Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 6419 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 289
con nít..

❊ ❊ ❊

EDITOR: DOCKE

Như vậy, với sự tự tin của Tử Dạ cùng với kinh nghiệm ngày thường, trước tiên hắn sẽ xem xét mạch đập ở cổ tay. Chỉ cần nhịp đập của cổ tay hoàn toàn không có, hắn sẽ không hoài nghi vào phán đoán của mình, lập tức cho rằng người này đã chết. Dẫn đến tâm hoảng ý loạn, nói ra những lời không nên nói. Nếu như người này sống lại, hắn sẽ mừng rỡ như điên. Vậy tức là ta đã cho hắn thêm một cơ hội sống sót, muốn hắn đồng ý một chuyện, cũng không phải là không có khả năng.

Lại không thể ngờ được, bọn họ lại để lộ ra bí mật to lớn thế này.

Chỉ nghe Lạc Nhạn khẩn cầu, nói: “Nếu quan phủ biết được số con nít bị mất tích trong khắp cả nước, có một bộ phận đang ở trên thuyền này, quan phủ tất sẽ cho người đi điều tra. Nếu chúng ta muốn chạy trốn, chỉ có thể dựa vào lực lượng triều đình. Đến lúc đó, Vương gia đang bị nha dịch quan phủ cuốn lấy, không có cách nào bận tâm đến chúng ta. Dạ, chúng ta có thể trốn thoát mà…”

Tử Dạ vẫn không chịu đáp ứng. Lạc Nhạn cực kỳ thất vọng, nhìn Tử Dạ nói: “Thì ra, vẫn giống hệt như trước đây, trong lòng ngươi chỉ có danh lợi của ngươi mà thôi. Vì danh lợi, ngươi đẩy ta vào lòng Vương gia. Vì danh lợi, ngay cả khi ta đang ở trong hiểm cảnh, ngươi cũng không thèm để ý tới?”

Ta nằm phục dưới đất, nghe bọn họ nói chuyện mà giật mình rất nhiều, không khỏi bốc lên lửa giận. Tuyên Vương này vì kế hoạch của mình, không ngờ lại dám giết hại con nít. Hắn rốt cuộc là vì cái gì?

Tử Dạ chẳng qua chỉ thì thào nói: “Nhạn nhi, ta không muốn phản bội Vương gia. Mặc kệ Vương gia phái ta đi nơi nào cũng được, lẫn vào bên cạnh Thiên Bảo nữ vương, trà trộn vào Đại Lương, cho đến bây giờ ta đều không hề nghĩ đến chuyện phản bội Vương gia. Bởi vì, Vương gia đã cứu cả nhà chúng ta. Cả ngươi cũng vậy, chẳng lẽ ngươi đã quên rồi sao? Ngươi cùng tỷ tỷ ngươi, đều là do hắn cứu?”

Lạc Nhạn cười khổ: “Vương gia cứu ta, ta đương nhiên cảm kích. Nhưng mà, ta còn quá trẻ, không muốn chết sớm như vậy. Tỷ tỷ của ta… ta cảm thấy, nàng không phải là tỷ tỷ của ta…”

Ta nghĩ, khó trách có người nói cốt nhục chí thân. Xem ra, nàng vẫn có điều tra, vẫn cảm thấy bên trong thân thể của tỷ tỷ nàng đang ẩn dấu một con người khác. Lúc nàng đẩy ta ngã, cơn cuồng nộ chợt lóe lên trong ánh mắt là rất rõ ràng. Có lẽ, nàng đã sớm sinh lòng hoài nghi.

Tử Dạ á khẩu không trả lời được. Hiển nhiên không có lời nào để nói. Ta muốn bọn họ nói nhiều một chút về chuyện đám trẻ mất tích nên liều mạng nhịn xuống, không lên tiếng, lại cảm thấy cánh tay mình càng lúc càng tê rần rần. Bọn họ lại cứ dây dưa không dứt. Lạc Nhạn đau khổ cầu xin, Tử Dạ tránh tới tránh lui, rốt cuộc vẫn không chịu đáp ứng yêu cầu của Lạc Nhạn. Ta không thể nhịn nổi nữa, chuẩn bị tự động đứng dậy. Tính làm một con cương thi, dọa ma cho bọn họ sốc một vố. Sau đó thừa dịp bọn họ yếu ớt không phòng, đưa ra yêu cầu của ta, đạt thành đồng minh. Nhưng đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng động ồn ào…

Lạc Nhạn cả kinh nói: “Vương gia dong thuyền rời bến, đã trở lại…”

Tử Dạ nói: “Chúng ta mau ra thôi…”

Hai người thùng thùng kéo nhau chạy ra ngoài.

Ta nghĩ, vì sao hắn lại về nhanh như thế được?

Lúc ấy, ta biết trong biển có một loại cá, tên là cá liên (loại cá chép vảy bạc), khéo léo ẩn mình dưới tận đáy biển sâu. Ngẫu nhiên nói đến, nói ta mấy ngày nay trong miệng vô vị, nếu ra biển mà không được ăn mỹ vị này thì quả thật là không thú vị gì cả. Nói xong, còn nửa đùa nửa thật: “Nghe nói Vương gia tinh thông mọi thứ, chẳng biết có thể câu được cho ta một con cá liên chăng?”

Không thấy hắn trả lời, liền tự mình cố nở nụ cười, nói: “Thật ra ta chỉ nhiều lời mà thôi. Vương gia làm sao có thể đồng ý hạ mình, đi làm những việc này chứ?”

Tuyên Vương lại cười cười nói: “Chu U Vương đốt lửa đùa bỡn chư hầu*, chỉ cầu mỹ nhân cười. Chỉ cần ngươi cười, bổn vương câu cho ngươi một con cá thì có làm sao?”

Chuyện này quả là ngoài dự liệu của ta. Ta vốn không có việc gì làm, tốt cũng muốn phá cho hôi, muốn cùng hắn đấu khẩu một trận, không thể ngờ được hắn lại không chút do dự, đồng ý cái rụp. Thật sự dẫn theo mấy tên tùy tùng, lên một chiếc thuyền lá nho nhỏ rời bến đi câu cá…

Lúc này, ta mới nảy sinh ý tưởng, thừa dịp bày trò. Trước lừa Lạc Nhạn đến phòng rồi cùng nàng đấu võ mồm, làm cho nàng giận dữ đến mức đẩy ta một cái. Ta nhân cơ hội đó, té xỉu bên giường.

Chẳng qua là không thể ngờ được, hắn lại về nhanh như vậy. Ta ngồi dậy, bên trong khoang thuyền đã không có một bóng người. Xem ra, hai người bọn họ đã lăng xăng chạy ra nghênh đón Vương gia rồi…

Ta suy đi nghĩ lại. Nghĩ rằng, còn không bằng thừa dịp bây giờ, đến khoang thuyền xem thử, nhìn xem khoang thuyền rốt cuộc cất dấu huyền cơ gì?

Ta lén đi ra khoang thuyền, nhưng lại không gặp bất cứ trở ngại nào. Không khỏi kỳ quái, mọi người đi đâu hết rồi?

Đang nghĩ ngợi, lại cảm giác như thuyền cũng chầm chậm ngừng lại. Phía trước sàn tàu truyền đến tiếng người tranh cãi ầm ĩ. Ta cúi thấp đầu đi qua, đã thấy phía trước thuyền lớn có một chiếc thuyền đánh cá ngăn đón. Trên chiếc thuyền đánh cá kia có một người thân như tháp sắt đang đứng, quét mắt nhìn qua thuyền này. Người đó, lại chính là Ngư Bá Thiên. Nhưng ta không nhìn hắn, mà nhìn về phía người đang đứng bên cạnh hắn. Người này thân gầy thon dài, trong tay cầm một bầu rượu, đang yên lặng uống rượu. Người này ta quá quen thuộc, đó không phải là Tiểu Phúc Tử sao? Trong lòng ta mừng rỡ như điên, nghĩ rằng, rốt cuộc hắn cũng nhận ra ta, đến tìm ta?

Nhưng khi nghe xong lời nói của Ngư Bá Thiên, ta mới biết được, trên đời có một loại tình, gọi là tự mình đa tình…

Ngư Bá Thiên nói: “Vị khách quan này, chúng ta tìm kiếm lâu ngày mới tìm được một con cá mập đen. Đang đuổi bắt thì lại bị các ngươi bắt được trước. Mặc kệ tốn bao nhiêu tiền bạc, hy vọng các ngươi có thể nhượng lại con cá mập đen này cho chúng ta…”

Hóa ra, Vương gia rời bến câu cá, không phải câu được một con cá liên mà là một con cá mập đen. Bản lĩnh của hắn, phải nói là cao cường.

Quả nhiên, ta thấy phía trên sàn tàu thật sự có một con cá mập cực đại, toàn thân đen bóng, hàm răng nhọn dữ tợn. Quả thật là một con cá mập đen.

Tuyên Vương đứng trên sàn tày, vẫn mặc quần áo giản dị như trước, trên mặt đeo mặt nạ da người. Hắn lắc lắc quạt xếp, cười nói: “Con cá lớn này, cho dù tặng cho các ngươi, vốn cũng không có gì đáng nói. Chỉ tiếc là, ta chưa bao giờ ưa thích loại người ỉ thế hiếp người, ngay cả ca nữ mà các ngươi cũng bắt nạt. Không bằng cho ta xem năng lực của các ngươi đi. Nếu các ngươi có thể đánh thắng ba tên thủ hạ này của ta, con cá mập đen này sẽ thuộc về các ngươi. Nếu như không thể, vậy các ngươi cũng không được đi theo thuyền ta nữa, các ngươi tự mình chịu thua, tự mình đi tìm con cá mập đen khác đi…”

Điều kiện này cực kỳ hậu đãi, chỉ muốn đối phương phái người lại đây đánh một hồi. Đánh thắng thì được cá, đánh không thắng cũng chẳng có tổn thất gì, đừng đi theo nữa là được.

Ta nhìn lại phía sau lưng bọn họ, thấy Lạc Nhạn sợ hãi rụt rè đứng ở trong góc, còn Tử Dạ lại đứng cách xa nàng, hết sức chăm chú nhìn Vương gia. Đứng bên người Vương gia có ba người trung niên khuôn mặt lạnh lùng. Ngoại trừ Tuyên Vương, tất cả những người khác đều cố ý vô tình tránh nhìn đến ba người trung niên này, ngay cả tầm mắt cũng không dám…

——— —————— —————— ————————–

Ghi chú

*Bao Tự được Chu U Vương sủng ái. Để làm nàng cười, nhà vua đã làm mọi cách. Sau nhiều lần cố gắng nhưng không thành, Quắc công Thạch Phủ tâu với vua là mình có cách làm cho nàng cười. Quanh đất nhà Chu cai trị vốn xây nhiều tháp dầu để khi có giặc kéo đến thì đốt các cột lửa báo hiệu cho chư hầu đến cứu. Quắc Công khuyên Chu U vương đốt lửa cho chư hầu đến để cho Bao Tự cười. U vương làm theo.

Quân chư hầu mấy nước lân cận trông thấy các cột lửa cháy, ngỡ là có giặc bèn hớt hải mang quân đến cứu. Đến kinh thành, thấy mọi người vẫn đi lại bình thường, không có giặc giã gì cả. Các chư hầu ngơ ngác nhìn nhau. Bao Tự ở trên đài trông thấy bật tiếng cười lớn. U vương vô cùng hoan hỉ vì làm được cho nàng cười. Xong U vương lệnh cho các trấn chư hầu rút quân về vì không có giặc.

Đến một thời gian sau, vua Chu lại sai đốt lửa lần nữa và các chư hầu lại bị lừa để Bao Tự có được tiếng cười.

U vương say mê Bao Tự, xa lánh vương hậu họ Thân. Bao Tự sinh được một vương tử, U vương rất yêu quý, định lập làm thái tử và muốn phế truất thái tử Nghi Cữu. Cha Thân Hậu bèn liên hệ với quân Khuyển Nhung bên ngoài kéo vào đánh úp Cảo Kinh. U vương vội cho đốt lửa hiệu triệu chư hầu tới cứu, nhưng các chư hầu bị lừa vài lần nên tưởng vua đùa, không tới nữa. U vương mang Bao Tự và con nhỏ bỏ chạy, bị quân Khuyển Nhung đuổi theo giết chết. Riêng Bao Tự bị vua Khuyển Nhung bắt về cung để mua vui.

Quân Khuyển Nhung cướp phá giết người kinh thành. Thân Hậu ân hận mang họa cho dân Cảo Kinh bèn viết thư triệu các nước chư hầu Tấn, Tần, Trịnh đến đánh quân Khuyển Nhung. Quân ba nước kéo đến đánh tan quân Nhung. Vua Nhung bỏ chạy. Bao Tự thấy quân các nước kéo vào cung bèn thắt cổ tự vẫn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô