Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 6298 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 250
sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành..

❊ ❊ ❊

EDITOR: DOCKE

Có gì buồn cười? Hơn nữa, bây giờ chàng đã là vua của một nước rồi nha, lăn lộn ra đất mà cười kiểu này, để người ta thấy được sẽ nảy sinh ảnh hưởng bất lương. Nếu đồn ra ngoài, chẳng những Đại Tề có hồng nhan họa thủy, mà còn có cả một hoàng thượng ngốc nữa…

Tề Thụy Lâm liếc mắt nhìn vẻ mặt của ta, cũng không biết trên mặt ta có cái gì, anh lại một lần nữa cười to…

Thật là kỳ quái. Ngay cả Tiểu Phúc Tử, một khắc trước còn đanh mặt lại đối chọi gay gắt với Tề Thụy Lâm, không ngờ cũng hơi hơi mỉm cười, như nụ hoa bách hợp hé nở trong gió vậy. Dáng vẻ xinh đẹp, hành vi cử chỉ thật sự làm cho người ta cảm thấy trước mắt sáng ngời. Tiểu Phúc Tử cười, lạnh nhạt mà tràn ngập hương thơm, khiến cho ta nhìn thấy, trong lòng vô cùng thoải mái.

Ta nghĩ. Khó trách trên đời này có nam yêu nam. Thì ra, nam nhân cũng có thể cười đẹp đến như thế, khiến cho người ta chỉ muốn trộm lấy nụ cười của ngươi bỏ vào túi mình. So với Tiểu Phúc Tử, Tề Thụy Lâm lại cười to đến tận trời. Mặc dù hùng tráng nhưng chẳng có phẩm vị chút nào. Quả thật là chẳng khác gì tình huống lão nông về quê, giữa đường nhặt được túi tiền ngoài bờ ruộng.

Trong khi đầu ta tràn ngập tư tưởng sắc sắc, Tề Thụy Lâm rốt cuộc cũng ngừng cười, nói: “Hóa ra hoàng hậu cho rằng, hồng nhan họa thủy bên cạnh trẫm là người khác?”

Ta nói: “Chẳng lẽ bên cạnh hoàng thượng không chỉ có một vị hồng nhan họa thủy thôi sao?” Ta càng thêm tức giận…

Lại chọc cho Tề Thụy Lâm nở nụ cười. Lại còn có thêm Tiểu Phúc Tử, không ngờ hắn cũng cười hùa theo anh…

Ta nhìn thấy bộ dáng cổ quái của hai người bọn họ, không khỏi hỏi: “Hay là, hồng nhan họa thủy này, gần ngay trước mắt?” Ta chỉ chỉ vào chóp mũi của mình…

Hai người bọn họ đồng loạt gật gật đầu…

Ta không khỏi mừng như điên. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai khen ta là hồng nhan họa thủy nha. Từ khi nào thì ta đột nhiên đã trở nên xinh đẹp như tiên, làn da trắng mướt tựa mỡ đọng, nghiêng nước nghiêng thành, điệu bộ cử chỉ làm cho cả đống người mê chết?

Ta cực kỳ sung sướng, vội vàng chạy đến tấm gương đồng lớn dựng ở góc phòng. Gương đồng này, chính là tấm gương dùng để đặt bẫy Cửu Biến Quỷ Nữ, bị ta đem vào phòng. Lão thái giám cai quản khố phòng đương nhiên không còn lời nào để nói. Bây giờ ta đã là hoàng hậu rồi, hắn còn có thể nói gì nữa chứ? Xem ra, quyền lực thật đúng là trân quý. Đãi ngộ dành cho Thái tử phi và hoàng hậu, cách nhau rất xa. Chiếm được tấm gương đồng nay, ta không khỏi có cảm giác như trèo lên núi cao, ở trên cao mà nhìn ngắm phong cảnh cũng thật là thích…

Ta đứng trước gương đồng ngắm trước nhìn sau, xoay mấy vòng. Người trong gương cũng xoay tròn, làn váy tung bay, còn chớp chớp mắt, đá lông nheo với ta mấy cái… Đáng tiếc, điện ảnh và truyền hình hiện đại đã làm lễ rửa tội cho ta rồi. Ta nhìn trái ngó phải, trong gương vẫn chỉ là một cô gái hơi hơi thanh tú, còn kém quốc sắc thiên hương quá xa.

Ta không khỏi lập tức mất hứng như bóng xì hơi, ủ rũ nói: “Sao lại thế, người dân cả nước bị mù hết rồi à?”

Tề Thụy Lâm tựa như đã cùng Tiểu Phúc Tử kết thành huynh đệ tình thâm. Hai người lóe ra một ánh mắt cực kỳ rõ ràng, trăm miệng một lời nói: “Ở trong lòng ta, bất cứ ai cũng thua xa… dung mạo của nàng…”

Nghe thấy phút thoáng dừng cuối cùng trong câu nói của bọn họ, ta càng thêm căm tức. Bọn họ chẳng phải là đang trợn mắt nói dối hay sao?

Ta hắc hắc cười lạnh mấy tiếng, rốt cuộc không thèm để ý đến họ nữa…

———– *** ———-

Thái giám tổng quản mới nhậm chức – Cổ tồng quản lại nhìn thấy hoàng thượng bồi hồi trước cửa điện hoàng hậu mấy vòng. Hắn thấy hoàng thượng ngày thượng không nói cười, hoàng thượng vô cùng uy nghiêm, hoàng thượng – người chỉ cần đảo mắt qua một cái là mọi người đang quỳ dưới trướng lập tức sợ đến mức không dám hó hé tiếng nào, đang cẩn thận gõ cửa đại môn điện hoàng hậu đóng kín mít. Rốt cuộc cửa cũng mở ra, cung nữ hầu hạ bên cạnh hoàng hậu, Tư Đồ cô cô bước ra. Cổ tổng quản không hiểu, vì sao hai vị thân tín bên cạnh hoàng hậu đối với hoàng thượng đều không có được ánh mắt tốt lành nào. Tư Đồ cô cô cũng vậy, nho nhã lễ độ hướng về hoàng thượng hô một tiếng vạn phúc, xét về lễ tiết thì chẳng có gì phải chê trách, hoàn mỹ vô cùng, nhưng nét mặt thì… hoàn toàn không hề có chút hòa nhã nào đối với hoàng thượng.

Cổ công công nghe thấy Tư Đồ cô cô nói: “Hoàng thượng, mời ngài trở về đi. Hôm nay nương nương đang rất tức giận, đã ném vỡ gần hết đồ vật trong phòng rồi, đặc biết là tấm gương đồng kia…”

Cổ công công nhìn thấy, trên nét mặt hoàng thượng không ngờ lại lộ ra ý cười cực kỳ cổ quái, dường như rất dễ chịu khi trông thấy một cô bé cáu kỉnh làm nũng vậy, lại còn tràn ngập nhu tình. Ngài ấy nói: “Tư Đồ cô nương, ngươi nói xem, bao giờ nàng mới hết giận đây?”

Tư Đồ cô cô nhàn nhạt nói: “Hoàng thượng hỏi ta thì ta biết hỏi ai? Hoàng thượng cùng cái tên Tiểu Phúc Tử kia cũng thật là, vô duyên vô cớ tự nhiên lại đánh giá, đi khơi dậy ngọn lửa của nàng làm chi?”

Cổ công công quả thật rất hoảng sợ. Hắn chưa từng thấy một nữ quan nào dám dùng giọng điệu đó để nói chuyện với hoàng thượng. Hắn nghĩ, khó trách mấy tháng gần đây, trong cung hoàng thượng và hoàng hậu, cả đám lão nhân đều lẩn đi đâu mất không thấy bóng dáng. Hóa ra là họ sợ nhìn thấy những thứ không nên thấy, nghe được những điều không nên nghe.

Cổ công công không khỏi cảm thấy may mắn. Bản thân mình trốn đằng sau ngọn núi giả này, sẽ không có ai biết đến.

Hoàng thượng ngày thường nếu gặp trường hợp này sẽ lập tức giận tím mặt, nhưng lần này lại chẳng hề hờn giận, ngược lại càng thêm cẩn thận nói: “Tư Đồ cô nương, ngươi cho trẫm vào đi, để trẫm khuyên nhủ nàng. Trẫm và Tiểu Phúc Tử cùng lắm cũng chỉ đùa với nàng một chút thôi mà…”

Tư Đồ nói: “Chuyện này thì ta không dám đâu. Ngay cả Tiểu Phúc Tử nàng cũng không cho vào. Nếu ta thả ngài vào, nàng hận luôn cả ta thì biết làm sao. Hoàng thượng, không có việc gì đâu. Chờ thêm hai ngày, hết giận rồi thì nàng sẽ không sao nữa…”

Cổ công công đứng trốn sau ngọn núi giả, không khỏi có chút hâm mộ Tư Đồ cô cô, dám nói chuyện với hoàng thượng – thần tượng của mình cái kiểu như vậy. Phải biết rằng, chính mình lúc nói chuyện trước mặt hoàng thượng, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, ánh mắt luôn buông xuống, phải cần bao nhiêu cung kính thì có bấy nhiêu. Hắn vừa hâm mộ vừa hận Tư Đồ. Người ta đứng đầu một nước, là đương kim hoàng thượng, là vị anh hùng không gì sánh nổi trong lòng ta. Ngươi chỉ là một nữ quan nho nhỏ, dựa vào cái gì mà dám nói chuyện với hoàng thượng như vậy chứ. Ồ, chẳng lẽ bởi vì ngươi là người của hoàng hậu sao?

Cảm giác của Cổ công công lúc này tựa như bị kiến cắn vậy, vừa ghen vừa hận…

Hắn oán hận nhìn hoàng thượng rời khỏi tẩm cung hoàng hậu với vẻ mặt luyến tiếc mất mát, oán hận nhìn Tư Đồ cô cô mặt không đổi sắc đóng cửa cung lại. Hắn quyết định, từ nay về sau, không đội trời chung với tất cả những người trong cung hoàng hậu. Ngay cả con kiến cũng phải bắt từng con từng con đem cho con tê tê ăn hết, chứ đừng nói gì đến mấy con chim nhỏ được nuôi trong cung hoàng hậu…

Cổ tổng quản đang chìm đắm trong cảm xúc vừa hận vừa ghen, không biết gì đến thời gian. Mãi cho đến khi ánh mặt trời tắt hết, ánh trăng chiếu đầy đầu tóc hắn, mãi đến khi có người ở trước mặt hắn nói: “Cổ tổng quản, ngươi ở trong này, làm gì vậy?”

Hắn mới giương mắt nhìn lại, không ngờ lại chính là cung nữ tổng quản thân tín nhất trong cung hoàng hậu. Hắn hừ lạnh một tiếng, đứng dậy, chà chà bàn chân, vung phất trần, lắc lư xoay người, cũng không thèm quay đầu lại, bỏ ra khỏi cung điện hoàng hậu. Tư Đồ nhìn theo bóng lưng có vẻ phú quý bất năng dâm, uy vũ bất năng khuất* của hắn, không khỏi nói: “Chủ tử thì thần kinh khẩn trương thác loạn, hạ nhân cũng khó hiểu như vậy…”

——— —————— —————— ——————

Ghi chú:

*Phú quý bất năng dâm, uy vũ bất năng khuất: thuộc trong Tam bất năng (Ba điều không nên, không thể làm) của đại trượng phu (Mạnh Tử):

- Phú quý bất năng dâm: Giàu sang mà không bị mê hoặc. Dâm ở đây là chỉ những ham muốn bất chính, là động lòng, mê hoặc.

- Bần tiện bất năng di: Nghèo hèn mà không thay đổi. Dù nghèo nàn, khổ sở cũng giữ gìn nhân phẩm, giá trị con người, không được dời đổi, đánh mất nhân cách của mình, không được làm những gì trái đạo đức, luân thường…

- Uy vũ bất năng khuất: Không khuất phục trước uy vũ (cái uy có được nhờ sức mạnh)

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô