Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 6461 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 125
thoát thân..

❊ ❊ ❊

Tuyên Vương buông tay ta, nói: “Nàng đã biết?”

Ta cười, ánh mắt mê man, trên mặt lại hồng đến mức nát rữa như một vầng mây đỏ: “Vương gia, ngài quên rồi sao, tiểu nữ tinh thông y thuật mà. Ta chỉ ăn một miếng là đã biết rồi. Tất cả số còn lại, ta đã bỏ bọc giấu đi, để trong hậu hoa viên. Vương gia nhất định cho rằng ta đã ăn hết toàn bộ đúng không?” Nói xong, ta che miệng cười. Cánh tay ngọc thon nhỏ làm như đã bị gương mặt vô cùng anh tuấn của Tuyên Vương mê hoặc rồi, cứ muốn ve vuốt gương mặt Tuyên Vương vậy. Ta nói: “Chỉ cần Vương gia nói một tiếng, mặc kệ làm nô làm tỳ, tiểu nữ cũng sẽ gả cho Tuyên Vương. Vương gia cần gì phải làm ra hạ sách như vậy?”

Mặc dù toàn thân đều cảm thấy thống khổ, nhưng ta ăn quá nhiều Nhiễu chỉ nhu, không tự chủ được, thân thể ấm miên man. Vừa ngăn chặn đươc loại thống khổ này, lại có thể dùng ý nghĩ bảo trì sự thanh tỉnh. Xem ra, phương pháp của ta, thật đúng là hữu hiệu.

Mặt Tuyên Vương lộ vẻ xấu hổ, hắn hỏi: “Trong lòng nàng thật sự có bổn vương sao? Không phải tam đệ?”

Ánh mắt ta mê man, môi đỏ mọng như mây hồng, nói: “Vậy theo ngài, là Thụy Vương gia sao? Hắn hiện giờ đã cùng Mẫu Phượng Thấm song túc song tê*, nếu ta gả cho hắn, làm sao so được với gả cho ngài, ngài vẫn chưa có chính thất. Nhưng nếu ta gả vào Thụy Phủ, Mẫu gia nhị tiểu thư không phải là người ta có thể đối phó được. Huống chi.…” Ta cười ngu ngơ, nói: “Tuyên Vương cũng đâu kém gì Thụy Vương a, làm việc, đối nhân xử thế càng thêm thành thục, dáng vẻ cũng không giống như cái tên mao đầu tiểu hỏa Thụy Vương kia.”

(*Song túc song tê: túc: ở cùng một chỗ, tê: cùng nhau bay lượn, chỉ đôi nam nữ yêu nhau gắn bó không rời

*Mao đầu tiểu hỏa: con trai mới lớn)

Tuyên Vương nói: “Tam đệ mặc dù so với ta kém hơn đến chục tuổi nhưng thủ đoạn làm việc của hắn, có nhiều lúc ngay cả bổn vương cũng thấy mặc cảm, Tuệ Như, nàng có nhìn lầm không vậy?”

Ta cảm giác trên mặt nóng bỏng, đó là bởi vì ta dùng ngón tay lén bấm vào lòng bàn tay. Cơn đau tựa như xương cốt vỡ nứt lại khiến ta có thể thanh tỉnh khỏi ảo tưởng lạc thú, ta cười nói: “Thì cứ cho là như vậy, nhưng lần này, hắn còn không phải đã nằm trong lòng bàn tay của ngài rồi sao. Hắn cũng không thể thoát khỏi có liên quan đến việc cha ta bị mưu hại. Vương gia, ngài nghĩ, ta làm sao có thể chung sống với hắn được đây? Lại nói tiếp, ta còn phải đa tạ Vương gia, khiến cho Bình Vương mời cha ta đến đây!”

Tuyên Vương nói: “Tuệ Như, ta thật sự không biết người Bình Vương nói tới lại là phụ thân nàng, lần này cũng chỉ như mèo mù gặp phải con chuột chết. Tuệ Như, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ thỉnh danh y đến chữa khỏi cho phụ thân nàng…”

Ta cảm động nói: “Vương gia đối tốt với ta, sao ta lại không biết…”

Tuyên Vương đưa tay xoa lên gương mặt ta, ta thoáng vội lánh đi, nói: “Vương gia cần gì phải nóng vội. Nếu ngài đã quyết tâm muốn kết hôn với ta, sao không đợi đến đêm đó?”

Ta nghĩ, phải chịu đựng cái cảm giác như dao kiếm xẹt qua, cũng thật khổ sở…

Tuyên Vương cười cười, nói: “Cũng tốt, ba ngày sau, chúng ta sẽ thành thân. Đến lúc đó, bổn vương sẽ mở đại yến đón khách…” Hắn chần chờ một chút, nói: “Tuệ Như, độc trong cơ thể nàng, không đáng lo chứ?”

Ta nở nụ cười: “Ta chỉ ăn chút ít, lại dùng thuốc ngăn chặn. Hiện giờ dược tính đã giải trừ được bảy tám phần. Vương gia xin cứ yên tâm…”

Tuyên Vương một phen cầm tay ta, thở dài: “Sớm biết sẽ có kết quả như vậy, tã sẽ không đối xử với nàng như thế. Tuệ Như, nàng tha thứ cho ta được không? Đều tại ta cả, quá để ý đến nàng. Bổn vương chưa từng cảm thấy sợ hãi mất đi một người như vậy. Tuệ Như, Tuệ Như, sau này bổn vương nhất định sẽ bồi thường cho nàng…”

Ánh mắt hắn lộ ra thâm tình sâu như biển, lời nói cũng tràn ngập nhu tình. So với siêu sao phim tình cảm điện ảnh và truyền hình Lưu Đức Hoa chẳng kém chút nào. Trong lúc nhất thời, ta có chút sửng sốt, bởi vì thâm tình trong mắt hắn cứ như thật lòng vậy. Ánh mắt sâu xa, tựa như nam châm, thiếu chút đã hút ta vào trong đó luôn rồi. Ta cười tủm tỉm cầm tay hắn, nói: “Vương gia, tiểu nữ được ngài ưu ái như thế, sao lại trách ngài được…”

Hai người chúng ta nhìn nhau, đôi tay xiết quá chặt. Ta cảm giác được lòng bàn tay hắn ấm áp nóng cháy, không khỏi nghĩ, hắn có phải đã hơi thích ta rồi không?

Tuyên Vương buông tay, ánh mắt nhìn ta càng ngày càng sáng tỏ, hắn thở dài: “Tuệ Như. Nói chuyện với nàng xong, bổn vương an tâm rồi. Để ta phái người đưa nàng về khách phòng nha…”

Xem ra bây giờ, hắn lại muốn làm ra hành vi giữ kẽ để gỡ gạc hình tượng quân tử trong cảm nhận của ta. Ta cười cười, gật gật đầu, hắn chiêu gọi một tiếng, hai nha hoàn từ ngoài cửa đi vào, hắn nói: “Đưa Tuệ Như tiểu thư trở về khách phòng…”

Đi trên hành lang dài, ta né tránh sự dìu đỡ của hai nha hoàn, nói: “Các người cứ đi trước dẫn đường là được rồi…”

Lúc này, mồ hôi lạnh trên người ta mới túa ra như thủy triều dâng. Bị gió lạnh trời đêm thổi qua, cảm giác gió thổi vào người lại giống như những nhát đao chém đứt xương cốt. Ta thừa dịp hai nha đầu kia không chú ý đến, rút kim châm trên đỉnh đầu ra. Gió đao mới trở lại bình thường, nhẹ nhàng thổi vào mặt ta. Ta ho khan một tiếng, lấy khăn tay che, chỉ thấy trong khăn đỏ tươi như lửa. Ta nghĩ, trải qua lúc này đây, thân thể rất mệt mỏi, phải kiếm đâu đó ít nhân sâm ngàn năm, thủ ô vạn năm hay gì gì đó để điều dưỡng mới được.

——————– *** ——— ———-

Gió lạnh theo cửa sổ thổi vào trong thư phòng, bao nhiêu ôn nhu kiều diễm vừa mới diễn ra đã không còn sót lại chút gì. Tuyên Vương đứng trước bàn đọc, thưởng thức quyển sách đặt trên bàn. Quyển sách này là hắn dùng làm lý do để gọi Giả Tuệ Như đến, nhưng chung quy lại không có chút tác dụng nào. Giả Tuệ Như chỉ nhìn qua mặt bìa, lại khen: “Vương gia thật là một con người tao nhã…”, Tuyên Vương hơi nở nụ cười, hắn nghĩ, lần đầu tiên có người cho rằng hắn là “Con người tao nhã”, trước kia chưa từng có trải nghiệm như vậy, lại nói, vì sao hắn đối với mỗi cử chỉ lời nói của nàng đều để ý? Mỗi câu nói ra đều phải suy tư nghiên cứu nửa ngày, cứ nghĩ xem bên trong còn có ý tứ gì khác nữa không. Chẳng lẽ, chính mình rốt cục có để ý đến nàng sao?

Tuyên Vương nói: “Trong hậu hoa viên, thực sự có một bọc bánh tơ vàng ngũ sắc sao?”

Người phía sau gật gật đầu, bẩm báo: “Thuộc hạ quả thực phát hiện một bọc bánh tơ vàng ngũ sắc bị vứt dưới tàng cây. Hơn nữa, khăn tay dùng để bọc điểm tâm, thuộc hạ cũng mang đến đây…”

Tuyên Vương tiếp nhận khăn tay nhìn qua, nói: “Đây đích thật là khăn tay của nàng, khó trách vẻ mặt nàng khi thì thanh tỉnh, khi thì mơ hồ. Thì ra, nguyên nhân chẳng qua là chỉ ăn chút ít điểm tâm…”

Quy Trữ phất tay cho vị thuộc hạ kia lui ra, nói: “Vương gia, ngài hoài nghi…?”

Tuyên Vương gật gật đầu, nói: “Lúc bắt đầu thì ta còn có chút nghi ngờ, nhưng giờ xem ra, lời nói của nàng đa phần đều là sự thật. Bởi vì không ai có thể trúng loại mê hồn dược này mà còn nói dối được, trừ phi nàng không trúng độc. Hiện giờ cho thấy, nàng thật sự đã ăn loại điểm tâm này…”

Quy Trữ nói: “Chúc mừng Vương gia ba ngày sau, vợ chồng đẹp đôi, Thần cung đồ kia, nhất định sẽ lọt vào tay Vương gia…”

_________________

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô