Thệ Bất Vi Phi

Lượt đọc: 6426 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »
Chương 249
mưa xuân..

❊ ❊ ❊

EDITOR: DOCKE

Mưa kéo dài. Nhưng những cơn mưa xuân lại mang đến vô số tin tức xấu. Đầu tiên là nạn sâu bệnh với quy mô lớn. Vô số sâu bệnh tàn phá hoa màu vừa mới cày bừa vụ xuân của dân chúng. Những người trốn loạn từ biên giới Tây Nam kể lại. Nơi đó đã trở thành một vùng đất chết, hoang tàn vắng vẻ. Đầy đất, tất cả đều là nạn sâu bệnh. Còn ở biên cảnh, quân đội Tây Sở và Đại Lương đã liên hợp, cùng nhau xâm phạm Đại Tề.

Cũng như vậy, sau khi Tề Thụy Lâm lên ngôi hoàng đế, cục diện chưa ổn, trong triều đình lại truyền ra vô số lời đồn. Ý tứ cơ bản là Đại Tề có hồng nhan họa thủy, khiến cho người người oán trách. Đại Tề liên tục gặp tai họa, đều do vị hồng nhan hỏa thủy này ban tặng. Điều càng làm cho người ta suy nghĩ sâu xa chính là, những lời đồn đãi này nọ, không ngờ lại nhuộm đẫm thêm với việc Tề Thụy Lâm hủy hôn với Thiên Bảo công chúa. Ý tứ là, nguyên nhân bởi vì Tề Thụy Lâm không tuân thủ hẹn ước, Đại Lương mới có thể liên hợp của Tây Sở, phát binh xâm phạm Đại Tề. Mà tất cả nguyên nhân, chính là bên cạnh hoàng thượng có hồng nhan họa thủy. Những lời đồn đãi này, lại từ chính miệng của quan thượng thư ngay thưởng Giang Trạch Lâm nói ra trong buổi thượng triều, chọc Tề Thụy Lâm vô cùng giận dữ. Lập tức lôi Giang Trạch Lâm từ triều đình xách vào thiên lao. Tội nghiệp Giang Trạch Lâm, tóc bị bạc mất một mảng lớn…

Lúc ta nghe Tiểu Phúc Tử báo cáo lại những tin tức lớn nhỏ, trong lòng không khỏi tràn ngập khát khao cùng mong mỏi. Bởi vì hắn nhắc đến bốn chữ ‘Hồng nhan họa thủy’ này, trước mắt ta lập tức hiện lên một trang quốc sắc thiên hương. Nàng ngoái đầu nhìn lại, mỉm cười bẽn lẽn, để lộ nửa bên vai, ở trước mắt Tề Thụy Lâm hấp dẫn anh, khiến anh mê man mơ màng lâng lâng, phân không rõ đông nam tây bắc, trên dưới trái phải, nam bắc đông tây. Nàng có khuôn mặt của Tây Thi, da của Dương Quý Phi, dáng người yểu điệu, có thể sánh bằng Vũ Phi Yến. Ta không khỏi sầu lo, có người này ở bên cạnh Tề Thụy Lâm, ta đây làm gì còn chỗ đứng nữa?

Ta trầm mặc thật lâu, tâm trầm đáy nước. Tiểu Phúc Tử ở một bên cũng không lên tiếng. Qua thật lâu sau, hắn mới hỏi: “Vì sao vẻ mặt lại ưu thương như vậy?”

Hiện tại khi chúng ta nói chuyện, nếu không có ai thấy thì hắn cũng không thêm tôn xưng trước câu nói. Ta biết, đó là bởi vì, nếu Tiểu Phúc Tử gọi ta là nương nương, ta sẽ không được tự nhiên. Sau khi gọi được vài lần, Tiểu Phúc Tử cũng hiểu ra, từ đó về sau, rốt cuộc không gọi ta là nương nương nữa. Trên cơ bản, lúc hai chúng ta nói chuyện, hắn tựa như đang nói với không khí vậy… vô cùng bí hiểm, không c1o nhận thức… Nếu có người nào nghe lén được, còn tưởng rằng hắn đang nói chuyện với thần tiên…

Ta nói: “Vì sao bên cạnh hoàng thượng có hồng nhan họa thủy mà không có ai cho ta biết?”

Tiểu Phúc Tử nói: “Chẳng lẽ ngài cũng không biết?” Hắn tựa như nam cực ngàn năm đóng băng bỗng nhiên có một làn gió xuân thổi tới vậy, cố nén ý cười…

Ta nhìn hắn một cái. Cho rằng hắn đang cười trên nỗi đau của mình, không khỏi càng thêm u buồn: “Tiểu Phúc Tử, vì sao những chuyện gần đây, phần lớn ta đều không biết gì hết vậy?”

Ta tự xưng mình là ‘Bản cung’ cũng vô cùng mất tự nhiên. Bởi vậy, trước mặt người thân thiết như Tiểu Phúc Tử, vẫn hệt như trước kia, có thể ‘Ta’ thì liền ‘Ta’.

Tiểu Phúc Tử đồng tình đáp: “Nếu không, để ta hỏi thăm giúp ngài một chút? Nhìn xem hoàng thượng đem giấu hồng nhan họa thủy ở chỗ nào trong cung?”

Ta cảm thán: “Vẫn là Tiểu Phúc Tử tốt với ta nhất…”

Tiểu Phúc Tử chững chạc đàng hoàng gật gật đầu, sâu kín nói: “Ngài hiểu là tốt rồi. Mặc kệ là lúc nào, Tiểu Phúc Tử đều ở bên cạnh ngài, là người vĩnh viễn ủng hộ ngài. Hoàng thượng làm chuyện có lỗi với ngài như vậy, hay là chúng ta lại trốn khỏi cung?”

Ta mê hoặc nói: “Tiểu Phúc Tử, vì sao ngươi dường như lại có thành kiến thâm hậu với hoàng thượng như vậy? Chuyện còn chưa điều tra rõ ràng mà, vì sao đã giật dây kêu ta trốn khỏi cung rồi?”

Sắc mặt Tiểu Phúc Tử đanh lại như tấm sắt, lòng đầy căm phẫn nói: “Ngài thông minh tuyệt đỉnh, tính toán chu toàn, giúp hắn bao nhiêu a. Nói chuyện Đại Lương đi, nếu không nhờ ngài, làm sao hoàng thượng có thể lập tức diệt trừ mười vạn đại quân của Đại Lương? Hắn sao có thể qua cầu rút ván chứ? Tuy nói chuyện còn chưa được kiểm chứng, nhưng những lời đồn kiểu này, hắn cũng không nên để nó xuất hiện mới phải…”

Phía sau còn cả một tràng trang đại hải lời nói. Ý tứ cơ bản là hoàng thượng Tề Thụy Lâm chỉ có thể cùng chung hoạn nạn, không thể chung hưởng phú quý. Người như vậy không cần cũng thế mà không cùng cũng vậy, chi bằng cùng hắn, Tư Đồ, lão cha mấy người cùng nhau ra ngoài ngao du giang hồ, quét tuyết nấu rượu, tự do tự tại, tiêu tiêu dao xa. Ta không thể ngờ được, Tiểu Phúc Tử ngày thường không nói tiếng nào, những vừa mở miệng tài ăn nói lại tốt đến như vậy, có thể so sánh với tổng thống Mỹ đang diễn thuyết tranh thủ phiếu bầu trước hàng triệu người. Có thể thấy được, đừng cho rằng người ta không lên tiếng thì có thể khi nhục. Có đôi khi, bất thình lình hắn sẽ biến thành khốn khiếp* cắn người.

Tiểu Phúc Tử nói đến miệng khô lưỡi nóng. Ta không khỏi cũng có chút động tâm. Nói thật ra, có người này cũng tiện. Hậu cung của Tề Thụy Lâm chỉ có một mình ta, là do chính ta tự yêu cầu. Nhưng lâu rồi không cùng người ta cung đấu để tranh giành tình nhân, ta lại cảm thấy tịch mịch nhàm chán, suốt ngày muốn chạy ra ngoài chơi.

Có thể thấy được, chiếm được rồi sẽ không biết quý trọng nữa, đó là tật xấu của bất cứ ai chứ không chỉ mình ta.

Ta không khỏi tràn ngập mong chờ về cuộc sống tự do tự tại trên giang hồ mà Tiểu Phúc Tử vừa miêu tả…

Tiểu Phúc Tử thấy ta có vẻ động tâm, càng nói càng hăng. Quả thật đã miêu tả cuộc sống bên ngoài giống như trên thiên đường vậy. Đang nói, ngoài phòng bỗng có tiếng bước chân vang lên, có người đang nổi giận đùng đùng xông vào. Bức rèm che va chạm nhau trong không khí, khinh giòn dễ nghe, cho thấy người đang đến đã không thể nào ức chế được cơn tức giận.

Không có ai ở cửa kịp tuân lệnh thông báo, Tề Thụy Lâm tuấn mi nhíu lại, xuất hiện trước mặt hai người chúng ta. Tiểu Phúc Tử đang nói liền ngưng bặt, khôi phục bộ dáng băng sương lãnh khốc, ánh mắt ngay cả liếc cũng không liếc nhìn anh một cái, cũng không chịu hành lễ… Làm như mỗi khi ba người chúng ta ở chung với nhau, coi như lễ tiết hoàng thất không hề tồn tại vậy…

Xem ra, Tề Thụy Lâm đã sớm ở ngoài cửa nghe lén hồi lâu rồi…

Xem ra, Tiểu Phúc Tử sớm đã biết Tề Thụy Lâm ở ngoài cửa nghe lén từ lâu rồi. Ta đã nói rồi mà, hôm nay Tiểu Phúc Tử vì sao lại có dục vọng biểu diễn đến như vậy. Hóa ra là muốn giáo huấn ai đó, để ai đó đừng cho rằng hắn dễ bị bắt nạt… Ta thấy, vẫn là do di chứng để lại sau chuyện luân phiên gây chiến trong hoa viên lần trước. Ở cùng ta bấy lâu, thủ đoạn trừng mắt tất báo này, Tiểu Phúc Tử học cũng rất giống.

Tề Thụy Lâm cũng dùng ánh mắt băng sương trừng mắt nhìn Tiểu Phúc Tử một cái. Tiểu Phúc Tử vẫn chẳng thèm nhìn anh chút nào, chỉ lo cụp hai mắt nhìn xuống mũi chân. Ta nhìn nhìn, mũi chân hắn cũng không mọc ra được đóa hoa nào…

Trong phòng nhất thời bị băng tuyết bao phủ mấy ngày liền…

Bởi vì trong lòng ta cũng đang tức giận, phiền lòng vì khi không lại lòi ra một tên hồng nhan họa thủy!

Tề Thụy Lâm liếc mắt nhìn ta một cái, nhưng có lẽ sắc mặt của ta không tốt cho lắm, anh đột nhiên nở nụ cười, hàn khí bị thổi bay đi mất tiêu. Anh hiển nhiên là vui mừng khôn xiết, đột nhiên cười đến mức gập cả thắt lưng: “Khụ khụ… ha hả…hoàng hậu, có phải vì tìm không ra hồng nhan họa thủy mà phiền não hay không?”

Ta kỳ quái nhìn Tề Thụy Lâm, nghĩ rằng. Ta không đã gả cho một tên có dấu hiệu mắc bệnh tâm thần đấy chứ? Ngày thường trông có vẻ tốt lắm, nhưng càng lúc càng nguy…

——— —————— —————— —————— ———————-

Ghi chú:

*Vương bát đản: thằng khốn nạn.

Vương bát đản – là một câu chửi thường được dùng trong dân gian. Trên thực tế vốn là do đọc chệch từ “vong bát đoan”. Thời cổ “bát đoan” gồm có “hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, khiên, sỉ”, “bát đoan” này là cái gốc làm người, quên đi “bát đoan” tức là quên đi cái căn bản để làm người, người quên đi “bát đoan” bị mắng là “vong bát đoan”. Có lẽ là do “Vương bát đản” càng thông tục dễ hiểu hơn so với “vong bát đoan”, sau này, câu tục ngữ “vong bát đoan” đã biến thành “Vương bát đản”.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75.. Chương 76.. Chương 77 Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109.. Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166.. Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của vân ngoại thiên đô