Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 6337 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 280
ân nhân..

❊ ❊ ❊

EDITOR: DOCKE

Lúc đó, Phúc gia đang dứng trên một chiếc thuyền lá nhỏ, tựa như một cành hoa từ trong biển hiện ra. Chiếc thuyền nhỏ dập dềnh lên xống, ẩn như thái sơn, từ đằng trước trôi về phía hắn. Còn phía sau hắn là mười con cá mập.

Đang lúc Ngư Bá Thiên cảm thấy thể lực mình đã chống đỡ hết nổi, người trên thuyền lại tùy ý vươn tay về phía hắn. Hắn thở phì phò trèo lên thuyền, lại thấy trong thuyền không có một bóng người. Nhìn lại phía sau, trông thấy trên mặt biển có một bóng người áo xanh đang xuyên qua sóng biển, mũi chân điểm lên lưng cá mập mấy điểm, tựa như cành hoa đậu trên lưng cá mập. Ngư Bá Thiên nghe thấy cá mập phát ra những tiếng gào thết. Hắn thậm chí còn không thấy rõ người đó đã ra tay như thế nào. Hơn mười con cá mập hung tợn kia liền trở mình, phơi cái bụng trắng dã nổi lên mặt biển. Hắn nghĩ người mình gặp được chính là thần tiên, lại nhìn thấy thuyền lớn đi biển của bang chủ Hắc Phong Bang Đình Cốc Phong đi đến. Toàn bộ bang chúng trên boong thuyền đều cung kính quỳ xuống, nghênh đón người mặc áo xanh kia. Hắn nghe thấy bọn họ gọi người đó là Phúc gia, trông thấy bọn họ nghênh đón người đó cứ như thể đang nghênh đón hải vương vậy. Sau đó, chiếc thuyền lớn lướt nhanh như gió, biến mất…

Về sau, hắn nhiều lần hỏi thăm khắp nơi mới biết được, người cứu mình chính là Phúc gia, môn chủ Tố Y Môn. Lần đó, trên mặt hắn để lại vết sẹo do cá mập cắn, lại trở thành biểu tượng vinh dự của hắn, làm như Phúc Gia để lại một cái ấn trên mặt hắn – hắn đã trở thành người của Phúc gia rồi vậy… Tuy rằng hắn chỉ mới trông thấy Phúc gia có một lần, không biết sau này gặp lại có nhận ra được hay không nữa…

Hắn dẫn theo mười mấy bang chúng, chạy đến bảng thông báo của quan phủ. Lại thấy quanh bảng thông báo đã bị mấy người vây quanh, ai ai cũng áo gấm thắt lưng ngọc, phú quý bức người. Nam tử đầu lĩnh sắc mặt như quan ngọc, mi tựa đao tài. Mấy gã sai vặt bên cạnh ăn mặc giản dị nhưng cũng là chất liệu tốt nhất, tóc đen búi buộc gọn gàng. Trong đó có một gã, mặc dù trang phục chỉ là gã sai vặt nhưng bộ dáng lại là môi hồng răng trắng.

Ngư Bá Thiên nhìn thấy, tựa như chó gặp mèo, nhìn thế nào cũng không vừa mắt. Nhưng thấy vị đầu lĩnh kia khí thế phi phàm, cũng không dám sinh sự vô cớ. Chỉ đành làm ra vẻ âm trầm, dẫn mọi người lừ lừ đi đến bên cạnh bọn họ.

Đúng lúc này, nha dịch quan phủ đi đến. Ngư trấn nho nhỏ này tổng cộng cũng có đến mười tên nha dịch, không ngờ tất cả đều có mặt. Có thể cho thấy chuyện này được coi trọng chừng nào. Mười tên nha dịch tạo thành đội ngũ, xếp thẳng hai hàng. Dẫn đầu có một người tay ôm bảng vàng, kêu to: “Triều đình ban hạ hoàng bảng, treo thưởng tróc sa, dùng vi cá để chữa bệnh cho hoàng hậu. Nếu thành công tất có thể lĩnh được một vạn lượng vàng…”

Nói xong, thở ra một hơi, nhìn nhìn mọi người đang nóng lòng muốn thử ở bên dưới, nói tiếp: “Đừng tưởng đang nói đến loại cá mập bình thường, mà là cá mập đen ở tận biển sâu, sống đã ngàn năm thì vi cá mới có công hiệu. Mọi người đứng chờ ở đây, nếu không có bản lĩnh thì đừng nên ham tiền thưởng mà uổng phí tính mạng. Phải biết rằng căn bệnh của hoàng hậu, các phủ các tỉnh đều đã dâng lên dị bảo quý hiếm mà không khỏi. Vất vả lắm thái y mới khám được, cần đến vi cá ngàn năm này. Cũng đã phát thông cáo đến các châu các phủ. Phủ ta vốn ở gần bờ biển, tất nhiên là may mắn. Nếu có người tiến lên yết bảng*, xuống biển tróc sa thì sống chết mặc cho số phận. Đương nhiên, nếu không lấy được vi cá, hoàng thượng nhân từ cũng sẽ không bắt tội người đó yết hoàng bảng. Chẳng qua chỉ không lấy được tiền thưởng mà thôi. Nếu mất mạng, quan phủ còn có thể biếu tặng một chiếc quan tài bọc da…”

(*Ngày xưa bảng thông báo được vua quan niêm yết, ai thực hiện được thì xé xuống. Nếu ai xé xuống mà không thực hiện được thì sẽ bị phạt tội)

Nha dịch cứ lải nhải một chuỗi dài. Ngư Bá Thiên thầm muốn hắn mau mau câm miệng lại đi, để mình sẽ là người đầu tiên tiến lên yết bảng. Bởi vì, hắn thấy gã sai vặt bên cạnh vị công tử tôn quý kia có vẻ mặt cổ quái, cứ nhìn hoàng bảng trong tay tên nha dịch, ánh mắt kỳ lạ. Làm như hoàng bảng này là một tấm ngân phiếu, muốn đoạt ngay lấy vậy. Ngư Bá Thiên mặc dù bộ dạng thô lỗ nhưng tâm nhỏ như tóc. Thấy mình có thêm một đối thủ cạnh tranh, âm thầm nháy mắt ra hiệu cho thủ hạ toàn bang lén lút vây quanh gã sai vặt cùng tên công tử. Đến lúc bắt đầu yết bảng thì lập tức cản đường, khiến cho bọn họ ngay cả một góc bảng cũng không thể sờ đến được.

Còn nghĩ, cũng hết cách, sống trên đời này kẻ mạnh làm vua. Ta giang hồ vậy đó, ngươi làm gì được ta nào?

Ngư Bá Thiên đang cân nhắc thì tên nha dịch kia rốt cuộc cũng hoàn thành xong phần thao thao bất tuyệt của hắn, ra hiệu cho người tên cạnh dán hồ dán keo. Chuẩn bị dán nó thật chắc chắn, làm như không muốn cho ai xé được…

Ngư Bá Thiên nhìn sang xung quanh, thấy bang chúng đã chiếm giữ tất cả các nơi cách hoàng bảng năm thước, liền không thèm để ý đến đám nha dịch ngày thường vẫn thấy hắn không vừa mắt, chỉ để ý nhìn chằm chằm vào hoàng bảng. Chỉ chờ hoàng bảng vừa rời khỏi tay nha dịch liền nhào lên cướp…bóc xuống…

Tên nha dịch kia thong thả chậm rãi, dán trái dán phải. Dán xong rồi còn vỗ vỗ xoa xoa hoàng bảng. Ngư Bá Thiên đứng nhìn mà chỉ muốn xông lên vỗ cho hắn một chưởng.

Mắt thấy hoàng bảng đã được dán xong rồi, tay nha dịch đứng cách hoàng bảng đúng một cánh tay. Ngư Bá Thiên vươn tay ra, ôm đồm hoàng bảng. Nghe thấy ‘roẹt’ một tiếng, hài lòng nhìn thấy hoàng bảng vừa rớt vào tay mình. Chợt nghe phía sau truyền đến một âm thanh thanh lãnh kéo dài: “Ngươi lấy được hoàng bảng này sao?”

Hắn không khỏi run run, hoàng bảng trong tay thiếu chút nữa đã rớt xuống đất. Hắn chết cũng sẽ không quên được âm thanh này. Lúc hắn được cứu lên thuyền, âm thanh này đã nhàn nhạt nói: “Đi lên đi…” Trước sự bao vây tấn công của hơn mười con cá mập, âm thanh này vẫn bình tĩnh giống như đang ngồi ở nhà uống trà vậy…

Hắn quay đầu lại, trông thấy một bóng người màu xanh, gương mặt như ngọc, đôi mắt cực kỳ thanh lãnh. Người đó được người của Hắc Phong Bang vây quanh như chúng tinh củng nguyệt. Bang chúng của hắn đã bị đẩy ra rất xa từ lâu. Trong lòng hắn không hề có chút tức giận nào, có chăng chỉ là vui mừng như điên. Hắn xoay người, tiến lên vài bước rồi đột nhiên quỳ xuống, nói: “Ân nhân, rốt cuộc cũng gặp được ngài…”

Người kia chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn một cái. Hiển nhiên đã không còn nhớ rõ mình sao lại là ân nhân của hắn. Nhíu nhíu đầu mày, lấy mất hoàng bảng trong tay hắn rồi nói: “Ngươi không lấy được hoàng bảng này đâu, đừng uổng phí tính mạng…”

Lúc này Ngư Bá Thiên tất nhiên là ân nhân nói gì cũng nghe. Thân mình giống như một tháp sắt, quỳ trên mặt đất. Ngẩng đầu nhìn lên ân nhân cứu mạng, nói: “Ân nhân, ngài muốn yết bảng, tiểu nhân nguyện vì ngài làm lái thuyền…”

Bang chủ Hắc Phong Bang Đình Cốc Phong lạnh lùng liếc mắt nhìn bang chủ của Thính Đào Bang, nói: “Làm gì đến phiên ngươi được làm lái thuyền, bổn bang chủ sẽ tự mình làm…”

Người kia nhàn nhạt nhìn hai người bọn họ, nói: “Ai nói cho các ngươi đi?”

Đình Cốc Phong vội la lên: “Môn chủ, một mình ngài đi sao? Cá mập đen ở biển sâu cũng không phải là người bình thường có thể bắt được.”

_________________

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô