Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 6432 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 318
linh hồn là gì?..

❊ ❊ ❊

EDITOR: DOCKE

Ta nhíu mày hỏi hắn: “Như vậy, Trầm Ngư đâu?”

Hắn nhàn nhạt nói: “Thực hiện thuật này, chỉ có linh hồn nào mạnh hơn mới được lưu lại. Linh hồn của cô ta, đương nhiên đã bị bài trừ ra ngoài cơ thể, không thấy bóng dáng. Còn hoàng hậu nương nương, trong cơ thể đã không còn linh hồn cho nên mới hôn mê bất tỉnh như thế.”

Ta ảm đạm thương xót, nhưng cũng không biết làm gì hơn. Trong lòng Tuyên Vương, hắn là thiên hoàng tôn quý, còn những người khác chẳng qua chỉ là con kiến dưới đất, có thể tùy ý dẫm đạp, cũng có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Hắn không biết rằng, ta phản cảm nhất, chính là thái độ này của hắn.

Đúng lúc này, có tiếng ồn ào từ bên ngoài truyền tới, âm thanh đao thương va chạm hỗn loạn. Tiểu Phúc Tử cùng Tuyên Vương nhìn nhau, đồng thời nói: “Không hay rồi.”

Chúng ta đang muốn lao ra, cửa mật thất lại xuất hiện mấy người. Dẫn đầu, chính là cái lão La Thành kia. Lão cùng với mấy tên thị vệ chung quanh, trong tay mỗi người đều cầm một loại vũ khí hình thù kỳ quái. Ta nhìn thấy, trong lòng bán tín bán nghi. Bởi vì ta nghi ngờ, vũ khí đó là súng kíp (1), nhưng hình dạng của nó lại cực kỳ quái lạ, tuyệt đối không giống với súng kíp của thời hiện đại mà giống hai cái hồ lô bị treo ngược hơn. Một lớn một nhỏ nối dính vào nhau. Nhưng không hiểu sao, ta cuối cùng vẫn cảm giác được, uy lực của loại vũ khí này, có thể là vô cùng mãnh liệt.

Chẳng những là ta, Tuyên Vương thấy vũ khí trong tay bọn họ, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, nói: “Chúng ta mau lui lại.”

Không đợi ta kịp phản ứng, Tuyên Vương cùng Tiểu Phúc Tử mỗi người một tay giữ chặt lấy tay ta, bay vút về phía sau. Nhưng gian mật thất này nhỏ như vậy, có thể lui đến đâu cơ chứ?

Trong lúc chúng ta lui lại, vũ khí trong tay bọn họ phát ra những tiếng động đùng đoàng kinh thiên động địa, đánh cho những trang sách trong mật thất tung bay tán loạn, bàn ghế dập nát. Lúc này ta mới có thể khẳng định, vũ khí này nhất định là một loại súng kíp. Một nỗi nghi ngờ dâng lên trong lòng ta, La Thành rốt cuộc là ai?

Đang nghĩ ngợi, lại bị hai người bọn họ kéo vào phía sau một cái giá sách. Tuyên Vương xoay tròn một bình hoa trên giá sách, bức tường phía sau giá sách đột nhiên mở ra một cánh cửa. Chúng ta liền lách người đi vào…

Đây là một không gian cực kỳ nhỏ hẹp. Ba người nhét vào một chỗ, không khỏi gặp khó khăn. Tiểu Phúc Tử phòng bị Tuyên Vương rất nghiêm, đứng ngăn giữa ta và Tuyên Vương. Cho dù trong bóng tối, ta vẫn có thể nhìn thấy ánh mắt hắn đang giương lên sắc bén như mắt hổ, tỏa sáng trong bóng tối.

Ta bỗng nhiên nhớ đến một chuyện, kêu lên: “Nguy rồi.”

Tuyên Vương nói: “Pho tượng…”

Tiểu Phúc Tử nói: “Để ta ra ngoài cướp về.”

Lại nghe thấy phía trong mật thất, La Thành cười ha ha, “Lão phu rốt cuộc lại có được pho tượng này. Thật tốt quá. Tề Tuyên Lâm, ngươi nghĩ hết trăm phương nghìn kế, chính là vì muốn lấy cho được vật này. Vì lấy nó cho ngươi mà con gái ta đã chết. Hôm nay, ta muốn mộng đẹp của ngươi tan thành mây khói, khiến ngươi phải mất hết tất cả.”

Dứt lời, lại một trận cười to. Cười xong, lại tiếp tục cuồng nói: “Tề Tuyên Lâm, ngươi trốn ở đâu? Ngươi không thể tưởng được đúng không, chẳng những lão phu không chết mà ngay cả một vết thương tích cũng không có. Lão phu rút đi, chỉ là kế nghi binh. Ta biết ngươi đoạt được Hắc tinh thạch, tất sẽ vội vàng chạy trở về định hồn cho nữ nhân kia. Nhưng ngươi lại không biết, đường lang bộ thiền, tại hậu hoàng tước(2).”

Sau đó thì thào tự nói: “Rốt cuộc cũng tìm thấy nó rồi. Hoàn bích quy Triệu (3), sau này ta đã có thể đời đời kiếp kiếp bất tử bất diệt.”

Ta ở mặt trong của mật thất nghe thấy, không khỏi lắp bắp kinh hãi, không hiểu vì cái gì mà hắn lại nói như vậy. Chẳng lẽ vật này cũng có tác dụng với cả người thường? Sử dụng vật này, chỉ cần tìm được một thân hình thích hợp là có thể dời đổi linh hồn, tiếp tục sinh tồn?

Ta thấp giọng hỏi Tuyên Vương: “Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Tuyên Vương nhẹ giọng nói: “Pho tượng này là ta trộm về từ Hắc Vụ Đảo. Vì trộm vật này mà đã kéo con gái của lão xuống nước. Lúc ấy, lão hạ độc thủ với ta, nhưng không ngờ Hải La vì muốn bảo vệ ta mà ngăn cản trước người ta, nên đã bị lão giết chết. Cho nên, lão hận ta đến tận xương.”

Ta càng nghĩ càng thấy không đúng. Mô hình kiến trúc ở trong cung điện của Tuyên Vương, rõ ràng là kiến trúc hiện đại. Hắn từ đâu mà biết được?

Ta chỉ cảm thấy nghi ngờ trong lòng dày đặc như sương mù, như lọt vào đám mây ngũ sắc. Chuyện rõ ràng có thể sờ tới được, nhưng trước sau vẫn với tay không đến.

Không gian phía sau vách tường nhỏ hẹp nhưng được thiết kế cực kỳ tinh diệu. La Thành ở bên ngoài sai người lục tung nhưng vẫn không tìm thấy cửa vào. Tức quá liền hạ lệnh nổ súng, bắn phá bừa bãi khắp nơi. Ta nghe thấy trên vách tường vang lên hai tiếng đing đang, tựa như tiếng chuông vàng ngân vang. Hóa ra, vách tường này được chế tạo từ sắt lá, có thể ngăn cản sự công kích của súng đạn. Ta cẩn thận lắng nghe khoảng cách giữa những lần bọn hắn nổ súng, phát hiện vũ khí trong tay bọn họ vẫn còn rất lạc hậu, vẫn là loại súng mỗi lần bắn là mỗi lần lên đạn. Liền lặng lẽ kêu gọi Tiểu Phúc Tử, muốn hắn thừa lúc bọn chúng ngừng lại lên đạn mà lao ra.

Sau một khoảng thời gian dài trầm mặc, lại một loạt đạn được bắn vang. Tiểu Phúc Tử lôi kéo cửa ngầm, đột nhiên chạy vọt ra ngoài. Chỉ nghe vài tiếng bang bang liên tiếp vang lên, có tiếng đạn rơi xuống đất, cũng có âm thanh nổ súng. Ta không khỏi quýnh lên, nghĩ rằng, nếu Tiểu Phúc Tử trúng đạn, vậy thì nguy to rồi. Vì thế, kéo cửa ngầm lao ra xem. Tuyên Vương bị bất ngờ, không giữ chặt ta nên cũng theo đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, vui mừng quá đỗi. Trên mặt đất rơi đầy súng kíp. Trên tay Tiểu Phúc Tử cũng có hai cây súng, đứng ở giữa phòng. Hai tay La Thành trống trơn, oán hận nhìn hắn.

Còn thủ hạ của La Thành, mỗi người đều ngây ra như phỗng. Rất hiển nhiên, bọn họ đã bị điểm huyệt. Rất hiển nhiên, công phu điểm huyệt của Tiểu Phúc Tử vẫn không tồi.

Ta trút bỏ hết nỗi uể oải kinh hoàng trong lòng, đắc ý phi phàm. Ba bước biến thành hai bước, nhảy đến trước mặt La Thành, ha ha cười bạo hai tiếng, nói: “La đảo chủ, rốt cuộc ngươi cũng rơi vào tay của ta.”

La Thành nhìn ta, vẻ mặt gìa nua xuất hiện biểu tình cổ quái, nói: “Đã là cố nhân, tất nhiên sẽ mau chóng gặp lại.”

Ta xì một tiếng đầy khinh miệt, “Cố nhân cái gì, ta cho tới bây giờ chưa từng gặp ngươi. Nếu ngươi mà là cố nhân của ta, chắc ta xấu hổ và mắc cỡ đến chết mất.”

La Thành chậm rãi nói: “Hoàng hậu nương nương, ngài chưa từng thấy qua mô hình này sao? Mấy thứ đó, vốn là do ta chế tạo để dùng khi tiêu khiển. Sau khi Tề Tuyên Lâm biết được ngươi đến từ nơi nào, đã lấy trộm nó từ trong tay của ta. Ngươi và ta, đều đến từ cùng một thế giới…”

Ta kinh hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai?” Hỏi xong, trong đầu giống như có điện xẹt qua, hiện lên cái tên này: La Thành, La Thành…

“Ngươi chính là tài xế lái xe tải?” Ta bỗng nhiên nói.

Ta nhớ rồi. Trên tờ giấy để lại trong Thần Cung, ở một chỗ kín đáo có một chữ ký, chính là ký tên La Thành. Nhưng La Thành, không phải đã xuyên không đến cách đây mấy trăm năm hay sao? Vì sao hắn vẫn còn sống đến giờ? Chẳng lẽ, sau khi hắn xuyên không, có thể trường sinh bất tử? Nhưng tờ giấy mà hắn để lại, giữa những hàng chữ đều tràn ngập thiện ý. Vì sao con người bây giờ lại biến thành… giống như ác ma vậy?

——— —————— —————— ————————

Ghi chú:

Súng kíp là loại súng trường kiểu cũ, nguyên tắc hoạt động đơn giản. Thuốc phóng và đạn được nạp từ miệng nòng, gây hỏa bằng một kíp kiểu va đập đặt ở đuôi nòng.

Đường lang bộ thiền, tại hậu hoàng tước: Bọ ngựa rình bắt ve sầu, chim sẻ chờ sẵn phía sau: Ý nói người ngu dự định làm chuyện xấu, không ngờ lại bị người khác lợi dụng cơ hội làm hại.

Hoàn bích quy Triệu: Chữ “Hoàn” ở đây chỉ hoàn chỉnh, còn chữ “Bích” có nghĩa là ngọc. Ý của câu thành ngữ này là ví về việc đem đồ vật nguyên si trả lại cho chủ cũ. Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Sử ký Liêm Pha Lạn Tương Như liệt truyện.”

Tần Triêu Vương được biết, Triệu Huệ Văn Vương có một viên ngọc tên là Hòa Thị Bích vô cùng quý hiếm, liền cử người đưa thư sang nói mình muốn dùng 15 ngôi thành trì để đổi lấy viên ngọc này.

Vua Triệu sợ bị mắc lừa, không muốn đưa ngọc sang, nhưng lại lo vua Tần sẽ lấy cớ này để tấn công nước Triệu, nên đang vắt óc suy nghĩ tìm người có tài ăn nói sang phúc đáp vua Tần. Bấy giờ có người đề cử Lạn Tương Như. Lạn Tương Như mới nói với vua Triệu rằng: “Tôi sẽ đưa viên ngọc sang nước Tần và xin đảm bảo rằng; Nếu nước Tần đồng ý trao thành trì cho nước Triệu thì tôi sẽ dâng ngọc cho vua Tần. Bằng không, tôi sẽ đem viên ngọc nguyên si trả về nước Triệu”. Sau đó, Lạn Tương Như được cử đi sứ nước Tần.

Sau khi dâng viên ngọc cho vua Tần, Lạn Tương Như thấy vua Tần chỉ mải mê ngắm nghía viên ngọc, chứ không hề nhắc đến việc giao nộp thành trì, nên ông mượn cớ nói trên viên ngọc có vết rạn muốn chỉ cho vua Tần xem, rồi lấy lại viên ngọc, trách vua Tần không có thành ý. Nếu vua Tần mà bức bách, thì ông sẽ để viên ngọc lên đầu rồi đâm vào cột cho cùng nát vụn cả ra.

Vua Tần nghe vậy tái mặt, liền giả vờ gọi người đem tấm bản đồ ra, khoanh ngay 15 ngôi thành trì. Lạn Tương Như thấy vua Tần vẫn chưa thực lòng thực dạ, nên bảo vua Tần là phải ăn chay trong 5 ngày rồi ông sẽ dâng ngọc lên. Vua Tần đành phải đồng ý. Lạn Tương Như bèn nhân cơ hội này, trở về nhà khách liền gọi ngay một tên tùy tùng mặc áo thường dân đem viên ngọc theo đường tắt trốn về nước Triệu, qua đó đã thực hiện được lời cam kết ” Hoàn bích quy Triệu” của mình

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô