Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 6304 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 99
hấp dẫn..

❊ ❊ ❊

Tuyên Vương cười cười, nói: “Nghe nói tiểu thư rất thích đọc sách. Đặc biệt là quyển sách cổ tuyệt bản ‘Cổ vận’ đã rơi vào tay tiểu thư rồi. Bổn vương cũng góp nhặt được không ít sách. Không biết tiểu thư có từng nghe chưa. ‘Cổ vận’ có ba tập, chia làm ‘Tiếng đàn cổ vận’, ‘Tiếng gió cổ vận’ và ‘Tiếng nước cổ vận’…”

Ta liên tục gật đầu, mở to hai mắt, hỏi hắn: “Điện hạ, ngài có hai cuốn còn lại không?”

Tuyên Vương lắc lắc đầu, nói: “Hai cuốn còn lại sớm cũng đã bị hủy dưới ngọn lửa chiến tranh rồi, không biết tung tích. Chỉ còn để lại duy nhất một quyển ‘Tiếng đàn cổ vận’. Tiểu thư cũng thật may mắn, khi không lại có được.”

Ta thất vọng nói: “Thì ra Tuyên Vương cũng không có…”

Tuyên Vương cười nói: “Bổn vương tuy không có sách, nhưng dưới trướng của bổn vương có một đám người tài ba dị sĩ, rất giỏi đào đất trộm mộ, rất giỏi chỉ đường. Thời gian trước đã đào được trong một ngôi cổ mộ ba tấm bia mộ. May mắn thay, khắc trên ba tấm bia mộ này chính là ba tập sách ‘Cổ vận’…”

Ta hỏi liên hồi: “Vậy hiện giờ, ba tấm bia mộ kia đang ở đâu?”

Tuyên Vương nói: “Ta đã sai người chuyển đến hậu viện của Tuyên Vương phủ…”

Ta cắt ngang lời hắn, nói: “Điện hạ, ngài có thể sai người thác ấn (Rập hình nổi, chữ nổi ở bia, tường…vào giấy) lại cho ta xem có được không?”

Tuyên Vương nói: “Biết tiểu thư yêu thích đọc sách, ta đã sớm chuẩn bị thác ấn thành sách rồi…” Nói xong, khoát tay. Quy Trữ lấy từ trong tay nải lấy ra một quyển sách thác ấn, đặt vào tay ta.

Ta lật mở ra, thất vọng, hỏi Tuyên Vương: “Vì sao thể chữ mơ hồ không rõ thế này, còn chữ có chữ không nữa?”

Tuyên Vương tiếc nuối nói: “Chủ nhân của ngôi mộ này vô cùng kỳ quái. Lúc khắc ấn ba quyển sách này đã dùng mấy loại thủ pháp điêu khắc khác nhau. Có khi thể chữ lõm xuống, có khi lại nổi lên. Còn nữa, xung quanh còn có mấy sợi dây nối đất trộn tinh tế. Tuy nói rằng đây là cách bảo tồn rất tốt, nhưng nếu muốn thác ấn trên giấy thì thật sự xem không được rõ lắm…”

Ta trầm ngâm một lúc sau mới hỏi: “Vương gia, tiểu nữ có thể xem qua ba tấm bia văn kia được không?”

Tuyên Vương cười nói: “Có gì đâu mà không thể. Đại môn Tuyên Vương phủ bất cứ lúc nào cũng đều mở rộng nghênh đón tiểu thư…”

Nói xong, vươn tay lấy ra một khối lệnh bài, đưa cho ta: “Có lệnh bài này, chỉ cần tiểu thư đồng ý, cho dù ngài nửa đêm muốn vào phủ cũng không có ai ngăn cản ngài…”

Ta tiếp nhận lệnh bài, nghĩ rằng. Xem ra, phải ở lại kinh đô ngây ngốc thêm hai ba ngày nữa rồi…

Tuyên Vương đi rồi. Tiểu Phúc Tử thở dài một hơi, nói: “Có người lại bị lừa…”

Ta nhàn nhạt nói: “Làm cái gì vậy? Đâu có ai mắc mưu đâu.”

Tiểu Phúc Tử nói: “Ném một khúc xương ra phía trước là có người không cần suy nghĩ xông lên rồi. Còn nói là không mắc mưu?”

Ta thoáng xấu hổ, nói: “Chẳng qua cũng chỉ dừng lại hai ba ngày thôi mà…”

Tư Đồ thì thào tự nói: “Còn căm phẫn đầy bụng nói ta không để ý đến đạo nghĩa bạn bè, chỉ lo mấy bản bí kíp võ công. Có người còn kỳ quái hơn. Chỉ vì mấy thứ đồ được đào lên từ mộ người chết mà ba ba chạy đến. Cũng không biết là ai không có đạo nghĩa đây…”

Ta nghĩ. Hai người này vừa rồi còn chó cắn xương chó, vậy mà bây giờ lại nhất trí đối ngoại như vậy. Tục ngữ nói rất đúng. Dân không đấu với quan, quan không đấu với phỉ, người nhã nhặn không đấu với quan binh…. Ta vẫn nên tạm lánh khỏi sự chỉ chích thì tốt hơn…

Buổi tối, ta lấy trong tay nải ra cuốn ‘Tiếng đàn cổ vận’, cẩn thận đọc dưới ngọn đèn. Quả thật, trong quyển sách này có đề cập thoáng qua về hai cuốn sách cổ khác, hơn nữa, còn có quan hệ trước sau. Thật ra, ‘Tiếng đàn cổ vận’ sở dĩ hấp dẫn ta như vậy, ngoại trừ nó là một quyển sách ngầm nghiên cứu về chế tác cơ quan ra, trong cảm giác của ta, quyển sách này còn dùng không ít tri thức hiện đại. Tại thời cổ đại xa xôi mà ta xuyên không đến này, nhưng lại có người vận dụng tri thức khống chế cơ quan hiện đại. Tên sách lại mang đậm phong cách cổ đại. Điều này không thể không khiến ta tò mò. Tuy rằng văn phong của nó sử dụng thể văn ngôn từ rất xa xưa, nhưng lý luận bên trong lại bao hàm tri thức khoa học hiện đại. Vào niên đại này, khi mà Đại Tề và Tây Sở, Đại Lương, ba nước hình thành nên thế chân vạc, cũng không có ai có thể dùng tri thức tiên tiến như thế, càng tiến xa hơn cả những gì niên đại này đã có rất nhiều. Làm sao mà không tạo cho ta cảm giác ngạc nhiên được cơ chứ?

Ta nghĩ. Có lẽ, thật sự có thể từ bên trong tìm được bí mật gì đó cũng nên. Mà bí mật này, có liên quan đến quê hương thời hiện đại xa xôi của ta…

Vì vậy, cho dù là đầm rồng hang hổ ta cũng dám xông vào, huống chi chỉ là Tuyên Vương phủ. Với lại, còn có hai đại cao thủ bảo hộ cho ta. Ta đối với Tuyên Vương phủ còn có một chút ân huệ nữa, không đến nỗi gây ra ân oán tình cừu gì. Nếu thế thì Tuyên Vương cũng sẽ không khiến ta khó xử quá mức đâu…

Ta mở to hai mắt, nằm trên giường suy đi nghĩ lại. Thật ra, xuyên không đến thời cổ đại, với tính cách dễ dàng thích ứng với mọi hoàn cảnh của ta thì cuộc sống ở đây cũng rất tự tại. Nhưng mà, không biết nói sao nữa, cuối cùng, ta vẫn rất nhớ cuộc sống thời hiện đại. Cho dù mấy chuyện lục đục đấu đá nhau ở hiện đại còn nặng nề hơn cả cổ đại, cũng càng thảm thiết hơn. Không có người thân, ngoại trừ đám huynh muội như hổ như sói cùng cha khác mẹ với ta và cái vách tường, vĩnh viễn cũng không biết ai là người mẹ đã sinh ra mình. Ngay cả bạn bè cũng rất ít. Không có ai đối xử với ta thật lòng giống như Tiểu Phúc Tử và Tư Đồ. Nhưng cứ tưởng tượng đến có thể trở về thì cho dù là thiêu thân lao đầu vào lửa, ta cũng nhịn không được muốn nếm thử một lần. Ta nhịn không được suy nghĩ, có lẽ, từ trong ba quyển sách này thật sự có thể phát hiện ra một phương pháp nào đó, có thể đưa ta trở lại quê hương hiện đại của mình.

Ta hiện giờ cũng giống như bệnh nhân bị ung thư vậy. Cứ nghĩ đến có thể khỏi hẳn, thì cho dù là thuốc độc cũng không nhịn nổi muốn dùng thử xem sao.

Suốt cả buổi tối ta cũng không ngủ, cứ suy đi nghĩ lại. Ta biết, Tuyên Vương không phải là một nhân vật dễ đối phó. Có mối liên hệ gì với hắn, e rằng cũng đều không tốt. Nhưng sức hấp dẫn quá lớn lại khiến ta không thể bỏ qua cơ hội này được.

Sáng sớm hôm sau, ta liền rời khỏi giường. Sắc trời mênh mông, mặt trời còn chưa xuất hiện, ta đã rửa mặt chải đầu xong. Tiểu Phúc Tử và Tư Đồ vừa lúc từ trong phòng đi ra, trông thấy ta đứng trong sân thì lắp bắp kinh hãi, đồng thanh hỏi: “Tiểu thư, sao ngươi lại thức dậy sớm vậy?”

Ta phấn chấn tinh thần nói: “Sức khỏe tốt, đương nhiên dậy sớm rồi…”

Tiểu Phúc Tử lạnh lùng liếc mắt nhìn ta. Ánh mắt hắn lạnh băng như sương sớm hỗn loạn, lạnh đến nỗi khiến ta phát run lên. Hắn nói: “Còn không phải muốn sớm đi đến Tuyên Vương phủ một chút sao? Nơi đó có khúc xương chờ nàng đến gặm mà…”

Ta nghĩ. Tiểu Phúc Tử, ngươi không muốn để ta đi, ngươi có phải lĩnh thì sao không đi trộm lấy ba tấm bia đá kia về đây đi?

Tư Đồ thì thào nói: “Ây da, hai người lôi cũng không đi. Chứ không thì Tuệ Như, ngươi cũng không cần phải đi…”

Ta ngắm nghía hai người bọn họ. Phát hiện cả hai đều có thần sắc mệt mỏi đến mức hết chịu nổi. Làm như suốt đêm qua không ngủ, cộng thêm phải khuân vác cả đêm vậy. Trong lòng giật mình, hai vị này, tối qua khẳng định đã đột nhập Tuyên Vương phủ trộm đồ rồi. Đáng tiếc, không thành công.

Tiểu Phúc Tử cảm nhận được ánh mắt hoài nghi của ta, nhưng cũng không lảng tránh, nói: “Tấm bia đá kia không biết được làm bằng cái gì, nặng đến ngàn cân. Hai chúng ta vất vả cả đêm, chỉ lôi nó đi được một trượng (khoảng 3,5 mét)…”

“Hai người các ngươi có làm kinh động đến người trong Tuyên Vương phủ không?”

“Thật sự không có, Tuyên Vương phủ căn bản là không hề phái người trông coi…”

Ta cười nói: “Hắn đã bỏ mặc cho ngươi trộm, vậy mà hình như ngươi cũng trộm không được…”

Tư Đồ đa sầu đa cảm hít một tiếng: “Hiển nhiên, chúng ta trộm không được rồi…"

_________________

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô