Bốp!!
Tướng soái hung hăng đập mạnh tay xuống thành ghế, đôi mắt như muốn phun ra lửa. Hắn vô cùng phẫn nộ đứng bật dậy từ trên ghế, gầm lên chất vấn: "Ngươi nói lại lần nữa cho ta!! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Tướng... Tướng quân... Quân đoàn lộ thứ mười một, toàn quân bị tiêu diệt rồi!!" Kẻ truyền tin quỳ rạp dưới đất run rẩy nói.
"Toàn quân bị tiêu diệt?" Tướng soái trợn tròn mắt, mũi hừ hừ thở dốc. Hắn đứng dậy, bước chân nặng nề đi quanh kẻ đang phủ phục dưới đất, gầm lên: "Sao có thể toàn quân bị tiêu diệt được?? Ngươi chớ có lừa ta!! Nếu không, ta nhất định sẽ băm vằm ngươi ra làm tám mảnh!"
"Tướng quân, thuộc hạ từng câu từng chữ đều là sự thật. Số lượng kẻ áp tải vật tư vượt xa tưởng tượng của chúng ta, ít nhất cũng có mười vạn chúng. Trong đó phần lớn là thành viên của các thế lực Âm Dương, còn những tinh nhuệ khác chính là người của Tiên Nhất Môn và Tử Cực Thiên Thành. Tuy số lượng bọn chúng không nhiều, nhưng kẻ nào cũng thực lực mạnh mẽ, tuyệt đối là đệ tử tinh anh của hai phái này. Quân đoàn lộ thứ mười một sao có thể địch lại lượng địch quân khổng lồ như vậy chứ?? Ngay khi chúng vừa xuất hiện, quân ta đã bị bao vây, muốn rút lui cũng không kịp nữa rồi!"
Kẻ truyền tin vô cùng căng thẳng nói.
"Sao có thể như vậy!!" Tướng soái rống lên, hắn vung tay ra lệnh: "Truyền lệnh cho Điền Kiện đến đây cho ta!"
"Rõ!! Đại nhân!!"
Giáp sĩ trong quân trướng xoay người định đi ra ngoài.
Thế nhưng lúc này, một giáp sĩ khác vội vã chạy vào. Vừa vào quân trướng, hắn đã quỳ một gối, chắp tay gấp gáp nói: "Bẩm báo Tướng soái, thống lĩnh quân đoàn lộ thứ bảy là Điền Kiện đại nhân đã cuỗm theo lượng lớn quân báo cơ mật của bộ ta, trốn về phía Tiên Đạo Liên Minh rồi!!"
Loảng xoảng!
Bàn ghế đều bị Tướng soái đang vô cùng thịnh nộ hất tung, đôi mắt hắn đỏ ngầu, thần sắc cực kỳ kích động.
"Điền Kiện! Chắc chắn là nội gián của Tiên Đạo Liên Minh!! Hay!!! Hay lắm!! Thật lợi hại! Tiên Đạo Liên Minh lại có thể cài cắm người vào hàng ngũ cao tầng của quân thế lực Thiên Đình chúng ta!!"
Tướng soái vô cùng giận dữ, trong lòng cũng bị ngọn lửa thù hận thiêu đốt.
"Đại quân đã tập kết được bao nhiêu phần rồi??"
Tướng soái cố gắng kiềm chế cơn giận, bình tĩnh lại, hạ giọng hỏi giáp sĩ bên cạnh.
"Bẩm Tướng quân, đã được bảy phần rồi, không bao lâu nữa, toàn bộ đại quân sẽ tập kết xong!!"
Giáp sĩ đó vội đáp.
"Không kịp nữa rồi!!" Thần sắc Tướng soái lạnh đi, vung tay nói: "Tập hợp tất cả bộ đội tại giáo trường, bản soái muốn sa trường điểm binh!!"
"Tướng quân!!" Giáp sĩ kia nghe vậy liền sốt sắng, lúc này chỉ có tập kết toàn bộ quân đội tiến hành quyết chiến mới có phần thắng mà thôi!
"Ngươi chớ nói nhiều!!" Điền Kiện đã cuỗm đi nhiều quân tình và cơ mật của ta, quân ta đã rơi vào thế bị động. Nay tình thế khẩn cấp, chúng ta có bảy phần quân lực, lại còn có bộ chúng Dương Thần. Tiên Đạo Liên Minh tưởng rằng sau lần tập kích trước, chúng ta tất nhiên không dám hành động nữa, ta lại cứ muốn hành động. Lần này, ta nhất định phải lấy đầu của Tiên Đạo Liên Minh, Tiên Nhất Môn!!"
Lời của Tướng soái khiến trong mắt giáp sĩ lóe lên tia kinh ngạc.
Chiến trường biến hóa trong chớp mắt, tuyệt đối không được dùng một khuôn mẫu cố định để hành sự.
"Mau đi làm đi!" Tướng soái nghiêm nghị nói.
"Rõ!" Giáp sĩ vội chắp tay cúi người, sau đó lập tức đi ra ngoài.
---❊ ❖ ❊---
"Cái gì?? Tướng soái muốn sa trường điểm binh?"
Lăng Viêm chợt mở mắt, nhìn gương mặt trắng trẻo của Hồng Viêm trước mặt, có chút khó tin nói.
"Không sai được đâu!! Bạch Yêu huynh, chắc chắn là Tướng soái có hành động lớn rồi, Vương Đại Phi đã chạy đi thông báo việc này cho Viêm Nhân Vương đại ca rồi!"
Khóe miệng Hồng Viêm nở một nụ cười tiêu sái, vảy giáp màu đỏ toàn thân phối hợp với nụ cười của hắn, ngược lại khiến Lăng Viêm có cảm giác sởn gai ốc.
"Đang yên đang lành, sao đột nhiên lại như vậy?" Lăng Viêm không rảnh xem Hồng Viêm, mà trầm tâm suy tính.
Sa trường điểm binh, đây thường là dấu hiệu trước đại chiến. Không dưng không cớ, sao Tướng soái lại làm ra hành động như vậy? Hơn nữa, sao ông ta không nhanh gọn một chút? Điểm binh cái gì chứ?? Cần đánh thì phải xuất kích nhanh chóng, nếu không tin tức rò rỉ ra ngoài, để người Thiên Ngoại Thiên biết được thì không có lợi cho Tướng soái. Không ai dám đảm bảo trong Thiên Đình quân không có gian tế của Thiên Ngoại Thiên.
"Mau!!! Thông báo cho tất cả huynh đệ, chuẩn bị!! Đừng để lỡ việc!!" Lúc này, quân trướng bị Viêm Nhân Vương trực tiếp vén lên, giọng nói trầm thấp của hắn cũng theo đó truyền vào.
Có lẽ giáp sĩ bên ngoài nghe thấy sẽ tưởng Viêm Nhân Vương vì đại sự công sát Tiên Đạo Liên Minh của Thiên Đình quân, nhưng Lăng Viêm lúc này nghe thấy lại hoàn toàn không phải mùi vị đó.
Hắn chưa bao giờ nhìn thấu những người này.
Bảy mươi hai hộ pháp, bốn mươi tám lộ tiên phong và những người khác đều đã được thông báo, còn tám vạn người bên dưới cũng đều âm thầm nhận được tin tức.
Họ vẫn luôn chờ đợi, chờ đợi Thiên Đình quân xuất động, lần này, họ đã chờ được.
Thiên Đình quân tập kết toàn bộ trên giáo trường, Tướng soái vẫn đứng cao trên đài quan sát. Chỉ có điều, lần này phía dưới không còn là bộ chúng Dương Thần, mà là vô số giáp sĩ Thiên Đình dày đặc, khoác trên mình giáp trụ sáng loáng. Nếu nhìn từ trên không xuống, sẽ thấy trên giáo trường rộng lớn này, các giáp sĩ đứng gần như lấp đầy, nhìn thoáng qua, trăm vạn chúng, khiến người ta kinh hãi.
Đây nên là một lực lượng chiến đấu hùng mạnh đến mức nào đây??
Binh sĩ đánh trống không ngừng nện vào trống lớn, âm thanh trầm đục nhưng du dương theo gió bay đi xa.
Lăng Viêm biết, từ khi Tướng soái chiếm được Huyền Minh Vũ Tông, đánh hạ được một vùng lãnh thổ đủ để dòm ngó Thiên Ngoại Thiên cho Thiên Đình quân, liền hạ một đạo lệnh, đó là bắt tất cả binh sĩ phải gối giáo chờ sáng, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng xuất chiến tấn công. Bởi vì họ đang ở trên địa bàn của người khác, nằm trong miệng cọp, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chiến sự. Vì vậy, chỉ cần Tướng soái muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công Tiên Đạo Liên Minh.
Tiên nhân khác với người thường, việc tập kết này chỉ mất nửa canh giờ là xong xuôi.
Trừ việc vẫn còn một lượng lớn binh sĩ trấn thủ tại trung tâm Huyền Minh Vũ Tông, nơi có đường hầm kết nối với Thiên Đình, những người khác đều tập trung tại giáo trường này.
Mặc dù số lượng lên tới trăm vạn, tiếng thở của mỗi người đều có thể ngưng tụ thành tiếng động ồn ào, nhưng lúc này đây, toàn bộ giáo trường lại yên tĩnh lạ thường. Ngoài tiếng gió, ngay cả tiếng thở cũng rất khó nghe thấy.
Tướng soái quét mắt nhìn tất cả quân sĩ, sau đó khẽ hít một hơi, lớn tiếng hô: "Bản soái có tội!"
Các giáp sĩ nghe vậy, nhất thời ngẩn người.
Một trận xôn xao không nhỏ dấy lên giữa các quân sĩ.
Lăng Viêm cũng vô cùng nghi hoặc, không biết ý đồ của Tướng soái.
Thế nhưng, Tướng soái lại hô tiếp: "Trong quân, các ngươi là binh sĩ, ta là tướng quân. Thế nhưng ngày thường, các ngươi từng người một đều là huynh đệ của ta!!" Giọng Tướng soái có chút khàn đặc, hay nói đúng hơn là mang theo thứ cảm xúc bi thống. Lăng Viêm nghe thấy mà cảm thấy không ổn chút nào.
Lão già này định làm trò gì đây?