Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 873 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 142
Việt Châu

❊ ❊ ❊

Việt Châu, có lịch sử xây thành hơn 2500 năm, thời cổ đại còn gọi là Cối Kê, Sơn Âm và Ngô Hội, là một trong những thành phố lịch sử văn hóa đầu tiên của Hoa Hạ, một trong những thành phố du lịch xuất sắc đầu tiên của Hoa Hạ, là nơi nổi tiếng với những vùng sông nước, những cây cầu, rượu ngon, thư pháp và những danh sĩ.

Nó được mệnh danh là kinh đô văn hóa Đông Á.

Lý Mặc vác ba lô du lịch lớn bước ra khỏi ga tàu, tại cửa ra Trần Tiểu Quân đang đợi cậu.

"Tiểu Quân, đợi lâu rồi nhỉ."

"Không có, em mới đến được hai mươi phút. Tiểu sư thúc, em thuê một chiếc xe ở đây, như vậy làm việc cho tiện, lên xe trước đi, em dẫn ngài đi gặp mấy người."

Lý Mặc ngồi vào ghế sau hỏi: "Trong điện thoại cậu cũng không nói rõ, rốt cuộc cậu phát hiện manh mối gì?"

Trần Tiểu Quân đưa một túi hồ sơ ở ghế trước cho cậu.

"Đây là toàn bộ thông tin thu thập được hiện tại, ngài xem trước trên đường đi, lát nữa đến nơi sẽ báo cáo chi tiết hơn cho ngài."

Lý Mặc mở cặp tài liệu ra xem kỹ, khi lật đến mấy trang cuối, trong mắt bỗng lóe lên tinh quang, đó là mấy tấm ảnh màu được in ra, vì góc chụp chọn hơi khó nhìn nên chỉ thấy được một chút.

Nhưng dù chỉ có chút thông tin đó, cả người cậu cũng trở nên kích động.

Trong ảnh chụp một ngôi nhà cũ, có sân vườn, trong sân trồng ít ớt, dưa leo, rau xanh, còn có một cái chuồng gà, nuôi gà vịt.

Ở góc sân chất đầy tạp vật, có gỗ, máng đá, tre, trong đống tạp vật này Lý Mặc nhìn thấy một vật hình tròn dựng dựa vào tường.

Mấy tấm ảnh khác đều là chụp cận cảnh, có thể thấy rõ trên bề mặt vật hình tròn đó có rỉ đồng, có bùn đất, còn có hư hại biến dạng rõ rệt.

Còn có hình vẽ mười hai con giáp mà Lý Mặc vô cùng quen thuộc.

Lý Mặc cất hết tài liệu vào túi hồ sơ, nhắm mắt tựa vào ghế nghỉ ngơi một chút, cố gắng bình phục trái tim đang đập dữ dội.

Trần Tiểu Quân nhìn Lý Mặc qua gương chiếu hậu nói: "Tiểu sư thúc, món đồ đó có giống thứ ngài đang tìm không?"

"Ta phải thấy tận mắt mới xác nhận được."

Xe chạy suốt chặng đường, từ trong thành phố tiến về vùng ngoại ô, chạy khoảng hơn một tiếng đồng hồ thì đi vào một con phố thị trấn, cuối cùng dừng lại trước cửa một khách sạn.

Việt Châu là điểm du lịch nổi tiếng, ngay cả ở thị trấn cũng có những khách sạn trông khá cao cấp.

"Tiểu sư thúc, em dẫn ngài đi gặp vài người, việc ngài sắp xếp mà điều tra đến bước này chủ yếu là nhờ họ giúp đỡ."

Hai người đi vào một phòng riêng ở tầng một, bên trong có bàn ghế, bộ trà, thiết bị chiếu phim, v.v., có thể ăn uống, uống trà tán gẫu, xem phim giải trí tại đây.

Bên trong có năm người đang xem một bộ phim quân sự, thấy hai người bước vào vội vàng đứng dậy, trong đó một người còn tiện tay tạm dừng bộ phim.

"Chào các anh em, giới thiệu với mọi người một chút, đây là ông chủ của tôi, Lý Mặc."

"Chào ông chủ Lý."

"Chào Lý tổng."

Năm người lần lượt gọi, Trần Tiểu Quân lại giới thiệu năm người với Lý Mặc, hóa ra họ đều là chiến hữu của Trần Tiểu Quân, có ba người là lính trinh sát xuất ngũ.

Trong quân đội họ đều có mật danh, sau khi xuất ngũ gặp lại vẫn gọi như thế, đều thấy thuận miệng thân thiết.

"Các anh em, Lý Mặc không chỉ là ông chủ của tôi, mà còn là tiểu sư thúc của tôi. Mọi người đừng có ý định so tài với cậu ấy, đến tôi còn không phải là đối thủ."

"Lão Lang, ông chủ Lý thực sự lợi hại như cậu nói sao?" Người đàn ông vạm vỡ nhất kia vẫn còn chút không phục, trong mắt đầy vẻ cuồng chiến.

"Tông Hùng, nếu cậu nhất định muốn so tài với tiểu sư thúc của tôi thì phải đợi xong việc ở đây rồi chọn thời gian khác. Mọi người ngồi đi, nói những việc quan trọng cho tiểu sư thúc tôi biết trước, sau đó sắp xếp bước tiếp theo làm thế nào."

Trần Tiểu Quân rót cho Lý Mặc một chén trà, nhìn người chiến hữu hơi gầy một chút nói: "Lão Ưng, cậu nói trước đi."

"Được, Lý tổng, là thế này, mấy người chúng tôi nghe Lão Lang nói có việc gấp cần giúp đỡ nên tụ tập ở Ma Đô, tôi tập trung điều tra một số thông tin về vị lão nhân gần tám mươi tuổi kia."

"Nghe một lão nhân khoảng sáu mươi tuổi hàng xóm kể lại, ông ấy vốn có một người con trai, thời trẻ làm nghề kinh doanh rượu vàng, có ba người hợp tác, sau đó bị đối tác chơi xấu, đá ông ấy ra khỏi cuộc chơi."

"Con trai ông ấy sau khi từ nhà máy trở về thì suốt ngày buồn bực, thường xuyên uống say rồi nổi giận đùng đùng. Trong sân vừa chửi bới vừa nói hai kẻ kia là quân chó chết, còn nuốt mất không ít tiền của ông ấy, sau đó cũng vì uống say mà gặp tai nạn qua đời."

Người tên Lão Ưng lấy từ trong túi ra một tấm ảnh đen trắng đưa cho Lý Mặc: "Lý tổng, ngài xem, ba người ở chính giữa tấm ảnh này chính là những đối tác lúc đó, những người khác đều là nhân viên, ngài xem, người hơi béo này chính là người hàng xóm đã cung cấp tin tức cho tôi."

"Tấm ảnh này chụp trước một xưởng rượu vàng nhỏ ở địa phương Việt Châu, nghe nói ba người hợp tác làm ăn nhiều năm đều hợp tác với xưởng rượu nhỏ này."

Lão Ưng nói xong nhìn sang Tông Hùng: "Tiếp theo cậu nói đi."

Tông Hùng cũng lấy từ trong túi ra mấy tờ tài liệu in sẵn nói: "Tôi tập trung điều tra hai người đối tác này, họ hợp tác mở một xưởng rượu ở Việt Châu hơn hai mươi năm trước, nhưng chỉ làm được hơn bốn năm thì vì kỹ thuật lạc hậu mà buộc phải phá sản rút lui, sau đó họ về Ma Đô tiếp tục làm nghề đại lý kinh doanh, chỉ có thể nói là cuộc sống tạm ổn."

"Tôi và Lão Ưng lấy lý do điều tra một vụ án cũ, tìm đến một trong hai người đó, nói với hắn rằng đối tác đã qua đời hơn hai mươi năm trước có thể liên quan đến vụ án cũ, nghi ngờ cái chết năm đó của hắn có liên quan đến vụ án. Kết quả hắn sợ bị liên lụy nên đã khai hết những gì còn nhớ được về chuyện năm đó."

"Những việc khác tôi không nói nhiều nữa, Lý lão bản ngài xem những thông tin này, điểm nhấn là sau khi đá hắn ra khỏi cuộc chơi, thấy hắn bộ dạng sống dở chết dở cũng sợ hắn làm chuyện gì quẫn bách nên đã phái người bí mật theo dõi hắn một thời gian."

"Hắn đi dạo ở núi Thảo Loan, còn tìm được một căn nhà dân địa phương ở thôn Hạng Lý gần đó ở vài ngày, sau đó thì về Ma Đô."

"Tuy đã hơn hai mươi năm trôi qua, nhưng thôn Hạng Lý đó vẫn còn, chúng tôi liền dựa vào manh mối người đó cung cấp mà rà soát từng cái một, cuối cùng tìm thấy căn nhà dân giống như người đó nói, Lão Ưng còn chụp mấy tấm ảnh, không biết có phải nơi Lý lão bản cần tìm không?"

Lý Mặc nhìn Trần Tiểu Quân, cậu vẫn giữ lại chút thông tin quan trọng nhất đối với những chiến hữu này, không tiết lộ ra.

"Cho dù không phải căn nhà cũ đó, nơi ta cần tìm cũng ở thôn Hạng Lý." Lý Mặc lấy điện thoại ra gọi cho Trần Phượng. "Trần tổng, cô lấy danh nghĩa tiền thưởng chuyển vào thẻ Tiểu Quân ba mươi vạn, làm ngay đi."

Cúp điện thoại, Lý Mặc nâng ly nói với năm người: "Mọi người tuy đều được mời đến giúp đỡ, nhưng nên cảm ơn vẫn phải cảm ơn, lát nữa ba mươi vạn vào tài khoản, cộng thêm tiền thưởng năm vạn mỗi người của Tiểu Quân, coi như là chút thành ý của tôi."

Chỉ giúp chút việc nhỏ, đối với họ mà nói cũng không tốn bao nhiêu sức, nhưng mười mấy ngày kiếm được năm vạn, thế này cũng quá ngại. Huống hồ họ và Trần Tiểu Quân còn là chiến hữu, quan hệ cực kỳ thân thiết, dù có phải bù thêm chút tiền cũng sẽ không do dự mà đến giúp.

"Lý lão bản, tiền này chúng tôi không thể nhận, chỉ là chút việc nhỏ thôi."

"Đúng vậy Lý lão bản, chúng tôi chỉ bỏ chút sức lực, thời gian này chi phí ăn uống đều là Tiểu Quân trả, tiền này không thể nhận."

Lý Mặc nhìn sang Trần Tiểu Quân, cậu vội gõ gõ mặt bàn nói: "Nhìn đi, tiền vào thẻ tôi rồi, nếu các anh thật sự không cần thì tôi giữ lại một mình đấy."

"Được rồi, tiểu sư thúc của tôi không phải người nhỏ mọn, đưa tiền thưởng cho các anh là thực sự cảm ơn mọi người đã giúp tôi. Hơn nữa công việc sau khi xuất ngũ của các anh cũng bình thường, một tháng bán sống bán chết cũng chỉ được vài ngàn, tiền này cầm về còn có thể trợ cấp chi phí sinh hoạt một năm cho gia đình."

"Lát nữa tôi sẽ chuyển vào thẻ của từng người, còn từ chối nữa là tôi nổi giận đấy, sau này anh em không làm được nữa đâu."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:63
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »