Hứa Ứng không để ở trong lòng, cười nói: "Chờ ta rảnh rỗi thì sẽ đi gặp bọn họ. Vi sư tìm hiểu ra tân đạo, chỉnh lại hệ thống tân đạo, hôm nay sẽ truyền thụ cho các ngươi, các ngươi hãy chăm chỉ tu hành nhé."
Tiểu Hỉ Tiên nhìn thấy Lâu Minh Ngọc, trong lòng kinh ngạc, nói: "sư phụ, đây là đệ tử ngươi mới thu à?"
Hứa Ứng lắc đầu nói: "Vị này là Lâu Minh Ngọc, đạo hữu của vi sư, tự phế tu vi đi theo vi sư tu hành. Gọi Lâu sư thúc."
Hai người vội vàng chào: "Lâu sư thúc."
Hứa Ứng nói: "Các ngươi hãy đi mời những cố nhân kia của ta đến đây, A Phúc, Thanh Bích, Thiền Thiền, còn có Sở Thiên Đô, Hồ Trác Quân, Tổ Đình Tứ Thánh, Linh gia Tứ Hung, mời hết tất cả tới đây. Cả cố nhân ở các đại Tổ Đình nữa, càng nhiều càng tốt. Sau khi ta truyền đạo, các ngươi thay ta truyền đạo, ta cũng không cần vất vả như vậy nữa."
Tiểu Thiên Tôn ngoan ngoãn đáp, nói: "Xin hỏi sư phụ truyền đạo ở nơi nào?"
Hứa Ứng nhớ tới lúc mình đi tới Tổ Đình, Tiểu Thiên Tôn đã đưa mình tới Tham Đạo Đài, lĩnh ngộ lục bí, nên lập tức nói: "Trên Tham Đạo Đài."
Tiểu Thiên Tôn lĩnh mệnh rời đi.
Quy mô của Tổ Đình lớn hơn Nguyên Thú thế giới rất nhiều lần, cho dù là Luyện Khí sĩ Phi Thăng kỳ, đi về một lần cũng cần hai ba tháng. Nhưng may mà trên bầu trời Tổ Đình có rất nhiều thần khí bổ thiên, có thể hiển hóa Thiên đạo Thần Nhân ở các nơi để truyền đạt tin tức, nên cũng nhanh gọn hơn rất nhiều.
Chờ đến khi Hứa Ứng đi vào Tham Đạo Đài, Tiểu Thiên Tôn đã truyền tin tức khắp Tổ Đình, Tiểu Hỉ Tiên có được thuyền tiên, tốc độ cực nhanh, thế là liên tục đi đón người khác tới Tham Đạo Đài.
Qua mấy ngày, bên dưới Tham Đạo Đài cũng đã tấp nập người qua lại. Những cố nhân Tổ Đình Hứa Ứng đã bỏ lại từ kiếp trước để phi thăng Tiên giới, có vài người có hiềm khích với y, nhưng những năm qua Hứa Ứng hối hả ngược xuôi vì Tổ Đình, hiềm khích đã dần dần tan đi, nhưng cũng không thể trở lại như lúc ban đầu.
Các Đạo Tổ như Thái Thanh, Ngọc Thanh, Ngọc Hư cũng tới, chỉ là ngồi trên không trung nhìn từ xa, dáng vẻ trang nghiêm, cũng không tới gần quấy rầy.
Hứa Ứng đợi cho người đến đông đủ mới ngồi trên Tham Đạo Đài, vừa mới mở miệng, mọi người đều xôn xao. Cho dù là các Đạo Tổ như Thái Thanh, Ngọc Thanh cũng ngồi không vững trên bồ đoàn, suýt nữa thì ngã xuống!
Tổ Đình tu luyện là cựu đạo, lấy đạo văn làm cơ sở, nhưng Hứa Ứng giảng lại là tân đạo phá vỡ cựu đạo!
Vả lại, cho dù là tân đạo của đương kim Tiên Đình cũng không phải mới hẳn, từ thải khí đến phi thăng đều là cảnh giới của cựu đạo, chỉ đến cảnh giới Tiên Nhân mới bắt đầu khác đi.
Nhưng Hứa Ứng từ cảnh giới luyện khí thứ hai đã lật ngược cựu đạo!
"Hứa Thiên Tôn là muốn dẫn dắt phe ngoan cố theo cựu đạo chúng ta tạo phản à?" Bích Du cung Huyền Nhai Tử kinh ngạc, quay sang nói với Ngũ Liễu đạo nhân.
"Nghe thêm chút nữa đi."
Sắc mặt của Ngũ Liễu đạo nhân cùng với những cao thủ Tổ Đình khác vô cùng khó coi, nói nhỏ, "Nếu hắn giảng hay ho thì cũng thôi đi, nếu giảng không hay thì đạp hắn xuống, loạn kiếm đâm chết hắn!"
"Chúng ta đánh không lại phản tặc này!" Phan Ma Thần nói.
Ngũ Liễu đạo nhân bĩu môi nói: "Các ngươi nhìn đi, sắc mặt của chư vị Đạo Tổ đạo môn đều đen thui rồi kìa!"
Sắc mặt của các Thiên Địa Nguyên Thần của chư vị Đạo Tổ như Thái Thanh, Ngọc Hư, Ngọc Thanh đúng là rất khó coi.
Tân đạo mà Hứa Ứng tuyên dương, xét từ căn cơ đạo pháp thì đã không đúng. Mặc dù khúc dạo đầu của tân đạo cũng là thải khí luyện khí, nhưng cảnh giới thứ hai lại sai lệch, theo Hứa Ứng giảng sâu xa hơn, nội dung lại càng ngày càng lệch!
Tân đạo này vậy mà mở ra truyền thống luyện khí cửu cảnh, dùng luyện khí truyền thống làm công cụ phò tá tân đạo, chuyên môn dùng để tu tân đạo!
Đúng là sỉ nhục mà!
Trong lúc Hứa Ứng giảng đạo, chỉ thấy rất nhiều chí bảo Diệu Cảnh như lò luyện đan bát quái, Ngọc Hư Phất Trần, Thái Cực Đồ, Vô Cực Đồ im lặng hiện ra.
Đây không phải trò đùa trẻ con, mà là trận chiến đạo thốn, kết quả của nó chính là người thua sẽ phải diệt tuyệt đạo thống!
"Đầu tiên cứ chờ một chút đã."
Thái Thanh đạo nhân chần chờ một lúc, cuối cùng vẫn nói với những người khác, "Nội dung hắn vừa giảng cũng thú vị lắm, nội luyện động uyên, quả thật cũng rất xảo diệu. Để xem tiếp theo hắn nói thế nào. Nếu có đạo lý, chúng ta lại đi lý luận với hắn cũng không muộn. Nếu như không có đạo lý thì đánh hắn một trận cũng không muộn."
Đám người Ngọc Hư, Ngọc Thanh vốn rất thưởng thức Hứa Ứng, nghe vậy thì lũ lượt gật đầu nói: "Nghe thêm lát nữa đi, để xem hắn nói gi."
Hứa Ứng lấy Ngũ Nhạc tiên sơn làm căn cơ, nội luyện động uyên, đúng là khiến bọn họ như được khai sáng.
Ngũ Nhạc tiên sơn vốn chính là ngọn nguồn của thải khí luyện khí, Luyện Khí sĩ ban đầu phải hái Ngũ Nhạc tiên sơn chi khí, Ngũ Khí Triều Nguyên, luyện thành nguyên khí.