Phía xa mây gió dần dần nổi lên, biến ảo khôn lường.
Một nữ nhân áo trắng đang đi về phía này, vận khí xung quanh bốc hơi, tạo thành long văn phượng văn, không ngừng múa lượn xung quanh.
Hứa Ứng kinh ngạc nói: “Thanh Bích cô nương? Sao cô ấy lại rời khỏi thế giới Nguyên Chinh tới đây?”
Hứa Tĩnh vui vẻ: “Là cô con dâu mà ta nghe à?”
Hứa Ứng hơi xấu hổ, lắc đầu nói: “Không phải.”
Hứa Tĩnh càng chờ mong: “Là con dâu khác của ta à?”
Thanh Bích Tiên Tử nhìn thấy Hứa Ứng, trong lòng thoáng chút bối rối.
Lần này cô nhập thế, vốn dĩ lo nhất là gặp Hứa Ứng, lo lắng Hứa Ứng sẽ làm nhiễu loạn nội tâm mình.
Sau khi cô được Thương Thiên Đế Quân truyền thụ Thái Thượng Động Uyên Thương Đế tâm kinh, biết mình có muốn tị thế ẩn cư cũng không thể thoát khỏi phiền nhiễu trên thế gian, chắc chắn sẽ có nhân quả của Thương Thiên Đế Quân tới tìm mình, vì vậy chủ động nhập thế.
Cô quyết đấu tới Tổ Đình, sau khi tới Tổ Đình vốn định tìm Thương Thiên Đế Quân, nhưng đi khắp nơi xung quanh mà cũng không thấy Thương Thiên Đế Quân thì thôi, ai ngờ lại gặp cả Hứa Ứng.
Tình cảm của cô và Hứa Ứng bắt nguồn từ một thời gian sinh sống chăn dê, nhưng chỉ là tình cảm mơ hồ, không vượt quá giới hạn. Sau này Hứa Ứng biến mất, cô cũng chôn đoạn tình cảm này trong lòng, không muốn dây dưa nhiều với thần tiên bất lão.
Nhưng kiếp này Hứa Ứng lại tiếp xúc với cô, có dấu hiệu tình cũ lại về.
Nhưng cô vẫn giữ vững đạm tâm, quyết định buông bỏ chút tình cảm này, bởi vậy lựa chọn ẩn cư tị thế.
Nhưng khi tới trước mặt Hứa Ứng, cô lại trở nên bình thản. Nếu không tránh được, vậy thì phải đối mặt. Cô là tu sĩ, luôn nhìn thẳng vào nội tâm.
“Hứa Ứng, lại gặp mặt rồi.” Cô rất cởi mở, chào hỏi Hứa Ứng.
Hứa Ứng thoáng kinh ngạc, trước đây cô gái này gặp y là luôn có ý tránh né, không muốn dính líu nhiều tới y, không biết vì sao lần này lại chủ động chào hỏi y, mà còn có vẻ khá tự nhiên.
“Thanh Bích cô nương, cô có vẻ thoải mái hơn trước nhiều rồi.”
Hứa Ứng không khỏi vui thay cho cô, cười nói: “Cô chịu ra khỏi thế giới Nguyên Chinh, đúng là đáng mừng.”
Thanh Bích Tiên Tử cười nói: “Thương Đế phục sinh, truyền ta Thương Đế tâm kinh, trong lòng ta mang nhân quả này, cũng biết khó mà chỉ lo thân mình, sớm muộn gì cũng dính vào nhân quả của Tổ Đình. Nếu đã vậy chẳng thà dứt khoát tới Tổ Đình, cho dù tương lai có biến cố cũng tiện ứng phó.”
Hứa Ứng vui vẻ nói: “Ta cũng nghe Thương Thiên Đế Quân nhắc tới cô, không ngờ công pháp của hắn có thể khiến cô nhập thế, tốt quá.”
Hứa Tĩnh ở bên cạnh nhíu mày lo lắng: “Thế nào là tốt quá? Lúc trước ta dạy nó bao nhiêu ca phú thi từ, tùy tiện trích đôi lời ra ngâm nga, chẳng thể hiện mình có văn hóa, chẳng dễ chiếm được trái tim của cô nương nhà người ta hơn à?”
Nhưng hắn lại không ngờ, Hứa Ứng hiện giờ không giống Hứa Ứng kiếp đầu.
Hứa Ứng kiếp đầu được hắn dạy bảo hun đúc, văn chương lai láng, giơ tay nhấc nhân là có khí khái hào hùng, nói năng ca từ đều tuyệt đỉnh.
Còn Hứa Ứng kiếp này mới chỉ sống có mười sáu năm, tuy nhớ được quá khứ hơn bốn vạn năm nhưng thực chất chỉ là người bắt rắn, là loại mù chữ.
Con trai ngốc của hắn biết viết chữ đã là rất đáng gờm rồi, nếu không có con rắn nào đó dốc lòng dạy bảo, chỉ e còn tệ hơn hiện tại.
Trong trí nhớ hơn bốn vạn năm, đương nhiên có rất nhiều Hứa Ứng biết thi từ ca phú, học được cầm kỳ thi họa. Nhưng đối với Hứa Ứng bây giờ, đó là những ký ức lắng đọng sâu trong lòng.
Hắn phải khổ sở đọc lại ký ức mới có thể nhớ được những thứ này, càng không nói tới chuyện vận dụng thành thạo.
Thanh Bích Tiên Tử không cảm thấy lời nói của Hứa Ứng có gì không ổn, ngược lại càng thích vẻ thẳng thắn của y, nói: “Sau khi nhận được Thương Đế tâm kinh, ta phát hiện một vấn đề rất thú vị. Hứa Ứng, ngươi xem này, tổ pháp lục bí mà ngươi truyền cho ta có hiệu quả giống như Thương Đế tâm kinh.”
Hứa Tĩnh vui mừng hớn hở, cười nói: “A Ứng, con truyền tổ pháp cho người ta à?”
Hắn cho rằng tổ pháp này chắc chắn là vật đính ước, ngay cả tổ pháp cũng truyền thụ, có thể thấy cô con dâu này không thoát được rồi.
Hứa Ứng thấy nét mặt hắn là biết hiểu lầm, nhưng cũng không thể giải thích.
Y đi tới bên cạnh Thanh Bích Tiên Tử, Thanh Bích lấy <>, lại lấy tổ pháp lục bí mà Hứa Ứng truyền thụ, mở hai quyển sách ra nói: “Ngươi xem này.”
Hứa Ứng đi tới, chỉ thấy gương mặt cô trắng trẻo hoàn mỹ, sống mũi tinh xảo như ngọc, mặt mày như vầng trăng, ánh mắt lóng lánh, rung động lòng người.
Không biết có phải tác dụng khi tu luyện Thương Đế tâm kinh không, cô gái này lại trở nên càng thêm quyến rũ.