Cho dù là tòa động uyên tàn khuyết nhưng vẫn tăng cường thực lực cho hắn cực kỳ khủng khiếp, khiến lực lượng mà hắn có thể điều động không ngừng tăng lên!
Trên Thúy Loa đảo, Hỏa Linh Tiên Tử và Nguyên Anh Đạo Chủ thấy Tiên Đế đi ra từ bên trong Thúy Loa đảo, Tạo Hóa Chí Tôn lại không ở bên cạnh, phía sau Tiên Đế lại có thêm một động uyên, trong lòng không khỏi sinh ra dự cảm bất thường.
Tiên Đế Chí Tôn liếc nhìn bọn họ, nói: "Tạo Hóa Chí Tôn Ân Nguyên tạo phản, ý đồ đánh lén trẫm, đã bị trẫm giết."
Trong lòng của Hỏa Linh Tiên Tử và Nguyên Anh Đạo Chủ đều trầm xuống.
Đan Huyền Tử nói: "Giết rất tốt! Tạo Hóa lòng lang dạ thú, lại dám đánh lén bệ hạ, bất trung bất nghĩa, chết chưa hết tội!"
Tiên Đế Chí Tôn nói: "Nếu ai bất trung với ta, Tạo Hóa Chí Tôn sẽ là kết cục của người đó! Tiếp tục lên đường."
Long Đại trưởng lão cười nói: "Bệ hạ quả nhiên là thủ đoạn lôi đình, đây mới là người thống trị Địa Tiên giới. Chẳng lẽ bệ hạ bị thương?"
Hắn ân cần nói: "Không biết thương thế bệ hạ có nặng không? Lão hủ có thể giúp bệ hạ trị liệu thương thế."
Tiên Đế tập trung tinh thần cao độ, nói: "Chỉ là vết thương nhỏ, không đáng nhắc tới."
Hắn vận chuyển Ngũ Trang quan đến Thái Nhất động uyên của mình, Nhân Sâm quả thụ ở đó, nếu Long Đại chữa thương cho hắn, kinh động Nhân Sâm quả thụ, cây này tất sẽ động thủ với Long Đại trưởng lão!
Hơn nữa, hắn cũng không biết lúc Long Đại trưởng lão trị liệu cho hắn có động tay chân hay không!
Lúc Tạo Hóa Chí Tôn trị liệu thương thế cho hắn mà còn động tay động chân, huống chi một tên ngoại tộc?
"Cỡ như Hứa Ứng, ta tế nguyên thần Viễn Tổ lên, một chiêu là diệt sát."
Tiên Đế thầm nghĩ trong lòng: "Hay là tạm không giết hắn, thu hoạch trước rồi nói sau."
Long Đại trưởng lão cũng không cưỡng cầu.
Đợi đi tới Thiên Uyên, đã là ngày hôm sau, xung quanh Thiên Uyên đã là biển người, dù sao Tiên Đế cũng là Chí Tôn Tiên giới, sau khi đến nơi đám người tản ra, tự động nhường một con đường.
Đúng lúc này, chỉ thấy đám người xôn xao, không ít người kiễng chân nhìn quanh, chỉ nghe có người kêu lên: "Tiểu Thiên Tôn đến rồi!"
Cỗ thanh thế này còn lớn hơn nhiều so với Tiên Đế đến đây, khiến cho Long Đại trưởng lão không nhịn được nhìn quanh.
Sau một lát, chỉ thấy một vị văn sĩ áo trắng cưỡi mây đạp gió bay đến, long phương đi theo phía sau, lại có một tòa động uyên treo cao, dáng người kiên cường xuất chúng, tu vi không hề kém cạnh so với Long Tiên đạo cảnh thất trọng của Thiên Tiên giới!
Long Đại trưởng lão kinh ngạc, nói: "Người này khí vũ hiên ngang, xuất thân từ đâu?"
Tiên Đế nói: "Người này là đệ tử của Hứa Ứng, Hứa Nhị Cẩu, bởi vì tên quá bất nhã nên mới gọi là Tiểu Thiên Tôn."
Khí thế của Tiểu Thiên Tôn cực kỳ cường đại, không kém hơn Cửu Thiên Cửu Đế, hiển nhiên thành tựu Tân Đạo cực cao, chắc đã tu luyện tới cảnh giới đạo cảnh.
Sau khi Tiểu Thiên Tôn đến, đám người này tự động nhường ra một con đường, còn long trọng hơn cả Tiên Đế.
Sắc mặt Tiên Đế Chí Tôn trầm xuống, có phần không vui. Từ khi Hứa Ứng truyền thụ Tân Đạo, Tân Đạo khai chi tán diệp, trải rộng khắp thiên hạ, Hứa Ứng với tư cách Tân Đạo Tổ, địa vị cao quý, đến mức đệ tử cũng được thơm lây theo.
Phàm là những người tu luyện Tân Đạo, ngoại trừ một số người có địa vị cực cao như Lâu Minh Ngọc, Nguyên Vị ương, những người khác đều phải gọi Tiểu Thiên Tôn một tiếng đại sư huynh.
Bởi vì Tiểu Thiên Tôn là đệ tử thân truyền của Hứa Ứng, chỉ riêng cái danh tiếng này cũng đủ cho hắn đạt được địa vị và danh vọng siêu nhiên.
Lúc này, đám người lại hỗn loạn, có người kêu lên: "Vợ chồng Hứa Lão Thiên Tôn tới rồi!"
Long Đại theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một thư sinh mang theo một vị phu nhân xinh đẹp đi về phía Thiên Uyên. Thư sinh kia sớm tóc trắng, nhưng khí độ phi phàm, rất có khí khái trong ngực tự có trăm vạn hùng binh.
Tu vi thực lực của thư sinh còn hùng hồn hơn vài phần so với Tiểu Thiên Tôn. Còn vị phu nhân kia, ánh mắt Long Đại đảo qua, chỉ cảm thấy là nữ nhân bình thường.
"Hai người này là cha mẹ Hứa Ứng."
Tiên Đế cười nói: "Mẹ hắn đã từng là nghĩa nữ của ta, Hứa Tĩnh chính là cô gia của ta."
Long Đại nói: "Hứa Tĩnh này cực kỳ lợi hại, cách Đạo Cảnh bát trọng đã không xa."
Khóe mắt Tiên Đế giật lên một cái, thấp giọng nói: "Chứng đạo Chí Tôn sao? Khà khà , cho dù ngươi chứng đạo Chí Tôn, thực lực cũng kém xa ta! Huống chi, ngươi còn không sống tới lúc đó!"
Đột nhiên, lại có một tăng nhân trẻ tuổi từ xa đi tới, trong lúc bước đi, sau lưng tăng nhân Phật quang phổ chiếu, muôn hình vạn trạng, mơ hồ hiện ra một vị Đại Phật vô song, phảng phất như ngồi trong phật quang, nguy nga tráng lệ.
Phật quang kia rực rỡ chói mắt, đột nhiên trong phật quang có một tòa động uyên quy mô hùng vĩ từ từ bay lên, lơ lửng trên bầu trời sau lưng tăng nhân kia, phật khí dồi dào lưu chuyển từ trong đó.
"Chí Tôn Tân Đạo!"