Tử Khê đau đớn la hét, ra sức điều động nguyên thần, đánh về phía thiếu nữ áo đỏ; “Ngươi dùng yêu pháp gì hại ta? Ta giết ngươi trước!”
Thiếu nữ áo đỏ Linh Tư Ức kinh ngạc nói: “Trong nguyên thần của hắn cũng có dị vật, lấy ra xem thử.”
Cô tế cành dương liễu ra, lại nhẹ nhàng vung lên.
Yêu khí trên cành dương liễu càng nặng nề, lá liễu xoay tròn liên tục như chong chóng, lá liễu như đôi mắt thiếu nữ, vân lá như đạo pháp thiên địa.
Nguyên thần của Tử Khê lao tới, ngay khoảnh khắc sau đã thấy từng gương mặt người mọc ra từ nguyên thần của hắn.
Đó là hồn phách cường giả đại thế giới Thái Thủy bị hắn thôn tính, vốn đã bị hắn gặm nát, hấp thu tiên dược trong hồn phách; nhưng giờ lại bị đạo lực kỳ dị ẩn chứa trong cành dương liễu của Linh Tư Ức kích thích, khiến hồn phách vỡ nát gây dựng lại!
Tử Khê trong lòng cực kỳ kinh hãi, chỉ cảm thấy đám người này chẳng khác nào quái vật!
Nhưng giờ phút này hắn mới giống quái vật!
Hắn tham lam vô đội, cắt bỏ máu thịt của các cường giả đại thế giới Thái Thủy tới đây dự lễ, chỉ còn lại mỗ tấm da người; bản thân thì thôn tính luyện hóa tiên dược lục bí ẩn chứa trong máu thịt này, biến chúng thành tu vi của bản thân.
Không chỉ có vậy, thậm chí nguyên thần và hồn phách của những cường giả này cũng bị hắn hấp thu, ép bằng hết tiên dược ngũ bí trong đó.
Đám người Hứa Ứng trợn mắt há hốc mồm, vừa rồi Tử Khê còn cường đại tới mức không ai địch nổi, chỉ sau thời gian ngắn ngủi đã tan tác, trước mặt đám người kia có thể nói hoàn toàn không có sức chống cự!
Trong cơ thể Tử Khê, từng thân thể mọc ra từ không đến có, nhanh chóng tách khỏi người hắn, rơi xuống không trung như mưa rơi.
Bên dưới chính là thần quốc tứ giới của Tu Di sơn, mấy ngày nay bách tính sinh sống cũng không được bình an. Tu Di sơn dị biến, thỉnh thoảng lại có “Thiên thần” vẫn lạc, bầu trời cũng trở nên cực kỳ quỷ dị.
Nhưng thời gian vẫn tiếp tục trôi qua, ngày hôm đó bên ngoài quốc đô của Mộc Sơn quốc, bách tính đang lao động thì nghe bịch một tiếng, có thứ gì đó từ trên không trung rơi xuống.
Đám người vội vàng nhìn lại, chỉ thấy mặt đất bị đập thành một cái hố to, trong hố có một người thân thể trần truồng nằm nhoài dưới đáy hố, không hề nhúc nhích.
Đám người đang kinh ngạc, đột nhiên vù vù vang lên không dứt, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một cơn “mưa người”. Không biết bao nhiêu nhân loại thân thể trần truồng từ trên trời rơi xuống, sau khi đập vào mặt đất không tổn hại gì nhưng cũng không có hơi thở, là từng thi thể tươi sống!
Chuyện này cũng trở thành một trong những bí ẩn quỷ dị nhất Mộc Sơn quốc.
Còn trên bầu trời, tất cả máu thịt của người khác trong cơ thể Tử Khê đã tự mọc lại, chỉ còn bản thân Tử Khê.
Nguyên thần Tử Khê cũng vậy, từ trong nguyên thần của hắn sinh trưởng ra hồn phách của những người khác, cho dù những hồn phách này mọc lại nhưng từ sinh hóa từ, ai nấy bay về cõi âm.
Lực lượng thân thể và nguyên thần của Tử Khê sa sút kịch liệt, chẳng bao lâu sau đã bị đánh về nguyên hình.
Tử Khê y phục tả tơi, sắc mặt hoảng loạn, kinh hãi nhìn đám người.
Bây giờ thực lực của hắn chỉ ngang với loại cao thủ trẻ tuổi như Thẩm Bạch Phong, Lý Bình Sinh, chiến lực cấp Tiên Vương vừa rồi như giấc mộng Nam Kha, tỉnh mộng là chẳng còn gì.
Hứa Ứng thấy vậy thầm thở dài một tiếng.
Thế giới Nguyên Thú cũng vậy, biết bao người gặt hái lẫn nhau, nội đấu kịch liệt, chết vô số người, cuối cùng tác hợp cho một mình chủ nhân Nê Hoàn cung phi thăng.
Đám người Thẩm Bạch Phong, Hỏa Long Thượng Nhân thấy vậy cũng tâm thần chấn động, Lý Bình Sinh lẩm bẩm: “Mấy người kia có lai lịch ra sao?”
Hỏa Long Thượng Nhân lẩm bẩm: “Vì sao bọn họ lại mời đại ma đầu đại ác nhân Hứa Ứng?”
Hàn Trạch Khang đi tới trên thuyền nhỏ, bái kiến thiếu niên áo vàng Nam Tử Ngôn nói: “Vị huynh đài này, bọn họ đều có tuyệt kỹ và pháp bảo riêng, tuyệt kỹ và pháp bảo của ngươi là gì?”
Nam Tử Ngôn mỉm cười nói: “Ta xuất thân Tử Vi, thuộc gia tộc đế hoàng, chuyện nhỏ này không cần đích thân xuất thủ, tránh mất mặt sứ giả hoàng gia.”
Thổ địa thần, hai người già trẻ và Linh Tư Ức đều hừ một tiếng, có vẻ khá bất mãn.
Tử Khê cực kỳ hoảng sợ, nhìn trái nhìn phải, hung hăng nói: “Các ngươi đừng làm loạn! Ta là đại đệ tử của Huyền Không Thần Vương, nơi này là Tu Di sơn, là lãnh địa của Huyền Không Thần Vương. Các ngươi mà giết ta, Huyền Không Thần Vương sẽ không bỏ qua cho các ngươi!”
Hứa Ứng cong ngón giữa, thản nhiên nói: “Tử Khê, còn nhớ không? Ta búng ngón tay này ra, lục bí của ngươi sẽ vỡ vụn, trực tiếp xuyên thủng trán mà chết.’
Y đang định búng tay đánh chết Tử Khê, đột nhiên Thẩm Bạch Phong nói: “Hứa đạo hữu, ta muốn báo thù rửa hận cho sư phụ, mong Hứa đạo hữu cho ta một cơ hội.”