Triệu Nguyên Chiên mặc một chiếc trường bào vô cùng rộng rãi. Theo quan sát của Kỷ Ninh trước đó, bên trong chắc là không mặc thêm áo lót trắng hay bất kỳ lớp áo nào khác. Dáng vẻ buông thả, tự tại nhường ấy dường như cũng đang ám chỉ với Kỷ Ninh điều gì đó.
Kỷ Ninh sớm biết đời tư của Triệu Nguyên Chiên không mấy đứng đắn, chuyện này cũng có liên quan mật thiết đến sự hôn quân vô năng của Lưu Đình. Một người đàn ông hoàn toàn không quản nổi vợ mình khiến tâm tính của Triệu Nguyên Chiên trở nên rất hoang dã. Tuy nhiên, nếu nói Triệu Nguyên Chiên muốn xảy ra chuyện gì với mình thì chính hắn cũng không mấy tin. Suy cho cùng, một vị công chúa chắc chắn không đến mức phải vơ bèo gạt tép như vậy.
"Nếu Kỷ học sĩ muốn nghe, vậy chi bằng cứ ngồi xuống, chúng ta từ từ trò chuyện." Triệu Nguyên Chiên nói xong, ra hiệu cho Kỷ Ninh ngồi xuống. Trong đại sảnh rộng lớn này thực chất chỉ bày hai chiếc ghế, hơn nữa hai chiếc ghế lại không có khoảng cách nào, coi như là ngồi sát bên cạnh nhau vậy.
Dù biết trước mắt không phải chuyện tốt lành gì, Kỷ Ninh cũng chỉ có thể cố tỏ ra trấn định. Hắn không thể để Triệu Nguyên Chiên nhận ra tính cách thật của mình, nếu không muốn thoát thân sẽ rất khó khăn. Kỷ Ninh đợi Triệu Nguyên Chiên ngồi xuống trước rồi mới ngồi theo.
Triệu Nguyên Chiên nghiêng đầu nhìn Kỷ Ninh, vừa vặn phô bày khuôn mặt góc nghiêng ba bảy trước mắt hắn. Dung mạo này gần như là điều mà Triệu Nguyên Chiên đắc ý nhất. Triệu Nguyên Chiên cười nói: "Bản cung từng là trưởng công chúa, ở trong cung có thể nói là chịu đủ mọi ánh mắt khinh khi, ngươi có biết vì sao không?"
Mở đầu đã than thở, Kỷ Ninh cũng biết Triệu Nguyên Chiên đang có ẩn ý khác. Kỷ Ninh đáp: "Vì trưởng công chúa là thứ xuất."
Đạo lý rất đơn giản, thời Hiếu Huệ hoàng hậu còn tại thế, dù Hiếu Huệ hoàng hậu không mấy bài xích mẹ của Triệu Nguyên Chiên, nhưng suy cho cùng Triệu Nguyên Chiên không phải đích xuất, chỉ là thứ xuất, điều đó cũng đủ khiến Triệu Nguyên Chiên không thể ngẩng đầu lên nổi trong hoàng cung hay là trong tông tộc họ Triệu.
Gương mặt Triệu Nguyên Chiên khẽ co giật, rõ ràng hai chữ "thứ xuất" mà Kỷ Ninh nói cũng có chút làm tổn thương bà ta. Bà ta thở dài: "Bản cung cũng chẳng muốn mang cái danh thứ xuất này, nhưng đáng tiếc thay, bản cung không phải do hoàng hậu sinh ra, sau này thành thân gả chồng, thậm chí còn chưa từng nhận được đãi ngộ của công chúa đích xuất..."
Kỷ Ninh thầm nghĩ: "Phò mã lúc trước hình như là chính ngươi tự chọn mà? Ngươi hoàn toàn có thể chọn một văn quan, nhưng ngươi lại chọn con cháu võ tướng, rõ ràng là muốn lợi dụng binh quyền trong tay Lưu Đình để mưu lợi cho bản thân. Giờ biết Lưu Đình hôn quân vô năng, ngươi lại đổ lỗi như thế sao?"
"Công chúa muốn bày tỏ ý gì vậy?" Kỷ Ninh có chút không khách khí hỏi.
Triệu Nguyên Chiên trừng mắt nhìn Kỷ Ninh, trong ánh mắt tràn đầy sự kiên định: "Kỷ học sĩ cho rằng cục diện triều đình hiện nay nên là như thế nào?"
Kỷ Ninh nói: "Công chúa có vẻ đã hỏi nhầm người rồi. Tại hạ là người Văn Miếu, không phải người trong triều đình. Bất kể cục diện triều đình hiện nay ra sao thì cũng chẳng liên quan trực tiếp đến tại hạ, cho nên ngày thường tại hạ cũng không quan tâm tới những điều này. Công chúa nếu muốn hỏi về phương diện này, tìm người trong Hàn Lâm Viện hỏi thăm có lẽ sẽ hiệu quả hơn, công chúa thấy sao?"
"Kỷ học sĩ quả nhiên biết cách nói chệch hướng. Bản cung hỏi là hỏi ý kiến của ngươi, bất kể ngươi hiểu biết bao nhiêu, cứ nói ra là được. Bản cung muốn nghe ý kiến của tất cả mọi người, cũng muốn biết người Văn Miếu các ngươi có cái nhìn thế nào về triều chính." Triệu Nguyên Chiên nói.
Kỷ Ninh nhún vai nói: "Vì công chúa đã hỏi, vậy tại hạ xin nói ra đôi chút suy nghĩ trong lòng. Nay tiên hoàng băng hà, tân hoàng đăng cơ, đây chắc hẳn được coi là thiên đạo rồi. Từ góc độ Văn Miếu mà nói, chỉ cần việc kế vị hợp pháp, Văn Miếu chúng ta sẽ không tham dự vào loại tranh đấu hoàng quyền này..."
"Nhưng nếu như việc đăng cơ của tân hoàng là không hợp pháp, ả ta là soán vị đăng cơ thì sao?" Triệu Nguyên Chiên dùng lời lẽ sắc bén hỏi.
Kỷ Ninh cười nói: "Lời của công chúa, tại hạ xin coi như chưa từng nghe thấy. Những lời này e là có chút đại bất kính đấy? Hiện nay tân hoàng đăng cơ, mọi việc dường như đều hợp tình hợp lý. Còn chuyện bất hợp pháp ở điểm nào thì không phải là việc để tại hạ bình phẩm. Về chuyện công chúa nói... thì nên đi nói với những người có liên quan, chứ không phải nói với tại hạ. Công chúa thấy sao?"
Triệu Nguyên Chiên cười lạnh: "Xem ra Kỷ học sĩ quả nhiên là một kẻ trơn trượt. Trước đây ta từng phái người đi điều tra về tình hình của Kỷ học sĩ, biết rằng học vấn của ngài tuy cao, nhưng chí hướng lại không ở triều đường, mà là ở việc làm một Văn Miếu học sĩ an nhàn hưởng lạc, thậm chí còn ham mê nữ sắc, đối với tửu sắc tài khí rất coi trọng..."
Nói những lời này, Triệu Nguyên Chiên dường như cố ý dịch thân thể của mình lại gần phía chiếc ghế bên này, khiến khoảng cách giữa bà ta và Kỷ Ninh càng trở nên gần hơn, thậm chí có thể nói là đang phả hơi thở thơm tho trước mặt Kỷ Ninh, cố tình muốn kích thích thần kinh của hắn.
Trong lòng Kỷ Ninh cảm thấy có chút xấu hổ, dù sao hắn cũng đã được coi là "em rể" của Triệu Nguyên Chiên, là người chồng chưa công khai của Triệu Nguyên Dung, dù nói thế nào đi nữa cũng không thể có quan hệ mập mờ không rõ ràng với Triệu Nguyên Chiên được, nhưng sự việc trước mắt lại khiến trong lòng hắn dấy lên một cảm giác ỷ ni.
"Tại hạ quả thực rất hướng tới những điều tốt đẹp trên thế gian này, đối với tất cả những thứ tốt đẹp, tại hạ đều sẵn lòng theo đuổi." Kỷ Ninh buột miệng đáp.
Trên mặt Triệu Nguyên Chiên hiện lên vài phần hồng nhuận, như thể đang động tình trong lòng, bà ta nhẹ nhàng thì thầm hỏi: "Vậy không biết trong lòng Kỷ học sĩ, bản cung có thuộc về những điều tốt đẹp mà ngài vừa nói tới không?"
Câu hỏi này thật khiến người ta cảm thấy khó xử, nếu không phải Kỷ Ninh có tâm lý vững vàng thì quả thật rất khó để đối phó với tình huống trước mắt. Kỷ Ninh liếc nhìn gương mặt Triệu Nguyên Chiên, vừa vặn Triệu Nguyên Chiên cũng đang nhìn lại. Sau khi bốn mắt chạm nhau, sắc hồng nhuận trên mặt Triệu Nguyên Chiên càng thêm đậm, dường như ngay cả hơi thở cũng có chút không đều, bà ta nói: "Kỷ học sĩ là không muốn trả lời, hay là không dễ trả lời?"
Kỷ Ninh cười nói: "Với tư sắc và dung mạo của công chúa, nếu như ở chốn lầu xanh kỹ viện, tất nhiên cũng được coi là một mỹ nhân phong vận, e là sẽ khiến người ta khó lòng kìm nén nổi những suy nghĩ trong lòng, muốn làm vài hành động vô lễ với công chúa mất."
Kỷ Ninh cố ý so sánh Triệu Nguyên Chiên với những người phụ nữ chốn phong nguyệt, điều này không phải để chọc giận Triệu Nguyên Chiên, mà chỉ là muốn cho Triệu Nguyên Chiên biết rằng: ta chỉ xem ngươi như một nữ tử phong trần bình thường mà thôi, ngươi đừng có mà tự cao tự đại quá.
Triệu Nguyên Chiên khẽ chau mày, nói: "Kỷ Ninh to gan! Ngươi lại dám so sánh bản cung với những người đàn bà không sạch sẽ kia, ngươi đúng là..."
Bà ta có vẻ rất tức giận, nhưng trong chớp mắt, dường như trong ánh mắt lại xuất hiện thêm vài điều khác lạ. Bà ta khẽ cười một tiếng: "Tuy nhiên, cách ví von này là lần đầu tiên bản cung được nghe. Vì Kỷ học sĩ cũng đã nói, nếu bản cung là nữ tử phong trần kia, ngươi sẽ làm một vài điều vô lễ, vậy thì bây giờ ngươi cứ coi bản cung như một nữ tử lưu lạc chốn phong trần đi, bản cung cũng muốn xem thử rốt cuộc ngươi có thể làm gì bản cung."
Nói xong, Triệu Nguyên Chiên nhắm mắt lại, như thể đã dỡ bỏ hoàn toàn mọi sự đề phòng tâm lý đối với Kỷ Ninh, chỉ chờ Kỷ Ninh muốn làm gì thì làm.
Kỷ Ninh nhìn dáng vẻ này, bảo không động tâm thì đúng là nói dối, nhưng ít nhất hắn vẫn còn có thể giữ cho linh đài thanh tịnh, biết rõ đây là đầm rồng hang hổ, không thể làm xằng làm bậy.