Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 2535 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 787
Đến quê hương cao bồi (4/4, chương thêm do thưởng "Mùa đông nghiêng trời lệch đất")

❊ ❊ ❊

Nông trại của bố vợ không ở thành phố Tiểu Ngưu, mà nằm ở phía tây, gần một thị trấn nhỏ có tên là Đại Thảo Nguyên.

Giống như trong phim, thị trấn không có những tòa cao ốc chọc trời như thành phố, phần lớn đều là nhà gỗ hai ba tầng. Tuy nhiên, dù là thị trấn nhỏ, các cơ quan chức năng của nó vẫn đầy đủ, bệnh viện cũng có quy mô kha khá, thậm chí còn có hai siêu thị lớn hiện đại!

Những siêu thị lớn này không chỉ phục vụ cư dân trong thị trấn, người từ hơn mười nông trại xung quanh cũng thường xuyên lái xe bán tải đến mua sắm thỏa thích! Phải biết rằng, ở Mỹ này làm gì có chợ rau, thực phẩm, đồ dùng sinh hoạt, thậm chí cả nông cụ, máy móc nông nghiệp đều có thể mua được tại những siêu thị lớn như cái kho hàng vậy!

"Hey, Mo!" Mặc Hạc Niên lái chiếc xe Jeep đi ngang qua thị trấn, một người đàn ông trung niên mặc trang phục cao bồi, cưỡi ngựa nhận ra ông, anh ta chụm hai tay vào miệng, huýt một tiếng sáo vang dội chào hỏi.

"Hey, Baria, sao cậu lại ở đây?" Mặc Hạc Niên gật đầu với đối phương, giảm tốc độ xe, "Đến gặp con rể tôi, nó mới đến lần đầu!"

Nghe thấy động tĩnh, Mặc Phi quay đầu giới thiệu với Dương Dật: "Đó là chú Baria, chủ nông trại kế bên, người gốc Mỹ Latinh, nghe nói tổ tiên là người Tây Ban Nha đã đến đây từ hơn bốn trăm năm trước."

"Con rể của anh? Vị nào vậy?" Baria đang cười sảng khoái với Mặc Hạc Niên.

"Chào chú!" Dương Dật vội vàng hạ cửa kính xe, chào đối phương, "Chú Baria, cháu tên là Dương Dật, chú có thể gọi cháu là Leon."

"Được, được, chàng trai trẻ rất bảnh bao!" Baria ngồi trên lưng ngựa, giơ ngón tay cái về phía Dương Dật.

"Gracias!" Dương Dật mỉm cười nhẹ.

"Ơ, cậu còn biết nói tiếng Tây Ban Nha ư?" Baria hơi ngạc nhiên.

Dương Dật liền đổi sang tiếng Tây Ban Nha nói với đối phương: "Vâng, trước đây cháu có học qua một chút."

Đây là cậu đang khiêm tốn rồi, ngôn ngữ này, cũng giống như tiếng Nhật, Dương Dật rất tinh thông, không chỉ biết nghe nói, cậu còn có thể dùng tiếng Tây Ban Nha viết vài bài văn đơn giản.

Sự tán thưởng của Baria dành cho Dương Dật trong mắt càng đậm hơn, anh ta cũng dùng tiếng Tây Ban Nha hỏi: "Mặc Phi và Hi Hi đâu? Hai người họ có về không?"

"Về rồi, còn có đứa con thứ hai của chúng tôi nữa." Dương Dật cười nói.

Mặc Phi không nghe hiểu tiếng Tây Ban Nha, nhưng cô vẫn nghe thấy tên mình, vì vậy cô ló đầu ra bên cạnh Dương Dật, cười chào hỏi: "Hello, chú Baria!"

"Mặc Phi, lâu rồi không gặp cháu nhé! Chồng cháu bảo với chú là các cháu có đứa con thứ hai rồi hả?" Baria đổi lại tiếng Anh, anh ta tủm tỉm cười thúc bụng ngựa, khiến con ngựa đang đi chậm lại gần chiếc xe Jeep hơn một chút.

---❊ ❖ ❊---

Thị trấn nông nghiệp có cái hay của thị trấn nông nghiệp, người ở thị trấn Đại Thảo Nguyên không nhiều, đặc biệt là người trong các nông trại, hầu như ai cũng quen biết nhau, suốt quãng đường đi, Mặc Hạc Niên chào hỏi không ngớt, Dương Dật lúc này mới nhận ra "địa vị" của bố vợ mình ở đây!

Tuy nhiên, điều khiến Dương Dật cảm thấy vui mừng hơn, chính là thái độ của Mặc Hạc Niên đối với mình!

Tuy khi đối mặt với cậu, Mặc Hạc Niên vẫn tỏ vẻ nghiêm nghị không chút nể nang, nhưng ông vẫn rất tích cực giới thiệu cậu với bạn bè của mình, có thể thấy được, ông vẫn rất tán thưởng cậu, chỉ là không muốn thể hiện ra ngoài mà thôi!

Rất nhanh, xe Jeep đã lái đến nông trại của Mặc Hạc Niên, Dương Dật vừa dắt tay Hi Hi xuống xe đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt.

Bảo mẫu, đầu bếp nữ cùng một nhóm cao bồi cười đùa vây quanh lại, hò reo hát vang bài ca chào đón! Còn có một cao bồi gảy đàn guitar đệm nhạc, trình độ guitar thì không nói tới, nhưng tư thế đầy "diêm dúa" biểu hiện ra ngoài cũng khiến người ta không nhịn được cười.

"Chào mừng con rể!" Hát xong, cô đầu bếp người gốc Hoa dẫn đầu hô lớn.

Đám cao bồi da trắng, da đen cười ha hả, dùng phát âm tiếng Trung kỳ cục theo đó mà gọi: "Hoan nghênh cô gia!"

Đúng là một đám người nhiệt tình! Dương Dật cũng bị sự nhiệt tình của họ lây lan, khi họ hát, cậu liền dắt Hi Hi, cười vui vẻ tham gia vào điệu nhảy kỳ quặc của họ.

"Cảm ơn, cảm ơn!" Dương Dật chắp tay với họ, cười nói, "Các người có thể gọi tôi là Leon, không cần phải vất vả nói tiếng Trung đâu, tôi có thể giao tiếp bằng tiếng Anh."

Mặc Phi ôm Tiểu Đồng Đồng gia nhập vào, bảo mẫu, đầu bếp và vài người phụ nữ khác nhìn thấy Tiểu Đồng Đồng cũng đều yêu chiều vây quanh, hỏi han đủ điều.

"Hi Hi bé nhỏ, còn nhớ chú không?" Một lão cao bồi cười tủm tỉm hỏi Hi Hi.

Ba năm không gặp, nếu là đứa trẻ khác, e rằng đã quên sạch chuyện của ba năm trước rồi! Nhưng dù Hi Hi có nhớ, con bé thực ra cũng cảm thấy rất xa lạ, chỉ thấy cô bé hơi ngượng ngùng trốn ra sau chân bố, không chắc chắn lắm, lí nhí nói: "Là ông Ford ạ?"

"Thật sự nhớ sao? Vậy còn chú thì sao? Cháu còn nhớ chú không?" Một chàng trai da đen cao như cây sậy hô lớn hỏi. Đừng nhìn cậu ta cao lớn, thực ra cũng chỉ là một thiếu niên hơn mười sáu tuổi, hai năm nay chỉ lo cao người chứ không lên cân.

Lần này, Hi Hi có chút không nhận ra nổi nữa! Cô bé khó xử đứng đó, không biết phải làm sao.

"Là anh Greg đây mà!" Chàng trai da đen có chút sốt ruột nói.

Mấy gã cao bồi da đen bên cạnh đều bật cười: "Greg, mày xấu quá rồi, ai mà nhận ra nổi chứ?"

"Anh Greg!" Hi Hi nhớ ra rồi, lần này, con bé cuối cùng đã nhớ lại người anh da đen trước kia thường tìm con bé chơi, nhưng con bé vẫn hơi khó xử nhìn về phía bố, "Nhưng mà, anh Greg không cao như thế này."

"Anh đang tuổi lớn!" Greg kêu lên, "Hi Hi bé nhỏ, em cũng cao lên rất nhiều rồi!"

"Được rồi, được rồi, Greg, cậu đã cho ngựa ăn giúp tôi chưa?" Mặc Hạc Niên xót xa cháu ngoại đường xa mệt mỏi, bèn đứng ra, làm mất hứng lườm gã Greg đang hơi quá nghịch ngợm.

"Chẳng phải nói hôm nay được nghỉ sao?" Greg rụt cổ lại, tuy vẫn cứng miệng, nhưng cậu ta cũng chỉ hậm hực nói một câu rồi quay người chạy mất, "Hi Hi, lát nữa anh tìm em chơi!"

Ford là đội trưởng của mấy tay cao bồi, ông cũng gọi mấy tên cao bồi quay lại làm việc.

Dương Dật và mọi người cuối cùng cũng được tận hưởng một chút nhàn rỗi, có thể thưởng thức căn nhà của Mặc Hạc Niên.

"Vãi thật!"

Vừa bước vào trong, Dương Dật đã bị choáng ngợp, trong lòng không ngừng cảm thán. Khoảnh khắc này, cậu như thể quay về Cô Tô, khuôn viên rộng lớn mô phỏng lối thiết kế sân vườn, cảm giác cứ như thể Mặc Hạc Niên đã mang cả một khu vườn nào đó ở Cô Tô đến đây vậy.

Nước chảy, cầu nhỏ, điêu khắc đá, cửa sổ chạm trổ, còn cả những ngôi nhà tường trắng ngói xám, mang lại một cảm giác hoài cổ!

So với nhà bố vợ, căn biệt thự và sân vườn của mình đúng là khu ổ chuột mà!

"Căn nhà này là nhờ ai thiết kế vậy? Đúng là nét bút của đại sư!" Dương Dật không nhịn được cảm thán vài câu.

Cậu không biết rằng, mình vừa vô tình nịnh hót bố vợ một câu, Mặc Hạc Niên đi phía trước khẽ nhếch khóe miệng, sau đó lại bĩu môi, đây là biểu hiện vừa đắc ý lại vừa không muốn để người khác biết mình đắc ý!

"Là bố em thiết kế đấy!" Mặc Phi cười nói, "Ông ấy trước kia cũng là kiến trúc sư, chỉ là sau này đổi nghề thôi."

Vào bên trong, nhìn thấy trang trí nội thất hiện đại, lại nghĩ đến kiến trúc cổ điển, thiết kế sân vườn bên ngoài, sự ngưỡng mộ của Dương Dật dành cho Mặc Hạc Niên thật sự như nước sông cuồn cuộn……

"Các con cứ về phòng thu xếp đi, thay đồ xong thì xuống ăn cơm." Chu Mộng Ngọc cười nói sắp xếp cho họ, "Dương Dật, đến chỗ chúng ta rồi, con không cần phải nghĩ đến chuyện vào bếp nữa, ở đây có người chuyên nấu ăn. Đến đây thì cứ cùng Mặc Phi nghỉ ngơi thật tốt là được."

"Vâng, đều nghe theo sự sắp xếp của hai người." Dương Dật gật đầu.

"Thấy chưa, mẹ em đối tốt với anh chứ?" Mặc Phi huých vai Dương Dật, cười khúc khích.

Mặc Hạc Niên nhìn thấy, có chút khó chịu nói: "Nghỉ ngơi cái gì? Dương Dật, con rảnh rỗi thì đi làm việc với tôi, chăn bò, cứ ở mãi trong thành phố, bây giờ cũng nên trải nghiệm cuộc sống của nông dân Mỹ một chút đi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:780
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »