Lời lẽ của lão già béo kia khiến tôi sững sờ, cảm giác như thể chính tôi mới là kẻ phạm phải sai lầm tày đình vậy. Kết quả là sau đó tôi mới bừng tỉnh: "Ơ kìa? Mình đang giúp trưởng lão Bất Lạc tìm ra hung thủ sát hại ông ấy, sao trong miệng lão lại biến thành chuyện bao đồng?"
Lời lẽ trắng đen bất phân của đối phương vô cùng sắc bén, khiến người ta choáng váng. Nếu là kẻ tâm lý không vững, có lẽ đã bị khí thế của lão ta áp chế từ lâu rồi.
Tôi cười lạnh một tiếng, hỏi: "Ông là ai?"
Người nọ mỉm cười, đáp: "Chúng ta từng gặp nhau rồi, ta tên là Hà Phật. Sau khi trưởng lão Bất Lạc qua đời, ta là đại trưởng lão đương nhiệm của Hoa tộc."
"Đại trưởng lão?"
Nghe thấy lời này, tôi vô thức nhíu mày.
Trước đó khi Long Vân bàn bạc với tôi về việc binh biến, từng nói rằng chỉ cần vị trưởng lão Hà Phật công minh chính trực này đứng về phía họ, thì mọi chuyện phía sau sẽ không còn vấn đề gì nữa.
Thế nhưng tình hình trước mắt lại là ngay khi chúng tôi vừa làm sáng tỏ vụ án, chỉ chờ Long Ngũ khai ra kẻ chủ mưu phía sau, thì ông ta lại cùng với trưởng lão Mạc Ly kéo đến.
Chuyện này dù thế nào tôi cũng không tin là không liên quan đến ông ta.
Bởi vì mọi thứ quá trùng hợp.
Tôi bị thái độ bức người của đối phương làm cho khó chịu, liền mỉa mai: "Hóa ra là trưởng lão Hà Phật. Sao nào, các người dẫn theo đông đảo nhân mã tới đây, là muốn cứu hung thủ sát hại trưởng lão Bất Lạc, hay là muốn bắt giữ chúng tôi?"
Trưởng lão Hà Phật nhíu mày nhưng không đáp, ngược lại trưởng lão Mạc Ly bên cạnh bước tới.
Ông ta ra vẻ "rèn sắt không thành thép", mắng tôi: "Lục Ngôn, ta và thuộc hạ đang chạy đôn chạy đáo khắp nơi giúp ngươi tìm tinh huyết của Độc Long Bích Hổ, vậy mà ngươi lại gây chuyện ở đây, như vậy có xứng với ai không?"
Tôi không nhịn được cười, nói: "Trưởng lão Bất Lạc là bạn của tôi, ông ấy chết một cách oan uổng như vậy, làm sao tôi có thể khoanh tay đứng nhìn?"
Trưởng lão Mạc Ly nói: "Sao lại là oan uổng? Bất Lạc rõ ràng là do lao lực quá độ mà qua đời."
Tôi cười lạnh: "Lao lực quá độ? Nếu không phải có kẻ cố ý động tay động chân vào thang thuốc, sao ông ấy lại ra đi sớm như vậy?"
Ánh mắt trưởng lão Mạc Ly bỗng trở nên sắc bén, trừng mắt nhìn tôi: "Lục Ngôn..."
Hừ...
Ông ta vừa định nổi đóa, Khuất Béo Ba đã bước tới, xua tay nói: "Trưởng lão Mạc Ly à, nói chuyện đừng kích động như vậy, cũng đừng vừa mở miệng đã áp đặt, cho rằng chúng tôi đang làm bậy..."
Trưởng lão Mạc Ly lạnh lùng nói: "Không làm bậy thì là gì? Quản gia Long Ngũ đã theo sát trưởng lão Bất Lạc gần hai mươi năm, trung thành tận tụy, chưa từng lơ là, uy vọng rất cao. Còn Phán Nương lại là góa phụ của ông ấy, vậy mà các người không thông báo cho đội tuần phòng, tự ý bắt người là có ý gì?"
Khuất Béo Ba nói: "Chà, sao ông lại bỏ sót một người rồi? Thực ra chúng tôi còn bắt cả Long Bát Cân nữa. Ông sở dĩ bỏ qua hắn, là vì kẻ này không phải do ông phái tới, đúng không?"
Một câu nói khiến trưởng lão Mạc Ly đỏ bừng mặt, giận dữ mắng: "Đồ miệng còn hôi sữa, ngậm máu phun người!"
Khuất Béo Ba không hề đếm xỉa đến kẻ đang nổi cơn thịnh nộ như bò tót kia, mà chỉ nói: "Đã tới đây rồi, chi bằng hãy nghe xem Long Ngũ và Phán Nương nói gì, ông thấy sao?"
Trưởng lão Mạc Ly lại coi lời này là sự khiêu khích, gầm lên: "Mọi người nghe lệnh, giương cung lắp tên..."
Người trong sân nghe vậy, đồng thanh hô lớn: "Rõ..."
Thế nhưng ngay lúc này, lời còn chưa dứt, đã nghe đạo trưởng Vô Trần phía sau chúng tôi quát lớn: "Thằng nhãi ranh, không được làm càn!"
Lời ông vừa dứt, tôi liền nghe thấy một tiếng nổ vang lên sau lưng. Quay đầu lại, liền thấy một người văng lên không trung, đập mạnh vào dưới xà ngang của căn nhà rồi ngã xuống đất.
Tôi nhớ mang máng người này, hắn là một trong những kẻ đi theo Long Vân. Hắn vốn là chiến sĩ trẻ dưới trướng trưởng lão Bất Lạc trước đây, hiện giờ chắc cũng là một quan nhỏ trong đội tuần phòng.
Thấy đạo trưởng Vô Trần đột nhiên ra tay, tôi không hiểu chuyện gì, chỉ tưởng lão đạo sĩ lại phát điên, vội gọi: "Đạo trưởng, đừng mà..."
Bên ngoài đang căng thẳng như dây đàn, ông mà làm loạn lên, một khi xung đột xảy ra, tôi còn có thể dựa vào Đại Hư Không Thuật mà không hề hấn gì, nhưng người khác thì tiêu đời rồi.
Thế nhưng Khuất Béo Ba còn phản ứng nhanh hơn tôi, hắn lao vút vào trong linh đường.
Hắn đứng khựng lại, nhìn Long Ngũ dưới đất, lập tức chửi thề một tiếng tục tĩu: "Mẹ kiếp..."
Cùng với lời hắn, còn có tiếng khóc xé lòng của Phán Nương.
Tôi quay lại linh đường, thấy trong tim Long Ngũ cắm một con dao găm sắc bén, trên ngực Phán Nương cũng có một con, nhưng không biết là do đạo trưởng Vô Trần ra tay, hay kẻ kia quá khẩn trương nên đâm lệch, găm vào bộ ngực đầy đặn của ả.
Tuy đó cũng là da thịt, dù mỡ khá dày, nhưng bị đâm một nhát cũng đau thấu xương, khiến Phán Nương thét lên thảm thiết.
Kẻ ra tay diệt khẩu chính là tên thanh niên bị đạo trưởng Vô Trần đánh bay lúc nãy. Hắn tranh thủ lúc chúng tôi tập trung vào cuộc xung đột ở cửa linh đường, đã ra tay dứt khoát, vốn muốn diệt khẩu cặp đôi gian phu dâm phụ này, kết quả bị đạo trưởng Vô Trần cản lại, chỉ thành một chết một bị thương.
Dù vậy, điều này cũng khiến sắc mặt chúng tôi biến đổi dữ dội.
Nếu Long Ngũ còn sống, chúng tôi coi như nắm chắc phần thắng vì có lý lẽ và chứng cứ. Nhưng giờ Long Ngũ chết rồi, mọi chuyện trở nên cực kỳ phức tạp.
Ngay khi chúng tôi đang bàng hoàng vì cái chết đột ngột của Long Ngũ, mấy vị trưởng lão cũng chỉ huy đội tuần phòng xông vào linh đường.
Những người này mặc giáp da, vũ trang tận răng. Có kẻ đã giương cung, sẵn sàng buông dây, bắn tên vào cơ thể chúng tôi.
Dưới sự uy hiếp này, tất cả mọi người bao gồm cả Long Vân đều lùi về phía chúng tôi, rõ ràng đã bị khí thế của đối phương áp chế.
Nhưng lúc này, Khuất Béo Ba lại đứng ra. Tôi cũng theo sát phía sau.
Chúng tôi đối mặt với trưởng lão Hà Phật, trưởng lão Mạc Ly cùng một đám trưởng lão Hoa tộc, khoảng cách đôi bên chỉ còn hai mét.
Khuất Béo Ba rút Lượng Thiên Xích ra, lạnh lùng nói: "Bảo bọn họ dừng lại, nếu thực sự xảy ra xung đột, mấy người các ông sẽ là những kẻ chết đầu tiên..."
Khi hắn nói câu này, tôi cũng tuốt kiếm. Kiếm Chỉ Qua trong tay tôi vang lên tiếng "ong ong" như tiếng rồng ngâm.
Đối mặt với sự đe dọa từ vũ khí của chúng tôi, trưởng lão Mạc Ly không hề kinh ngạc, ngược lại cười lạnh: "Các người định chống lại toàn bộ Hoa tộc sao?"
Khuất Béo Ba nói: "Không, chỉ là các ông thôi."
Trưởng lão Mạc Ly vừa há miệng định phản bác, Hà Phật liền giơ tay ngăn ông ta lại. Vị trưởng lão Hà Phật này lên tiếng: "Các người cho rằng mình đang đòi lại công đạo cho trưởng lão Bất Lạc, bắt hung thủ sát hại ông ấy quy án, đúng không?"
Khuất Béo Ba nói: "Không sai."
Trưởng lão Hà Phật nói: "Vậy tại sao lại diệt khẩu trước khi chúng ta vào linh đường?"
Khuất Béo Ba cười khẩy: "Kẻ diệt khẩu đó vẫn còn sống, ai sai khiến hắn ra tay, hỏi một câu là biết, hà tất phải đổ vấy lên đầu chúng tôi?"
Trưởng lão Hà Phật cười nói: "Tiểu hữu, đừng nói năng cay nghiệt như vậy, ai không cho các người quyền lên tiếng nào? Được, hãy để chúng tôi nghe xem, cái gọi là chứng cứ của các người là gì? Các người muốn ai nói trước?"
Khuất Béo Ba bước tới, túm lấy cổ áo kẻ sát nhân, hung tợn hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"
Tên kia bị đạo trưởng Vô Trần đánh cho máu me đầy mặt, khi Khuất Béo Ba túm lấy hắn, hắn liền nhổ một bãi máu về phía Khuất Béo Ba, không ngờ Khuất Béo Ba vận kình khí ngoại phóng, chặn bãi máu đó lại. Dù vậy, kẻ kia vẫn cười khà khà: "Chẳng phải chính ngài bảo tôi tranh thủ lúc các trưởng lão chưa vào linh đường thì diệt khẩu nhân chứng sao?"
Thủ đoạn vu khống ngược này thực sự quá đê hèn, đôi mắt Khuất Béo Ba lập tức nheo lại.
Khi hắn ngẩng đầu lên, trưởng lão Hà Phật thở dài: "Chuyện này, ta biết các người có lẽ bất mãn trong lòng, cũng cảm thấy lập trường của chúng ta thiên vị. Chi bằng hãy bẩm báo chuyện này lên tộc trưởng, để tộc trưởng phân xử đi?"
Nghe thấy lời trưởng lão Hà Phật, Khuất Béo Ba sững sờ, rồi nhìn tôi.
Tôi trầm tư vài giây rồi gật đầu.
Đối phương nói rất có lý. Nếu không cho chúng tôi đường nói chuyện, kết cục cuối cùng của đôi bên không gì khác ngoài việc tuốt kiếm. Còn nếu để họ phân xử, có thể sẽ không công bằng, chi bằng để tộc trưởng An quyết định.
Một là An là tộc trưởng Hoa tộc, có quyền tài quyết tự nhiên đối với chuyện này; hai là An do chúng tôi dựng lên, chúng tôi cũng yên tâm hơn phần nào.
Mọi người không làm loạn nữa, thu vũ khí lại, áp giải Long Bát Cân, Phán Nương cùng hung thủ tên Thỏ Lục, và thi thể của Long Ngũ đến Vô Ưu Cung.
Trước khi chúng tôi đến Vô Ưu Cung, An cũng đã nhận được tin, sớm chờ sẵn ở chính sảnh.
Vì hạn chế nhân số, không phải tất cả mọi người đều ùa vào.
Phía chúng tôi vào gồm có tôi, Khuất Béo Ba, đạo trưởng Vô Trần, cùng với Long Vân, em trai Long Phong, và hai người trẻ tuổi có địa vị cao là Thả Giới, Ngưu Nhị. Còn bên kia là Hà Phật, Mạc Ly cùng một đám trưởng lão.
Cũng may chính sảnh Vô Ưu Cung khá rộng rãi, đủ chứa được bấy nhiêu người.
Đêm nay An mặc một chiếc áo bào đỏ, đuôi váy dài hơn hai mét kéo lê trên mặt đất, búi tóc đoan trang uy nghiêm, trông vô cùng quý phái.
Lúc này, trưởng lão Mạc Ly kể lại quá trình sự việc từ góc độ của ông ta, sau đó đến lượt tôi kể lại.
Tại chỗ, chúng tôi còn để Phán Nương ra đối chất, và Thỏ Lục cũng khai ra lời cung.
Phán Nương thề sống thề chết chỉ thừa nhận bị Long Bát Cân cưỡng bức, chứ không thừa nhận việc cấu kết với Long Ngũ, cũng phủ nhận sạch trơn chuyện mưu hại trưởng lão Bất Lạc. Còn tên Thỏ Lục kia thì một mực khẳng định là nghe theo sự chỉ đạo của tôi mới ra tay.
Sau khi đôi bên trình bày xong, tất cả chứng cứ được trình lên để An phán quyết.
An ngồi trên tòa, hai tay đan vào nhau, nheo mắt đánh giá tất cả mọi người trong sảnh, nhất thời, không gian im phăng phắc.
An sẽ lựa chọn thế nào đây?