Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 1098 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 294
Cơn giận của lão Liễu

❊ ❊ ❊

Kỹ năng nấu nướng của Liễu Doanh Doanh có tiến bộ đôi chút, món cà chua xào trứng, nấm hương xào cải xanh làm cũng không tệ, chỉ là lúc nấu cơm hơi nhiều nước khiến cơm hơi nát.

“Lần sau em sẽ cố gắng tiếp, nếu anh không quen ăn cơm thì để em nấu cho anh bát mì.”

“Anh có phải loại người đỏng đảnh đâu, ăn no bụng là được rồi.”

Trên bàn ăn, hai người lặng lẽ dùng bữa. Lý Mặc không nói gì, Doanh Doanh thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn anh, cô mở miệng như muốn nói gì đó nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

“Em muốn nói gì thì cứ nói đi?”

Liễu Doanh Doanh đặt đũa xuống, rót cho anh một cốc nước rồi nói: “Em thấy anh có tâm sự, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

“Không có, chỉ là trong lòng đang suy nghĩ chút chuyện thôi.”

“Ồ.” Liễu Doanh Doanh suy nghĩ một lát mới lấy hết can đảm hỏi: “Tiểu Mặc, thường thì những việc lớn anh đều không muốn ra mặt, vậy bình thường ai là người chịu trách nhiệm ở bảo tàng Cổ Vận Hiên?”

“Bảo tàng Hạng Vũ Bảo Tàng và bảo tàng Cổ Vận Hiên tuy là hai cái tên, nhưng hiện tại quyền sở hữu đều là của anh, cho nên không lập thêm viện trưởng riêng biệt nữa, sau này đều do mợ anh thay mặt quản lý. Sao vậy, em có đề nghị gì à?”

Ánh mắt Liễu Doanh Doanh lóe lên rồi lắc đầu nói: “Em chỉ tùy miệng hỏi vậy thôi.”

Lý Mặc nhìn Doanh Doanh đầy nghiêm túc. Họ cùng nhau lớn lên, anh hiểu rõ tính cách của cô, cô sẽ không vô duyên vô cớ hỏi chuyện này.

“Trong doanh thu của bảo tàng Cổ Vận Hiên có hai mươi phần trăm của em, sau này vận hành tốt hay không cũng liên quan đến thu nhập của em, nếu em có ý tưởng gì tốt hơn thì cứ đưa ra, anh sẽ nghiêm túc xem xét.”

“Cũng không có ý tưởng gì, chỉ là em quen một người, chuyên về quản lý và vận hành thị trường. Nếu bảo tàng Cổ Vận Hiên có thể vận hành độc lập thì có lẽ sẽ dễ quản lý hơn, thu nhập cũng sẽ tốt hơn.”

Liễu Doanh Doanh nói đến đây thì giọng nhỏ hẳn đi, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt Lý Mặc.

Ánh mắt Lý Mặc khẽ biến đổi, dựa theo tính cách của cô thì căn bản cô sẽ không suy nghĩ đến việc này, xem ra gần đây đã xảy ra chuyện gì đó với cô ấy.

“Em chỉ giới thiệu thử thôi.”

Lý Mặc cầm cốc nước lên uống một ngụm rồi nói: “Gửi cho anh một bản sơ yếu lý lịch của người đó, lát nữa anh xem thử.”

“Được ạ, em chuẩn bị sẵn rồi.” Liễu Doanh Doanh vội vàng dùng điện thoại chuyển tiếp, trên mặt lộ ra vài phần tươi cười, cô lại rót cho Lý Mặc thêm cốc nước.

Lý Mặc cũng không xem ngay, đợi ăn cơm xong mới ngồi xuống sô pha xem bản lý lịch đó. Trong lý lịch là một người phụ nữ, ba mươi mốt tuổi, ảnh chụp rất chuyên nghiệp, kinh nghiệm làm việc cũng vô cùng đẹp mắt, từ lý lịch mà xem thì việc làm quản lý và vận hành quả thật rất tốt.

Anh tiện tay gửi bản lý lịch này cho Trần Tiểu Quân, bảo cậu ta lập tức sắp xếp người đi điều tra lai lịch của người này, phải đào sâu lai lịch của cô ta.

“Tiểu Mặc, người này được không?”

“Trên lý lịch thì không tệ, đợi khi nào rảnh anh sẽ gặp mặt nói chuyện với cô ta.”

“Vậy ngày mai được không?”

Lý Mặc giả vờ suy nghĩ một lát rồi mới nói: “Ngày mai không được, anh hẹn sư tỷ và một người bạn cùng nhau bàn bạc chuyện vận hành công ty du lịch rồi. Vậy đi, đợi điện thoại của anh.”

“Vậy cũng được.” Trên mặt Liễu Doanh Doanh lộ ra một chút thất vọng, Lý Mặc không đổi sắc mặt, nhưng trong lòng lại càng nghi hoặc hơn, cô nhóc này rất không bình thường.

Chiều hôm sau, hơn bốn giờ, Trần Tiểu Quân cuối cùng cũng gọi điện tới, câu đầu tiên của cậu ta khiến tim Lý Mặc thắt lại.

“Tiểu sư thúc, người phụ nữ mà người bảo con điều tra có vấn đề rất lớn. Bạn con đã điều tra sâu thêm, tám năm trước người phụ nữ này từng vào tù vì tội lừa đảo, hai năm sau vừa ra tù chưa được nửa năm lại bị bắt vì tội lừa đảo chưa thành, bốn năm trước ra tù thì làm đơn đổi tên, sau đó vào làm ở công ty của người thân, nửa năm trước đã nghỉ việc.”

“Còn gì nữa không?”

“Tạm thời chỉ có vậy, người yêu cầu gấp quá, nếu thêm hai ba ngày nữa thì chắc chắn sẽ điều tra ra được kinh nghiệm chi tiết hơn.”

“Được, anh biết rồi. Ngày mai lễ khai trương bảo tàng sẽ rất bận, ngoài người của mình ra để duy trì trật tự hiện trường, còn cần xin hỗ trợ từ địa phương nữa.”

“Rõ, chuyện này đã trao đổi xong xuôi rồi, người của chúng ta chủ yếu duy trì nội trường. Tiểu sư thúc, từ chiều mai là chính thức đón khách tham quan, đến hiện tại, vé đã bán đến một tháng sau, mới bắt đầu mỗi ngày đón khoảng 2000 người, đợi mọi thứ đi vào quỹ đạo rồi sẽ từ từ tăng khả năng tiếp đón. Cộng thêm các ngành dịch vụ như ăn uống, khách sạn hợp tác xung quanh, lợi nhuận của công ty vô cùng khả quan.”

“Anh chỉ nói một câu, mọi thứ lấy sự ổn định làm trọng.”

“Vâng.”

Lý Mặc cúp điện thoại, đi về phía nhà ăn. Còn chưa đến cửa đã thấy Hoàng Trị chạy lon ton tới, cười nói: “Lý Mặc, cùng ăn cơm đi, mới mở quán gà niêu, có mấy loại hương vị liền.”

“Đi, lâu rồi chưa ăn cơm nhà ăn trường, dạo này kinh doanh thế nào?”

“Tốt lắm, lấy số lượng bù lợi nhuận, có thể mở thêm mấy tiệm đồ kho, cũng có thể sắp xếp thêm nhiều sinh viên làm việc vừa học vừa làm, nhà trường rất ủng hộ việc này.”

Hai người gọi một phần gà niêu, hai phần đồ nguội và nước ép trái cây tươi, vừa ăn vừa trò chuyện.

“Tớ đã tìm được địa điểm thích hợp ở các trường đại học khác, chuẩn bị mở rộng từng bước một.”

“Làm tốt lắm.”

Hoàng Trị vô cùng vui vẻ, bây giờ cậu ta là nhân vật có tiếng ở đại học Kinh Bắc, dù sao cũng coi như là đang khởi nghiệp, hơn nữa còn liên quan đến ăn uống, trong trường không bao giờ thiếu người mê ăn, quan trọng là kinh doanh thực sự rất ổn.

“Đúng rồi, ngày mai bảo tàng Hạng Vũ Bảo Tàng khai trương, rất nhiều bạn trong lớp chúng ta hẹn nhau cùng đi tham quan, đến giờ họ vẫn không biết việc này do cậu chủ trì, ngày mai cậu có ở hiện trường không?”

Lý Mặc gắp một miếng đùi gà, vừa gặm thịt vừa lắc đầu.

“Rất nhiều giáo sư, thầy cô khoa Lịch sử chúng ta đều nhận được thư mời rồi, cậu không đi thì có ổn không?”

“Chỉ là cảm thấy quá ồn ào, không thích môi trường đó.”

Lý Mặc vừa định nói gì đó thì nhận được điện thoại của Liễu Doanh Doanh, anh do dự một chút rồi vẫn bắt máy.

“Doanh Doanh, ăn tối chưa?”

“Đang chuẩn bị ăn đây, Tiểu Mặc, chuyện hôm qua anh định khi nào thì hẹn cô ấy gặp mặt vậy.”

“Doanh Doanh, chuyện này để sau hãy nói đi.”

“Hôm nay việc của anh vẫn chưa xong à?”

Lý Mặc thở dài trong lòng rồi nói: “Doanh Doanh, anh cho rằng cô ấy không thích hợp.”

Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi trong đó truyền đến tiếng tút tút, Liễu Doanh Doanh trực tiếp cúp máy. Lý Mặc nhìn màn hình điện thoại, cảm thấy chuyện này không bình thường chút nào, xem ra cần phải nói chuyện tử tế với cô ấy về việc này.

Trong một căn nhà mới ở Yến Giao, Liễu Doanh Doanh đang ngồi trên sô pha tức giận. Sư công và sư phụ đang ngồi trên bàn ăn từ từ uống chút rượu, Tống Nguyên Ninh quay đầu nhìn cô con gái trên sô pha, kỳ lạ hỏi: “Doanh Doanh, con ngồi đó làm gì, mau lại đây ăn cơm đi.”

“Con không ăn, tức chết con rồi.” Liễu Doanh Doanh hậm hực đi đến bên bàn ăn, ngồi xuống cạnh Tống Nguyên Ninh.

“Ha ha ha, không phải con gọi điện cho Tiểu Mặc sao, chẳng lẽ là nó chọc con giận rồi?” Liễu Xuyên Khánh cười hỏi, hai đứa nhỏ này từ bé đến lớn thường xuyên giận dỗi, nhưng quay đi quay lại lại tốt với nhau vô cùng.

“Bố, con không muốn nghe thấy tên anh ấy, bây giờ anh ấy phồng lên rồi, chuyện hôm qua hứa hôm nay trực tiếp đổi ý, đây là đang qua loa với con sao?”

Liễu Xuyên Khánh và Tống Nguyên Ninh nhìn nhau, đều nghe mà thấy mơ hồ.

“Doanh Doanh, Tiểu Mặc hứa với con chuyện gì?”

“Mẹ, mẹ nói anh ấy không thích ra mặt thì con còn có thể hiểu được, nhưng con có lòng tốt muốn giới thiệu một vị viện trưởng cho bảo tàng Cổ Vận Hiên, cũng đã gửi sơ yếu lý lịch cho anh ấy rồi. Hôm qua anh ấy nói đợi rảnh sẽ hẹn người ta nói chuyện, kết quả lúc nãy hỏi anh ấy, anh ấy lại bảo người ta không thích hợp. Đây chẳng phải là giỡn mặt con sao, để con sau này ăn nói với bạn bè thế nào.”

Liễu Doanh Doanh tức tối nói xong, bầu không khí trong nhà hàng thay đổi hẳn. Đặc biệt là Liễu Xuyên Khánh, sắc mặt ông lập tức trở nên nghiêm nghị, hỏi: “Con thực sự đã giới thiệu với Lý Mặc à?”

“Vâng, nhưng anh ấy lại dám qua loa với con, nếu không đồng ý thì sao ngay từ đầu không từ chối thẳng đi.”

Chát một tiếng, Liễu Xuyên Khánh đột nhiên vỗ bàn một cái, bát đĩa trên bàn đều rung động, hai chén rượu đổ nhào, rượu trắng tràn ra ngoài.

Ông đứng dậy quát lớn: “Ai cho phép con làm vậy?”

Liễu Doanh Doanh bị quát thẳng mặt, ngẩn người ra nói: “Con chỉ giới thiệu bạn thôi mà, làm sao?”

“Làm sao á, con thật sự coi Cổ Vận Hiên là nhà chúng ta chắc? Cổ Vận Hiên là tình trạng thế nào con không biết sao, mỗi một món ở đó đều là quốc bảo, giá trị phi phàm. Con tưởng ai cũng làm được viện trưởng à, Tiểu Mặc cho con cái danh hiệu phó viện trưởng, con liền tưởng mình là chủ nhân của Cổ Vận Hiên rồi hả?”

Giọng Liễu Xuyên Khánh rất lớn, hơn nữa còn rất giận dữ.

Từ bé đến lớn chưa từng nổi trận lôi đình với cô như vậy, Liễu Doanh Doanh nhất thời cũng bị dọa cho sững người, trong mắt bắt đầu ầng ậc nước, nghẹn ngào nói: “Bố là sư phụ anh ấy, ông ngoại là sư công anh ấy, con chỉ giới thiệu một người thì đã làm sao?”

“Câm miệng, sao con càng lớn càng không hiểu chuyện thế. Bố là sư phụ Tiểu Mặc không sai, nhưng con tưởng bản lĩnh của Tiểu Mặc đều do bố dạy sao? Bố biết, nó cũng biết, bố không biết, nó vẫn biết. Bố dạy nó mười mấy năm cổ ngoạn tạp học, nhưng từ năm ngoái đến nay, Tiểu Mặc đã báo đáp gia đình chúng ta gấp trăm lần rồi. Người ta căn bản không nợ bố cái gì, trái lại là chúng ta được thơm lây từ người ta.”

Liễu Xuyên Khánh càng nói càng kích động, ông lại vỗ bàn mấy cái, nói: “Lúc trước Cổ Vận Hiên được Lý Mặc đăng ký thành thương hiệu, thằng bé ôm tấm lòng biết ơn, vì báo đáp chúng ta mà cứng rắn để lại hai mươi phần trăm cổ phần cho con, nói là cho con có sự đảm bảo trong tương lai. Chuyện này lúc đầu bố và ông ngoại con không đồng ý, con không tin thì hỏi ông ngoại xem có phải vậy không, hỏi mẹ con xem có phải vậy không.”

“Bây giờ thì hay rồi, không giúp được gì cho Tiểu Mặc, còn đi gây phiền phức cho nó.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:268
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »