Có điều bây giờ thực lực của Huyền Không cường đại hơn khi đó nhiều, còn bù đắp được Thiên đạo, cho dù tam đại Thần Vương liên thủ cũng cảm thấy cố sức, dần dần không chịu nổi.
Tam đại Thần Vương trong lòng kinh hãi: “Nếu hắn lấy được Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh, cho dù Huyền Ngô phục sinh, tứ đại Thần Vương chúng ta liên thủ, chỉ e vẫn không phải đối thủ của hắn.”
Tam đại Thần Vương khó lòng thoát thân, cũng may những Thiên thần kia trở về thế giới Thiên Đạo, lập tức tế thần khí Thiên đạo lên, chỉ trong thoáng chốc hơn ba trăm thần khí Thiên đạo phủ kín bầu trời, thiên uy hùng hồn!
Toàn bộ lực lượng của thế giới Thiên đạo như muốn ép xuống.
Huyền Không thấy vậy đối thủ bứt ra, không muốn cá chết rách lưới với bọn chúng.
Tam đại Thần Vương thở phào nhẹ nhõm, phái Huyền Tinh thừa cơ trở về thế giới Thiên Đạo, lệnh cho chư thần Thiên đạo thu hồi thần khí.
Huyền Dục Thần Vương chậm hơn một chút nói: “Huyền Không, chúng ta vốn định đoạt lấy chí bảo Thiên đạo của ngươi, nhưng cờ kém một nước, Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh không nằm trong tay chúng ta.”
Nói xong mới trở lại thế giới Thiên Đạo.
Huyền Không ngẩng đầu nhìn bầu trời, sắc mặt âm trầm không gì sánh được, phất tay áo quay người trở lại đỉnh Tu Di sơn.
Hắn giáng lâm trên tế đàn thờ cúng Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh, lúc trước nơi này thủy hỏa giao luyện, tạo thành biển lửa biển nước mênh mông, xoay quanh dị tượng đại đỉnh. Còn bây giờ thủy hỏa hóa thành hai hóa thân công đức của hắn, Hỗn Thiên đỉnh thì không cánh mà bay!
Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh vẫn luôn là thánh vật bình ma trấn loạn. Năm xưa Ma Vực xâm lấn, Huyền Không cầm chính Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh trấn áp ma loạn, hút thiên địa đại đạo của Ma Vực vào trong đỉnh.
Đương nhiên hắn lập công rất lớn, cứu chúng sinh đại thế giới Thái Thủy, hưởng thụ người trong thiên hạ cúng bái, nhưng nếu ngay cả những đạo thống mà Chân Tiên lưu lại cũng thờ cúng hắn, thế thì chỉ có nước lão thọ tinh thắt cổ, sắp chết tới nơi.
Cho nên Huyền Không không giành công, dồn toàn bộ công lao cho Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh. Hỗn Thiên đỉnh thay mặt hắn nhận người trong thiên hạ cúng bái, đương nhiên tông môn của các đại tiên nhân sẽ không chối từ, cũng tới lễ bái Hỗn Thiên đỉnh.
Hỗn Thiên đỉnh được tế luyện suốt bốn vạn năm, uy lực cực kỳ hùng mạnh, Thiên đạo viên mãn, đã thành chí bảo Thiên đạo, là mấu chốt cho hắn Đông Sơn tái khởi, không ngờ lại bị trộm mất!
Huyền Không ánh mắt sắc bén như điện, nhìn vào gương mặt Ngọc Xuyên công tử.
Thế giới Thiên đạo bị Đế Quân khống chế, nếu Huyền Dục cướp Hỗn Thiên đỉnh, thế thì Bạch Ngọc Xuyên không cần ra tay đoạt lấy Hỗn Thiên đỉnh trong tay Huyền Dục.
“Một người hoàn toàn khác.”
Hắn nghĩ tới đây, ánh mắt nhìn lên Hứa Ứng, đúng là Sở Thiên Đô đeo mặt nạ này rất đáng nghi ngờ.
Nếu nói Sở Thiên Đô đoạt mất Hỗn Thiên đỉnh, rõ ràng là không thể.; Đầu tiên, hắn không phải Hứa Ứng.
Huyền Không thầm nhủ trong lòng: “Hỗn Thiên đỉnh là cảnh giới của Hứa Ứng, chỉ có Hứa Ứng mới có thể cướp đoạt Hỗn Thiên đỉnh từ trong tay ta.”
Hắn khẽ nhíu mày, lần này xuất hiện tổng cộng ba Hứa Ứng, đúng là quái lạ.
Vừa rồi khi hắn truy kích Hứa Ứng, mắt thấy sắp đuổi kịp thì Hứa Ứng kia lại đột nhiên biến mất.
Mà hai hóa thân đại công đức của hắn truy đuổi Hứa Ứng áo trắng cũng diễn ra chuyện tương tự. Hứa Ứng áo trắng đột nhiên biến mất, có làm sao cũng không tìm được, những cường giả tông phái truy kích Hứa Ứng áo xanh chắc cũng vậy.
“Rốt cuộc là ai cướp Hỗn Thiên đỉnh của ta?”
Huyền Không đảo mắt qua Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang, trực tiếp bỏ qua hai người, hai người này căn rơ ra sao, hắn hiểu quá rõ.
Thần Thứu cung sa sút, tới thế hệ này còn lưu lạc tới mức trở thành môn phái nhỏ chỉ có hai người, bọn họ không có năng lực đoạt bảo.
Huyền Không giơ chân giậm nhẹ xuống đất, lòng đất lập tức có khói xanh bay lên, hóa thành sơn thần thổ địa.
Sơn thần thổ địa kia tứ chi ngắn ngủn, như một củ khoai tây mặc quần áo, đầu tiên lễ bái với Huyền Không một hồi, sau đó dưới chân có làn khói xanh dâng lên, nâng thân hình hắn bay tới bên tai Huyền Không Thần Vương, xì xà xì xồ gì đó, không ngừng nhìn về phía hai người xuất gia và Ngọc Xuyên công tử.
Huyền Không Thần Vương kinh ngạc, theo như lời thổ địa sau khi dâng hương xong Hứa Ứng vẫn đứng yên tại đó không có gì bất thường, ngược lại Ngọc Xuyên công tử nói năng kỳ quái, trong tay áo có tiên triện bay ra, chống lại tiên triện trong Hỗn Thiên đỉnh.
Huyền Không Thần Vương nhìn chằm chằm vào bọn họ một hồi rồi nói: “Hai vị công tử, chí bảo Thiên đạo mất trộm, chuyện này rất nghiêm trọng, hay là hai vị ở lại Tu Di sơn vài ngày cái đã.”