Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 6399 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 147
mỹ thực..

❊ ❊ ❊

Với sự dẫn đường của hai người đó, chúng ta tiến vào một gian phòng rộng rãi. Trong phòng có bày một cái bàn sách thật lớn. Ba gã thiếu niên vô cùng tuấn tú, có người đang mài mực, có người đang mở sách. Trước bàn sách, một thanh niên mặc áo bào trắng, đang tung mực múa họa trên một trang giấy mở rộng. Nhìn thấy Lâm Thụy đi vào, vội bước lên tiếp đón. Sau khi hành lễ, hắn cười nói: “Sao Vương gia hôm nay có rảnh rỗi vậy?”

Người thanh niên kia đầu đội kim quan, cử chỉ nho nhã. Mặc dù tướng mạo bình thường nhưng lại tỏa ra một loại khí chất thanh trần xuất thế. Tuổi tác ước chừng trên dưới ba mươi tuổi. Trong ánh mắt là vẻ mạc nhiên nhìn thấu tình đời. Tư Đồ nói bên tai ta: “Không thể ngờ được, Gia Cát xiển sư lại trẻ tuổi như vậy…”

Tiểu Phúc Tử luôn luôn chú ý đến mọi động tĩnh của Tư Đồ, nghe thấy Tư Đồ nói vậy, nhịn không được phản bác: “Người ta có học qua tuyệt thế võ công đó…”

Hai người cãi vã, hiển nhiên đã làm kinh động đến Thụy Vương gia và người thanh niên kia. Hai người đồng thời cười…

Ta nhàn nhạt nói: “Các ngươi đừng khiến người khác chê cười nữa. Gia Cát xiển sư chưa xuất hiện đâu…”

Đã nói là xiển sư đã bế quan rất lâu rồi mà, nếu dễ dàng để người ta gặp được như vậy thì quả là có điểm không phù hợp với lẽ thường rồi. Ta nghĩ nghĩ, Lâm Thụy coi thường người thanh niên này như vậy, không giống như đang đối mặt với một xiển sư. Với thân phận hoàng gia, một giọt nước cũng không chảy ra ngoài của hắn, đối nhân luôn kính cẩn hữu lễ, thì hắn sẽ không khinh thường mà giảm bớt lễ tiết đối với một xiển sư có thân phận tương đương một quốc sư như thế đâu. Trông bộ dáng của hắn, giống như đang gặp lại người bạn cùng thế hệ hơn…

Quả nhiên, người thanh niên kia mỉm cười, nói: “Vương gia, xem ra vị cô nương này có ánh mắt cực kỳ tinh tế, giải thích phi phàm. Vương gia thật là có phúc…”

Ta nghĩ rằng. Thật là khó hiểu nha, ta giải thích phi phàm thì liên quan gì đến chuyện hắn có phúc. Cảm tình của ta đối với hắn lập tức biến thành ác cảm, trừng mắt lạnh liếc xéo hắn một cái…

Lâm Thụy xoay người, khẽ nâng mí mắt, nghiêng mắt liếc nhìn ta một cái, cười nói: “Gia Cát huynh cũng thật biết nói. Bổn vương nhận quý ngôn của ngươi. À đúng rồi, xiển sư đã xuất môn chưa?”

Ta lại cả kinh, không phải có tin đồn rằng xiển sư đang bế quan hay sao? Như thế nào hắn lại xuất môn? Trong quan niệm của ra, cái gọi là bế quan, chính là ngồi trong một tiểu sơn động kín bưng không một kẽ hở, mờ mịt tu luyện cộng thêm nghĩ ngợi lung tung. Mặc dù trong suy nghĩ của ta, bế quan như thế không phải điên thì cũng là ngốc. Nhưng tất cả tiểu thuyết, điện ảnh và phim truyền hình, không phải đều nói như vậy hay sao? Bằng không, cũng sẽ không đến ở trên đỉnh núi hoang tàn vắng vẻ, một năm bốn mùa chỉ có mấy con chim nhỏ xèo xèo thì thầm bay qua…

Nếu như không phải như vậy, thì sao lại gọi là bế quan được?

Người thanh niên kia nói: “Thúc phụ đã xuất môn từ sáng sớm. Nghe nói trên núi Gấu Chó có một khách điếm sơn dã làm món thịt heo rừng rất ngon, thúc phụ liền đến đó rồi…”

Ta càng thêm giật mình, không phải là xiển sư à? Xiển sư trong cảm nhận của ta có thể đánh đồng cùng hòa thượng, sao lại có thể ăn mặn được? Hơn nữa, cái gọi là bế quan, đối với vị xiển sư này, giống như là đảo quanh các nơi xung quanh để tìm kiếm món ngon vậy nhỉ?

Xem ra Lâm Thụy sớm đã biết vị xiển sư này đã người như thế nào, cười cười nói: “Vậy thì làm phiền Gia Cát huynh thông truyền một tiếng, nói bổn vương ở đây chờ ông…”

Người thanh niên kia gật gật đầu, thi lễ với Lâm Thụy rồi lui ra. Ta lại vô cùng kỳ quái, sao lại chờ, phải chờ đến khi nào chứ? Thông truyền? Từ nơi này đến núi Gấu Chó, ngựa tốt chạy nhanh khả năng cũng phải mất đến hai, ba canh giờ chứ đừng nói đến chuyện chạy đi chạy lại thông truyền. Xem ra, nếu thật sự muốn chờ… không chờ đến năm, sáu canh giờ thì cũng đừng mong hắn trở lại…

Một lát sau, cái người thanh niên mang họ kép Gia Cát kia đã đi đến, nói: “Vương gia, ngài an tâm, chờ một chút đừng nóng. Tại hạ đã thông truyền rồi, một canh giờ sau xiển sư sẽ về…”

Lâm Thụy cười nói: “Sao vậy, xiển sư không phải đang ở trên núi Gấu Chó sao?”

Người thanh niên kia đáp: “Hẳn là không phải, bằng không cũng sẽ không cho chúng ta biết một canh giờ nữa sẽ về…”

Ta thật sự nhịn không được, đi lên hỏi hắn: “Huynh đài, ngươi nói có thật không vậy? Nhanh như vậy đã báo tin cho xiển sư biết rồi? Cho dù có dùng phi cáp truyền tin (bồ câu đưa thư) cũng không nhanh được như vậy a…”

Bồ câu cho dù bay tới bay lui bay được cực nhanh, nhưng cũng phải biết chính xác nơi muốn đến mới được chứ. Nó tìm được đến đúng chỗ chủ nhân, chờ chủ nhân viết ra vài chữ rồi cột lá thư vào chân nó, bay trở về người thông tri, ít nhất cũng mất một canh giờ chứ? Vì sao mới nhanh như vậy mà đã thông báo đến người kia được rồi?

Chẳng lẽ thật sự xuất hiện công cụ thông tin hiện đại giống như điện thoại cầm tay gì đó? Khả năng này không lớn nha?

Trong lòng ta tràn ngập nghi hoặc, chờ đợi người thanh niên kia trả lời. Hắn lại cười cười nói: “Chuyện này, là bí mật trong bổn môn. Nếu không được Vương gia hạ lệnh, tuyệt đối không thể truyền ra ngoài…”

Nói xong, hắn cung kính quay qua Lâm Thụy hơi hơi gật đầu rồi nói: “Thụy Vương gia, không có chỉ thị của ngài, thuộc hạ tuyệt đối sẽ không tiết lộ bí mật tuyệt đỉnh này cho những người không liên quan biết được…”

Ta có cảm giác, người này, hắn đang cố ý. Hắn nhận ra ta không muốn phản ứng với Lâm Thụy, liền ăn nói luyên thuyên, đem ngọn lửa bắt lên người Lâm Thụy. Nhưng ta vẫn không muốn đến gần để ý đến hắn đâu, ngươi bắt cũng vô dụng thôi. Ngươi không nói, chẳng lẽ ta lại không kêu người đi tra sao?

Ta liếc mắt nhìn Tiểu Phúc Tử một cái. Võ công của Tiểu Phúc Tử đã khôi phục gần như hoàn toàn rồi, truyền âm nhập mật cũng phi thường thuần thục. Hắn nói: “Ngươi muốn ta tra cái gì? Tin, cũng đã bị người ta truyền đi rồi, thời cơ đã qua. Ta thấy, ngươi vẫn từ từ đi, đợi xiển sư trở về không phải sẽ biết sao?” Phía sau còn nói thêm một câu, “Cũng không biết ngươi cùng Vương gia nháo cái gì mà không được tự nhiên…”

Ta trong lòng đại hận, cảm giác sâu sắc địa vị của ta trước sự nhiễu loạn của Lâm Thụy, rớt hạng thảm hại. Ngay cả Tiểu Phúc Tử cũng ra sức khước từ ta. Ta quay mắt nhìn Lâm Thụy một chút. Đôi môi hắn mang theo ý cười. Khóe miệng hơi hơi cong lên tạo thành một đường cung duyên dáng, nhìn lại ta. Dường như muốn mời ta tiến lên hỏi ý hắn một chút vậy. Ta quay người lại, trở về ngồi xuống ghế dựa, thuận tay bưng ly trà lên nhẹ nhàng uống một ngụm. Cho thấy quyết tâm của ta: tuyệt đối sẽ không cùng ai đó thỏa hiệp

Quả nhiên, một canh giờ sau, có người ha ha cười từ ngoài phòng đi vào…

Ta vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy một người tiên phong đạo cốt như thần tiên vậy, giống như trưởng lão chủ trì Quy Vân Tự kia. Nhưng vào lúc ta trông thấy một vị trung niên nhân cách khác xa, đầu tròn mặt tròn tựa như một quả cầu thịt, đang lăn từ ngoài phòng vào đây, ta bị dọa đến mất hồn. Người này, so với người trong tưởng tượng của ta không phải khác xa bình thường đâu, phải nói là vô cùng khác biệt…

Khuôn mặt tròn vành vạnh của hắn tràn đầy ý cười. Đôi mắt lại rất to, lóe ra ánh sáng thanh trong như nước suối. Thân hình mặc dù mập mạp, lại khiến cho người ta cảm thấy toàn thân hắn tràn ngập sức sống, từ trên xuống dưới không hề béo chút nào. Dường như số thịt béo kia phải được đắp đầy đủ trên người như vậy mới đúng. Ta chưa từng nhìn thấy một người mập mạp nào lại cho người ta cảm giác như thế. Giống như nhiều thêm một chút thịt béo thì thành ra quá nhiều, mà thiếu đi một chút thịt béo lại hóa ra quá ít…

Mặt hắn râu tóc bạc trắng. Ánh mắt khờ dại như trẻ con. Sóng mắt nơi nơi, lóng lánh như thu thủy…

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô