Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 6500 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 292
bàn cờ và quân cờ..

❊ ❊ ❊

EDITOR: DOCKE

Trận giao thủ lần đó, xem ra ta đã kích Tuyên Vương không nhẹ. Hắn không cho gọi ta ra khoang thuyền cùng nhau vui chơi giải trí nữa. Có đến vài ngày cũng không cho ta ra khỏi cửa khoang thuyền nửa bước. Ta nhàn nhã, lại ngẫu nhiên nhớ đến Tử Dạ, biết lần này có lẽ hắn cũng bị xử phạt không nhẹ. Nhưng biết làm thế nào đây? Mỗi bước đi đều hiểu tất phải có tổn thất. Nếu ta không muốn mất đi thứ gì thì chỉ còn cách hy sinh người khác. Huống chi, Tử Dạ đích xác còn thiếu ta một mạng…Kỳ thật, ta nghĩ như vậy cũng không khiến cho linh hồn của ta sống khá giả hơn chút nào… Thân ta đang ở khốn cảnh, làm sao có thể trốn khỏi đại hải mờ mịt này đây?

Lại mấy ngày trôi qua, ta không biết thuyền đã đi đến nơi nào, chỉ cảm thấy hôm đó, thuyền lay động đặc biệt lợi hại. Bên ngoài cuồng phong gào thét. Ta mới biết được, thuyền trên biển đang gặp gió lốc. Ta ngồi trong khoang thuyền, cứ cảm giác như thuyền lắc lư như đang đu trên dây. Bỗng nhiên cửa khoang thuyền mở ra, Tuyên Vương xuất hiện ở cửa, nhìn ta, hình như còn thở ra một hơi, nói: “Ngươi cứ ở trong này, đừng có đi loạn…”

Ta nghĩ. Ngươi nói vậy chẳng phải vô nghĩa lắm sao? Cho dù ta muốn chạy, cũng đâu có được. Mỗi ngày ta đều rất thành thật nha.

Vì thế, ta không để ý đến hắn…

Hắn đối với thái độ của ta, chỉ có thể dùng một từ để hình dung: là tập mãi thành thói quen. Hắn đối phó với thái độ của ta, cũng chỉ có thể dùng một từ để hình dung: trí tuệ bình thường. Mặc kệ ta lạnh nhạt với hắn cũng được, châm biếm hắn cũng tốt, hắn làm như mình là tượng đá ngàn năm vậy. Vẻ tươi cười trên mặt không chút sứt mẻ. Hắn thấy ta không hề hoảng sợ, vì thế mang lên nét tươi cười ngàn năm không đổi, khoát tay áo nói: “Hôm nay bóng đêm dày đặc, không bằng chúng ta dựng một hai ván cờ?”

Ta cười nói: “Bày bàn cờ cũng không xong. Vương gia lại có hứng thú chơi cờ, chẳng phải kỳ quái lắm sao?”

Ta chế nhạo hắn thế nào, hắn nghe xong luôn luôn đều làm như chưa nghe. Da mặt luyện đến bản lĩnh lì lợm. Hắn khoát tay, một tên người hầu từ ngoài cửa đi vào, mang theo một bàn cờ, bày ở trên bàn không ngờ lại không chút sứt mẻ. Hắn tùy tay lấy ra một quân cờ, đặt trên mặt bàn cờ. Quân cờ này cũng kỳ quái, không ngờ lại bị hút vào mặt bàn cờ, không chút sứt mẻ. Ta hiểu rồi, bàn cờ cùng quân cờ này, tất cả đều được chế tạo từ nam châm. Nếu như ở hiện đại, bộ cờ này cũng rất bình thường. Nhưng ở cổ đại, quả thật là độc nhất. Tài lực của Tuyên Vương thật đúng là lớn mạnh, ngay cả món đồ quái lạ này cũng có thể tìm được.

Hắn hạ xuống một quân cờ, ngồi ở ghế, lé mắt liếc nhìn ta một cái, ý bảo ta đến xem. Ta cứ chần chờ không nghe theo chỉ lệnh của hắn. Đảo mắt tưởng tượng, cô nam quả nữ ở chung một phòng, Tuyên Vương này cũng chẳng phải là quân tử gì. Nhìn dáng vẻ của hắn, đêm nay làm như muốn bám rễ xuống đất, ở lỳ trong khoang thuyền của ta nhất định không đi vậy. Nhưng nếu không chơi cờ, đầu óc hắn lại chuyển đến chơi trò khác, có thể ta sẽ mất nhiều hơn được. Vì thế, ta cũng đi qua, hạ một quân cờ. Thường xuyên qua lại, cũng cùng hắn cờ trống tương đương.

Một ván còn chơi chưa xong, ta bỗng nhiên nghe được trong tiếng cuồng phong réo rít, ẩn ẩn truyền đến một âm thanh phi thường kỳ lạ. Âm thanh đó giống như tiếng cục sạn rít qua đáy nồi sắt, cực kỳ kỳ dị. Khiến cho người ta nghe xong, tâm tình không tự chủ được liền buồn bực. Ta sửng sốt, giương mắt nhìn qua Tuyên Vương, đã thấy hắn nhìn lại ta, nhẹ giọng nói: “Chơi cờ đi…”

Ta tập trung tim óc vào bàn cờ, âm thanh kia liền biến mất. Hạ xong vài bước cờ, thả lòng tâm tình, lại ẩn ẩn nghe thấy âm thanh kia.

Tuyên Vương hạ cờ xong, nhìn ta cười nói: “Ngươi phải tập trung suy nghĩ cho kỹ mới được. Bằng không, ván cờ này, ngươi có thể sẽ thua…”

Ta nhìn lại vào ván cờ, thấy quân trắng phe mình bị vây khốn một vùng lớn, sắp thua đến nơi, không khỏi trở nên nóng vội, tập trung tinh thần vào việc chơi cờ. Không ngờ lại không còn nghe thấy âm thanh chung quanh nữa, ngay cả tiếng khóc tiếng rít cũng đều biến mất.

Chờ đến khi ta hết sức chăm chú hạ xong mấy nước cờ, đắc ý dào dạt ngẩng đầu lên, lại thấy Tuyên Vương đang nhắm mắt vận khí, làm như đang phải chống đỡ với cái gì đó vậy. Ta đang nghi hoặc thì hắn mở mắt ra, nhìn thấy ta hạ nước cờ đó, cười lạnh: “Ngươi đi bước này, sai lầm rồi. Bổn vương có thể từng bước dồn ngươi vào chỗ chết…”

Nhìn thấy bộ mặt này của kẻ thù, ta liền tức giận không thôi. Nghĩ rằng, nếu như ngay cả chơi cờ mà cũng không thắng được hắn, ta còn không bằng nhảy xuống biển chết quách đi cho xong. Vội hết sức chăm chú dốc hết kỳ nghệ, chỉ thấy mỗi nước đi của hắn quả nhiên diệu tuyệt, phá hỏng tất cả đường ra của ta.

Ta trăm suy ngàn nghĩ, nhìn chung toàn cục, vất vả lắm mới hạ được một nước, lại bị hắn phá hỏng. Vắt hết toàn lực nghĩ ra một nước, hắn lại dễ dàng dành thắng. Ta càng rơi vào cảm giác kỳ quái, nghĩ rằng, Tuyên Vương chơi cờ như vậy từ khi nào. Ván cờ này chẳng lẽ là ván cờ Trân Lung*? Hắn lấy ván cờ của cổ nhân đến lừa gạt ta?

Tâm có chút suy nghĩ, không tự chủ được, ta buộc miệng lẩm bẩm: “Đây không phải là thượng cổ tàn cục sao?”

Ánh mắt hắn lóe sáng, ha ha mà cười, nói: “Sao vậy? Ngươi không tin bổn vương đến thế sao?”

Ta hiểu được, đây đúng là ván cờ tàn cục, hơn nữa, nếu tin hắn, con chuột cũng biến thành mèo.

Ta đẩy tay cười lạnh: “Ván này, ta không chơi nữa…”

Vừa mới nói xong, bỗng nhiên ta lại nghe được âm thanh kỳ quái kia, sắc nhọn, quát ầm ĩ, làm cho người ta nghe xong, tâm không tự chủ được mà kinh hoàng, phiền muộn…

Tuyên Vương đưa cho ta một quân cờ, nói: “Nói vậy chắc ngươi cũng đã nghe thấy rồi đó. Thuyền chúng ta đang đi vào một khu hải vực, gọi là quỷ khóc trên mặt biển. Bổn vương cùng ngươi chơi cờ, chính là muốn đánh lạc hướng chú ý của ngươi, cho ngươi giảm bớt sự chú ý vào âm thanh này. Ván cờ này cũng có công dụng bình ổn tĩnh khí. Bổn vương đã nói đến nước này rồi, về phần ngươi có chơi tiếp hay không, vậy phải xem ý tứ ngươi thế nào…”

Hắn lại nói: “Mỗi lần bổn vương đi qua nơi này, vài người có công lực không đủ đều bị Quỷ khóc trận làm cho phát điên. Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn như vậy? Hoặc là, bổn vương dùng cách khác giúp ngươi chống lại âm thanh này, để bổn vương độ công cho ngươi?” Hắn dừng dừng rồi tiếp: “Chỉ có điều, cần phải thân cận da thịt mới được…”

Ta nghĩ, ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ, không khỏi rầu rĩ nói: “Chơi thì chơi chứ, có gì sợ mà không chơi. Cho dù ngươi có mời tất cả cổ nhân đến giúp đỡ, ta vẫn phải chơi…”

——— —————— —————— —————— ———

Ghi chú:

Ván cờ Trân Lung: Theo như Thiên Long Bát Bộ, ván cờ Trân Lung là một thế cờ cực kỳ khó cho người chơi, quân binh hai bên đan xen, giằng co với nhau thành thế kẹt cùng cực, mà muốn giải được buộc phải tự sát một ít quân mình. Phải vào chỗ chết rồi mới sống, nhưng không phải ai cũng có gan làm. Phải vô ý vô tứ đặt bừa quân vào đúng cửa tử nhưng mà có duyên mở được cửa sinh như thầy chùa Hư Trúc mới xong.

_________________

Ta đã trở lại và điên dại hơn xưa

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô