Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 1096 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 252
Bố cục tam liên sát

❊ ❊ ❊

Khi Lý Mặc tỉnh dậy sau cơn say thì đã là hơn mười giờ sáng ngày hôm sau. Anh ngồi dậy, vỗ vỗ cái đầu vẫn còn hơi choáng váng của mình.

"Nhiệt tình quá, nhiệt tình đến mức khiến người ta không thể từ chối."

Lý Mặc vốn không uống được rượu, trên bàn tiệc cũng đã nói với mọi người rồi, nhưng chịu không nổi sự nhiệt tình của dân làng, ai cũng tới mời một chén, dù chỉ là nhấp môi, cuối cùng Lý Mặc vẫn bị chuốc gục.

Cái tửu lượng chết tiệt này.

"Tiểu sư thúc, người tỉnh rồi ạ."

Trần Tiểu Yến đẩy cửa thò đầu vào nhìn, sau đó bưng nước ấm tới: "Người uống chút nước ấm nhuận cổ họng đi ạ, thế này dạ dày cũng dễ chịu hơn."

"Mất mặt quá rồi."

Lý Mặc nhận lấy cốc nước, thở dài một tiếng.

"Ha ha ha, không mất mặt đâu, chỉ là quá đáng sợ thôi ạ."

Một cốc nước ấm vào bụng, đầu óc Lý Mặc đã tỉnh táo hơn nhiều.

"Trong nhà có cháo không?"

"Có ạ, vẫn đang giữ ấm đấy. Còn có ba quả trứng vịt muối nhà tự muối, cháo trắng ăn kèm trứng vịt muối, đây là combo tuyệt đỉnh đấy ạ."

Lý Mặc thức dậy vệ sinh cá nhân xong, uống một hơi hết bốn bát cháo.

"Con đi gọi anh con và chị dâu con, để họ đến dâng trà cho người."

Sau khi Trần Tiểu Yến đi, Lý Mặc lấy từ trong túi xách ra hai cái bao lì xì đã chuẩn bị sẵn. Không lâu sau, anh thấy cặp vợ chồng mới cưới bưng một chiếc ấm trà và hai chén trà bước vào.

"Sư thúc, mời người dùng trà."

Trần Tiểu Quân đưa một chén trà, Lý Mặc uống xong liền đưa cho cậu ta một bao lì xì dày cộm.

Vợ của Trần Tiểu Quân họ Trương, tên Thục Phân, bằng tuổi với Tiểu Quân.

Lý Mặc uống trà xong cũng đưa cho cô một bao lì xì.

"Cháu học chuyên ngành gì ở đại học?"

"Cháu không thi đỗ đại học tốt, học chuyên ngành du lịch ạ."

"Vậy thì tốt, qua năm cùng Tiểu Quân tới Kinh Đô, nhà mới bên đó cũng đã dọn dẹp xong cả rồi, sau này cháu cứ đến công ty làm việc, tìm cô của cháu mà sắp xếp."

"Cảm ơn Tiểu sư thúc." Trên mặt Trương Thục Phân tràn ngập nụ cười hạnh phúc, đến giờ cô vẫn còn hơi xúc động. Cảnh tượng ngày hôm qua khiến cả ngôi làng xôn xao, những đồng nghiệp của bố mẹ, những người họ hàng bên nhà bác, ai nấy đều ngưỡng mộ vô cùng.

Những người vốn không coi trọng hai đứa họ giờ cũng đã ngậm miệng, hiện tại ai cũng đang đồn rằng Tiểu Quân ra ngoài làm ăn phát tài lớn rồi.

Ngày thứ ba sau đám cưới của Tiểu Quân là đêm giao thừa, Lý Mặc đặc biệt gọi điện cho Tông Hùng, hỏi cậu ta chuyện về nhà xem mắt thế nào, kết quả là Tông Hùng rất thất vọng.

Chuyện của cậu ta không thành.

Qua mùng một Tết, trong lòng Lý Mặc vướng bận chuyện nên chuẩn bị trở về Kinh Đô trước. Sau khi bàn bạc, Trần Phượng và vợ chồng Trần Tiểu Quân cùng đi theo trở về Kinh Đô, đi muộn hai ngày có thể trên đường sẽ rất tắc.

Mùng năm, Lý Mặc mang theo một số quà cáp tới tứ hợp viện của Thi lão. Đối với việc anh trở về Kinh Đô sớm như vậy, Thi lão và Giáo sư Vu đều rất vui mừng.

"Kinh Đô vẫn lạnh như thế, chẳng biết bao giờ mới chấm dứt." Lý Mặc xoa xoa hai tay, ở đây là cái lạnh hanh khô, gió thổi vào mặt thật sự như dao cứa vậy.

"Ha ha ha, vào nhà uống trà đi, vẫn còn một ít Đại Hồng Bào dự trữ đấy. Mấy người Thi bá bá của cháu ở nhà mà ta còn chẳng nỡ mang ra, thằng nhóc cháu hôm nay đúng là có lộc ăn rồi."

"Gia đình Thi bá bá không qua đây ạ?"

"Qua Tết còn bận rộn và mệt mỏi hơn ngày thường." Thi lão thở dài một tiếng, không còn cách nào khác, đều là những mối quan hệ cũ, cần phải đi thăm hỏi từng nhà, hơn nữa không được bỏ sót một ai.

Thi nãi nãi, tức Giáo sư Vu đã nghỉ hưu của Đại học Kinh Đô, bà đang thành thạo pha trà Đại Hồng Bào, những lá trà xanh đỏ đan xen bung nở trong nước nóng nhìn rất bắt mắt.

"Sớm quay về Kinh Đô thế này, có việc gì à?"

"Vâng." Lý Mặc nhấp ngụm trà, môi răng lưu hương, "Trước Tết cháu có tìm được ba món đồ gốm đen ở khu ngõ cũ tại Đông Giao Dân Hạng, sau khi được Giáo sư Trương Hạo của Đại học Thanh Hoa giám định, chúng rất có thể xuất thân từ một ngôi mộ lớn thời kỳ đồ đá mới. Hơn nữa ba món gốm đen được khai quật đó dù là kiểu dáng hay kỹ nghệ đều vô cùng tinh xảo, nghi ngờ là xuất thân từ mộ táng quý tộc của một bộ lạc nào đó."

Anh không nói ra mục đích thực sự.

"Trước Tết dựa vào chút manh mối nắm giữ được nên đã cho người truy tra, hiện tại đã có chút đầu mối. Ở quê cũng buồn chán nên cháu về Kinh Đô trước hai ngày, đang suy nghĩ xem bản thân nên đích thân đi một chuyến xem sao, biết đâu lại thực sự tìm được một ngôi mộ cổ thời kỳ đồ đá mới muộn thì sao."

Thi lão nghe đến đây, trong mắt lóe lên một tia tinh quang, ông cười nói: "Xem ra người thành công tất nhiên là có lý do của nó, không giống thằng nhóc nhà ta, ngoài hứng thú với binh khí súng ống ra, những thứ khác dường như chẳng để tâm, chẳng làm nên trò trống gì. Dù sao nó cũng không có việc gì quan trọng trong thời gian tới, chi bằng để nó đi theo cháu ra ngoài dạo một vòng, cũng để mở mang tầm mắt."

"Cậu ấy là chuyên gia binh khí, nghiên cứu toàn là công nghệ cao, đó mới là rường cột nước nhà thực sự. Thi lão, yêu cầu của bác đối với cậu ấy có phải hơi cao quá rồi không?"

"Ha ha ha, cũng là muốn tạo cho nó chút áp lực."

Lý Mặc ở lại đến tận chập tối mới rời đi. Khi xe tiến vào khu biệt thự hào môn, anh thấy xe của Trần Phượng đang đỗ ở chỗ đỗ xe của mình.

"Sư đệ, trên điện thoại nói có việc cực kỳ quan trọng cần chị làm, là việc gì vậy?"

Lý Mặc lấy ra ba túi nhựa nhỏ, bên trong mỗi túi đều đựng mấy sợi tóc, trên đó còn ghi số hiệu rất rõ ràng.

"Sư tỷ, chị tìm giúp em vài cơ quan chuyên môn, kiểm tra riêng biệt xem mẫu số 1 với mẫu số 2 và số 3 có quan hệ huyết thống hay không. Việc này đối với em cực kỳ quan trọng, tạm thời không được tiết lộ với bất kỳ ai."

Thấy anh nói rất nghiêm túc, Trần Phượng gật đầu, cất ba mẫu tóc rồi lái xe rời đi.

Trở về nhà, Lý Mặc nằm trên ghế sofa, mắt nhìn đèn trần, trong đầu hiện lên rất nhiều suy nghĩ.

Tít tít...

Có tin nhắn Liêu Liêu, Lý Mặc mở ra xem, là Tần Tư Duệ gửi đến. Họ đã lâu rồi không liên lạc với nhau, dù là điện thoại hay tài khoản Liêu Liêu.

"Chúc mừng năm mới!"

Nhìn tin nhắn, Lý Mặc nghĩ một lát rồi vẫn trả lời lại một tin: Chúc mừng năm mới!

"Nghe Thi gia gia nói anh đã về Kinh Đô, ông nội bảo ngày mai nếu có thời gian thì mời anh qua ăn cơm."

Lý Mặc im lặng vài phút, trả lời: Ngày mai mùng sáu đã hẹn qua nhà thầy ăn cơm, mùng bảy đã hẹn Giáo sư Trương Hạo, chuyên gia cổ nhân loại học Đại học Thanh Hoa, để thỉnh giáo ông ấy vài việc. Mùng tám đã hẹn với Tam Béo rồi, mấy ngày tới đều không có thời gian.

Mãi lâu sau mới nhận được một tin nhắn: Hẹn dịp khác.

Lý Mặc tiện tay ném điện thoại lên ghế sofa, nghiêng người xem tivi. Tần gia đại viện anh dự định thời gian tới sẽ không qua đó, dù sao mối quan hệ giữa Tần lão và Lý lão cũng khá đặc biệt, suýt chút nữa đã trở thành thông gia. Mà trước Tết anh đã bố cục phản kích Lý Giai Vũ, ít nhất cho tới thời điểm hiện tại mọi thứ đều rất thuận lợi.

Anh nhất định phải đường hoàng dẫn Lý Giai Vũ vào cuộc, khiến hắn ta chịu tổn thất nặng nề không thể tự thoát ra.

Cú sát thứ nhất trước Tết, Lý Giai Vũ tức đến hộc máu nhập viện.

Cú sát thứ hai trước Tết, Lý Mặc đã sắp đặt chu toàn, chỉ cần tĩnh lặng chờ đợi. Nếu Lý Giai Vũ còn dám nhảy ra múa may quay cuồng, anh sẽ giao nộp những tấm ảnh còn lưu giữ trong tay lên trên, cho hắn một đòn chí mạng.

Nếu hắn ta thu mình một thời gian, rụt cổ làm người, thì Lý Mặc sẽ chuẩn bị cú sát thứ ba.

Tam liên sát, cứ xem xem Lý Giai Vũ có đỡ nổi tất cả không.

Tivi chưa xem được mấy phút thì nhận được điện thoại của Ngưu Tam Béo, cậu ta thắc mắc hỏi trong điện thoại: "Lý thiếu, mùng tám tôi đâu có hẹn cậu."

Gục ngã, Tần Tư Duệ vậy mà còn gọi điện cho Tam Béo để xác nhận.

"Giờ tôi hẹn cậu thì có được không?"

"Lý thiếu, giữa cậu và Tư Duệ có xảy ra chuyện gì không vui à? May mà lúc nãy tôi phản ứng nhanh không nói hớ, tôi bảo là mùng tám hẹn cậu đi câu cá đấy."

Mẹ nó, cậu tìm cái cớ vớ vẩn gì vậy, giờ bên ngoài trời còn lạnh giá thế này, cậu hẹn tôi đi câu cá ở đâu, có mà đi uống gió tây bắc thì có.

"Tôi vừa nói xong liền hối hận ngay, vội vàng bổ sung một câu bảo là, ban đầu hẹn đi câu cá, sau đó nghĩ đi nghĩ lại vẫn là đi ngâm suối nước nóng cùng nhau. Lý thiếu, cậu thấy tôi đủ nghĩa khí chưa."

"Tuyệt đối là anh em tốt."

"Ha ha, đó là đương nhiên, nhưng mà..." Ngưu Tam Béo ấp úng.

Trong lòng Lý Mặc dấy lên một dự cảm chẳng lành.

"Nhưng mà Gia Hinh ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng nói hẹn Tư Duệ cùng đi ngâm suối nước nóng, không ngờ cô ấy lại đồng ý. Lý thiếu, cậu bảo giờ phải làm sao đây?"

"Haiz, còn làm sao được nữa, tối mùng bảy cậu qua đây uống rượu cùng anh em đi, một say giải ngàn sầu, phiền não gì cũng tan biến hết. Nhưng mà cậu và Từ đại tiểu thư khi nào đính hôn? Trước Tết cậu suy sụp tinh thần, chuyện này cũng không thể cứ kéo dài mãi được, người ta đã theo cậu mấy tháng rồi."

"Giờ còn mặt mũi nào mà đính hôn, cứ đợi thêm chút đã."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:189
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »