Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 6335 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 323
phiên ngoại 2: tiểu phúc tử..

❊ ❊ ❊

EDITOR: DOCKE

Tố Y Môn có rất nhiều đồ đệ, Tiểu Tố Tử là một trong số đó. Nàng còn là đồ đệ mà môn chủ Tố Y Môn yêu thích nhất. Tiểu Tố Tử là cô nhi, được môn chủ nhặt về nuôi.

Lúc mới được nhặt về, nàng chưa đầy ba tuổi. Trên khuôn mặt nhỏ bé tràn đầy kinh hoảng, đói đến nỗi gầy trơ cả xương. Lúc nàng được môn chủ mang về Tố Y môn, mọi người đều cho rằng nàng không sống nổi. Bởi vì nàng quá gầy, đói đến nỗi chỉ còn hơi thở thoi thóp, toàn thân đều có những vết lở loét không tên. Cô nhi như vậy, hàng năm Tố Y Môn thu nhận về rất nhiều. Có khi là do cha mẹ bị nhiễm bệnh mà chết lưu lại. Có khi là do hạn hán, cả nhà đói chết hết chỉ còn lại một người. Hàng năm môn chủ ra ngoài, đều sẽ mang về một, hai đứa trẻ. Nếu có thể sống tiếp sẽ được ông thu nhận làm đệ tử, còn nếu thật sự không cứu sống nổi, liền tìm một chỗ mà chôn. Môn chủ cũng không đau lòng vì họ, chẳng qua chỉ nhàn nhạt nói: “Sống chết có số, phú quý do trời!”

Đôi khi, ngay cả ông cũng không nhớ rõ đứa trẻ nào là do ông mang về. Nhưng lúc ông nhặt được Tiểu Tố Tử, nhóm đồ đệ đều cảm thấy ông đối với nàng không giống như với mọi người.

Ông bế quan trong suốt bảy ngày liền để ở bên cạnh cứu sống nàng. Mỗi ngày đều truyền chân khí cho nàng, trị liệu những vết lở loét trên người của nàng. Sự lạnh nhạt, sự thong dong của ông, vào lúc nhặt được Tiểu Tố Tử về đã không còn sót lại chút nào. Đến khi ông xuất quan đi ra, môn đồ Tố Y Môn nhìn thấy sắc mặt môn chủ của mình tái nhợt, hầu như ngay cả đi cũng đi không xong, nhưng trên mặt ông lại lộ vẻ tươi cười. Đây là vẻ tươi cười mà hơn hai mươi năm qua, lần đầu tiên môn đồ Tố Y Môn mới được nhìn thấy. Ông nói: “Con bé này, sức sống quả thật rất mãnh liệt!”

Bọn họ cũng đều biết, môn chủ đã cứu sống nàng.

Từ đó về sau, Tiểu Tố Tử lớn lên ở Tố Y Môn, cũng trở thành đồ đệ được sủng ái nhất của môn chủ. Nhóm đồ nhi thường xuyên nhìn thấy hai người họ, một già một trẻ ngồi trên tảng đá lớn trên đỉnh núi, ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời xa xa. Lúc này, là thời điểm từ ái nhất của vị môn chủ nổi tiếng là lạnh lẽo như băng. Khuôn mặt có vài nếp nhăn của ông hơi hơi mỉm cười, dưới sự chiếu rọi của ánh trăng, giống như được bao phủ bởi một vầng ngân quang. Lúc ông quay qua nhìn Tiểu Tố Tử mỉm cười, giống như một ông lão xa quê nay được trở về nhà nhìn thấy đứa cháu gái của mình vậy.

Tiểu Tố Tử thích nhất là được ở cùng môn chủ. Tuy nói môn chủ lớn tuổi hơn nàng rất nhiều, nhưng nàng lại tin tưởng và cam nguyện thề ước: “Sau này lớn lên, phải gả cho môn chủ!”

Những lúc như vậy, môn chủ xoa nhẹ đầu nàng, cười khổ, “Tiểu Tố Nhi, chờ khi con trưởng thành rồi sẽ không nghĩ như vậy nữa. Môn chủ, không thể cưới vợ…”

Lúc ông nói những lời này, ánh mắt nhìn Tiểu Tố Tử mà buồn vời vợi, khiến cho Tiểu Tố Tử cũng cảm thấy xót xa theo. Nàng nói: “Phúc gia gia, Tiểu Tố Tử vĩnh viễn sẽ không rời xa người!”

Môn chủ nghe xong, nở nụ cười: “Tiểu Tố nhi, chim chóc luôn phải rời khỏi tổ, nếu không chúng sẽ không thể trưởng thành được.”

Tiểu Tố nhi kiên định gật đầu: “Phúc gia gia, để rồi người xem, bất kể Tiểu Tố nhi đi đâu, đều sẽ dẫn Phúc gia gia theo!”

Môn chủ vui vẻ cười ha ha, cười xong lại nói: “Có một người, có một đoạn thời gian cũng giống như Tiểu Tố nhi vậy, không rời xa Phúc gia gia. Nhưng cuối cùng, bà vẫn có gia đình của mình, con cái của mình, cuộc sống của mình. Phúc gia gia muốn gặp bà, có đôi khi cũng không thể gặp được!”

Tiểu Tố nhi ra vẻ hiểu chuyện, “Phúc gia gia, Tiểu Tố nhi biết người đang nói về ai rồi. Hay là bây giờ chúng ta vào cung gặp bà đi. Hỏi bà vì sao lại phải bận rộn như vậy?”

Môn chủ nhàn nhạt nói: “Bậy nào. Những việc bà ấy làm, đều là quốc gia đại sự. Chúng ta sao có thể đến quấy rầy bà? Hơn nữa, thời gian bà ấy gặp ta, rất có thể còn nhiều hơn thời gian bà gặp tướng quân của bà nữa đó!”

Nói xong câu đó, Tiểu Tố nhi thấy Phúc gia gia nở nụ cười đắc ý. Tiểu Tố nhi nhìn Phúc gia gia nghi hoặc, không rõ vì sao mới vừa rồi ông còn nhăn nhó mặt mày vậy mà chỉ chớp mắt một cái đã cười vui vẻ còn hơn cả mình nữa? Nghĩ rằng, tâm tư của người lớn, thật là khó đoán.

Tiểu Tố nhi tất nhiên không hề suy nghĩ đến chuyện này. Nàng cảm thấy, chỉ cần được ở cùng Phúc gia gia thì nàng chính là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời, có thể khiến nàng quên hết tất cả phiền muộn. Nàng muốn vĩnh viễn được ở cùng với Phúc gia gia.

Có một ngày, rốt cuộc nàng cũng được theo Phúc gia gia đi gặp bà gia gia mà Phúc gia gia luôn vướng bận không thôi. Bà cao quý thanh hoa, đôi mắt biết cười liếc mắt nhìn Phúc gia gia một cái. Nàng bỗng nhiên nhận ra, lúc hai người bọn họ nhìn nhau, dường như có một loại ăn ý sâu đậm. Chỉ cần một ánh mắt, bọn họ đã hiểu được suy nghĩ của nhau. Nàng nghĩ, đây có phải là ‘Ý hợp tâm đầu’ mà người lớn thường hay nói đến hay không? Nhưng nàng vẫn không hiểu, nếu như vậy, sao bọn họ không ở cùng nhau giống như cha mẹ của nàng chứ?

Tiếp theo, nàng lại nhìn thấy một bóng người uy nghiêm tôn quý, toàn thân ánh vàng rực rỡ từ cạnh cửa hiện ra. Nàng bỗng nhiên cảm thấy rất không ưa thích người này, tuy rằng trên người ông ta tràn đầy khí phách. Bởi vì, ông ta vừa đến liền nắm lấy bàn tay của bà gia gia hòa ái mà Phúc gia gia luôn vướng bận không thôi kia, còn trừng mắt mà nhìn Phúc gia gia nữa. Dường như nàng còn nhận thấy, lúc hai người đối diện với nhau, ánh mắt bắn ra vô số tia lửa. Tiểu Tố nhi quyết định, kẻ thù của Phúc gia gia, cũng chính là kẻ thù của mình. Nàng cũng trừng mắt lên nhìn cái người vàng khè kia, ra vẻ mình vô cùng bất mãn và khinh bỉ ông ta.

Nàng lại không thể tưởng được, cái vị tôn quý khí phách, niềm hy vọng của mọi người đó sau khi liếc mắt nhìn nàng một cái, lại nói: “Khó trách, đôi mắt con bé đích xác cực giống, tràn ngập trí tuệ và linh khí. Tiểu Phúc Tử, ngươi có cô bé này rồi, tuổi già cũng không còn cô đơn nữa.”

Tiểu Tố nhi vốn đang chờ bị cái ông cao cao tại thượng này quở trách, không ngờ ngược lại còn được ông khen ngợi. Nàng cảm thấy mình thật đáng xấu hổ, có phải đã trách lầm người ta rồi không?

Lại nghe thấy bà gia gia hòa ái kia nói: “Thật vậy sao? Ánh mắt con bé thật sự giống ta sao?”

Tiểu Tố nhi lúc này mói bừng tỉnh đại ngộ, nhớ lại mình ở Tố Y Môn được sủng ái thế nào, Phúc gia gia thiên vị mình ra sao. Hóa ra, tất cả có được đều nhờ vào đôi mắt của mình. Nàng nghĩ, về sau nàng phải chăm sóc đôi mắt mình thật tốt, mỗi ngày đều phải làm vật lý trị liệu theo hướng dẫn…Tuy nàng không biết điều đó có ý nghĩa thế nào nhưng bà gia gia ngẫu nhiên nói ra một lần, nàng liền nhớ kỹ. Nàng sau này, có thể thay thế bà gia gia ở cùng Phúc gia gia cho đến vĩnh viễn về sau, sánh cùng trời đất.

Mười năm sau, Tiểu Tố nhi trưởng thành, Phúc gia gia lại càng ngày càng già đi. Tuy võ công của ông vẫn cao thâm như cũ, mọi người trong giang hồ đều sùng bái ông như thần, nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, nó làm cho con người ta càng lúc càng già. So với mười năm trước, những nếp nhăn trên mặt Phúc gia gia càng ngày càng nhiều, mà thời gian ông ngồi một mình trên tảng đá ở đỉnh núi, ngước nhìn sao trời lại càng lúc càng dài.. Mỗi khi Tiểu Tố nhi muốn ở cùng ông, ông luôn cười nói: “Nha đầu ngốc, ở cùng một ông già như ta có gì tốt đâu. Mau đi chơi với các sư huynh của con đi. Lúc ta còn sống, phải gả được con ra ngoài. Con biết không, bây giờ con chính là giang hồ đệ nhất mỹ nữ đó.”

Tiểu Tố nhi biết, Phúc gia gia xem lời thề trước đây của nàng, chẳng qua chỉ là một câu nói đùa trẻ con mà thôi. Nhưng bản thân nàng, dù thế nào cũng không thể quên được lời thề đó. Mỗi ngày nàng đều mong muốn mình cao hơn, lớn hơn, chỉ vì muốn thực hiện lời thề này. Nhưng bây giờ nàng đã là một đại cô nương rồi, làm sao có thể chính mình mở miệng nói ra được?

Nàng đành phải ảm đạm đứng ở chân núi, dõi mắt trông về phía xa, nhìn bóng dáng ở trên đỉnh núi, cao lớn, đồ sộ. Bản thân nàng vĩnh viễn cũng không thể nào đuổi kịp bước chân ông.

Nàng suy nghĩ nát óc, nghĩ rằng mình nhất định phải tìm cơ hội nói ra. Nàng không muốn lập gia đình, mong muốn duy nhất chỉ là vĩnh viễn được ở cùng Phúc gia gia thôi.

Nhưng mà, hung tin đó truyền được quá nhanh, không đợi cho nàng kịp nói ra. Nàng phát hiện, nghe được tin dữ đó, chỉ trong một đêm mà Phúc gia gia giống như bị ngâm nước, già đi rất nhanh. Buổi tối hôm đó, ông gọi Tiểu Tố nhi vào phòng, lẳng lặng nhìn nàng, than nhẹ một tiếng rồi nói: “Tiểu Tố nhi, con phải đi tìm hạnh phúc cho riêng mình.” Tiểu Tố nhi nước mắt rơi như mưa. Thì ra ông đều biết tất cả, biết nàng si tình với ông. Chẳng qua là, trái tim ông sớm chỉ có một mình bà, không thể dung chứa thêm người nào nữa. Mà lúc này, trái tim ông đã theo sự ra đi của bà, vỡ thành từng mảnh, từng mảnh.

Nàng thấy khóe miệng Phúc gia gia chảy máu tươi, nhưng lại tủm tỉm cười. Ông nhẹ nhàng nói: “Rốt cuộc ta đã có thể đi cùng nàng. Kiếp sau, ta nhất định sẽ không để cho người khác đoạt nàng đi!”

Đại Tề Minh Thành Hoàng đế năm thứ năm mươi, hoàng thái hậu qua đời, cử quốc bi ai. Cùng năm đó, thái thượng hoàng suy nghĩ quá độ, băng hà.

Cũng không có ai nhắc đến, môn chủ Tố Y Môn ngồi trên đỉnh núi, thăng thiên.

Ngoại trừ Tiểu Tố nhi, vĩnh viễn nhớ rõ Phúc gia gia của nàng, nàng chung thân chưa gả.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô