Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 6329 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 104
điểm tâm..

❊ ❊ ❊

Ta cười nói: “Tần tiên sinh sao không thu nhận lấy một đồ đệ mà truyền lại tay nghề, như vậy chẳng phải người đời sau sẽ được được nếm món điểm tâm này rồi sao?”

Tần Thập Nhất nói: “Không được, tộc quy đã định, tay nghề này tuyệt đối không thể truyền ra ngoài…”

Ta nghĩ, ngươi nói như vậy không phải vô nghĩa lắm sao? Sợ thất truyền mà lại không chịu truyền cho ai. Không ít thứ tốt chính bởi những kẻ thông thái rởm như ngươi mới bị thất truyền đó. Không được, món ngon như vậy, nhất định phải khiến cho nó mỗi ngày đều phải rơi vào miệng ta…

Ta cười cười: “Hiện giờ trong tộc các người cũng chỉ còn lại ngươi cùng chú ngươi thôi, đúng không? Chỉ cần hai người đồng ý, chẳng phải sẽ lập được tộc quy mới hay sao?”

Tần Thập Nhất vạn vạn lần cũng không ngờ được ta sẽ nói như vậy, chần chừ nói: “Chỉ sợ chú ta không đồng ý…”

Ta nói: “Vậy chỉ cần chú ngươi đồng ý, ngươi liền có thể truyền dạy tay nghề chế tác điểm tâm này lại cho vị thủ hạ của ta?” Vừa nói, ta vừa chỉ tay vào Tư Đồ.

Chỉ có điều, lúc ta nói Tư Đồ là thủ hạ của ta, Tần Thập Nhất liền lộ ra thần sắc không thể tin được. Ta biết, đó là bởi vì từ trước tới giờ làm gì có thủ hạ nào mà dám tranh cướp đồ ăn tự nhiên thế được…

Tư Đồ lắp bắp, râu dài run lên, nghe ta điểm danh nàng, sửng sốt nói: “Muốn ta học???”

Ta gật gật đầu: “Đương nhiên, chỉ có tay nghề nấu cơm của ngươi là tốt nhất…” Tốt đến nỗi mỗi ngày chỉ làm bể có hai cái bát thôi. Ta sẽ không quá đau lòng. Dù sao thì bể bao nhiêu cái, Tuyên Vương phủ đều sẽ đem đến bù vào bấy nhiêu thôi…

Râu của Tư Đồ lại run lên, theo tần suất cho thấy, lại trông giống như đang bật cười vậy…

Hiển nhiên, Tần Thập Nhất trải qua mấy ngày cùng chúng ta ở chung, quan hệ cũng không tệ lắm. Hắn trầm ngâm một lúc rồi nói: “Được rồi, chỉ cần chú ta đồng ý, ta liền truyền tay nghề cho thủ hạ này của ngài…”

Ta nói: “Như vậy lại phải phiền toái ngươi dẫn đường đến quý phủ của chú ngươi một chuyến được không?”

Tần Thập Nhất liếc mắt nhìn ta một cái, ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ ngài không biết, chú ta ngụ tại hậu viện Tuyên Vương phủ sao?”

Không phải ban ngày mà muốn đến Tuyên Vương phủ sao…

Ta nghĩ, Tuyên Vương phủ cũng chẳng phải nơi ăn thịt người, sao lại không thể đi? Dù gì thì ta cũng có hai đại cao thủ che chở.

Ngoài cửa có một cỗ kiệu đậu sẵn. Đây là Tuyên Vương sai người đậu sẵn ở đây để phục vụ bất cứ lúc nào, kiệu phu cũng chờ ở ngoài cửa, ta luôn lặp lại chối từ không thôi. Ta thường không quá để ý đến mấy điều nhỏ nhặt này, bởi vậy ta cũng chẳng quản hắn. Hắn muốn đỗ kiệu ở đây thì cứ đỗ đi.

Chúng ta vừa ra khỏi cửa, kiệu phu liền bước lên nghênh đón, nói: “Tiên sinh muốn xuất môn?” Ý tứ là mời chúng ta lên kiệu.

Ta nghĩ, chiêu đãi thật chu đáo quá, chẳng qua chúng ta thực không thể thích ứng…

Nhưng ta lo nghĩ, nói: “Đưa chúng ta đến Tuyên Vương phủ đi”

Đôi khi cũng phải thuận theo người ta một hai lần chứ, bằng không, chung quanh nhìn vào làm sao yên tâm cho được?

Ta cùng Tư Đồ ngồi trên kiệu, thẳng tiến Tuyên Vương phủ. Tại hậu viện Tuyên Vương phủ, ba tấm bia đá vẫn lặng im đứng vững. Tần Thập Nhất dẫn chúng ta đi vào gian phòng của chú hắn rồi để chúng ta chờ lại ngoài phòng khách…

Xem ra, Tuyên Vương đối với Tần Hàng Bách quả thật không tồi. Chẳng những cho hắn một mình một viện, lại còn có hai hạ nhân hầu hạ. Trong viện bài trí thanh nhã phù hợp, mấy bụi trúc che phủ ngoài phòng khẽ lắc lư, phát ra âm thanh sàn sạt. Khắp trong viện, cũng chỉ có loại thanh âm này nhẹ nhàng vang lên trong trời đêm vắng lặng.

Rèm cửa vang lên, một vị lão giả vén rèm đi ra. Lão giả này tóc hoa râm, mặt đầy nếp nhăn, thoạt nhìn khoảng chừng năm mươi tuổi, mà nhìn kĩ lại, bộ dáng lại chỉ tầm bốn mươi. Nhưng khuôn mặt lại nho nhã tuấn tú, mơ hồ có thể thấy được cả phong thái lúc trẻ tuổi của hắn. Đôi mắt tràn ngập nét lạnh lùng như tất cả mọi chuyện trên thế gian hắn đều có thể nhìn thấu.

Thấy chúng ta đã đến, hắn hơi giật mình, dùng ánh mắt hỏi cháu mình. Cháu hắn dường như rất sợ người chú này, cúi đầu, nói: “Chú, vị tiên sinh này là khách của Tuyên Vương. Hắn có một số việc muốn nhờ người…”

Lão giả kia nghe xong, ánh mắt lanh lợi chợt lóe, quét về phía cháu mình. Người cháu lại vội cúi đầu, trốn tránh ánh mắt của lão giả.

Lão giả cười nói: “Đã là khách của Vương gia, lão hủ đương nhiên phải tiếp đãi, không biết tiên sinh có yêu cầu gì, lão hủ nhất định thỏa mãn tiên sinh…”

Ta ngắm nghía Tần Hàng Bách, thấy hắn xử sự không kiêu ngạo không siểm nịnh, rất có phong độ của đại gia, tuyệt đối không đơn giản chỉ là quản gia của Vương phủ, liền cười nói: “Tần tiên sinh đã quá lo lắng rồi, thảo dân cũng không có việc gì. Chẳng qua nghe nói tiên sinh tài nghệ bậc nhất, còn có tay nghề làm điểm tâm cực ngon, cho nên đến thỉnh giáo…”

Tần Hàng Bách nghe xong một câu này, dùng ánh mắt trách cứ nhìn cháu mình, nói: “Tài nghệ không quan trọng, thực không đáng nhắc đến, không biết tiên sinh có gì chỉ bảo?”

Ta nói: “Kỳ thật cũng chẳng có gì. Thủ hạ này của ta trù nghệ cũng rất tốt, ăn được điểm tâm do vị huynh đài đây chế tác cho nên trong lòng nôn nóng, cầu xin ta hồi lâu, hy vọng có thể theo học tài nghệ. Lại nghe huynh đài nói rằn, phải có sự đồng ý của ngài mới được, cho nên…”

Tân Hàng Bách vừa nghe xong, phút chốc đứng dậy, cười lạnh: “Điều này ta thực thẹn không dám nhận. Tay nghề này, tuyệt đối không thể truyền ra ngoài. Tại hạ còn có chuyện quan trọng phải làm, thứ lỗi không thể tiếp đãi…”

Nói xong, hắn khoát tay đi ra ngoài cửa, để mặc chúng ta ngây ngốc ở lại trong phòng…

Ta chưa từng nghĩ tới lại có thể có kết quả như vậy. Một quản gia Vương phủ mà khí thế so với Vương gia còn lớn hơn. Vương gia đối với ta còn phải cười xuề xòa vậy mà vị này, không nói hai câu liền bỏ mặc ta. Chỉ là ngón nghề làm điểm tâm thôi, có cái gì mà không thể truyền ra ngoài. Cho dù ăn có ngon đến mấy thì cũng chỉ là điểm tâm mà thôi.

Tần Thập Nhất thấy chú mình đối đãi với chúng ta như vậy, cảm thấy rất xấu hổ, thì thào nói: “Tiên sinh, tính tình chú ra là vậy đó, ngài đừng trách ông…”

Ta cười cười, lắc lắc đầu nói: “Xem ra chúng ta không có lộc ăn rồi…”

Đêm dài vắng vẻ, Tiểu Phúc Tử cùng Tư Đồ một trước một sau tiến vào cửa. Ta ngồi trước bàn, trong phòng nhè nhẹ tản ra mùi gỗ đàn hương, khiến người ta ngửi mà tỉnh táo tinh thần. Ta nghĩ, Tuyên Vương đối với chúng ta thực không tồi, đưa tới những vật quý trọng như vậy. Đáng tiếc không quá vài ngày nữa chúng ta phải rời đi.

Tiểu Phúc Tử rót cho ta thêm một ly trà, nói: “Tần Hàng Bách kia sau khi chúng ta rời khỏi lại quay về phòng. Ở trong đó mà thở ngắn thở dài, cứ như gặp phải chuyện gì nan giải lắm vậy…”

Ta nhàn nhạt nói: “Chẳng lẽ câu nói đầu tiên của ta đã gợi lên vô số chuyện thương tâm của hắn?”

Tiểu Phúc Tử nói: “Cũng không biết được. Sau đó hắn lấy từ bức tường phía sau giá sách ra một bức họa. Ngắm nhìn bức họa này mà sắc mặt vô cùng sầu thảm…”

Ta nói: “Như vậy, ngươi nhất định là đã lén trộm bức họa đem về…”

Tiểu Phúc tử đương nhiên đáp: “Đương nhiên…”

Một bức họa cung nữ lặng lẽ được mở ra trên bàn. Quả nhiên đúng như ta dự kiến, bức họa mỹ nữ này, trong ánh mắt hàm chứa sầu thương. Mặt mày như núi non xanh thẳm phía xa, vừa thanh nhã lại vừa mỹ lệ kinh người. Nếu như Mẫu Phượng Thấm kia là ngọn lửa cháy rực rỡ thì mỹ nữ này lại như cành phong lan trong u cốc, làm cho người ta không tự chủ muốn tới gần nhưng lại không dám khinh nhờn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô