Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 873 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 164
Nhà kho cũng có bảo vật

❊ ❊ ❊

Nhà kho của Đại học Kinh Bắc rất lớn, có nhân viên chuyên trách ngồi làm việc tại đó. Lý Mặc đi theo lãnh đạo nhà trường bước vào nhà kho, nhìn thấy những hàng kệ thép bày kín đủ loại đồ vật.

Mỗi hàng mỗi tầng đều có đánh số rõ ràng, mỗi kiện hàng trên người cũng có mã số riêng biệt.

"Đạo cụ giảng dạy để ở nhà kho thứ hai, cứ đi thẳng vào trong, đi xuyên qua nhà kho này, đi đến cuối có một cái cửa, cứ vào đó là được."

Nhân viên quản lý kho hàng vẻ mặt cẩn trọng, còn tưởng công việc của mình xảy ra vấn đề gì, không ngờ lại có lãnh đạo trường dẫn theo một đội bảo vệ trực tiếp xông tới.

Không gian nhà kho thứ hai nhỏ hơn một chút, chủ yếu lưu trữ các loại đạo cụ giảng dạy, ngoài hàng trăm món đồ sứ đủ kiểu dáng ra, trên kệ còn bày đặt rất nhiều bức tượng điêu khắc hình thù khác nhau, tranh chữ đựng trong hộp, còn có văn phòng tứ bảo các loại.

Xét về diện tích thì phải đuổi kịp bốn cái Cổ Vận Hiên, đúng là một cửa tiệm cổ ngoạn lớn.

"Lý Mặc, đồ vật bên trong này đều là do Đại học Kinh Bắc mua sắm qua các năm để phục vụ giảng dạy, vì mỗi năm đều có hao tổn, nên nhà trường đều sẽ nhập một lô dự phòng để thay thế."

Viện trưởng Cao chỉ vào hai hàng kệ bày đồ sứ nói: "Trước đây đã loại bỏ không ít đồ sứ, cũng không biết trong đó có món nào là chân phẩm bị bụi bẩn che lấp hay không. Lý Mặc, hôm nay chúng ta sẽ cùng cậu sắp xếp lại nhé."

"Viện trưởng Cao, ở đây tổng cộng có bao nhiêu kiện đồ sứ?"

Viện trưởng Cao nhìn nhân viên quản lý kho, bà suy nghĩ một chút rồi nói: "Con số cụ thể không nhớ rõ, nhưng số lượng đồ sứ trong nhà kho này chắc chắn vượt quá ba trăm tám mươi kiện, ở nhà kho thứ ba còn có hơn một trăm kiện đồ sứ bị hư hỏng đang chờ báo phế, tổng số lượng vượt quá năm trăm kiện."

Thật là làm khó người ta, nhiều đồ sứ thế này nếu sử dụng dị đồng để giám định, ước chừng hơn mười phút là có thể xong việc, nhưng bên cạnh lại có vài người đi cùng, nếu phải đích thân giám định từng món một thì không biết phải tốn bao nhiêu ngày.

Lý Mặc hơi phiền muộn, cảm giác giống như tự bê đá đập vào chân mình, cậu quyết định vẫn là tốc chiến tốc thắng, không thể dây dưa.

"Viện trưởng Cao, đèn pin và kính lúp bạn học Lý Mặc cần đã tới rồi." Một bảo vệ chạy từ tòa nhà giáo viên mang tới từ bàn làm việc của giáo sư Trương.

"Vậy thì tôi bắt đầu đây."

Lý Mặc đi tới trước một cái kệ, có tổng cộng ba tầng, cậu bắt đầu xem từ tầng trên cùng. Đèn pin chiếu qua, kiểu nào nhìn cái là biết đồ giả liền bỏ qua, nếu trông có chút triển vọng thì dùng dị đồng nhìn xem.

Cậu sải bước, chậm rãi di chuyển về phía trước.

"Chủ nhiệm Vưu, cậu ta đang làm gì vậy? Sao không đích thân cầm lên xem, cứ cưỡi ngựa xem hoa thế này mà có thể nhìn cái là phân biệt được thật giả ư?"

Chủ nhiệm Vưu chưa từng thấy cậu ra tay bao giờ nên cũng có chút nghi hoặc, nhưng ông chỉ khẽ nói: "Những giáo sư chuyên gia khoa Lịch sử đều phục sát đất khả năng giám bảo của cậu ta, thì nhãn lực của cậu ta tự nhiên còn lợi hại hơn chúng ta tưởng tượng."

Viện trưởng Cao gật đầu, có vài người trời sinh là để ăn bát cơm này, nhìn xem bạn học Lý chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã mang lại cho Đại học Kinh Bắc vinh quang lớn đến nhường nào, hiện tại kinh phí nghiên cứu của cấp trên đã liên tục ba tháng nghiêng về phía khoa Lịch sử rồi.

Tháng này ước chừng còn nhiều hơn, bởi vì kho báu Hạng Vũ xuất thế, những giáo sư kia đều như bị tiêm kích thích, ở lại Việt Châu không chịu về, khiến cho lịch trình giảng dạy vừa mới bắt đầu học kỳ mới có chút căng thẳng.

"Hầy, đúng là tìm được một món rồi."

Lý Mặc bê chiếc thang nhỏ, bước lên ba bậc, từ tầng cao nhất bê xuống một chiếc bình mai hoa văn thanh hoa.

Mới có ba phút đã tìm được một món chân phẩm, Viện trưởng Cao và mọi người tinh thần phấn chấn, vội đi tới bên cạnh cậu.

"Lý Mặc, đây là bình mai thanh hoa triều đại nào?" Giáo sư Trương dù sao cũng thường xuyên tiếp xúc với cổ vật, nên vẫn có chút hiểu biết.

Lý Mặc lật đáy bình mai lên, mọi người nhìn thấy dưới đáy có đề khoản thanh hoa, "Đại Minh Vĩnh Lạc niên chế", chữ triện, sáu chữ hai hàng, đáy khoản quan diêu tiêu chuẩn.

"Chẳng lẽ đây là bình mai thanh hoa Đại Minh Vĩnh Lạc?"

Giáo sư Trương thốt lên kinh ngạc.

"Giáo sư Trương, bình mai thanh hoa Vĩnh Lạc này rất trân quý sao?"

"Rất trân quý, tôi nhớ từng có một kỷ lục đấu giá chính là chân phẩm bình mai thanh hoa Vĩnh Lạc, giá trị gần hai trăm triệu."

Giáo sư Trương nói thế, Viện trưởng Cao và Chủ nhiệm Vưu đều không giữ được bình tĩnh nữa, vừa mới giám định ra một chiếc bình ngọc hồ xuân hồng men đỏ Minh Hồng Vũ trị giá 150 triệu, giờ lại phát hiện một chiếc bình mai thanh hoa Minh Vĩnh Lạc trị giá gần 200 triệu, chẳng lẽ quốc bảo đồ sứ hiện nay đều là rau cải trắng sao?

Lý Mặc lật xem vài chiếc bình mai, còn dùng đèn pin tụ quang soi vài cái, sau đó ra hiệu mọi người lùi lại hai bước.

"Im lặng."

Cậu đột nhiên tay trái ôm ngang bình mai, tay phải khom ngón búng một cái, tai áp sát vào lắng nghe âm thanh truyền bên trong bình.

"Tiếc thật."

Một tiếng "tiếc thật" của Lý Mặc làm mấy người đang sợ tới mức sắc mặt khó coi phải hoàn hồn lại.

"Lý Mặc, chiếc bình mai này là đồ giả sao?"

Lý Mặc gật đầu, nhưng lại nói: "Mọi người chắc đều đã nghe qua vụ án của Cửu Chỉ Đại Đạo, những món đồ sứ cổ bọn họ làm giả có thể làm giả y như thật, tuyệt đối là tác phẩm xuất sắc bậc nhất trong các loại hàng thủ công mỹ nghệ hiện đại. Chiếc bình mai này cũng cùng một lý lẽ, nhưng không phải hàng thủ công mỹ nghệ hiện đại, mà là đồ giả thời Càn Long."

"Vụ án Cửu Chỉ Đại Đạo tự nhiên là biết rõ, hàng giả của bọn chúng chủ yếu nhất chính là dùng đáy cũ đồ sứ mới."

Giáo sư Trương tuy không phải là chuyên gia trong lĩnh vực giám định đồ sứ, nhưng cũng đã từng thảo luận với các giáo sư khác về những vụ án đó.

"Không sai, chiếc bình mai này cũng dùng thủ đoạn tương tự, đáy cũ sứ mới, nhưng người làm giả là một thợ thủ công tay nghề tinh xảo thời Càn Long. Tính ra, chiếc bình mai này cũng có lịch sử hơn hai trăm năm rồi."

Lý Mặc đặt chiếc bình mai vào tay giáo sư Trương nói: "Chiếc bình mai này nếu lọt ra ngoài xã hội bị kẻ có tâm lợi dụng, đủ để giả làm thật bán ra với giá trên trời. Xử lý nó thế nào cho thỏa đáng, vẫn phải suy tính kỹ lưỡng."

"Thật ra tôi cảm thấy chiếc bình mai thời Càn Long mô phỏng Minh Vĩnh Lạc này vẫn rất có ý nghĩa lịch sử, nếu đặt trong bảo tàng để triển lãm, cũng là một món cổ vật rất tốt."

"Đúng đúng, ý tưởng này tốt hơn."

Viện trưởng Cao và Chủ nhiệm Vưu liên tục gật đầu, giá trị tuy không bằng chân phẩm bình mai Minh Vĩnh Lạc, nhưng cũng được coi là một món thủ công mỹ nghệ thời Càn Long, giá trị lịch sử và giá trị nghệ thuật cũng rất cao.

"Mang két sắt lại đây, cất kỹ chiếc bình mai thời Càn Long này đi."

Mới bắt đầu thôi đã giám định ra được một món cổ vật có lai lịch khúc chiết, mấy vị lãnh đạo đi cùng lập tức tinh thần phấn chấn, Lý Mặc đúng là một bảo vật.

Lý Mặc cầm đèn pin tiếp tục tìm kiếm về phía trước, tầng trên cùng của hàng kệ thứ nhất có khoảng hơn một trăm món đồ sứ, đợi đến khi xem hết một lượt, ngoài món cổ vật đồ giả thời Càn Long kia ra, những món còn lại đều là rác rưởi, ngay cả một món tinh phẩm trong hàng thủ công mỹ nghệ hiện đại cũng không có.

Tiếp theo bắt đầu tìm lại từ đầu tầng thứ hai, cậu soi từng món một, không ngừng lắc đầu, xem ra trong nhà kho mà tìm được một món đã coi là thành tích rất khá rồi.

Thời gian từng chút trôi qua, Lý Mặc bắt đầu kiểm tra tầng thứ ba, cũng là tầng dưới cùng. Tầng dưới này có khá nhiều món là đồ sứ có thể tích lớn, có thể là đèn ở trên không chiếu tới tầng dưới cùng nên nhìn có vẻ hơi âm u.

Nhất là những món đồ sứ thể tích lớn, có thể sợ chúng vô ý đụng đổ nên đều bị nhét vào phía bên trong một chút, nếu không dùng đèn pin chiếu tới thì căn bản nhìn không rõ là kiểu dáng gì.

Lý Mặc ngồi xổm xuống, dùng đèn pin quét nhìn từng món, khi tới vị trí chính giữa, ánh đèn của cậu rơi vào một chiếc bình lớn.

Cậu nhìn hơn mười giây, tầm mắt dị đồng bao phủ qua, từ trên thân chiếc bình lớn xuyên thấu ra hào quang màu xám nhạt, khuếch tán ra vài chục vòng sáng.

Chiếc bình lớn đó là chân phẩm thời Thanh mạt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:63
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »