên Đạo Liên Minh Thiên Ngoại Thiên.
"Này! Nạp mạng đây!!" Lăng Viêm hét lớn một tiếng kỳ quái, mục tiêu lại chính là hướng về phía Lăng Mộng Nhi.
Lăng Mộng Nhi sững sờ, quay người lại thì thấy một nam tử toàn thân mặc áo trắng, da trắng nõn, ngay cả tóc và đồng tử cũng màu trắng đang lao về phía mình. Lập tức, trên mặt nàng lộ ra nụ cười phấn khích.
"Ca..." Lăng Mộng Nhi vừa định gọi thành tiếng thì cảm thấy có gì đó không ổn, đôi mắt đảo một vòng, láu lỉnh nói: "Hừ hừ, muốn lấy mạng bổn cô nương sao, chỉ bằng ngươi thôi ư?"
"Chẳng lẽ một mình ta còn chưa đủ sao? Này, các vị huynh đệ, người phụ nữ này để lại cho ta đi, các người mau đi giúp Viêm Nhân Vương đại nhân đi, đừng để hắn bị thương!" Lăng Viêm tùy tiện điều các bộ chúng Dương Thần xung quanh ra chỗ khác.